[TIÊU HỀ]: Chương 262: Rắc rối của người nhà họ Lý (Ngày 27 ra 2 chương)
“Lên, xử nó cho tao…” Hùng Lão Nhị trừng mắt nhìn Mục Phi rồi vát tay một cái, bốn tên đàn em đều lao về phía Mục Phi.
“Thằng Phi này, sao lại không biết xem xét tình hình thế chứ, thế này thì phải làm sao đây?” Bà chủ giận đến mức dậm mạnh đùi, Lý Thiên Mỹ và Lý Triều Nam cũng lộ vẻ nôn nóng, vô cùng lo lắng cho Mục Phi.
“Thằng Phi, đừng động thủ!!” Lý Thiên Vũ sợ Mục Phi chịu thiệt, còn muốn xông lên kéo cậu ra, nhưng cậu ta vừa đứng dậy, Lý Triều Nam đã kéo trở lại, chắn ở phía sau.
“Các người đừng lo lắng, cứ ở đây mà xem kịch hay thôi…” Lý Triều Nam vừa nói, vừa kéo một chiếc ghế tới, đỡ Lý Triều Nam đứng lên rồi bảo ông ngồi xuống.
Bốn người nhà họ Lý đều lo sốt vó, thầm nghĩ, thằng Triều Nam này bị làm sao thế nhỉ? Sao đến lúc này rồi mà vẫn bình tĩnh thế cơ chứ, chẳng lẽ nó không sợ anh em của mình bị đánh đòn hay sao?
Nhưng tình huống diễn ra sau đó lại khiến họ há hốc mồm trợn trừng mắt.
Bốn tên lưu manh hoàn toàn không coi Mục Phi có vóc dáng bình thường, đầy vẻ thư sinh ra gì, tranh nhau xướng phong lao tới, muốn thể hiện trước mặt Hùng Lão Nhị.
“Gà mờ!!”, tên xông lên đầu tiên thấy Mục Phi vẫn đứng im không đỡ không tránh ở đó, trong lòng đang vô cùng đắc ý, nào ngờ lại thấy nét mặt gã phục vụ kia lộ ra một nụ cười nhạo bạt cực kỳ khinh miệt, tiếp theo chỉ thấy cậu ta mạnh mẽ xoay người, tiếng xé gió truyền đến, một chiếc giày to tướng chớp mắt đã tới trước mặt.
Con ngươi tên lưu manh trợn tròn, thế nhưng cú đá này vừa nhanh vừa hiểm, muốn tránh thì còn kịp vào đâu nữa?
“Bốp”, tên lưu manh đó chỉ cảm thấy mặt mình giống như bị đạn đại bác bắn trúng từ bên cạnh, đầu óc quay cuồng choáng váng, cả người bị bay vút ra ngoài, cuối cùng đập mạnh vào cái bàn phía sau mới rơi xuống đất.
“Bịch!” một tiếng, tên lưu manh ném mạnh xuống đất, cái bàn cũng “rầm” một tiếng đổ nhào, bát đĩa và chai rượu trên bàn “xoảng” một tiếng vỡ tan tảng khắp mặt đất.
Nhìn thấy cảnh này, ba tên còn đang muốn xông lên lập tức khựng bước chân lại, trên mặt mang theo vẻ kinh ngạc, không dám xông lên nữa.
Tên Hùng Nhị đó cũng bị cú đá đẹp mắt của Mục Phi dọa cho há hốc mồm, điếu thuốc rơi xuống, còn làm cháy cả chiếc áo lông chồn trên người hắn ta.
“Chậc chậc chậc”, Mục Phi nhìn tên lưu manh ngã rạp dưới đất không đứng dậy nổi mà lắc đầu, cười mỉa mai, “Ông chủ Hùng, xem chừng anh lại phải đền thêm một bàn tiền rồi đấy…”
Hùng Lão Nhị bị lời nói của Mục Phi kéo hồn về lại, thấy cậu bước về phía mình, trên mặt lộ vẻ kinh hãi, hắn ta đã biết tên nhóc trước mắt này hơi khó đối phó rồi, nhìn cú đá xoay người dứt khoát gọn gàng kia là biết chắc chắn đã từng luyện qua.
Hắn ta cố ra vẻ bình tĩnh, trừng mắt nói, “Mày muốn làm gì? Lại còn dám giở thói côn đồ với Hùng gia tao á? Mày có biết đại ca chống lưng cho con phố này là Hùng Lão Tam, chính là em trai tao không?”
Mục Phi lại lắc đầu, “Tôi không biết mấy ông Hùng Nhị Hùng Tam gì cả, chỉ biết làm hỏng đồ thì phải đền tiền, vẫn câu nói đó, muốn đi, được, đền tiền, bằng không thì ở lại đây…”
Nói xong, cậu không nói thêm nữa, đứng đó nhìn Hùng Lão Nhị, hình như đang đợi sự lựa chọn của hắn ta.
“Thế nào? Tôi đã bảo các người không phải lo lắng rồi mà…” Lý Triều Nam nói với bốn người nhà họ Lý cũng đang ngẩn người trợn mắt há hốc mồm, cậu ta vừa nói vừa cười, ra vẻ khoe khoang, còn cao hứng hơn cả việc bản thân mình oai phong nữa.
Bốn người nhà họ Lý bây giờ mới coi như hiểu rõ tại sao Lý Triều Nam lại chẳng lo lắng chút nào cả, không ngờ thằng Phi này lại có chút bản lĩnh thế cơ chứ? Thật sự là nhìn không ra đấy.
“Đánh hắn, đánh cho mấy tên khốn này một trận tơi bời đi…” Cô nhóc Lý Thiên Mỹ trừng to đôi mắt, nghiến răng vung nắm đấm nhỏ nói, trong mắt toàn là sự hưng phấn sau khi được báo thù, hiếm khi lần này con bé không đả kích Mục Phi.
Mà bà chủ và Lý Triều Nam thì ngược lại, vẫn vô cùng lo lắng, Lý Thiên Mỹ chỉ là trẻ con nên không suy nghĩ nhiều, nhưng bọn họ lại biết, đứa trẻ Phi này có thể đánh, cũng chỉ có một mình, bây giờ ăn gan hùm làm chuyện dũng mãnh nhất thời, người ta đằng kia là xã hội đen đấy, làm thế này thực sự ổn chứ? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Hùng Lão Nhị thấy Mục Phi không nể mặt, còn tưởng cậu không biết mình là người trong giang hồ, “Thằng nhóc, mày có nghe rõ lời tao nói không? Em trai tao là Hùng Lão Tam, nó chính là đại ca của Hưng Bắc Bang đấy, con phố này đều do nó chống lưng, tao chỉ cần một cú điện thoại là nó có thể dẫn mấy chục người tới, mày hiểu chưa?”
Mục Phi cườim “Hiểu chứ…”
“Hừ hừ, hiểu là tốt, bây giờ tránh ra đi, tao không truy cứu trách nhiệm mày đánh bị thương đàn em của tao nữa…” Hùng Lão Nhị nói.
Mục Phi vươn một bàn tay ra, “Đưa tiền đây.”
Thằng nhóc này rốt cuộc là thật sự hiểu hay giả vờ hiểu thế hả? Hùng Lão Nhị tức đến mức gan ruột muốn phèo ra ngoài, hắn ta còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy Mục Phi hét lớn vào trong nhà, “Tính xong chưa thế? Tổng cộng bao nhiêu tiền vậy?”
Bà chủ ngẩn người tại chỗ không nhúc nhích, Lý Triều Nam nhanh như chớp cầm lấy những tờ thực đơn gọi món đó, liếc nhìn mấy cái, lại nhìn đống đồ trên mặt đất, “Khách bị dọa chạy chưa thanh toán tiền hình như có hơn bốn nghìn tệ, cộng thêm đống đồ dưới đất nữa phải hơn một nghìn, tổng cộng khoảng sáu nghìn.”
“Được rồi, ông chủ Hùng, em trai anh là người xã hội đen cơ mà, tôi nể mặt em trai anh nên chiết khấu cho anh đấy, anh trực tiếp đưa một vạn là được…” Mục Phi nói xong, xòe lòng bàn tay ra, đợi Hùng Lão Nhị đưa tiền.
Hùng Lão Nhị tức đến mức chân răng giật giật, mẹ kiếp, sáu nghìn mà chiết khấu thành một vạn á, có kiểu chiết khấu như mày thế à? Định chơi đùa ông đây phải không?
Đường đường là Hùng Lão Nhị hắn đây, chủ quán nào trên con phố này mà chẳng phải cung kính gọi một tiếng Hùng gia, Hùng ca chứ, hôm nay thế mà lại bị một tên nhóc ranh vắt mũi chưa sạch chơi cho một vố, chuyện này mà truyền ra ngoài thì mặt mũi hắn vứt đi đâu?
“Thằng nhóc, mày cứ đợi đấy, đừng tưởng mình từng luyện qua chút võ vẽ là đã ra vẻ trâu bò, ai cũng không phục, hôm nay Hùng gia tao không trị mày ra trò thì không làm người nữa…” Hùng Lão Nhị nói xong, liền lôi điện thoại ra gọi cho em trai mình, ai ngờ chuông chờ “Không thể tổn thương” ở đầu dây bên kia vang lên hồi lâu, ngẩn ngơ chẳng có ai bắt máy.
Hùng Lão Nhị gọi hết lần này đến lần khác, gọi liên tục ba bốn lần, thế nhưng cậu em trai trâu bò Hùng Lão Tam của hắn ta chính là không chịu nghe điện thoại.
Đến lúc này thì mặt mũi Hùng Lão Nhị có hơi giữ không nổi nữa, mồ hôi trên mặt cũng bắt đầu tuôn ra, hắn ta không sợ mất chút tiền, nhưng hắn ta thích thể diện, hắn ta sợ mất mặt lắm chứ!!”
“Hừm a” đúng lúc này, Mục Phi vỗ vỗ miệng, ngáp một cái, thiếu kiên nhẫn nói, “Tôi nói này ông chủ Hùng, viện binh của ông gọi bao giờ mới tới thế, tôi hai ngày nay làm việc mệt mỏi ê ẩm cả lưng, còn đang đợi anh tới chữa bệnh giúp đây này…”
Hùng Lão Nhị nghe thấy câu này lại càng tức hơn, hắn ta biết hôm nay không thể trông cậy vào em trai mình được rồi, liền chỉ thẳng vào Mục Phi, “Hôm nay không cần em trai tao đến, bốn tên đàn em này của tao cũng đủ để thu thập mày rồi, tụi mày, lên cho tao…”
Nghe thấy lời hắn ta, ba tên đàn em đang đứng đấy giật nảy cả mình, mẹ kiếp chứ, thằng nhóc kia lợi hại như thế, sao mày không tự mình lên đi, lại bảo bọn tao lên?
“Đm, nhìn cái gì mà nhìn, lên cho tao, tao đưa tiền cho tụi mày là để tụi mày bảo vệ tao, tụi mày tưởng tao tốn tiền thuê tụi mày tới đứng xem kịch vui đấy à?” Hùng Lão Nhị tức tối quát lên.
Ba tên đàn em trong lòng bất mãn, nhưng không có cách nào khác, dù sao cũng cầm tiền của người ta, đành run rẩy bâu víu bước tới chỗ Mục Phi, thế nhưng Mục Phi cứ đứng nguyên ở đó, khoanh tay, nghiêng đầu nhìn mấy kẻ bọn chúng, trên mặt mang theo nụ cười khinh bỉ đầy vẻ khiêu khích, giống như kiểu không phục thì cứ tới thử xem.
Ba người chẳng ai dám đơn độc xông lên cả, cuối cùng nhìn nhau một cái, gật gật đầu, vô cùng có sự ăn ý cùng lao nhào về phía Mục Phi.
Mấy tên này không chỉ là lưu manh, mà trong đám lưu manh thì chỉ là loại hàng dỏm, thể lực bình thường, cũng chẳng luyện qua thứ gì, ngày thường chỉ giỏi dùng để dọa nạt người lương thiện, hôm nay đụng phải Mục Phi, xem như bọn chúng gặp bi kịch rồi.
Chỉ thấy Mục Phi nhấc chân đá một cước, đá văng tên lưu manh ở giữa ra xa tận mấy bước, tiếp theo xoay người sang bên phải, hạ thấp vai dùng sức húc một cú, tên lưu manh bên phải liền cảm giác mình giống như bị chiếc mô tô chạy với tốc độ cao tông phải vậy, cứng ngắc mất thăng bằng, ngã nhã lăn kềnh xuống đất, toàn thân đau nhức không thôi.
Bốn tên lưu manh ngã ba tên, đến lúc này chỉ còn lại một tên, nhưng không dám ra tay nữa.
Thực ra Mục Phi tuy ra tay, nhưng ngoài cú đầu tiên ra thì mấy cú sau căn bản không dùng mấy phần sức lực, không đến mức không đứng dậy nổi, hai tên lưu manh này rõ ràng biết đánh không lại, nằm dưới đất kêu hừ hừ ra vẻ, bọn chúng dại gì mà đứng dậy ăn đòn nữa.
Lần này thì Hùng Lão Nhị ngốc thật rồi, hắn ta còn tưởng thế nào ba người cũng phải dây dưa một lúc, để hắn ta nhân cơ hội chuồn mất, nào ngờ chưa đi nổi một hiệp đã bị đánh ngã lăn quay dưới đất.
“Thế nào… Ông chủ Hùng còn muốn thử nữa không?” Mục Phi lững thững bước về phía Hùng Lão Nhị.
Hùng Lão Nhị đã tận mắt chứng kiến thủ đoạn của Mục Phi rồi, hắn ta thừa biết bản thân tuyệt đối không phải đối thủ, hoảng hốt liên tục xua tay, “Không, không thử nữa, có gì từ từ nói, đừng động thủ…”
“Vậy không biết ông chủ Hùng, anh có chịu đền tiền không?” Mục Phi hỏi ngược lại, trong giọng nói mang theo sự giễu cợt.
“Đền, tôi nhận đền, được chưa?” Hùng Lão Nhị kéo chiếc áo khoác lông chồn ra, lấy ví tiền lục lọi, đừng nói, chiếc ví này của hắn ta đúng là khá dày, bên trong riêng thẻ tín dụng của các ngân hàng lớn thôi đã có mấy chiếc.
Hùng Lão Nhị lấy hết những tờ tiền trăm trong ví ra, đếm xong thì giật mình thon thót, run rẩy đưa đến trước mặt Mục Phi, “Tôi, tôi đây chỉ còn sáu nghìn, không, không đủ rồi…”
Mục Phi cầm lấy chẳng thèm đếm đã đưa cho bà chủ, sau đó lại nói với Hùng Lão Nhị, “Ông chủ Hùng, chúng tôi đây dẫu sao cũng là buôn bán nhỏ, căn bản không kiếm được mấy đồng tiền đâu, tiền của anh không đủ thế này là không được đâu đấy…”
“Vậy… Ngày mai… Ngày mai tôi mang tới cho các người, thế này được chưa?” Hùng Lão Nhị dò xét hỏi.
Mục Phi ra điều kiện suy nghĩ ra vẻ ta đây, “Đã thế ông chủ Hùng anh là người có tiếng trên con phố này, tự nhiên sẽ không lừa chúng ta, đúng không?”
“Đương nhiên đương nhiên…” Hùng Lão Nhị vừa nghe thấy có hi vọng, liên tục gật đầu, “Hôm nay muộn quá rồi, thời gian không kịp nữa, sáng sớm ngày mai tôi sẽ chuẩn bị sẵn tiền, ngày mai vẫn giờ này, nhất định mang tiền tới đây…”
Nghe thấy lời này, Mục Phi cuối cùng cũng nhường đường tránh ra, “Vậy tôi tin tưởng ông chủ Hùng một lần, anh có thể đi được rồi…”
Hùng Lão Nhị không nói hai lời, nhanh chân chạy trốn vút đi, ba tên lưu manh đang nằm trên đất cũng vội vàng bò dậy muốn chạy, nhưng lại bị Mục Phi chặn lại, “Tụi mày không được đi!!”
Bốn tên lưu manh vừa nhìn thấy thì sợ hết hồn, còn chưa kịp mở miệng, đã thấy Mục Phi nói với Lý Triều Nam, “Triều Nam em qua đây…”
Cậu chỉ vào bốn người trước mặt, “Vết thương trên môi em là do đứa nào đánh?”
Lý Triều Nam chỉ vào tên lưu manh duy nhất không bị ăn đòn, “Nó, chính là nó đánh em…”
“Nó đánh em thế nào, em đánh trả lại như thế ấy, để xem nó có dám đánh trả không nào?” Mục Phi trợn mắt nhìn tên lưu manh đó nói.
Lý Triều Nam hoàn toàn tin tưởng Mục Phi, thậm chí có thể nói là sùng bái, nghe thấy lời này khóe miệng nở nụ cười, không nói hai lời, nhằm thẳng môi tên lưu manh đó mà đấm tới, “Đánh này, bảo mày đánh tao này, tao cho mày đánh này…”
Mấy đấm giáng xuống, môi tên lưu manh rách toạc, khóe miệng máu chảy ròng ròng, thế nhưng hắn ta thật sự không dám đánh trả.
Thấy Lý Triều Nam trút giận gần xong rồi, lúc này Mục Phi mới buông tha cho mấy tên lưu manh đó rời đi.
Bốn người nhà họ Lý bị sự việc ngày hôm nay làm cho khiếp sợ không nhẹ, đến giờ vẫn có chút không dám tin, Hùng Lão Nhị kiêu căng ngạo mạn đủ mọi cách làm khó dễ trước mặt bọn họ hồi nãy, thế mà lại bị một mình Mục Phi thu thập cho ngoan ngoãn phục tùng.
“Khụ khụ” đúng lúc này, Lý Tam Khúc ho khan đau đớn hai tiếng, lúc này mới kéo tâm trí của người nhà họ Lý quay trở lại thực tại.
“Mau đỡ bố mày vào phòng đi, tiểu Mỹ mở máy thở oxy trước đã…” Bà chủ hô lên, sau đó cùng Lý Thiên Vũ đỡ Lý Tam Khúc đi vào trong nhà.
---❊ ❖ ❊---
Hùng Lão Nhị chạy ra xa tít tắp, mới quay đầu lại trừng mắt đầy căm hận nhìn hướng quán nướng nhà họ Lý, “Còn bắt ông đây đưa tiền á? Phi, đợi đến ngày mai, tao không những bắt tụi mày nôn sạch tiền của tao ra, mà ngay cả công thức của mày, cũng phải ngoan ngoãn giao nộp ra đây cho tao, chúng ta cứ chờ mà xem, hừ…”