Bạch Hồng Lượng gãy tay nhập viện, Bạch Lộ để lại hai tên đàn em ở lại chăm sóc hắn. Hai tên đàn em đó đều là đầu gấu xã hội đen, bảo chúng chém người đánh nhau thì được, chứ chuyện chăm sóc người bệnh thì quả thực là không đúng chuyên môn chút nào. Đương nhiên chúng cũng chẳng chăm sóc được gì, chẳng qua chỉ là giúp rót ly nước, mua phần cơm, gọi y tá này nọ mà thôi.
Phòng Bạch Hồng Lượng ở là phòng căn hộ, bên trong là phòng bệnh, bên ngoài là phòng hộ tống. Hai tên côn đồ thấy Bạch Hồng Lượng đã ngủ say, bèn chạy ra ngoài nhà ngồi đánh bài, vừa uống rượu vừa hút thuốc. Mặc dù bệnh viện không cho phép hút thuốc trong phòng bệnh, nhưng các y tá bác sĩ hễ nhìn vào thấy hai tên này mặt mày bặm trợn, trông không giống người tốt, nên cũng giận mà không dám nói gì. Nhất thời không ai dám quản chúng, hai tên này ngược lại cũng rất nhàn hạ. Uống qua uống lại, chúng liền quên cả trời đất, bắt đầu ba hoa chích choè.
- Ấy, chuyến này Lộ tỷ mất mặt lớn lắm rồi đây. Em trai ruột bị người ta đánh gãy cả tay, truyền ra ngoài thì đúng là trò cười mà. Bây giờ người trong giang hồ hễ nhắc đến tên Lộ tỷ chúng ta, ai nấy đều mang vẻ mặt giễu cợt, tụi mình làm đàn em cũng thấy mất mặt quá đi thôi... - Một tên côn đồ bất đắc dĩ nói.
- Hầy, đúng vậy đấy, lần này đụng phải kỳ phùng địch thủ rồi. Không ngờ ba người cầm mã tấu mà không đấu lại nổi một mình đối phương. Nghe nói tên nhóc đó chỉ là một học sinh cấp ba thôi đấy. Quả thật là núi cao còn có núi cao hơn, xem ra chúng ta đi đường gió tanh mưa máu bình thường cũng phải khiêm tốn một chút. Cái này mà đụng phải kẻ ác độc, dẫu chúng ta có đông người đến mấy cũng vô dụng... - Tên côn đồ kia vừa nói, vừa nhấp một ngụm rượu. - Ha, rượu này nặng đô thật đấy...
Tên côn đồ nói chuyện trước đó lại tỏ ra khinh bỉ câu nói này: <q>Hừ, tao đéo tin đâu, ba đứa cầm dao chém một đứa mà còn bị đánh gãy chân, tao thấy không phải tên nhóc đó mãnh, mà là ba tên kia quá phế vật thì có!</q>
- Mẹ kiếp, mày mới về Tân Nam, mày biết cái quái gì chứ? Kẻ bị tên nhóc đó phế bỏ là ai mày có biết không? Là Tiểu Thiên, Tiểu Thiên ca đấy...
- Hả? Mày nói người bị đánh gãy tay, còn bị tống vào đồn cảnh sát là Tiểu Thiên ca á? - Trong giọng điệu của tên côn đồ kia tràn ngập sự kinh ngạc. Tiểu Thiên có tiếng tăm khá lớn trong Tiến Hải Bang, là tay đấm máu mặt nhất dưới quyền Bạch Lộ, ngoại trừ bốn đại cao thủ Thủy Quỷ, người của Tiến Hải Bang hầu như ai cũng biết hắn.
Tên nhóc này vốn chẳng luyện qua võ công gì, chủ yếu là nhờ ba điểm: thể lực tốt, kinh nghiệm đánh nhau phong phú lại phản ứng nhanh, tâm địa độc ác ra tay tàn nhoz. Lúc thực sự đánh nhau, giáp mặt là hắn dám chém thật tay cốt lấy mạng người khác. Kẻ nào gan nhỏ hễ nhìn thấy bộ dạng đó của hắn là đã thấy sợ mất mật rồi. Đồng thời đầu óc hắn cũng quay rất nhanh, thấy không nắm chắc phần thắng là quay lưng chạy ngay. Hai năm gia nhập bang phái cũng tạo dựng được chút tên tuổi.
Tên côn đồ kia nghe tin Tiểu Thiên cũng ngã ngựa, lúc này mới thu lại lòng coi thường: <q>Ê, nếu nói vậy thì tên nhóc này quả thực không phải nhân vật tầm thường rồi. Vậy chuyện này phải tính sao đây? Lẽ nào Lộ tỷ thực sự ngậm bồ hòn làm ngọt, cứ tính thế này thôi sao?...</q>
- Hừ hừ, có thể thế được à? Tính cách của Lộ tỷ nhà mình mày còn lạ gì nữa, đối với anh em thì cực kỳ nghĩa khí, nhưng đối với kẻ địch thì tuyệt đối không nương tay. Đàn em bình thường tụi mình chịu thiệt mà cô ấy còn không để yên, lần này em trai ruột bị đánh ra nông nỗi này, mày nghĩ cô ấy sẽ bỏ qua dễ dàng thế chắc? - Tên côn đồ uống ngụm rượu, hừ lạnh hai tiếng rồi nói. - Tên nhóc đó chắc chắn không có kết cục tốt đẹp đâu, mày cứ chờ xem kịch vui đi.
- Thế thì tốt, nếu không đòi lại món nợ này, đừng nói là Lộ tỷ, đến tao cũng thấy uất ức... - Tên côn đồ này nói được nửa chừng, hình như nhớ ra điều gì, bỗng lo lắng nói. - Nhưng mà tên nhóc đó lợi hại như vậy, tụi mình có trị nổi nó không?
Tên kia cười hai tiếng, điệu bộ đắc ý: <q>Cứ yên tâm đi, khoảng thời gian này mày không có ở Tân Nam nên không biết đấy thôi. Bây giờ Lộ tỷ đã có liên lạc với người bên Nam Vân rồi, Nam Vân sản xuất cái gì, chẳng lẽ mày không biết à?</q>
Nam Vân là một tỉnh nằm ở phía Tây Nam của Hoa Quốc, quốc gia giáp ranh với nó tuy không lớn và nghèo khó, nhưng lại nổi tiếng với việc sản xuất ma túy. Nghe nói hơn một phần năm lượng ma túy trên toàn thế giới đều xuất phát từ nơi này.
- Ý mày là thuốc phiện?... - Tên côn đồ chỉ nói một nửa không nói rõ ràng, nhưng cả hai đều hiểu chuyện gì xảy ra.
- Đó chỉ là một phần thôi, ngoài cái đó ra, còn có... - Tên côn đồ vừa nói, vừa chụm tay thành hình khẩu trang, làm động tác ngắm bắn.
- Không đời nào, ý mày là súng ống ư?...
- He he... - Tên côn đồ cười nhẹ hai tiếng, làm động tác ra hiệu im lặng, rồi nói. - Võ công cao đến mấy cũng sợ dao phay, thân thủ tên nhóc đó có tốt đến đâu thì dao chém không tới, nhưng nó có đỡ được đạn không? Hơn nữa tao nghe nói, Lộ tỷ bây giờ đã điều động Thủy Quỷ đi bắt chị gái của tên nhóc đó rồi. Tên nhóc này chuyến vừa có vũ lực, lại vừa có thóp trong tay, không phải là phải chết chắc sao?
Tên côn đồ nói đến đây liền ngửa cổ cười lớn, tên còn lại cũng cười phụ họa theo.
Nhưng đúng lúc này, cửa phòng bệnh bỗng bị đẩy mạnh ra, đập vào tường phát ra tiếng động cực lớn. Tiếng động đột ngột này khiến cả hai giật mình quay đầu nhìn lại. Một cậu con trai lớn đang nẹp tay mặc đồ bệnh nhân đang trừng mắt nhìn chằm chằm vào hai người, còn ai vào đây ngoài Bạch Hồng Lượng (Bạch Hồng Lượng).
- Vừa nãy tụi mày nói gì cơ, chị tao đi đâu làm gì? - Bạch Hồng Lượng trợn tròn mắt hỏi.
- À, Lộ tỷ á?... - Tên côn đồ cười gượng hai tiếng, bị đặt ra. - Lộ tỷ không nói với mày à? Cô ấy về sòng xử lý việc bang phái rồi mà...
- Mày nói dối, đoạn đối thoại vừa rồi của tụi mày tao đều nghe thấy hết rồi... - Bạch Hồng Lượng sải vài bước đến trước mặt tên côn đồ, dùng bàn tay lành lặn túm chặt cổ áo hắn, hai mắt đỏ ngầu. - Mau nói tao biết, có phải chị tao đi tìm Mục Phi trả thù không? Cô ấy đã đưa Hạ Tuyết lão sư đi đâu rồi? Nói!! - Bạch Hồng Lượng gầm lên, giọng nói vang dội khắp phòng bệnh. Y tá trực đêm cũng bị kinh động, thò đầu vào phòng bệnh ngó nghiêng nhưng không dám bước vào.
Thực ra Bạch Hồng Lượng vốn đã ngủ thiếp đi, nửa đêm bị buồn tiểu đánh thức, lúc định dậy đi vệ sinh thì nghe thấy hai kẻ ngoài phòng đang bàn tán chuyện của chị mình, hắn tò mò nghe thêm vài câu, ai ngờ nghe xong lại giật mình thon thót.
Cái gì, chị vậy mà lại đi tìm Mục Phi trả thù ư?
Lúc đó hắn đã sốT ruột rồi. Người khác có thể chưa tiếp xúc với Mục Phi, nhưng hắn thì thừa biết tên nhóc đó căn bản là một kẻ đầu gày da sắt, dầu muối không thấm, cứng đầu cứng cổ. Muốn dọa hắn sợ là chuyện không thể nào, trừ khi trực tiếp phế bỏ hắn, bằng không cậu ta nhất định sẽ trả thù với mức độ tàn nhẫn hơn gấp bội.
Oái oăm thay, thân thủ của tên nhóc này không phải dạng bình thường, muốn bắt hắn thì đâu phải chuyện dễ dàng? Nếu hắn thực sự trốn trong bóng tối để trả thù, thủ đoạn của hắn tuyệt đối không phải thứ mà hắn và chị gái có thể gánh vác nổi.
Bạch Hồng Lượng là kẻ nhát gan sợ phiền phức, thích ra vẻ và mê gái, khuyết điểm thì đếm không xuể, nhưng duy chỉ có sự quan tâm dành cho người chị này là thật lòng. Hắn đã tận mắt chứng kiến thủ đoạn của Mục Phi, làm sao có thể để chị gái mình lại đi thử nghiệm một lần nữa?
- Mẹ kiếp, mày có nói hay không, mau nói cho tao biết? - Bạch Hồng Lượng thực sự sốT ruột, thấy đối phương không nói gì liền giơ chân đá một cước, sút cho tên côn đồ ngã nhào lên giường.
- Lượng gia, không phải là em không muốn nói cho anh, lúc Lộ tỷ đi đã dặn dò kỹ càng là không được nói chuyện này cho bất kỳ ai. Em, em không thể nói đâu... - Tên côn đồ ăn một cước nhưng không dám hó hé, mặt nhăn mày nhó nói.
- Được, mày không nói đúng không? - Bạch Hồng Lượng nói rồi quay người vào trong phòng, chỉ nghe "rắc" một tiếng gương vỡ, hắn cầm một mảnh gương vỡ bước ra, kề thẳng vào bụng mình. - Tụi mày không nói cho tao, có tin bây giờ tao tự rạch một nhát không? Không phải sợ rước họa vào thân sao? Rốt cuộc là chuyện lộ tin tức quan trọng hơn, hay cái chết của tao quan trọng hơn, tụi mày tự cân nhắc đi...
Tay của Bạch Hồng Lượng bị mảnh thủy tinh cứa rách, máu từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
Hai tên này lập tức chịu thua: <q>Thôi thôi, đại gia của tôi ơi, tôi sợ cậu rồi đấy được chưa? Tôi nói cho cậu hết là được chứ gì...</q>
Nói đoạn, chúng liền kể lại kế hoạch của Bạch Lộ mà chúng nghe được cho Bạch Hồng Lượng nghe. Bạch Hồng Lượng nghe xong, quay vào phòng mặc thêm quần dài, khoác áo bông rồi chạy thẳng ra ngoài bệnh viện. Hai tên côn đồ không dám ngăn cản hắn, chỉ đành lẽo đẽo chạy theo sau, nhưng Bạch Hồng Lượng lòng như lửa đốt chạy nhanh như bay, khiến chúng có phần theo không kịp.
Vừa ra khỏi bệnh viện thì có một chiếc taxi đỗ sẵn, Bạch Hồng Lượng trực tiếp lên xe rồi rời đi. Hai tên côn đồ đuổi theo ra đến nơi thì đã muộn, chỉ đành trơ mắt nhìn chiếc taxi để lại một chuỗi khói đuôi xe rồi khuất dạng.
Một tên côn đồ đét đùi một cái: <q>Hỏng bét rồi, thế này thì phải làm sao đây?</q>
- Mau gọi điện thoại báo cho Lộ tỷ đi, nếu không chuyện còn lớn hơn nữa đấy...
Tên kia nghĩ cũng phải, liền móc điện thoại ra bấm gọi, nhưng đầu dây bên kia lại vang lên thông báo máy bận.
---❊ ❖ ❊---
- Mày tự phế một cánh tay đi... - Bạch Lộ ném dao găm bướm lên người Mục Phi, lạnh lùng nói.
Lời cô ta vừa thốt ra, Hạ Tuyết đang bị trói trên ghế liền hoảng hốt, giãy giụa kịch liệt, liên tục lắc đầu, mái tóc dài lất phất trong làn sương giá bay phần phật, chiếc ghế dựa thậm chí bị cô lắc cho kêu cót cót.
Lông mày thanh tú của cô nhíu chặt thành hình chữ bát, đôi mắt ngấn nước rõ ràng đang mách bảo Mục Phi đừng quan tâm đến cô, đừng làm thế.
Mục Phi đương nhiên không thể mặc kệ cô được, bất đắc dĩ thở dài một hơi, rồi cúi xuống nhặt con dao găm dưới đất lên. Hạ Tuyết giãy giụa càng thêm dữ dội, trong cổ họng phát ra tiếng "ư ử".
- Tiểu đệ, đừng xúc động, kéo dài thời gian đi, lính bắn tỉa đang trên đường chạy đến chỗ cậu rồi, ước chừng mười mấy phút nữa là tới... - Đúng lúc này, giọng nói của Long Hạo Văn truyền thẳng vào tai cậu.
Mục Phi tay cầm dao găm, ngước mắt nhìn Bạch Lộ nói:
- Yêu cầu của cô tôi đáp ứng, nhưng tôi cũng có một yêu cầu...
Bạch Lộ không nói lời nào, giơ tay giáng cho Hạ Tuyết một bạt tai.
Tiếng tát giòn giã vang lên giữa đêm đông tĩnh lặng, Hạ Tuyết kêu lên một tiếng kiều diễm <q>ư</q>, tim Mục Phi cũng theo đó mà thắt lại.
- Tuyết tỷ!! - Cậu hét lên một tiếng định lao tới, nhưng lại bị Bạch Lộ dùng tay ra hiệu ngăn lại.
- Đứng yên đó đừng nhúc nhích... - Bạch Lộ trừng mắt, chỉ vào Mục Phi nói. - Cậu tốt nhất nên làm rõ bây giờ là tình huống nào đi. Tôi bắt cô ta đến đây mà vẫn chưa ra tay, đã là nhân từ lắm rồi. Cậu còn dám cò kè mặc cả nữa, đừng trách bổn cô nương không khách khí. Hay là cậu cứ thích tôi để lại chút ký hiệu trên mặt cô ấy, thì cậu mới chịu khôn ra, trong lòng mới biết điều?
Bạch Lộ nói rồi giơ tay định tát Hạ Tuyết thêm cái nữa, Hạ Tuyết nhắm chặt hai mắt chờ đợi bàn tay giáng xuống, Mục Phi vội vàng ngăn lại: <q>Dừng tay!!</q>
Bàn tay của Bạch Lộ khựng lại giữa không trung, nhìn về phía Mục Phi, chờ đợi động thái tiếp theo của cậu.
Mục Phi thở dài, tay phải cầm ngược con dao găm, liếc nhìn cánh tay trái của mình hai cái, có vẻ như đang cân nhắc xem nên hạ dao xuống chỗ nào. Thế nhưng cậu nhìn trái nhìn phải, ngắm nghía hồi lâu mà vẫn chưa ra tay.
- Hừ! - Bạch Lộ thấy cậu mãi không động thủ, liền hừ lạnh một tiếng, giơ tay định đánh tiếp, nhưng lại bị Mục Phi ngăn lại lần nữa. - Đừng đánh, đừng đánh...
- Mau ra tay đi... - Bạch Lộ trợn mắt giục.
- Tiểu đệ, kéo dài thời gian vào chứ... - Giọng của Long Hạo Văn truyền qua tai nghe.
Trong lòng Mục Phi cười khổ, há lại có chuyện cậu không biết kéo dài thời gian, chỉ là nói thì dễ làm mới khó, cậu thực sự không đành lòng nhìn Hạ Tuyết chịu khổ.
Hơn nữa nếu kéo dài quá lộ liễu, Bạch Lộ nhất định sẽ phát hiện ra cậu đang đợi <q>viện binh</q>, như vậy sẽ càng nguy hiểm hơn.
- Tôi tin cô được không? - Mục Phi ngước nhìn Bạch Lộ.
Bạch Lộ cười lạnh, hỏi ngược lại: <q>Cậu còn sự lựa chọn nào khác sao?</q>
Mục Phi sầm mặt nhìn Bạch Lộ, gật đầu: <q>Cô giỏi lắm...</q>
Dứt lời, cậu vung dao, hung hăng đâm thẳng về phía cánh tay mình...