“Hùng lão tam, ngươi làm bại hoại danh tiếng Hưng Bắc Bang của bọn ta trước, đắc tội huynh đệ ta sau. Ngay lúc nãy, người anh trai kia của ngươi còn chỉ mặt gọi tên nói ta Đồng Cửu là cái thá gì……” Đồng Cửu cười lạnh, liếc xéo Hùng lão nhị một cái, nhìn đến mức đối phương run lẩy bẩy, “Lời vô ích không cần nói nhiều nữa, ta không muốn nghe, ngươi cứ nói đi, chuyện này tính thế nào đây?”
Hùng lão tam bây giờ còn có thể nói gì nữa, tuy dưới tay hắn cũng có mấy chục người, nhưng tột cùng cũng chỉ là đám lưu manh chuyên bắt nạt bách tính bình thường, đối phó với mấy tiệm nhỏ không thế lực thì được, chứ còn Đồng Cửu và Lạc Siêu, đó chính là người trong giang hồ hàng thật giá thật. Trước mặt bọn họ, huynh đệ bọn chúng mới chính là cái thá gì.
Hắn đành bất lực nhìn người anh trai của mình, quay sang nói với Đồng Cửu, “Cửu gia, ta… bọn ta xin nhận thua bồi thường……”
“Được, nói chuyện về Hưng Bắc Bang trước đã……” Đồng Cửu chỉ vào Hùng gia nhị thiếu, “Từ bây giờ cho đến cuối năm sau, tiền bảo kê tất cả các cửa tiệm của hai anh em tụi bay tăng gấp đôi, có ý kiến gì không?”
Nghe nói thế, hai anh em nhà họ Hùng bây giờ chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay. Trừ khi bọn họ không muốn làm ăn nữa, nếu không thì sao dám không đồng ý?
“Cửu gia, ta biết rồi, tiền phí năm sau, mỗi tháng nhất định sẽ giao nộp đúng hạn……” Hùng lão tam thở dài nói.
“Đến lúc giao tiền, hy vọng tụi bay cũng sảng khoái như lúc nhận lời bây giờ, đừng để chúng ta phải tới tận nhà lần thứ hai……” Đồng Cửu nói xong, quay đầu liếc nhìn Mục Phi một cái, “Chuyện trong bang của bọn ta nói xong rồi, bây giờ nói đến chuyện của huynh đệ ta. Lão đệ, trước đây bọn chúng bắt nạt ngươi thế nào, ngươi kể ra nghe xem……”
Mục Phi cười nhạt không nói gì, mà quay đầu nhìn về phía người nhà họ cứm, ra hiệu cứ việc nói thẳng.
Nhưng bọn họ rõ ràng đã bị bắt nạt đến mức sợ hãi, nhất thời lại có chút không dám mở miệng. Vẫn là Lý Thiên Mỹ tuổi nhỏ gan lớn, chẳng kiêng nể gì cả, chỉ thẳng vào Hùng lão tam lanh lảnh tố cáo lên tội trạng: “Hắn không chỉ ba ngày hai bữa đứng trước cửa nhà mắng mỏ té tát, mà còn từng đập phá tiệm nhà ta, rất nhiều khách hàng đều bị hắn dọa cho chạy mất. Hắn còn thừa lúc trong tiệm đông khách nhất, sai người ném phân vào tiệm nhà ta, còn làm bố ta tức giận đến bệnh luôn, riêng tiền khám bệnh đã hết mười tám vạn, bây giờ vẫn chưa có tiền chữa trị……”
Lý Thiên Mỹ lanh mồm lanh miệng kể lể, hôm nay cô bé coi như đã có cơ hội lên tiếng, đem hết oán khí trong lòng trút sạch ra ngoài.
Nghe những lời cô bé nói, nụ cười trên mặt Đồng Cửu càng lúc càng lạnh ngắt. Hai tên tiểu tử này thừa biết cửa tiệm này do mình bảo kê mà còn dám bắt nạt người ta như thế, xem ra là không thèm coi mình ra gì rồi.
Mà hai anh em nhà họ Hùng nhìn biểu cảm trên mặt Đồng Cửu, mồ hôi lạnh lập tức tuôn rơi.
Lý Thiên Mỹ kể suốt bốn năm phút, mới đem toàn bộ chuyện Hùng lão tam bắt nạt nhà mình kể hết ra.
“Hùng lão tam, biết khu vực này do tao bảo kê mà mày vẫn dám làm thế, mày giỏi lắm nhỉ……” Đồng Cửu lạnh lùng nhìn hắn cười, nhưng hắn càng cười, Hùng lão tam lại càng thấy lạnh sống lưng, vội vàng nịnh nọt cười trừ, “Cửu gia, đây quả thực là hiểu lầm, là lỗi của hai anh em tụi em, tổn thất của người nhà họ Lý, hai tụi em nhất định sẽ bồi thường……”
Đồng Cửu không thèm để ý đến hắn, quay người hỏi Mục Phi, “Lão đệ, ngươi xem tổn thất trong tiệm này, bọn chúng phải bồi thường bao nhiêu?”
“Tiền khám bệnh của Lý thúc là hai mươi vạn, cộng thêm nửa năm nay đồ đạc bị bọn chúng đập phá, khách hàng bị đuổi đi, bọn ta không hét giá đâu, tổng cộng ba mươi vạn……”
Đồng Cửu hỏi Hùng lão tam, “Nghe thấy chưa? Khi nào đưa?”
“Đưa, đưa ngay đây……” Hùng lão tam vừa nói, vừa ra hiệu cho Hùng lão nhị.
Hôm nay Hùng lão nhị cứ nghĩ có thể thâu tóm được cái tiệm này, hợp đồng với đồ đạc làm văn phòng hắn đều mang theo cả rồi, nào ngờ tiệm chẳng chiếm được mà lại phải đền bù nhiều tiền thế này, hắn xót ruột lắm chứ.
Hắn ngước lên lén nhìn Mục Phi đang đứng bên cạnh với nụ cười khinh miệt trên môi, lại nhìn sang Đồng Cửu, hối hận đến ruột gan đứt từng khúc. Hắn nằm mơ cũng không ngờ cái đại nam sinh trông có vẻ bình thường, đậm chất thư sinh này lại quen biết Đồng Cửu, hơn nữa quan hệ còn không bình thường chút nào.
Nhưng bây giờ nói gì cũng vô ích rồi. Hùng lão nhị thở dài một tiếng, đành lấy ra một tấm séc, dùng chữ viết méo mó của mình điền vào, đóng dấu lên, rồi cung kính đưa tận tay Đồng Cửu.
Đồng Cửu liếc nhìn, đưa lại cho Mục Phi. Mục Phi cũng chẳng khách sáo, trực tiếp ném thẳng cho bà chủ.
Bà chủ giật mình hoảng hốt, ban sáng Mục Phi đã đưa cho nhà họ hai mươi vạn rồi, bây giờ lại thêm ba mươi vạn nữa, sao bà dám nhận, “Tiểu Phi, thế này không được, sáng nay cháu đã cho nhà ta ngần ấy tiền rồi mà……”
Thế nhưng Mục Phi không cho bà cơ hội từ chối, nhét thẳng vào tay bà, “Số tiền cháu đưa trước là tiền sang tiệm, còn số tiền này là do Hùng lão bản đưa để Lý thúc chữa bệnh, không giống nhau đâu, phải vậy không? Hùng lão bản?”
Hùng lão tam liên tục gật đầu khom lưng đáp, “Đúng, đúng, đây là tiền bồi thường tổn thất cho Lý dì, xin nhất định phải nhận lấy, nếu không trong lòng em ăn năn không nổi……”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn Đồng Cửu, “Vậy Cửu gia, em không làm phiền anh và Siêu ca dùng cơm nữa, em… xin phép đi trước nhé?”
Đồng Cửu trừng mắt quát, “Chuyện chưa nói xong, tao cho tụi mày đi à?”
“Hả?” Hai anh em nhà họ Hùng nhìn nhau, suýt thì khóc tè ra quần. Hai anh em bọn họ tổng cộng có ba cửa tiệm, đóng thêm tiền bảo kê một năm đã mất hơn mười vạn, lại thêm ba mươi vạn đền bù cho người nhà họ Lý, thế là thành năm mươi vạn rồi, nửa năm kiếm lại được số vốn đó đã là may lắm rồi, vậy mà vẫn chưa xong sao?
Nhưng bọn họ nào dám hó hé, Hùng lão tam mếu máo nhìn Đồng Cửu, “Cửu gia, em chỉ hỏi vậy thôi chứ đã đi đâu ạ? Có chỗ nào làm không đúng, anh cứ dạy bảo……”
“Vừa rồi nói chuyện của bang phái chúng ta, còn chuyện tụi mày bắt nạt huynh đệ của tao, chuyện của tao vẫn chưa nói đâu đấy……” Đồng Cửu nói rồi nhìn sang Hùng lão nhị, “Vừa nãy anh trai mày hình như có nói một câu rằng Đồng Cửu là cái thá gì, có đúng không?”
Vừa nghe thấy câu này, Hùng lão nhị run bắn lên, vội vàng cầu xin tha mạng, “Cửu gia, là em sai rồi, em có mắt không tròng, xin anh hãy coi em như một giỏ rắm mà thả ra đi……”
Hùng nhị lúc này đã hiểu rõ cơ sự ra sao rồi, bản thân vẫn luôn mượn danh nghĩa Hưng Bắc Bang để bắt nạt người ta, ai ngờ hôm nay lại đụng trúng ngay chính chủ. Điều khiến hắn chán nản nhất là bản thân lại còn dám mắng cả người ta, đây chính là đại ca giang hồ chứ đùa đâu, không chừng có khi bị đánh gãy cả chân ấy chứ?
Hùng lão tam nghe thấy lời Đồng Cửu cũng sợ hết hồn. Mặc dù biết Đồng Cửu rất khó động vào, nhưng dù sao đó cũng là anh ruột của mình, hắn đành vội vã tiến lên cầu tình, “Cửu gia ơi, anh tôi không phải người trong giới giang hồ, đương nhiên không biết ngài là ai. Hắn có phạm lỗi gì, tôi xin thay mặt nhận lỗi với ngài, xin ngài đừng so đo với hắn nữa……”
Nghe vậy, Đồng Cửu phì cười, “Hắn không phải người trong giang hồ? Tao thấy hắn lúc đi bắt nạt người ta còn chuyên nghiệp hơn cả người trong giang hồ bọn tao ấy chứ… Nhưng mà đã nể tình mày nói thế, tao cũng không làm khó hắn. Cái cửa tiệm mới trang trí ở đầu phố là của hắn phải không? Đúng ba giờ đêm nay, để tao qua đập nát một trận, xả được cục tức này rồi thì chuyện coi như xong, tụi mày thấy thế có được không nào?……”
Hùng lão nhị nào dám nói không được, liên tục gật đầu, “Được, đương nhiên là được……”
“Cút đi……”
Nghe tiếng của Đồng Cửu, hai tên hệt như đang trốn chạy, cun cút chuồn thẳng.
Mấy chục tên đàn em cầm gậy gộc từ đầu đến cuối chỉ ra dáng làm màu, thấy đại ca đã chuồn hết, cũng lủi thủi chạy theo.
“Yeah”, Lý Thiên Mỹ khẽ giơ tay nắm chặt lại, cứ như vừa đánh thắng một trận chiến oanh liệt vậy.
Lúc này những người trong tiệm, kể cả khách hàng, đều mỉm cười. Chỉ có duy nhất một mình Lý Triều Nam là nhìn Đồng Cửu và Lạc Siêu với ánh mắt lóe lên sự sùng bái.
---❊ ❖ ❊---
Khó khăn của nhà họ Lý đến đây coi như đã hoàn toàn được vượt qua. Tối hôm đó quán nướng không mở cửa kinh doanh mà đóng cửa luôn, chỉ để thết đãi Đồng Cửu và Lạc Siêu, mời hai người một bữa rượu thật thịnh soạn. Bọn họ tuy đã nói rất nhiều lời cảm ơn với Đồng Cửu, nhưng trong lòng cũng thừa biết rằng, có thể thoát khỏi phiền phức lớn này, suy cho cùng vẫn là nhờ ơn của Mục Phi.
Trên bàn tiệc, Mục Phi giới thiệu Lý Thiên Vũ cho Đồng Cửu quen biết, nhờ đối phương chiếu cố nhiều hơn. Đồng Cửu biết đây là tiệm của Mục Phi nên đương nhiên không cần nói hai lời, lập tức nhận lời ngay.
“Cửu gia, từ nay về sau, mỗi tháng mười lăm phần trăm doanh thu ròng của tiệm này, em sẽ bảo Thiên Vũ ca đúng hạn nộp lên bang hội……” Mục Phi nói.
Đồng Cửu nghe vậy liền trừng mắt lườm Mục Phi một cái tỏ vẻ không hài lòng, “Lão đệ, quan hệ của chúng ta mà mày còn đưa tiền, đây chẳng phải là vả mặt anh sao?”
Mục Phi lắc đầu, “Cửu gia, quan hệ của chúng ta tốt thì tốt thật, nhưng em cũng không thể phá quy tắc được. Anh và Đông Cương ca thì không nói làm gì, nhưng những người khác trong bang thì sao? Cho dù bọn họ không có ý kiến gì đi nữa, sau này xảy ra chuyện, huynh đệ tới giúp đỡ, tổng không thể bắt người ta chạy không công được chứ, phải không? Anh đừng tranh với em nữa, cứ quyết định vậy đi……”
Mục Phi nói với giọng điệu không cho phép từ chối, cứ thế chốt hạ luôn chuyện này. Đồng Cửu thấy Mục Phi ra dáng kiên quyết không bàn cãi, đành cười xòa và không tranh cãi nữa.
Bữa cơm kéo dài năm sáu tiếng, tàn tiệc thì đã hơn mười giờ đêm. Mục Phi và Lý Triều Nam tiễn hai người lên taxi, đang lúc đi bộ quay về tiệm, Lý Triều Nam bỗng chồm tới cạnh cậu,
“Phi ca, hỏi anh chút chuyện……”
Hôm nay tâm trạng Mục Phi cũng khá tốt, “Có gì thì cứ nói thẳng, với anh còn có gì mà không nói được chứ?……”
“Cái ông Cửu gia kia là một nhân vật rất lợi hại phải không anh?” Lý Triều Nam hỏi.
“Hắn là tay sai đắc lực dưới trướng tam gia của Hưng Bắc Bang, khu chợ đêm, công viên, với cả vòng quanh khu vực gần đây đều do hắn quản lý. Ở bên ngoài thế nào thì anh không rõ, nhưng ở Tân Nam này, hẳn là một nhân vật có máu mặt trong giới giang hồ đấy……” Mục Phi đáp ngay không cần nghĩ.
“Vậy Phi ca, quan hệ của anh với anh ta chắc là tốt lắm nhỉ?” Lý Triều Nam hỏi tiếp.
“Cũng tạm ổn……” Mục Phi nói rồi quay đầu nhìn Lý Triều Nam, “Mày hỏi lắm thế làm gì?”
Lý Triều Nam có vẻ muốn nói nhưng lại chần chừ chưa dám nói, cuối cùng vẫn mở miệng, “Phi ca, anh giới thiệu em cho anh ấy đi, em… em muốn đi theo anh ấy lăn lộn……”
Nghe thấy câu này, nụ cười trên mặt Mục Phi chợt khựng lại, sau đó sắc mặt trầm xuống, “Con đường đó không phải thứ chúng ta có thể đi đâu, ngoan ngoãn về lo làm việc đi……”
Mục Phi sải bước đi thẳng về phía tiệm. Lý Triều Nam rảo bước bám theo sau Mục Phi, giải thích nói, “Phi ca, em không giống anh, đầu óc thông minh, có thể thi đậu vào một ngôi trường tốt rồi tiếp tục học đại học. Cũng không giống tên mập thối kia, nó có thể kế nghiệp cha mở quán ăn kiếm tiền, em chẳng có cái gì trong tay cả, bây giờ mới tốt nghiệp cấp ba xong mà cái gì cũng chưa biết làm, mỗi tháng bưng bê rửa bát kiếm được hơn một nghìn đồng, em không muốn cứ tiếp tục mãi thế này đâu……”
“Đừng nói nữa!!” Mục Phi quay đầu trừng mắt, cắt ngang lời Lý Triều Nam.
“Nghe lời anh, ngoan ngoãn làm việc cho tốt, sau này đừng bao giờ nhắc lại chuyện này trước mặt anh nữa……” Mục Phi nói xong, đầu cũng không ngoảnh lại mà bỏ đi.
Chỉ để lại Lý Triều Nam với vẻ mặt đầy kìm nén, bất lực nhìn theo hướng cậu rời đi.
---❊ ❖ ❊---
Giải quyết xong rắc rối của Hùng Nhị và Hùng Tam, ngày hôm sau Mục Phi giao công thức của mấy món nướng cho Lý Thiên Vũ, từ đó không thèm quản lý công việc trong tiệm nữa mà phó mặc hoàn toàn cho đối phương lo liệu.
Thế là, Mục Phi cuối cùng cũng có thể an tâm nghỉ ngơi ở nhà, Từ Tiểu Manh là người vui mừng nhất vì cuối cùng Mục Phi cũng có thời gian chơi cùng con bé.
Mục Phi cũng biết mấy ngày trước mình đã lạnh nhạt với con bé, giờ có thời gian rảnh bèn đền bù, chơi đùa cùng con bé suốt hai ngày trời. Dù trong quá trình chơi, Mục Phi toàn tìm mấy trò mới mẻ mà loli không biết như trò chơi điện tử, kiểu chơi bài mới v.v., đủ mọi cách để bắt nạt tiểu gia hỏa, nhưng Từ Tiểu Manh ngoài miệng thì kêu la oai oái thảm thiết, vẫn cứ say sưa bám dính lấy cậu không rời.
Cho dù có chẳng làm gì cả, chỉ để con bé gối đầu lên đùi Mục Phi nằm nghỉ, tiểu gia hỏa cũng có thể ngoan ngoãn nằm yên cả buổi chiều, tựa hồ chỉ cần có Mục Phi ở bên, mọi thứ khác đều không quan trọng nữa, và con bé cũng chẳng hề cảm thấy chán nản chút nào.
Đến chiều bốn ngày sau, khi Mục Phi đang ngủ trưa thì điện thoại bỗng reo vang. Cậu ngái ngủ mò lấy điện thoại ấn nút nghe, giọng nói ngọt ngào của Lâm Nhược Y truyền đến, “A Phi, chiều mai có rảnh không? Đến nhà tớ giúp tớ sửa máy tính nhé?”
“Hả?” Vừa nghe thấy giọng Lâm Nhược Y, Mục Phi tỉnh táo hơn hẳn, “Ngày mai á? Cậu không phải đi học phụ đạo à?”
“Hôm nay là ngày học phụ đạo cuối cùng rồi, ngày mai được nghỉ học……”
“Ồ, hóa ra là vậy, thế ngày mai qua nhà cậu, chắc phải mua chút quà cho chú với dì nhỉ?” Mục Phi hỏi.
Lâm Nhược Y liên tục từ chối, “Đừng, đừng mua, tuyệt đối đừng mua……”
Nói rồi tiếp, “Ngày mai, bố mẹ tớ đều không có nhà……”
Cảm ơn sự ủng hộ của tất cả mọi người.