“Ca ca nếu không thích sắc đẹp, vì sao dưới giường lại có mấy cuốn sách, bên trên toàn là các tỷ tỷ mặc đồ bơi, thậm chí không mặc quần áo chứ?……” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Tiểu Manh đỏ bừng, nói chuyện cũng không dám nhìn Mục Phi, dường như có chút ngại ngùng.
Tiểu gia hỏa này hiển nhiên thuộc loại ngực lớn não phẳng, lúc nàng nói chuyện, căn bản không để ý bên cạnh có người qua đường đi ngang qua.
Vừa nghe thấy lời nàng, đám người qua đường kia đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía Mục Phi, sau khi ngẩn người, đều lộ ra biểu tình trêu chọc, nhìn Mục Phi cười khẽ không thôi, có mấy nữ sinh trẻ tuổi, lén lút nhìn Mục Phi hai cái, che miệng cười trộm bỏ đi.
Kỳ thật nam sinh nào mà chẳng có lịch sử xem loại sách hoặc phim ảnh đó, đối với chuyện này đều là ngầm hiểu lẫn nhau, thế nhưng bị tiểu tiểu lị vạch trần trước mặt nhiều người như vậy, Mục Phi nhất thời có chút không kiềm chế được, trên mặt có chút phát nhiệt.
Mất mặt, thật sự là quá mất mặt, ngươi cái nha đầu chết tiệt này, tức chết ta rồi, ngươi chờ về nhà xem……
Mục Phi thầm nghĩ trong lòng, hận không thể “ba ba” vỗ mấy cái tát lên cái mông nhỏ tròn vo của con nhóc này mới giải hận, hắn tóm lấy tay tiểu la lị, cúi đầu, bước nhanh đi về hướng siêu thị.
Mà ngốc la lị Hứa Tiểu Manh hiển nhiên vẫn chưa ý thức được tình huống xung quanh, bị Mục Phi nắm tay đi theo phía sau hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu như thiếu nữ truyện tranh mang theo nụ cười ngại ngùng, sắc mặt lại giống như quả đào chín mọng, đỏ đến mức sắp nhỏ ra mật.
Nàng kéo kéo tay Mục Phi, muốn nói lại thôi, ấp úng vặn vẹo nói: “Ca ca…… Kỳ thật anh không cần xem những thứ đó đâu…… Nếu anh thật sự muốn xem…… Thật sự muốn xem ấy chứ……”
Vừa nói, giọng nàng nhỏ đến mức sắp không nghe thấy nữa: “Nếu anh thật sự muốn xem, Tiểu Manh có thể mặc đồ bơi cho anh xem mà……”
Nghe thấy lời nói đầy vẻ dụ hoặc của Hứa Tiểu Manh, trong đầu Mục Phi xẹt qua hình ảnh dụ dỗ của tiểu gia hỏa với thân hình non nớt nhưng lại mặc bikini gợi cảm, lòng hắn nhất thời dao động, tay cũng không khỏi run lên một chút, tiểu Mục Phi vậy mà ẩn hiện có xu thế ngẩng đầu.
Mục Phi à, Tiểu Manh vẫn còn là một đứa trẻ, con bé chẳng hiểu gì nên mới nói thế, em tuyệt đối không được nghĩ lung tung, càng không thể ra tay với con bé nha.
Mục Phi kìm nén ý nghĩ không lành trong lòng, kéo tiểu gia hỏa một cái: “Đi mau……”
Hứa Tiểu Manh thấy Mục Phi vậy mà không có chút hứng thú nào với mình, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi thoáng hiện tia thất vọng, không cam lòng nói: “Ca ca, nếu anh cảm thấy Tiểu Manh mặc đồ bơi không đẹp, thì, thì, thì không mặc quần áo c, cũng được mà……”
Hự!
Mục Phi nhất thời cảm thấy trong đầu nổ tung, cuối cùng không nhịn được nữa, tiểu Mục Phi cứng ngắc như thiết.
Kỳ thật hắn là một nam sinh, vẫn có tư vốn kiêu ngạo chứ, bị tiểu gia hỏa trêu chọc như thế, hạ thân nhất thời căng phồng, dù đang mặc một tầng quần đông, cũng ẩn ẩn có thể nhìn thấy một cục vật thể không rõ tên đangnhô lên ở lũng quần.
Ở nơi đông người náo nhiệt, bị một tiểu la lị câu dẫn đến phản ứng, Mục Phi cảm thấy mặt mày đỏ bừng, mặt mũi nóng ran lên.
Tiểu cô nãi nãi của tôi ơi, em còn nói nữa, anh đây chắc chắn sẽ không có chỗ chui xuống đất mất……
Mục Phi thầm nghĩ, đành bất đắc dĩ nhìn tiểu gia hỏa một cái, bước chân gia tốc, muốn nhanh chóng trốn khỏi nơi này.
Nhưng tiểu la lị thấy đại ca ca mà nàng yêu quý nhất lại không có hứng thú với nàng, uất ức vô cùng, cũng chẳng màng đến chuyện thẹn thùng hay không nữa, lay lay cánh tay Mục Phi, làm nũng nói: “Ca ca, anh đừng xem phim đen nữa có được không?”
“Ca ca, Tiểu Manh rõ ràng đáng yêu hơn mấy tỷ tỷ cởi sạch trên sách của anh mà, anh muốn xem thì xem Tiểu Manh đi ma……”
“Ca ca nói một câu đi chứ, em biết anh vẫn luôn muốn nhìn Tiểu Manh không mặc quần áo mà……”
“……”
Tiểu la lị trong lúc cấp bách cũng không chú ý tới âm lượng của mình, lời nói của nàng đã thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, những người đi dạo phố lập tức ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn Mục Phi giống như đang nhìn sắc ma quấy rối tình dục, trong mắt rõ ràng viết hai chữ —— biến thái.
“Người này sao lại thế này chứ, ngay cả nữ sinh nhỏ như vậy mà cũng không tha……”
“Muội muội nhỏ kia gọi hắn là ca ca? Thiên địa ơi, bọn họ lại là quan hệ huynh muội, chuyện này, chuyện này cũng quá loạn luân rồi đi……”
“Cô bé này sao lại xui xẻo vớ phải một người anh trai thế này, ngay cả muội muội cũng không tha, đúng là cầm thú!!”
Người qua đường Giáp Ất Bính Đinh xung quanh lập tức chỉ trỏ Mục Phi bàn tán xôn xao, thậm chí còn có một số đại gia đại thẩm lớn tuổi đầy vẻ phẫn nộ trừng trừng nhìn Mục Phi: “Báo cảnh sát, bắt tên khốn này lại……”
“Đúng, đưa hắn vào đồn cảnh sát đi……”
Nghe thấy những lời xung quanh, Mục Phi dở khóc dở cười, đang định mắng tiểu la lị vài câu, quay đầu nhìn lại, Hứa Tiểu Manh đang nhíu chặt hai mày thành hình chữ bát, mắt mang vẻ lo lắng, mặt lộ vẻ thất vọng, trông vô cùng đáng thương.
Vừa nhìn thấy bộ dạng này của nàng, Mục Phi còn nỡ lòng nào mà mắng mỏ nữa: “Cái con nhóc này, hôm nay mặt mũi của anh coi như mất sạch rồi……”
Trong lòng thầm nghĩ, ôm bọc lấy nàng, bước chân chen vào đám đông chạy trốn như trốn chết.
---❊ ❖ ❊---
Mục Phi dẫn tiểu gia hỏa dạo một vòng siêu thị, mua một con gà quay, còn có một ít đồ uống, đồ ăn chín đại loại như vậy, tự nhiên còn có kẹo và đồ ăn vặt mà lúc trước đã hứa mua cho Hứa Tiểu Manh, thế nhưng tiểu gia hỏa hứng thú không cao, dọc đường đi đều tỏ ra buồn thiu không vui, ra khỏi siêu thị cũng ủ rũ đi theo sau Mục Phi, nào còn chút bộ dạng hưng phấn như lúc mới ra cửa buổi sáng.
Mục Phi chỉ cho rằng tiểu gia hỏa là vì mình lườm nàng hai cái mắng mỏ nàng, nên mới hờn dỗi không vui, hắn vừa dỗ dành vừa xin lỗi, nói nửa ngày cũng không thấy khá hơn, lần này Mục Phi cũng thấy kỳ lạ, bình thường cho dù tiểu gia hỏa hờn dỗi, dỗ dành vài câu là nàng lại vui ngay, hôm nay bị làm sao thế nhỉ?
Nhưng mặc cho hắn nghĩ vỡ đầu, cũng chẳng thể đoán ra được suy nghĩ của tiểu gia hỏa.
Mục Phi nhìn bộ dạng này của tiểu gia hỏa, trong lòng cũng không mấy dễ chịu, đến dưới lầu nhà Hạ Tuyết, cuối cùng không nhịn được kéo nàng đến trước mặt, ngồi xổm xuống nhìn nàng: “Tiểu Manh, rốt cuộc em bị làm sao thế, bộ dạng ủ rũ thế này, có phải ca ca nói sai lời gì ở đâu không?” Mục Phi dịu dàng hỏi.
Nghe thấy lời này, cái miệng nhỏ của Hứa Tiểu Manh bĩu ra, giống như một đứa trẻ bị bắt nạt, ngoác miệng sắp khóc: “Ca ca không thích Tiểu Manh nữa……”
“Hả?” Mục Phi ngẩn ngơ, “Em nhìn ra chỗ nào mà bảo anh không thích em thế?……”
Tiểu gia hỏa tủi thân liếc Mục Phi một cái, dụi mắt nói: “Vậy tại sao rõ ràng những tỷ tỷ kia không xinh đẹp bằng Tiểu Manh, anh cũng chỉ nhìn bọn họ, lại không chịu nhìn Tiểu Manh? Đây không phải là không thích Tiểu Manh thì là gì?”
Không thể nào, tiểu gia hỏa buồn thiu chỉ vì chuyện này thôi á?
Mục Phi dở khóc dở cười, chiều chuộng bóp nhẹ chiếc mũi nhỏ của nàng: “Ai nói anh không thích em? Anh thích nhất là Tiểu Manh đáng yêu rồi, đồ ngốc nhà em, không có chuyện gì lại cứ hay suy nghĩ vẩn vơ……”
“Thật chứ?” Trên mặt Hứa Tiểu Manh lộ ra một tia không chắc chắn, thấy Mục Phi gật gật đầu, tiểu gia hỏa lúc này mới phá lên cười.
Mục Phi yên tâm hơn chút, cười nói: “Tiểu Manh, sau này em không được phép suy nghĩ bậy bạ nữa biết chưa? Cho dù người khác thích em, cũng không thể lúc nào cũng đem lời này treo bên miệng chứ? Em thấy có ông anh nào ngày nào cũng nói với em gái là anh thích em cái gì không? Không thấy ngượng miệng à?”
Hứa Tiểu Manh ngẫm lại cũng phải, lúc này mới thật sự cười tươi, Mục Phi đứng dậy vỗ vỗ đầu nàng: “Đừng suy nghĩ linh tinh nữa, đi thôi, cũng gần bốn giờ rồi, Hạ tuyết tỷ tỷ của em chắc đang đợi sốt ruột rồi đấy……”
Mục Phi vừa nói, vừa định bước đi, lại bị tiểu gia hỏa kéo lại từ phía sau: “Ca ca, Tiểu Manh còn một vấn đề nữa……”
“Ừ, em nói đi.”
“Vậy anh nhất định phải nói thật đấy nhé……”
“Được, nói thật thì nói thật, mau nói đi……”
Khuôn mặt Hứa Tiểu Manh mang theo nụ cười ngại ngùng, ngẩng đầu liếc Mục Phi một cái, vạt áo đung đưa vặn vẹo nói: “Vậy rốt cuộc ca ca có muốn nhìn Tiểu Manh mặc đồ bơi hay không……”
Được rồi, vấn đề vòng một vòng lại quay về chỗ cũ.
Mục Phi nghĩ cũng không thèm nghĩ, vừa định mở miệng phủ nhận, chỉ thấy Hứa Tiểu Manh chớp chớp đôi mắt to: “Ca ca, anh từng nói sẽ không gạt Tiểu Manh mà……”
Nghe thấy lời này, Mục Phi khó xử rồi, nói thật ư? Nói thật, hắn vừa nghĩ đến bộ dạng tiểu gia hỏa mặc đồ bơi, trong lòng không những ẩn ẩn có chút mong đợi, thậm chí con chim nhỏ ở hạ thân còn có chút phản ứng.
Nhưng vấn đề là hắn đã có Nhược Y rồi cơ mà, không những có phản ứng với các cô gái khác, lại còn là muội muội chưa thành niên, chuyện này cũng có chút quá mức vô lý rồi chứ?
“Hầy” Mục Phi thở dài một tiếng, vừa nhìn thấy bộ dạng mong đợi của tiểu gia hỏa, đành nhẹ nhàng gật gật đầu.
“Em biết ngay là ca ca không thể không thích Tiểu Manh mà……”, Trên mặt Hứa Tiểu Manh cuối cùng cũng lộ ra nụ cười rực rỡ như hoa nở, nhảy chân tưng bừng lên lầu, cười ngốc nghếch nói: “Ca ca đi nhanh lên thôi, chốc nữa Tuyết tỷ tỷ đợi cấp bách mất……”
Biết thế, người vừa rồi còn khóc lóc sụt sùi lau nước mắt là ai thế nhỉ?
Mục Phi bất đắc dĩ thở dài, đi theo sau nàng lên lầu, đối với sự thân mật của Hứa Tiểu Manh, hắn cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, tiểu gia hỏa tuy chưa đầy mười bốn tuổi, vẫn là một đứa trẻ, nhưng so với bạn cùng lứa, nàng hiển nhiên có chút bám người.
Hắn cảm thấy sự ỷ lại của Tiểu Manh đối với mình đã vượt quá mức độ muội muội đối với ca ca rồi, nhưng hắn thừa biết làm thế như vậy có chút không thỏa đáng, thế nhưng nếu có một ngày Hứa Tiểu Manh không còn bám lấy hắn như thế nữa, e rằng hắn cũng sẽ cảm thấy vô cùng lưu luyến.
Rốt cuộc đây là đúng hay sai, hiện tại Mục Phi cũng không biết nữa.
Lắc đầu xua đi những suy nghĩ đó, lúc lên đến tầng nhà Hạ Tuyết, Hứa Tiểu Manh đã đứng chờ sẵn ở đó với nụ cười tươi tắn: “Ca ca anh chậm quá đi mất……”
Mục Phi ngẩn ra, khó hiểu hỏi: “Tiểu Manh, anh nhớ là em chưa từng tới nhà Hạ tuyết tỷ tỷ mà nhỉ? Sao em biết nhà chị ấy ở tầng này thế?”
Hứa Tiểu Manh ngước nhìn trời suy nghĩ một chút: “Ca ca nói vậy tính ra cũng đúng ha…… Tiểu Manh tuy chưa từng tới, nhưng chính là biết nhà Tuyết tỷ tỷ ở tầng này mà……”
Những chuyện tương tự không phải xảy ra lần đầu tiên, Mục Phi chỉ thấy khó hiểu nhưng cũng không để trong lòng, gõ cửa mấy cái, thế nhưng không có ai mở cửa.
“Ca ca, Tuyết tỷ tỷ không có nhà phải không?” Hứa Tiểu Manh hỏi.
“Không biết, nhưng mà cũng có khi đi mua thức ăn rồi chăng?” Mục Phi vừa nói, vừa lấy chùm chìa khóa từ trong túi ra, “Không sao, tự lực cánh sinh, anh có chìa khóa đây này……”
Sau khi mở cửa ra, Hứa Tiểu Manh phảng phất rất quen thuộc với môi trường ở đây, đi thẳng về phía phòng của Hạ Tuyết, Mục Phi vừa đặt đồ mới mua vào phòng bếp, liền nghe Hứa Tiểu Manh gọi mình: “Ca ca, anh qua đây một lát……”
Mục Phi đáp một tiếng, vào phòng nhìn lại, Hạ Tuyết nào phải không có nhà, đang ghé vào bàn vẽ ngủ gật kìa, từ miệng mũi phát ra tiếng thở đều đều.
“Hầy, Tuyết tỷ? Tỷ ây, tỉnh lại đi……” Mục Phi nhẹ nhàng lay Hạ Tuyết hai cái, thế nhưng người sau chẳng nhúc nhích gì, hiển nhiên là đang ngủ say.
Mục Phi bất đắc dĩ lắc đầu, thầm nghĩ Tuyết tỷ chẳng phải nói hai ngày nay công việc đã giải quyết xong rồi sao? Sao lại mệt thành ra thế này?
Thấy cô ấy không có phản ứng, Mục Phi bảo Tiểu Manh: “Tiểu Manh, hai chúng ta di chuyển Hạ tuyết tỷ tỷ ra ngoài, bế lên giường đi……”
Hứa Tiểu Manh gật gật đầu, dịch Hạ Tuyết vào ngực Mục Phi, thế nhưng Hạ Tuyết bị lay động như vậy, cuối cùng cũng tỉnh lại.
Cô chớp chớp mắt, tốn khối sức lực mới nhìn rõ là Mục Phi, ngẩn người, mơ màng hỏi: “Tiểu Phi, không phải em nói chiều mới tới sao, sao vừa gọi điện thoại xong đã qua đây rồi thế?”
Mục Phi bất đắc dĩ chỉ chỉ đồng hồ, Hạ Tuyết lại như nhìn thấy thứ gì đáng sợ: “Hả? Đã bốn giờ rồi á? Tiêu rồi tiêu rồi, nhiệm vụ hôm nay lại không hoàn thành kịp rồi……”
Cô vừa nói, vừa định giãy giụa đứng dậy, thế nhưng thân hình lảo đảo, ngã nhào vào ngực Mục Phi……