Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 287
Bộ ngực bị ngã bẹp (1 ngày 1 chương)

❊ ❊ ❊

“Ca ca, nơi này đau, ô……” Hứa Tiểu Manh lau nước mắt, đem Mục Phi tay di chuyển đến một chỗ, chính là Mục Phi lại bị hoảng sợ, giống như bị điện giật, lập tức đem tay thu lại.

Bởi vì tiểu gia hỏa nói đau chỗ, đúng là cái kia không hợp tuổi tác, vượt xa người thường phát dục bộ ngực nhỏ của nàng.

“Này, nơi này không được, ngươi, ngươi tự mình xoa đi……” Mục Phi chắp tay sau lưng nói, chính là cảm giác mềm mại vừa rồi truyền đến, lại làm hắn trong lòng rung động.

Ai ngờ Hứa Tiểu Manh vừa nghe lời này, lại bĩu môi, đầy mặt ủy khuất, nước mắt vừa mới ngừng lại trào ra: “Ô ô, Tiểu Manh đau, ca ca còn không giúp xoa……”

“Không phải, ta……”

“Ca ca là người xấu!!”

“Mấu chốt là vị trí của ngươi……”

“Ca ca không thích Tiểu Manh!!”

“Ta không có không thích……”

“Ô……”

“Ngươi đừng khóc mà……”

“Ô ô……”

“Ngươi mà khóc nữa là ta sinh khí đó lạp……”

“Oa oa oa……”

Mục Phi tự biết đuối lý, cũng không dám dùng cường với tiểu gia hỏa, chính là Hứa Tiểu Manh căn bản không nghe hắn nói, hắn vừa nói đã bị cắt đứt, đến sau lại, Hứa Tiểu Manh dứt khoát mặc kệ hắn, tự mình làm mình nháo.

“Hơi……” Mục Phi thở dài một hơi, khó xử nói, “Ngươi đừng khóc, ta giúp ngươi xoa không được sao?”

Nghe được lời này, Hứa Tiểu Manh mới hơi gật gật đầu, bất quá vẫn là tiếp tục nháo.

“Bất quá, chỉ xoa vài cái thôi đó……” Mục Phi được tiện nghi còn khoe mẽ nói.

“Dạ!” Hứa Tiểu Manh gật gật đầu.

Haizz, đây là ép người ta hóa thân thành cầm thú mà.

Mục Phi thầm thở dài trong lòng, nhắm mắt lại không dám nhìn, vươn tay chạm về phía tiểu gia hỏa, chính là đầu ngón tay vừa mới chạm đến, tiểu gia hỏa liền “Ái da” một tiếng.

Mục Phi giật mình, vội vàng thu tay lại: “Làm, làm sao vậy?”

“Ca ca, ngươi nhẹ một chút nha, đau quá……” Hứa Tiểu Manh hơi bĩu cái miệng nhỏ nói.

“A, đau vậy sao?” Mục Phi nghi ngờ nói.

“Đau lắm chứ bộ, ca ca ngươi mau sờ xem, có phải hay không bị ngã bẹp rồi?”

Mục Phi dở khóc dở cười, đó là tượng da bùn chắc? Còn có thể ngã bẹp được sao?

Hứa Tiểu Manh ngồi trên đùi Mục Phi, tay Mục Phi luồn qua nách nàng, vỗ đến chỗ nàng kêu đau, tuy cách lớp quần áo, vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm trên người tiểu gia hỏa.

Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.

Mục Phi tự nhủ trong lòng, nhưng thực tế hắn càng nghĩ càng không thể bình tĩnh, bởi vì cảm giác trong tay thật sự là quá tốt.

Thật ra trước kia khi rảnh rỗi Mục Phi cũng từng chạm qua chỗ đó của Tiểu Manh, bất quá đó là lúc ôm nàng ngủ, vô tình chạm phải, tỉnh lại liền vội vàng buông ra, hôm nay vẫn là lần đầu tiên quang minh chính đại, hoàn toàn tỉnh táo mà làm chuyện thế này.

Cảm giác này tuyệt diệu vô cùng, cách một lớp áo ngủ chất lượng tốt, Mục Phi dường như có thể cảm nhận được độ ấm tinh tế trơn nhẵn như ngọc của tiểu gia hỏa, đặc biệt là ở lòng bàn tay Mục Phi, rõ ràng cảm nhận được điểm nhô lên no đủ trong lòng bàn tay.

Hứa Tiểu Manh so với Lâm Nhược Y, tuy nhỏ hơn một chút, không phải dạng to lớn thẳng tắp căng cứng đầy co giãn như thế kia, nhưng xúc cảm cực tốt, vô cùng mềm mại, tựa như nhuyễn ngọc ấm áp vậy.

Đặc biệt là chỗ kia của nàng, phảng phất sinh ra là để dành cho đôi tay Mục Phi, Mục Phi nhẹ nhàng nắm lấy, lớn nhỏ vừa vặn lấp đầy lòng bàn tay hắn, không nhỏ hơn chút nào mà cũng không tràn ra phân nào, tay Mục Phi vừa động, sự tồn tại mềm mại ấy liền biến ảo hình dạng theo tay hắn.

Cảm giác này, thật sự quá mức tuyệt vời!!

Mục Phi ban đầu chỉ tính giúp nàng xoa vài cái, chính là đôi tay này vừa chạm vào chỗ đó, liền lập tức yêu thích không buông tay, mặc dù trong lòng liên tục nhủ bản thân phải điểm đến là dừng, nhưng cơ thể phảng phất không nghe sai sử, thế nào cũng không thu tay về được, đặc biệt là bụng dưới cũng thấy ê ẩm khôn cùng.

Mau buông tay nha, bằng không ngươi thật sự thành kẻ bại hoại rồi đấy!!

Mục Phi thầm nói với chính mình.

Đúng lúc này, hắn cảm thấy trong đầu xuất hiện một tiểu thiên sứ Mục Phi, nói: “Mục Phi, mau buông tay, bằng không ngươi chính là cầm thú!!”

Ngay sau đó, lại xuất hiện một tiểu ác ma Mục Phi mọc sừng và đuôi, hắn cười nói: “Cầm thú cái rắm? Mục Phi, đừng nghe con điểu nhân kia, Tiểu Manh thích ngươi như vậy, muốn làm gì thì làm đi, con bé sẽ không trách ngươi đâu……”

Tiểu thiên sứ nói: “Mục Phi, Tiểu Manh mới mười bốn tuổi nha, chưa thành niên đâu, ngươi còn làm tiếp là quá đáng lắm đấy!!”

Tiểu ác ma nói: “Không sao cả, đằng nào lớn lên con bé cũng phải gả cho ngươi, chiếm chút tiện nghi trước có sao đâu.”

“Cho dù Tiểu Manh không trách ngươi, ngươi cũng phải nghĩ cho Nhược Y và Tuyết tỷ chứ, ngươi làm vậy chẳng lẽ không có lỗi với các cô ấy sao?” Tiểu thiên sứ nói.

“Ha ha ha……” Lúc này, tiểu ác ma cười càng thêm đắc ý, “Không sao, đến lúc đó cưới cả ba là được chứ gì……”

“Ngươi câm miệng cho ta, con ác ma chết tiệt kia……”

“Cái gì? Con điểu nhân ngươi còn muốn chơi cứng à? Muốn đánh nhau hả?”

“Hôm nay ta nhất định phải đá ngươi về địa ngục, đi chết đi……”

“Đánh thì đánh, ai sợ ai, xem chiêu……”

Nói xong, tiểu thiên sứ và tiểu ác ma lao vào đánh nhau, hồi lâu vẫn chưa phân thắng bại, mà trong lúc bọn chúng cãi vã, đôi tay Mục Phi vẫn không ngừng, nhẹ nhàng chuyển động.

Còn Tiểu Manh lúc đầu còn bình thường, theo nhịp tay của ca ca, hiện tại hai mắt đã mơ màng, mặt mang ửng đỏ, vô lực tựa vào ngực Mục Phi, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ mềm mại tựa mèo con.

“Ca, ca ca lợi hại quá, một chút cũng không đau, lại còn rất thoải mái……” Hứa Tiểu Manh híp mắt, nhìn Mục Phi thở ra làn hơi thơm ngát như lan mà thì thầm.

Mục Phi đang độ tuổi huyết khí phương cương, lại vẫn là trai tân, mặc dù cảm thấy làm vậy không ổn, nhưng thế nào cũng không khống chế được đôi tay mình, tiếng rên rỉ khe khẽ của Hứa Tiểu Manh chẳng những không làm hắn thu liễm, ngược lại còn có ý đổ thêm dầu vào lửa.

Đúng vào thời điểm nguy hiểm này, điện thoại Mục Phi bỗng vang lên bài hát thần khúc đầy táo bạo và cuồng nhiệt, ngay lập tức, Mục Phi cảm thấy một gáo nước lạnh dội xuống, chút dục vọng *** nào đó liền tan thành mây khói.

Hắn cúi đầu nhìn lại, Hứa Tiểu Manh đã nhũn người ngã vào ngực hắn, cảm nhận được Mục Phi dừng tay, lúc này mới chầm chậm mở đôi mắt híp lại, mị nhãn như tơ nhìn hắn một cái, mặt đỏ bừng nói: “Ca ca, rất thoải mái, lại, lại ấn thêm lát nữa được không……”

Mục Phi ngẩn người, sau đó “A” lên một tiếng, ném Hứa Tiểu Manh lên giường rồi chạy vụt ra ngoài, vào phòng tắm vốc nước rửa mặt một hồi lâu, lúc này mới bình tĩnh trở lại.

Cuối cùng hắn nhìn gương tự mắng: Mục Phi, mày cũng thật giỏi đấy, thế mà làm cho em gái mình động tình, mày…… đúng là cầm thú mà……

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng hễ nhớ lại cảnh tượng diễm lệ ban nãy, trong lòng Mục Phi vẫn không khỏi xao động khôn nguôi.

Mục Phi ở trong phòng tắm khá lâu, lúc hắn bước ra, Hứa Tiểu Manh đã hồi phục lại, đang đứng đợi ở cửa, trong tay cầm thứ gì đó, cái mũi nhỏ vẫn còn đỏ hỏn.

Thấy Mục Phi đi ra, con bé vội giấu tay ra sau lưng, cất đồ đi, sải bước chạy về phía phòng tắm, lại bị Mục Phi nhanh tay tóm lấy bím tóc: “Vội vàng thế làm gì, có phải làm chuyện xấu gì không? Lén lút đi đâu đấy?”

Khuôn mặt xinh đẹp của Hứa Tiểu Manh đỏ bừng, tay càng giấu chặt ra sau lưng, lắp bắp nói: “Không, không có gì, Tiểu Manh muốn đi vệ sinh thôi mà……”

“Hả?” Mục Phi nghi ngờ đánh giá nàng một cái, “Trong tay cầm cái gì thế, cho ta xem nào.”

“Á? Không, không được!!”

Tiểu gia hỏa lắc đầu như quạt lúa, Mục Phi lại càng thêm hoài nghi.

“Đưa đây nào……” Mục Phi vươn tay giật lấy, liền đoạt được thứ trong tay tiểu gia hỏa. Vật kia vừa chạm vào đã thấy mềm mại, nhẹ nhàng, lại ấm áp vô cùng.

Mục Phi ngẩn người, khuôn mặt già nua đỏ bừng đến mang tai, vội vã ném trả thứ đó cho Hứa Tiểu Manh: “Tiểu Manh cứ tự nhiên nhé, ca ca vào phòng trước đây……”

Ai ngờ khuôn mặt nhỏ của Hứa Tiểu Manh càng đỏ hơn, ngượng ngùng nói: “Ca ca thích thế cơ mà, vậy Tiểu Manh đành miễn cưỡng tặng cho ca ca vậy……”

“Ai, ai thích chứ? Ngươi tự giữ lấy đi……” Mục Phi tức giận quát lên.

Cũng khó trách hắn đỏ mặt, bởi vì thứ Hứa Tiểu Manh cầm trong tay, vậy mà lại là chiếc quần lót nhỏ của nàng, đặc biệt là phía dưới quần lót còn có vết ẩm ướt rõ rệt.

Mục Phi thật sự ngượng ngùng không dám đối mặt với Hứa Tiểu Manh, ba chân bốn cẳng chạy trốn về phòng, thầm nghĩ phen này mất mặt lớn rồi.

Haizz!! Mục Phi thở dài, cầm điện thoại lên, cuộc gọi lúc nãy hắn không nghe, cầm lên xem lại, hóa ra là mẹ gọi tới, khóe miệng Mục Phi hiện lên một nụ cười ấm áp.

Cuối cùng thì mẹ cũng sắp về rồi……

Hắn bấm gọi lại, tiếng sư tử Hà Đông liền truyền thẳng ra: “Cái thằng ranh con nhà mày, sao không nghe điện thoại? Lại chơi máy tính nữa chứ gì……”

Ai chơi máy tính chứ, ta đang bắt nạt tiểu loli đây này, biết chưa hả?

Mục Phi nghĩ thầm, nhưng không dám nói ra, để điện thoại cách xa lỗ tai một khoảng, đợi người bên kia rống xong, hắn mới tiếp lời: “Vừa nãy không ở cạnh điện thoại, nghe máy thì mẹ cúp mất tiêu rồi. Mẹ yêu ơi, khi nào mẹ về nhà thế, con nhớ mẹ chết đi được……” Mục Phi cười cợt nói.

Nghe được câu này, mẹ hắn lúc này mới dịu giọng lại: “Còn biết nhớ mẹ cơ à? Thế mà bình thường chẳng thèm gọi cho mẹ cú điện thoại nào, cái thằng ranh này, ngày mai tầm hơn 10 giờ ban ngày là mẹ xuống tàu hỏa rồi, con ra ga tàu đón mẹ đi, nhớ mua vé vào sân ga đấy, đồ đạc của mẹ nhiều lắm, con xách hộ nghe chưa, đến muộn là mẹ không tha cho mày đâu đấy……”

“Chắc chắn không đến muộn đâu, mẹ cứ yên tâm đi……” Mục Phi thiếu nghiêm túc đáp.

---❊ ❖ ❊---

“Chuyến bay số BN0337 từ Bắc Đô bay đi Tân Nam, đã hạ cánh xuống sân bay……”

Cùng lúc Mục Phi đang gọi điện cho mẹ, tại sảnh đón khách sân bay Tân Nam, một cô bé cực kỳ đáng yêu đang nhìn dòng hành khách bước ra, tìm kiếm bóng dáng nào đó, ánh mắt cô bé vô cùng cẩn thận, sợ bỏ lỡ mất một ai.

Sau một đợt dòng người qua đi, vẫn không thấy người cần đón, nàng hơi thất vọng, đang lúc nghi ngờ, bỗng nhìn thấy ở khu vực nhận hành lý lối ra có một bóng dáng quen thuộc, đôi mắt to của nàng lập tức sáng rực lên, khuôn mặt đáng yêu lộ ra vẻ phấn khích, tuy không hét lên nhưng cứ vẫy tay về phía người đó không ngừng.

Chẳng mất mấy chốc, người nọ đi ra, khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng, bước đến một tay ôm lấy thiếu nữ đáng yêu nọ, phấn khích quay vòng mấy vòng, sự kết hợp giữa trai tài gái sắc thu hút ánh nhìn chăm chú của bao người xung quanh. Xoay vài vòng xong, dưới sự kháng nghị của cô tiểu thư đáng yêu nọ, hắn mới thả nàng xuống.

Cậu thiếu niên cúi xuống hôn lên má cô gái: “Nhược Y, có nhớ anh không? Anh nhớ em muốn chết luôn……”

Cô gái này chính là bạn gái của Mục Phi — Lâm Nhược Y.

Mà nhìn hành động thân thiết của cậu thiếu niên trước mặt, mặt Lâm Nhược Y đỏ bừng, dùng tay đẩy cái miệng đang sáp tới của hắn ra: “Đừng quậy nữa, đừng có như trẻ con thế được không?”

“Không được, sắp ba năm không gặp rồi, kiểu gì cũng phải hôn một cái mới được……” Cậu thiếu niên mặt dày nói.

Cuối cùng vẫn hôn nhẹ lên má Lâm Nhược Y một cái, những người xung quanh đều nhìn sang, Lâm Nhược Y xoa xoa mặt, oán trách: “Đúng là, lớn từng này rồi mà vẫn y như trẻ con bảy tám tuổi, thật là ghét chết đi được……”

“Ha ha ha ha……” Cậu thiếu niên cười lớn, “Lớn từng này rồi, em vẫn da mặt mỏng như thế……”

Nói đoạn, một tay xách vali da của mình lên: “Đi thôi, bọn họ đâu rồi?”

“Không vào trong đâu, đang đợi trên xe ấy. Lần này…… anh về thì ở lại được bao lâu?”

“Hắc hắc, hai năm trước không được nghỉ phép, lần này anh xin nghỉ liền một mạch, ở lại được tận một tháng cơ đấy……”

“Hả? Lâu vậy cơ à?” Lâm Nhược Y đầy ngạc nhiên, trên mặt cũng lộ rõ vẻ vui mừng.

“Sao nào, vui chứ hả?”

Lâm Nhược Y gật gật đầu: “Dạ!!”

“Thôi, đi mau thôi, về nhà rồi nói tiếp, tối nay chúng ta đi ăn bữa lớn……”

Cậu thiếu niên nói, choàng tay qua vai Lâm Nhược Y bước ra ngoài.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:285
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.