“Tên Lưu Huy đó, mới là nhân vật thực sự nguy hiểm...” Lý Đông Cương nghiêm túc nói.
Đây không phải lần đầu tiên Mục Phi nghe thấy cái tên này, cậu cũng biết, cái chết của Bạch Lộ, Lưu Huy nhất định sẽ tính lên đầu mình, báo thù sớm muộn gì cũng tới. Lại nghe ngữ khí của Lý Đông Cương, Mục Phi không khỏi trở nên cẩn trọng, chờ đợi những lời tiếp theo của Lý Đông Cương.
“Đệ tử à, em đừng căng thẳng thế. Lưu Huy tuy là kẻ nguy hiểm, nhưng nửa năm trước hắn gây ra một vụ án mạng, đang bị cảnh sát truy nã, nghe nói đã trốn sang Nam Vân rồi, trong chốc lát hắn không dám quay về đâu...”
Lý Đông Cương nói xong, bưng chén trà nhỏ uống một hơi cạn sạch, nữ phục vụ xinh đẹp đứng đợi bên cạnh liền ân cần châm thêm trà nước cho hắn.
“Cho nên, trước khi hắn quay về, em chẳng cần phải sợ chuyện gì cả, không sao đâu...” Lý Đông Cương khuyên nhủ.
Mục Phi gật đầu vẻ trầm ngâm, sau đó ngẩng đầu hỏi, “Lưu Huy đó, là người thế nào?”
“Đồng Cửu, cậu kể cho nó nghe đi...” Lý Đông Cương bảo Đồng Cửu.
Đồng Cửu lắc đầu, “Lưu Huy đó, chính là một con sói...”
“Tên nhóc đó gan lớn tâm tỉ, thủ đoạn tàn độc, lại cực kỳ thù dai, hơn nữa trong xương tủy mang theo một loại dã tính không ai quản nổi.
Ban đầu, bên cạnh hắn chỉ có ba năm người mà thôi, Bạch Lộ khi đó chính là bồ của hắn, mấy người cứ canh giữ ở một tiệm máy chơi game thu phí bảo kê qua ngày, có kẻ đến gây sự, hắn liền giải quyết êm đẹp, dần dần cũng có chút tên tuổi.
Sau đó có một hắc bang nhỏ thấy hắn có chút thế lực, đã tạo ra một mối đe dọa nhất định, muốn dọn sạch hắn đi, lại không ngờ hắn dẫn theo mấy mạng trong tay đối đầu với hắc bang nhỏ này. Hắn biết người ít không phải đối thủ, liền trốn đi, chuyên môn chơi đánh lén, khiến hắc bang nhỏ kia chịu không ít tổn thất, cuối cùng hắc bang đó thỏa hiệp, không truy cứu hắn nữa, còn thu nhận hắn vào bang chuyện này mới coi như xong.
Mà hắn cứ như sinh ra để lăn lộn giang hồ vậy, vừa vào bang phái, lập tức như cá gặp nước, dựa vào gan lớn và cẩn trọng, rất nhanh đã tạo dựng được tên tuổi, kéo theo đó, địa bàn của hắc bang nhỏ kia cũng tăng vọt, thế lực ngày càng lớn, khiến lão đại cười đến không khép được miệng, thế nhưng hắn lại không ngờ rằng, thứ mình chiêu mộ là một con sói...”
“Lại một thời gian nữa trôi qua, địa bàn của bang phái bọn họ giáp ranh với Tiến Hải Bang, xảy ra xung đột, lúc ấy tuy Tiến Hải Bang không có thế lực lớn như bây giờ, nhưng cũng mạnh hơn hắc bang nhỏ kia rất nhiều, vậy mà lại vì Lưu Huy mà liên tục chịu thiệt, cậu đoán kết quả thế nào?”
Đồng Cửu hỏi, Mục Phi làm sao mà biết được, liền lắc đầu.
“Mặc dù lão đại của hắc bang nhỏ kia đối xử với Lưu Huy rất tốt, cũng giao cho hắn quyền lực rất lớn, nhưng Lưu Huy vẫn luôn căm hận việc lão ta từng làm khó mình lúc trước, thế mà lại cấu kết với cao tầng Tiến Hải Bang là Cao Tiến Đông, mưu sát lão đại hắc bang nhỏ kia, thôn tính toàn bộ địa bàn vào Tiến Hải Bang, hắn cũng gia nhập, nhưng địa bàn của hắc bang nhỏ kia do hắn quản lý, hắn đúng hạn nộp tiền cho bang phái...”
Nghe đến đây Mục Phi cũng giật mình, hỏi, “Chỉ vì một ngụm khí lúc trước, mà bán đứng cả lão đại luôn sao?”
“Đó chỉ là một phần, kỳ thực hắn cũng là người có dã tâm, làm vậy cũng là để tiến xa hơn...” Đồng Cửu tiếp tục nói, “Đến Tiến Hải Bang, hắn không ngừng thu thâu thế lực, kẻ nào thân với hắn thì giữ lại, phàm là kẻ coi thường hắn, đối đầu với hắn, đều bị hắn dùng mưu kế loại bỏ. Nghe nói vị trí phó bang chủ này của hắn chính là hãm hại vị phó bang chủ cũ để đoạt lấy, nguyên nhân cũng vì trước khi vào bang, vị phó bang chủ đó từng có xung đột với hắn, hắn vẫn ghi hận trong lòng...”
Tiếp theo, Đồng Cửu lại kể thêm vài chuyện Lưu Huy từng làm, đều là những chuyện tàn độc, táng tận lương tâm, như chôn sống người nhà đối thủ, hãm hại đại ca cùng bang, thậm chí đem cả em gái của tiểu đệ nhà mình dâng cho kẻ khác cưỡng bức, chuyện này hắn cũng từng làm, nghe xong Mục Phi ngoài việc khinh bỉ ra, sau lưng cũng phát lạnh.
Cậu không sợ mình bị nhắm tới, nhưng Tuyết tỷ, Nhược Y, Tiểu Manh những người này đều là những người hoàn toàn không có khả năng chống đỡ, vạn nhất bị hắn nhắm trúng, thì còn sống yên ổn được sao?
Nhìn thấy sự căng thẳng của Mục Phi, Đồng Cửu vỗ vai Mục Phi, “Đệ tử à, kể cho em những chuyện này, là để nhắc nhở em, nhưng em cũng đừng căng thẳng quá. Trong Tiến Hải Bang cũng có người của chúng ta, nếu Lưu Huy quay về, chúng ta cũng sẽ nhận được tin tức, đến lúc đó cẩn thận một chút là được...”
Mục Phi cũng chỉ đành gật đầu.
---❊ ❖ ❊---
Lão Lục làm hỏng việc, quay về kể lại với Chương Ngưu, Chương Ngưu giơ chân sút cho một cước, “Mẹ kiếp, nhìn cái chủ trương rách việc mà mày hiến đi, sao lại còn chọc cả Hưng Bắc Bang ra thế?”
Lão Lục mặt đầy oan ức, “Chương Ngưu ca, em nào biết tên nhóc đó với Lý Đông Cương, Đồng Cửu lại có mối quan hệ này chứ? Hơn nữa, lúc đó chẳng phải anh cũng đồng ý rồi sao?”
“Mày còn già mồm, muốn ăn đòn hả?” Chương Ngưu giơ chân định đá, lão Lục liên tục xua tay, “Ca, em biết sai rồi không được sao?”
Chương Ngưu trừng mắt, thu chân lại thở dài một tiếng.
“Chương Ngưu ca, vậy... giờ chúng ta tính sao?” Lần này lão Lục không dám lung tung hiến kế nữa, thận trọng hỏi.
“Tính sao? Tao biết tính sao đây? Có Lý Đông Cương bảo kê tên nhóc đó, bây giờ chúng ta động đến nó, chính là chuyện giữa bang chúng ta và Hưng Bắc Bang rồi, cho dù tao không sợ, mày nghĩ đại ca của chúng ta sẽ chịu để yên chắc?” Dù đầu óc Chương Ngưu không linh hoạt, nhưng chuyện rõ mười mươi thế này vẫn nhìn ra được.
“Hay là, chúng ta hỏi Huy ca xem sao?” Lão Lục hỏi.
“Nếu hắn biết chúng ta tự ý hành động, lại còn làm hỏng việc, chắc chắn sẽ không tha cho hai đứa mình đâu...” Chương Ngưu lắc đầu, “Thôi đi, chuyện này cứ thế đã. Hắn đang từ Nam Vân vội vã chạy về, đợi hắn về rồi tính tiếp...”
---❊ ❖ ❊---
Bởi vì học sinh khối mười và khối mười một phải chiếm phòng học để thi, cho nên sau khi học sinh khối mười hai thi xong, cuối cùng cũng có được mấy ngày nghỉ hiếm hoi.
Mà vào tối ngày thứ ba, ba thành viên của Studio Mạng Tam Kiếm Khách đang họp trực tuyến trên mạng, Băng Quang và Sa Sa báo cáo với Mục Phi về tình hình hoạt động của studio.
“Hiện tại, chúng ta đang vận hành tổng cộng ba đơn hàng, trong đó hai đơn là lăng xê nhân vật, là hai người mẫu nhỏ muốn thành danh, đơn hàng lớn còn lại là quảng cáo thương hiệu. Chu kỳ quảng cáo lần lượt là một tuần và bốn tuần, nhìn tình hình hiện tại, hiệu quả cực kỳ tốt, khách hàng rất hài lòng. Ba đơn hàng này tổng cộng là một triệu, đều trả trước sáu mươi phần trăm, phần còn lại sẽ thanh toán sau thời gian tuyên truyền, trước thời kỳ bảo trì. Trong đó tôi thuê người làm ý tưởng, quay phim ngắn, tốn chưa đến ba mươi nghìn, nói cách khác, tính cả người họ hàng của cậu, bốn chúng ta mỗi người có thể bỏ túi khoảng mười bốn nghìn...” Băng Quang nói, có chút đắc ý, “Thế nào, huynh đệ, tôi đã nói chuyện này rất uy tín mà phả không? Mới có hai tuần thôi, mà kiếm được ngần này rồi, anh em có đỉnh không chứ?”
Nghe những lời của Băng Quang, Mục Phi luôn cảm thấy có chút không dám tin. Trước kia mấy người vắt chân lên cổ bận rộn nửa tháng trời, mỗi người mới gom lại được hơn một nghìn đồng, bây giờ chỉ động tay động chân một chút là tiền tài kéo đến, lại còn nhiều gấp trăm lần trước kia, khoảng cách này đúng là quá lớn rồi.
“Không tệ, hiệu quả còn tốt hơn tôi tưởng tượng, nhưng chúng ta vừa mới bắt đầu, cũng đừng chỉ nhìn mỗi tiền, đặc biệt là khi chọn đơn hàng, phải mở to mắt ra một chút. Những vấn đề nhạy cảm liên quan đến chính trị tuyệt đối không được động vào, tiếp theo là mấy thứ dễ gây chuyện như thuốc men, bệnh viện, mỹ phẩm ấy. Dù chúng ta kiếm tiền, nhưng cũng không thể chỉ biết có tiền...” Mục Phi dặn dò.
“Phi ca ca, anh cứ yên tâm đi, lúc em và Tiểu Quang chọn đơn hàng đã nói về vấn đề này rồi, mặc dù chúng ta kiếm tiền, nhưng chuyện thất đức, cắn rứt lương tâm thì bọn em tuyệt đối không đụng đến đâu...” Giọng nói lanh lảnh của Sa Sa truyền đến.
“Ừm, chỉ cần chú ý những điều này, những cái khác tùy ý, giống như việc lăng xê người mẫu nhỏ muốn nổi tiếng kia, quảng cáo thương hiệu, quảng cáo game, cứ nhận lấy là được, có tiền thì việc gì không kiếm? Phải không?” Mục Phi nói, trong giọng điệu của cậu mang theo sự hưng phấn nhất định. Dù cậu không phải kiểu người mê tiền như mạng, nhưng kiếm được "thùng vàng" đầu tiên trong đời, bảo là không vui chút nào thì chính là nói dối.
Hơn nữa có hơn hai mươi nghìn tệ này, cậu có thể dùng nó làm vốn liếng để làm các dự án khác, chuyển hóa những tài liệu mà Tiểu Manh nắm giữ thành nhiều quỹ hơn nữa, làm những dự án lớn hơn. Cứ thế này, tài sản thực sự sẽ giống như quả cầu tuyết lăn, từ từ ngày một nhiều lên, việc làm ăn cũng ngày một lớn mạnh.
Không chỉ Mục Phi, Sa Sa và Băng Quang cũng tỏ ra vô cùng hưng phấn. Chỉ nghe thấy tiếng cười khúc khích đặc trưng của nữ sinh tiểu thư nhà giàu như tiếng chuông bạc của Sa Sa vang lên, “Hi hi, đây là lần đầu tiên em có nhiều tiền thế này, lần này có thể mua được bao nhiêu là đồ mình thích rồi...”
“Sa Sa, nhà cậu chẳng phải mở công ty máy tính sao? Đại tiểu thư như cậu mà còn thèm ngần này tiền á?” Mục Phi trêu chọc.
“Nhà em tuy cũng tạm ổn, nhưng tiền tiêu vặt của em eo hẹp lắm biết chưa? Mỗi tháng chỉ có hơn ba nghìn tệ thôi...” Giọng điệu hơi bất mãn của Sa Sa truyền đến, “Hơn nữa, thứ mà người ta muốn trải nghiệm, chính là cảm giác tự mình kiếm ra tiền cơ mà...”
“Hơn ba nghìn một tháng mà còn ít á,” Mục Phi bất đắc dĩ lắc đầu, nói “Nói đi cũng phải nói lại, sinh hoạt phí cộng tiền tiêu vặt một tháng của tôi và em gái mới có một nghìn rưỡi, cậu mà còn chê ít, đúng là đồ mê tiền nhỏ mọn...”
Băng Quang cũng hùa theo, “Đúng thế, Sa Sa, tôi sớm đã nói cậu đã vô cùng hạnh phúc rồi mà cậu còn không tin, lần này lão đại nói cậu chưa kìa?” Nói rồi ngưng lại, “Nói đi cũng phải nói lại, một tháng của tôi mới chưa được hai nghìn, đúng là bi kịch...”
“Cút!!” Mục Phi khóc dở mếu dở, “Hai nghìn cũng không ít đâu, hai người đây là cố tình chọc tức tôi đấy à?”
Nghe thấy giọng của Mục Phi, Băng Quang và Sa Sa ở đầu dây bên kia đều bật cười. Thế nhưng Sa Sa cười được nửa chừng, liền nghe thấy một tiếng nổ dòng điện chói tai vang lên, tiếp theo đó liền mất âm thanh, rõ ràng là máy tính có vấn đề. Mà Băng Quang vừa nghe thấy Sa Sa mất tiếng, cười lại càng lớn hơn.
Đúng lúc này, trong máy tính vang lên hai tiếng gõ cửa, Mục Phi nhìn lại, một avatar chú mèo trắng nhỏ nhắn đáng yêu sáng lên, cái tên phía sau là “Katie”.
Cậu vừa nhìn thấy cái tên này, khóe môi không khỏi vẽ lên một nụ cười mỉm. Đây là QQ của Lâm Nhược Y, Mục Phi hầu như chẳng mấy khi thấy cô online. Thấy cô đã lên mạng, cậu liền vội vàng gửi một tin nhắn qua, “Bà xã yêu dấu, có nhớ ông xã không nào?”
Mục Phi vừa trò chuyện phiếm với Băng Quang, vừa đợi tin nhắn của Lâm Nhược Y. Đợi nửa ngày, Lâm Nhược Y mới đáp lại hai chữ, “Đồ tồi.”
Sau đó lại nhảy ra mấy chữ, “Hai ngày nay có chịu khó học hành không đấy?”
Nhìn thấy câu này, Mục Phi hầu như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt đỏ bừng thẹn thùng cười của Lâm Nhược Y. Hôm nay tâm trạng cậu đang tốt, không nhịn được trêu chọc vài câu, “Hai ngày nay không gặp em, học tập cũng chẳng có chút động lực nào cả, hay là em gọi một tiếng ông xã, cho anh chút động lực xem nào?” Gõ chữ xong gửi tin nhắn đi, Mục Phi tiện tay ấn luôn phím alt+f4 trực tiếp tắt cửa sổ, đây là một trong những thói quen xấu của cậu.
Đợi nửa ngày cuối cùng tin nhắn cũng về, Mục Phi bật dậy nhìn lại, lại ngẩn người. Phía sau avatar đang khóc là một câu nói, “Tai nghe của tôi hỏng mất rồi...”
Mục Phi khó hiểu, nhìn lại cái tên, hóa ra tin nhắn này là do Sa Sa gửi tới, không phải Lâm Nhược Y. Cậu tức khắc hiểu chuyện gì xảy ra, gửi qua một hình vẽ cười lớn, “Đáng đời bắt chước cười tôi, đây là báo ứng đấy nhé...”
Tin nhắn của cậu vừa gửi đi, lập tức có hồi âm. Sa Sa gửi lại một hình ảnh lửa giận, “Phi ca ca, anh bắt nạt người ta.”
Mục Phi cố tình chọc tức cô nhóc, lại gửi qua mấy hình cười lớn mang ý chước họa. Phía Sa Sa ngay sau đó liền không có động tĩnh gì nữa, thế nhưng Mục Phi biết, Sa Sa tuy là đại tiểu thư nhà giàu nhưng tính cách rất tốt, biết cô sẽ không thực sự giận nên cũng không để tâm.
Tiếp theo cậu vừa trò chuyện thoại phiếm với Băng Quang, vừa dùng tin nhắn chữ trêu chọc Lâm Nhược Y, bắt cô gọi ông xã. Nhưng da mặt Lâm Nhược Y quá mỏng, dù chết cũng không chịu gọi, còn bị trêu đến mức thẹn thùng không thôi, không biết phải ứng phó lời nói của Mục Phi thế nào, tốc độ hồi đáp ngày càng chậm. Cuối cùng Mục Phi nhận được một tin nhắn,
“Đồ tồi, không thèm để ý đến anh nữa, người ta đi tắm đây...”
Mục Phi trực tiếp gõ một đoạn tin nhắn gửi ngược lại, “Không được, gọi một tiếng ông xã cho nghe đã, không gọi không cho đi, nếu không anh đánh vào mông em đấy...”
Nhưng cậu vừa gửi hồi âm chưa đầy một phút, lại nhận được tin nhắn của Lâm Nhược Y,
“Đồ tồi, em phải đi ăn cơm đây.”
Mục Phi ngẩn người, không phải đi tắm sao? Sao lại thành đi ăn cơm rồi...
Sau đó khóe môi cậu giật giật, một cảm giác chẳng lành ập tới...
Số nhóm hội bạn đọc sách: 112025143 Mật khẩu: Tên bất kỳ nhân vật nào.
{Phi Thiên Văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn đọc sách, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Chương lỗi / Báo cáo tại đây
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ Phi Thiên Văn học, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.