"Chị đời này chính là của em..." Hạ Tuyết nói xong liền thâm tình nhìn Mục Phi một cái, quay người bước ra ngoài, mà câu nói ấy giống như được phát lại nhiều lần, cứ vang vọng mãi trong đầu Mục Phi.
Mục Phi bây giờ mới biết, hóa ra bản thân lại quan trọng đối với Hạ Tuyết nhường nào, và chính cậu chẳng phải cũng vậy sao, nhưng bây giờ phải làm sao đây, cậu hiện tại đã có bạn gái, hơn nữa Nhược Y đối với mình lại vô cùng chân thành một lòng một dạ, cậu nên dùng thái độ gì để đối xử với cô ấy đây?
Mục Phi không biết, là chị gái sao? Không, bây giờ Mục Phi đã biết tâm ý của Hạ Tuyết, tuyệt đối không thể chỉ xem cô ấy là chị gái nữa, nhưng không phải chị gái, thì còn có thể là gì?
Việc vì Hạ Tuyết mà chia tay Lâm Nhược Y là chuyện nghĩ cũng không dám nghĩ, đây là điều hoàn toàn không thể nào xảy ra, nhưng hiện tại Mục Phi đã biết suy nghĩ của Hạ Tuyết, lại càng không thể dung thứ cho việc người chị gái bảo bối thích mình lại đi kết bạn trai, thế nhưng cậu nghĩ như vậy, có phải là hơi quá ích kỷ rồi không?
Mục Phi cảm thấy vô cùng khó xử, cậu hoàn toàn không biết nên dùng thái độ gì để đối xử với Hạ Tuyết nữa.
Đúng lúc cậu đang ngẩn người nhìn bầu trời đầy sao ngoài cửa nhà, thì lơ mơ nghe thấy ở phòng bên cạnh có tiếng động nhỏ lách cách, có vẻ như đang mặc quần áo.
Chị Tuyết muốn đi ư?
Mục Phi vội vàng vùng dậy, đi ra cửa nhìn thì thấy Hạ Tuyết đã mặc xong quần áo, đang vặn tay nắm cửa.
Cậu vốn định mở miệng giữ cô lại, thế nhưng lời đến bên khóe môi, thế nào cũng không thốt ra được, chỉ đành nhìn bóng lưng gầy gò, cô quạnh của Hạ Tuyết từ từ bước ra ngoài, cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
"Hầy..." Mục Phi thở dài một tiếng, quay lại giường thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu hoàn toàn không có chút buồn ngủ nào, lướt qua lướt lại toàn là bóng hình của hai người Hạ Tuyết và Lâm Nhược Y...
---❊ ❖ ❊---
Hạ Tuyết bước ra khỏi nhà Mục Phi, cũng không bắt taxi mà cứ thong thả đi bộ, dọc theo con đường nhỏ đi về nhà, bầu trời đêm tĩnh lặng lất phất vài bông tuyết nhỏ, những ngọn đèn đường màu cam đỏ càng làm cho đêm mùa đông vốn không lạnh ấy thêm phần ấm áp.
Con phố rất yên tĩnh, hầu như không một bóng người, điều này vừa vặn phù hợp với tâm trạng của Hạ Tuyết lúc này.
Sau khi tỏ tình với Mục Phi, kết quả không nằm ngoài dự đoán của cô, Mục Phi không nói gì cả, nhưng nhìn biểu cảm của cậu ấy là có thể biết, lời tỏ tình của mình đã thất bại rồi.
Xem ra, sau này bản thân đành phải an phận làm chị gái của cậu ấy vậy sao?
Mặc dù sớm đã biết kết quả sẽ như thế này, nhưng trong lòng Hạ Tuyết vẫn không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng, cô đi bộ về nhà thế nào suốt dọc đường cũng chẳng hay biết, trong đầu toàn là chuyện trước đây giữa mình và Mục Phi, nghĩ đến lúc vui vẻ lại không kìm được mà mỉm cười, nhưng hễ nghĩ đến việc mình bị từ chối, lại trở nên thẫn thờ, biểu cảm cứ chốc chốc lại thay đổi, cũng may đây là ban đêm, chứ nếu là ban ngày, sợ rằng không bị người ta coi là kẻ thần kinh mới là lạ.
Hạ Tuyết định thần lại, phát hiện ra không biết từ lúc nào mình đã về đến dưới chân tòa chung cư rồi, quãng đường ngắn chỉ vỏn vẹn ba bốn trạm xe, vậy mà cô lại đi mất gần cả tiếng đồng hồ.
Hạ Tuyết thở dài một tiếng, chậm rãi bước lên lầu đi đến trước cửa nhà mình, mò mẫm tìm chìa khóa trong túi để mở cửa.
Tinh thần hôm nay của cô ít nhiều có chút mơ màng, thế nên không hề chú ý rằng ở góc cầu thang tầng lửng phía trên, đang có một kẻ đứng trong bóng râm, nhìn thấy cô mở cửa liền toét miệng cười, lộ ra một hàm răng trắng.
Hạ Tuyết mở cửa bước vào nhà, đúng lúc đang định khép cửa lại thì phát hiện ra không thể đóng vào được, ngẩng đầu lên nhìn, cô giật mình hoảng hốt khi thấy một người đàn ông tầm hơn ba mươi tuổi đang đứng bên ngoài, bàn tay lớn chặn phắt lấy cửa chống trộm, nhìn Hạ Tuyết với nụ cười đầy nham hiểm trên môi.
Hạ Tuyết lập tức tỉnh táo hơn một nửa, run rẩy hét lên: "Anh, anh muốn làm gì, mau bỏ tay ra, tôi sắp hô lên rồi đấy, ưm..."
Cô còn chưa dứt lời, đã cảm thấy một chiếc khăn mang mùi hương ngột ngạt bị úp chặt lên miệng và mũi mình, hoàn toàn không sao vùng vẫy thoát ra được. Cô hít vào một hơi, ngay lập tức một cảm giác chóng mặt dữ dội ập tới, sau đó cô cảm thấy vạn vật trước mắt mờ dần đi rồi hoàn toàn mất đi ý thức.
---❊ ❖ ❊---
Hạ Tuyết cảm thấy đầu đau như búa bổ, chầm chậm mở mắt ra, phát hiện bản thân dường như đang ở trong một nhà xưởng bỏ hoang nào đó, xung quanh rất tối và rất lạnh, chỉ có ở không xa lắm là có một bóng đèn không mấy sáng sủa. Nhiệt độ thấp ban đêm khiến cô không kìm được mà rùng mình một cái, cô bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc.
Vừa tỉnh lại, cô liền ý thức được rằng mình đã bị bắt cóc, trái tim non nỡ lập tức đập loạn xạ. Cô định vùng dậy kiểm tra môi trường xung quanh nhưng phát hiện ra hoàn toàn không thể làm được, đôi tay cô bị trói quặt ra sau lưng, đôi chân cũng bị cột chặt vào nhau, miệng còn bị dán một miếng băng keo, muốn ngồi dậy thôi cũng đã rất vất vả, huống chi là muốn cất lời nói.
Mặc dù Hạ Tuyết không thể cử động nhiều, nhưng mắt vẫn có thể nhìn thấy mọi vật, cô xuyên qua ánh đèn cúi đầu nhìn xuống thì thấy quần áo của mình vẫn còn nguyên vẹn, trên người cũng không có cảm giác khó chịu nào, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Tỉnh rồi à?" Một giọng nữ vang lên, tiếp theo là vài tiếng đế giày gõ xuống mặt đất, một đôi bốt cao gót xuất hiện trước mắt Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một người phụ nữ ăn mặc sành điệu, trang điểm đậm đang đứng trước mặt mình, đằng sau còn đi theo hai người đàn ông, trong đó có một kẻ chính là người đã bắt cóc cô.
"Ưm ưm..." Hạ Tuyết phát ra hai tiếng ú ớ, vặn vẹo người hai cái, người phụ nữ kia xua xua tay: "Đỡ nó dậy, trói vào cái ghế hỏng kia kìa."
Hai người đàn ông phía sau nghe lệnh liền xốc Hạ Tuyết lên, nhanh như chớp trói cô vào một chiếc ghế gỗ, người phụ nữ kia bước tới bóc miếng băng keo dán trên miệng Hạ Tuyết ra.
"Các người muốn làm gì?" Hạ Tuyết vừa được nói chuyện liền hét lên.
“Hì hì hì...” Người phụ nữ đó cười lạnh mấy tiếng, "Muốn làm gì á? Tao đến để đòi nợ đây..."
Hạ Tuyết sững sờ, còn tưởng kẻ này là dân xã hội đen cho vay nặng lãi: "Tôi chưa từng vay tiền của các người bao giờ, các người nhận nhầm người rồi chứ?"
"Không thể nhầm được, mày không phải tên Hạ Tuyết à?" Người phụ nữ châm một điếu thuốc, kiêu ngạo thổi ra một vòng khói.
"Hả? Tôi đúng là Hạ Tuyết thật, nhưng tôi chưa từng vay tiền bao giờ mà..." Hạ Tuyết nói.
“Mày là Hạ Tuyết thì không sai vào đâu được rồi, món nợ tao đến đòi, không phải nợ tiền...” Nói xong, cô ta trừng mắt nhìn Hạ Tuyết, nghiến răng nói, "Là nợ máu..."
Sự căm hận trên khuôn mặt người phụ nữ ấy không cần nói cũng có thể thấy rõ, nơi này vốn dĩ ánh sáng đã kém, cộng thêm lớp trang điểm trông chẳng mấy đẹp mắt của cô ta, với cái vẻ mặt hung tợn này trông hệt như một con quỷ đòi mạng, quả thực đã dọa cho Hạ Tuyết sợ khiếp vía.
“Mày còn nhớ Bạch Hồng Lượng chứ?”
Hạ Tuyết gật gật đầu.
“Nó đã bị cái tên Mục Phi em trai mày tập kích hai lần, lần thứ nhất bị dao đâm thủng lòng bàn tay, lần thứ hai cánh tay phải bị đánh gãy sống sờ sờ, bây giờ đang phải nằm viện, hơn nữa cho dù vết thương có lành thì sau này cứ đến những ngày trời mưa âm u là lại đau nhức khó tả, tất cả những chuyện này, đều là do hắn ban tặng đấy...” Trong lời nói của người phụ nữ kia tràn ngập sự thù hận sâu sắc, "Phải rồi, suýt thì quên nói cho mày biết, tao là chị gái của Bạch Hồng Lượng, Bạch Lộ, người trong giang hồ đều gọi tao là chị Lộ."
Lần này Hạ Tuyết chấn động thật sự, không phải vì thân phận của Bạch Lộ, từ trước cô đã nghe nói chị gái của Bạch Hồng Lượng là dân xã hội đen, nên đối với chuyện này cô không thấy bất ngờ.
Thế nhưng cô lại không ngờ rằng người em trai bảo bối của mình lại đánh gãy tay của Bạch Hồng Lượng. Nghe những lời Bạch Lộ nói, cô lập tức hiểu ra lý do tại sao kể từ ngày đó Bạch Hồng Lượng không hề đến gây sự với mình nữa, hóa ra hắn đã bị Mục Phi dạy cho một bài học đến mức sợ hãi rồi.
Trong lòng Hạ Tuyết ngoài cảm động ra, thì thoang thoảng cũng có chút trách cứ.
Tiểu Phi à, em đã biết đối tượng đó không dễ chọc vào, sao em vẫn còn làm như vậy chứ, chị chịu đựng chút uất ức thì có sao đâu, chẳng phải em đang tự rước họa vào thân đó sao...
"Các người muốn thế nào?" Hạ Tuyết nhíu mày hỏi.
"Thế nào á, ha ha..." Bạch Lộ cười lớn hai tiếng, "Mày yên tâm, tao là một người rất ra dáng nói chuyện phải quấy, chuyện này không phải do mày gây ra, tao sẽ không làm gì mày đâu, nhưng mà cái thằng em trai của mày..."
Nói đến đây, biểu cảm của Bạch Lộ bỗng nhiên thay đổi, vô cùng tàn độc mà nói: "Nó mà không chết, khó mà giải tỏa được mối hận trong lòng tao!!"
Hạ Tuyết nhìn thấy biểu cảm này của Bạch Lộ, biết rằng cô ta không hề nói dọa, cô cũng trở nên sốt ruột, vừa giãy giụa vừa la lên: "Chuyện này ban đầu bắt nguồn từ tôi, các người có oán hận gì thì cứ trút hết lên người tôi đây này..."
"Nó là em trai tôi, nó gây chuyện là trách nhiệm của tôi, cùng lắm thì các người đánh gãy tay tôi là được chứ gì..."
"Các người đừng làm khó nó..."
Bạch Lộ khinh bỉ liếc nhìn Hạ Tuyết một cái, hoàn toàn phớt lờ cô, từ trong túi quần lấy ra một món đồ màu hồng, chính là chiếc điện thoại cũ kỹ mà Hạ Tuyết vẫn hằng dùng nhưng tiếc không nỡ đổi.
Bạch Lộ bấm vài phím, tìm thấy số điện thoại của Mục Phi rồi gọi đi.
---❊ ❖ ❊---
Kể từ khi Hạ Tuyết rời đi, Mục Phi hoàn toàn không có một chút buồn ngủ nào, cậu cứ thở dài ngắn than dài mãi, trong đầu toàn là chuyện về Hạ Tuyết, ngồi thẫn thờ suốt hai ba tiếng đồng hồ. Đang lúc đã hơn hai giờ đêm, điện thoại bỗng nhiên reo lên.
Muộn thế này rồi, ai gọi cho mình cơ chứ...
Mục Phi tò mò cầm điện thoại lên xem, không ngờ lại là tên của Hạ Tuyết, trong lòng cậu bất ngờ dâng lên một tia vui sướng, cảm giác giống hệt như lúc nhận được cuộc gọi từ Lâm Nhược Y vậy.
"Alo? Chị à..." Mục Phi bắt máy, nào ngờ giọng nói quen thuộc ấy không hề truyền đến, mà thay vào đó là mấy tiếng cười lạnh lẽo âm u.
Lòng Mục Phi bỗng chốc trầm xuống, lạnh lùng lên tiếng: "Mày là ai? Sao điện thoại lại ở trong tay mày, chị tao thế nào rồi?"
"Chị mày đang ở trong tay tao đây..." Người đàn ông đó nói, dường như đang giơ điện thoại lên cao, sau đó liền nghe thấy tiếng thét của Hạ Tuyết: "Tiểu Phi, báo cảnh sát đi, tuyệt đối đừng qua đây, bọn chúng muốn giết cậu đấy, ưm, bỏ ra, ưm..." Miệng của Hạ Tuyết đã bị bịt kín lại, chỉ còn phát ra những tiếng ú ớ.
Mục Phi vừa nghe là đoán ngay ra đó là lũ người Bạch Hồng Lượng, cậu biết chắc chắn bọn chúng sẽ trả thù, nhưng lại không ngờ bọn chúng lại nhắm vào Hạ Tuyết.
Chị Tuyết rơi vào tay bọn chúng, e là sẽ phải chịu không ít khổ sở đây nhỉ?
Sự hối hận trào dâng trong lòng Mục Phi, cậu căm hận chính mình, tại sao lúc đó lại không giữ Hạ Tuyết lại cơ chứ, nếu không thì cô ấy đã không gặp phải chuyện thế này rồi.
"Nghe thấy chứ hả?" Đầu dây bên kia hỏi.
"Hộc..." Mục Phi hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh tâm thần lại rồi nói, "Các người muốn thế nào..."
“Đi dọc theo đường quốc lộ Tân Khánh, ra khỏi thành phố cứ tiếp tục đi thẳng về phía bắc, đi tầm hai mươi cây số sẽ có một nhà máy hóa chất bỏ hoang, không được báo cảnh sát, tự mình đến đó, trước ba giờ phải đến nơi, hiểu chưa? Muộn mỗi năm phút, trên khuôn mặt xinh đẹp của chị gái mày sẽ có thêm một nhát dao đấy, tao nghĩ mày cũng không muốn người chị nuôi này của mày biến thành một con quỷ xấu xí đâu nhỉ? Ha ha...” Kẻ ở đầu dây bên kia lên giọng kiêu ngạo.
Mục Phi nghe thấy thế thì thắt cả ruột gan lại, cố nén sự lo lắng và phẫn nộ trong lòng: "Chuyện này là do tao gây ra, các người có bản lĩnh gì, có thủ đoạn gì, cứ nhằm hết vào người tao đây này, đừng có làm khó chị tao..."
“Mày cũng thông minh phết đấy, nói ít thôi, nhớ kỹ đấy, đừng báo cảnh sát, đi một mình thôi, nếu không hậu quả không phải thứ mày gánh vác nổi đâu...”
"Tao hiểu rồi..." Mục Phi gật đầu, "Yêu cầu của các người tao đáp ứng, nhưng tao cũng nói cho các người biết, có bản lĩnh thì tìm tao đây này, đừng có động vào chị tao..."
Mục Phi nghiến răng nói: "Cho dù chị tao mất đi dù chỉ một sợi tóc, tao cũng sẽ không tha cho chúng mày đâu..."
{Văn học Phi Thiên www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Báo lỗi chương / Bấm vào đây để tố cáo
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ của Trang web Văn học Phi Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Văn học Phi Thiên - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.