Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 302
Tôi đi theo cậu rồi (Cập nhật ngày 17, 2 chương)

❊ ❊ ❊

Triệu Hải Long muốn giới thiệu Mục Phi cho các anh em của Hải Vương Bang, nhưng đám tiểu đệ của Hải Vương Bang lại đoán rằng Triệu Hải Long muốn nhường ngôi vị bang chủ cho cậu ta, thế là lập tức náo loạn lên.

Thật ra, đám tiểu đệ của Hải Vương Bang trước đây không chỉ từng nghe qua tên của Mục Phi, mà hai chuyện cậu ta dẹp yên Tiểu Thiên, tiễn Bạch Lộ về chầu trời cũng là chủ đề bàn tán say sưa, không ít lần đem ra bàn luận. Nhưng loại cảm xúc đó của bọn họ chỉ là sự sùng bái đối với kẻ mạnh mà thôi. Đối với bọn họ, suy cho cùng Mục Phi cũng chỉ có thể tính là một người xa lạ biết đánh nhau. Hơn nữa, ngay trong lần đầu tiên gặp mặt mà đã để một người xa lạ này lên làm đại ca, chuyện thế này đặt lên người bất cứ ai đi nữa thì họ cũng sẽ không đồng ý.

Cho nên, chuyện ngày hôm nay vốn nằm trong dự liệu của Mục Phi. Nếu đám nhược tiểu này mà không náo loạn một trận, thì có khi cậu mới phải suy nghĩ xem có vấn đề gì hay không rồi.

Cú đấm kia của Mục Phi đã trực tiếp đánh cho Đại Tượng lộn nhào một vòng. Cú đấm này không chỉ khiến Đại Tượng giật mình, mà tất cả mọi người trong Tiến Hải Bang đều khiếp sợ. Bọn họ đều là anh em trong một bang, cực kỳ hiểu rõ về Đại Tượng.

Nếu không dùng vũ khí, hoàn toàn dùng tay không đối đầu cứng nhắc, thì sức chiến đấu của Đại Tượng ở hắc đạo Tân Nam tuyệt đối lọt vào top mười. Ngay cả lão đại Triệu Hải Long nếu không dùng dao thì tuyệt đối cũng không phải đối thủ của hắn. Thế nhưng Mục Phi này, lại quá mức mãnh liệt phải không? Vậy mà trong trạng thái Đại Tượng đang giơ tay đỡ đòn, lại một quyền đánh cho hắn ngã lộn nhào? Sức lực này phải lớn cỡ nào chứ?

Thật ra không chỉ bọn họ ngạc nhiên, mà ngay cả Mục Phi cũng có chút kinh ngạc. Bản thân quả thật có sức lực lớn hơn người thường, nhưng cậu cũng không ngờ cú đấm này lại mang lại hiệu quả lớn như vậy. Không đúng nha, trước kia rõ ràng không có sức lực lớn thế này, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Trong lúc Mục Phi đang nghi ngờ, bỗng nhiên nhớ tới trải nghiệm vô cùng đau đớn trên cơ thể mình khi trở về nhà thấy cảnh tượng bừa bộn, tưởng rằng mẹ, Tuyết tỷ và Tiểu Manh ba người đã gặp nạn. Mà lúc đó, cơ thể mình dường như đã có chút thay đổi mơ hồ. Chẳng lẽ, là chuyện lúc đó sao? Phải chăng, đây chính là thăng cấp trong tiểu thuyết? Hoặc giả như là lên cấp trong trò chơivân vân (chỗ này giữ nguyên hoặc dịch thoáng, nhưng rule là không bỏ sót, nên dịch là: Hoặc giống như việc tăng cấp trong trò chơi nào đó đại loại thế)?

Mả mẹ nó, chẳng lẽ đây chính là cái gọi là trong họa được phúc trong truyền thuyết sao?

Nghĩ đến đây, Mục Phi không khỏi cảm thấy có chút an ủi. Xem ra, trải nghiệm đau đớn lúc trước của mình cũng không phải chịu đựng vô ích rồi.

"Thế nào? Còn muốn thử nữa không?" Mục Phi cười nhạt, nhìn mấy tên tiểu đệ Hải Vương Bang đang ngẩn người tại chỗ mà nói.

Mấy người tự biết mình không phải đối thủ, nhưng vừa nhìn thấy Đại Tượng ngã dưới đất, vẫn cắn răng lao lên. Lần này mấy kẻ đó đã biết người trước mắt không tầm thường, rất khó đối phó nên đều không nương tay mà tung ra toàn lực.

Đại Tượng lúc nãy bị cú đấm của Mục Phi đánh cho ngây người, vẻ mặt đầy sự khó tin. Đến khi hắn phản ứng lại thì bảy người anh em của mình đã xông đến trước mặt Mục Phi. Hắn liền trợn tròn mắt, vội hét lớn: "Đừng lên, tụi mày không phải đối thủ đâu..."

Nhưng hắn vẫn hét lên muộn màng. Mục Phi đã giơ tay phản công, thân hình lóe lên, chẳng những không lùi mà còn trực tiếp lao thẳng đến trước mặt kẻ đứng đầu tiên, tung ra một chưởng. Một tiếng "bộp" vang lên trúng ngay ngực kẻ đó, khiến hắn lập tức bay ngược ra ngoài như bị xe đâm phải.

Tiếp theo, Mục Phi lại cúi người tung một cú quét trụ, ba tên tiểu đệ "á da" một tiếng, đều ngồi bệt xuống đất.

Mục đích của Mục Phi chỉ là đánh cho bọn chúng tâm phục khẩu phục nên không ra tay nặng. Chớp mắt một cái, tám người đã ngã năm. Ba tên tiểu đệ còn lại thấy Mục Phi cúi người quét chân, tưởng rằng đã nắm được cơ hội, liền lao về phía cậu từ ba hướng.

Nhưng bọn chúng không ngờ động tác của Mục Phi lại nhanh như vậy, chỉ trong chớp mắt là hoàn thành xong động tác, quay đầu lại đã đứng thẳng dậy, đang đứng đó nhìn bọn chúng.

"Tiêu rồi!!"

Cả ba người đồng thời thầm kêu không ổn, nhưng lúc này thế công của bọn họ đã hình thành, quyền cước đã tung ra nửa đường, muốn thu lại cũng không kịp nữa rồi.

Đúng lúc này, Mục Phi vươn hai tay trái phải ra, lần lượt nắm chặt lấy cú đấm đang giáng xuống của hai tên tiểu đệ bên trái và bên phải.

Lúc này tên ở giữa liền mừng rỡ, thầm nghĩ mày dùng cả hai tay rồi thì xem mày đỡ kiểu gì.

Nhưng Mục Phi mỉm cười nhẹ, dùng sức kéo hai kẻ kia hướng vào giữa, vừa vặn kẹp tên đó ở chính giữa.

Ba người đâm sầm vào nhau. Lực đạo lần này của Mục Phi quả thực không hề nhỏ. Mặc dù ba tên tiểu đệ Hải Vương Bang đều không bị va đập vào đầu, nhưng cũng bị sức mạnh cường đại đó chấn cho đầu óc quay cuồng, toàn thân đau nhức, hoa mắt chóng mặt. Từng kẻ một cúi gập người, ôm trán loạng choạng như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ngã dúi ngã dụi, rõ ràng là đã mất đi sức chiến đấu.

Từ lúc Đại Tượng ra tay cho đến khi kết thúc cuộc ẩu đả, chỉ mới trôi qua khoảng một phút. Mục Phi ngoại trừ lúc dẹp Đại Tượng là tốn chút thời gian, còn bảy tên tiểu đệ cuối cùng gộp lại chưa đến ba mươi giây.

"Đừng đánh nữa, bọn tao phục rồi..." Đại Tượng vừa nói vừa bước nhanh tới, xoa xoa cánh tay bị đánh đau của mình.

Bảy tên tiểu đệ còn lại đứng dậy, nhìn Mục Phi rồi đều không nói gì, hoàn toàn ngoan ngoãn rồi.

Bọn họ tự nhiên đều nhìn ra được, Mục Phi hoàn toàn không dùng toàn lực. Bằng không nếu quyền cước này mà nhắm vào những chỗ hiểm thì hiện tại mấy người bọn họ có còn đứng thở nổi hay không cũng là vấn đề. Đám người bọn họ căn bản không cùng một đẳng cấp với cậu ta. Nếu không dùng vũ khí, đừng nói là bảy tám người, cho dù là bảy tám mươi người cũng chưa chắc đủ cho cậu ta đánh.

Lúc này, Mục Phi lay lay điếu thuốc trên tay, vẫn còn cách một đoạn ngắn mới cháy hết. "Tôi thắng rồi, các người thật sự phục chưa?" Nói xong, cậu ném nửa mẩu tút thuốc xuống đất, "Nếu đã thật sự phục rồi, thì gọi một tiếng đại ca nghe xem nào..."

Vừa nghe thấy câu này, mấy người kể cả Đại Tượng đều trợn tròn mắt, nhìn nhau trân trân, không ai mở miệng.

Bọn họ đều không ngờ tám người tay không tấc sắt mà lại không phải đối thủ của một mình cậu ta. Thua quá triệt để rồi. Nhưng để bọn họ nhận thua thì được, chứ bắt bọn họ thừa nhận thân phận đại ca của Mục Phi thì bọn họ vẫn không chịu.

Phản ứng của mấy người này nằm trong dự liệu của Mục Phi. Cậu cười nhạt: "Tôi biết bây giờ các cậu tuy ngoài miệng phục nhưng trong lòng không phục, hoặc là có điều lo lắng. Không sao, vào trong rồi nói..."

Mục Phi nói xong liền bước vào nhà mà không thèm quay đầu lại. Mấy tên tiểu đệ Hải Vương Bang chịu thiệt nhìn nhau một cái rồi đi theo sau. Lúc đi, bọn chúng còn thấy Đại Tượng đang nhăn nhó mặt mày.

"Đại Tượng, mày bị sao thế?"

Đại Tượng không nói gì, vén tay áo lên xem thì mấy người đều giật mình. Trên cẳng tay vạm vỡ với những cơ bắp cuồn cuộn, gân xanh nổi phồng của hắn lại hằn rõ một vết quyền ấn tím ngắt.

Triệu Hải Long ở trong nhà nhìn thấy bộ dạng ăn quả đắng đó của Đại Tượng, cười lớn đầy hả hê chẳng ra dáng lão đại chút nào. "Cái thằng nhóc thối này, không nghe lời tao, bị ăn đòn chưa? Đáng đời..." Vừa nói, hắn vừa nghênh đón ra cửa.

Tên tiểu đệ vừa nãy nói chuyện với Triệu Hải Long cũng mang vẻ mặt kinh ngạc, ngẩn ngơ thốt lên: "ĐM, lợi hại quá vậy..."

---❊ ❖ ❊---

Sau khi Mục Phi bước vào nhà, Lý Triều Nam và Triệu Hải Long liền nghênh đón, trên mặt mang theo nụ cười, còn hưng phấn hơn cả việc chính bọn họ ngầu nữa.

Mục Phi nhìn hai người bọn họ một cái, bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó nhưng cậu không nói ra. Sau đó, Đại Tượng và những người vừa chịu thiệt cũng bước vào, trở về chỗ ngồi của mình và ngoan ngoãn ngồi im.

Mục Phi cất giọng rõ ràng hướng về đám tiểu đệ: "Tôi biết cho dù đánh cho các cậu tâm phục khẩu phục, các cậu cũng chỉ là phục ngoài miệng chứ không phục trong lòng. Cho dù đều phục rồi thì cũng chưa chắc đã tin tưởng tôi. Nhưng không sao, những vấn đề này tôi sẽ giải quyết từng cái một..."

Mục Phi vừa nói vừa giơ bốn ngón tay lên: "Các cậu đi theo hắc đạo chọn đại ca, chẳng qua cũng chỉ dựa vào bốn phương diện: Một là xem thân phận lai lịch, hai là xem nhân phẩm đạo nghĩa, ba là bàn chuyện tình cảm anh em, điểm thứ tư mới là năng lực. Chuyện tình cảm anh em này tôi tạm thời không nói tới, sau này có thể từ từ vun đắp. Tôi nói về thân phận lai lịch trước đã..."

Mục Phi nói cứ như đang diễn thuyết vậy. Vốn dĩ cậu không phải là người rụt rè, giọng nói tuy không quá hay nhưng nhịp điệu và tốc độ được kiểm soát cực kỳ tốt. Khi nói năng trầm bổng nhịp nhàng, ngược lại cũng có chút sức hút. Nhất thời, đám tiểu đệ Hải Vương Bang quả thực bị những lời nói của cậu thu hút.

"Bàn về thân phận lai lịch, trước đây tôi chưa từng gia nhập bất kỳ bang phái nào. Các cậu không cần phải sợ tôi là người của kẻ thù nào đó, tôi tuyệt đối không phải là người thân hay bạn bè của kẻ đối đầu với các cậu trước đây, điểm này có thể yên tâm. Đồng thời, tôi cũng giống như đại ca Triệu Hải Long của các cậu, có mối thù không đội trời chung với Lưu Huy. Có thể nói, chúng ta là người trên cùng một chiến thuyền, đây là vấn đề thân phận..."

"Còn về nhân phẩm, cái này tôi không tự mình nói ra. Tôi có tự ca ngợi bản thân hay đến đâu thì đó cũng chỉ là tự mình khoác lác mà thôi. Tuy nhiên, các cậu không tin tưởng tôi thì tổng thể cũng không thể nghi ngờ lão đại của các cậu được chứ. Chút nữa để hắn nói..."

"Về phần năng lực, bản lĩnh của tôi các cậu đã sớm tận mắt chứng kiến rồi. Ai không phục có thể riêng tìm tôi để tiếp tục thảo luận. Còn về phương diện kiếm tiền..." Mục Phi vừa nói vừa hỏi một tên tiểu đệ, "Thành viên bang phái chính thức như các cậu, một tháng có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Tết năm nay chia được bao nhiêu?"

Nghe thấy vậy, tên tiểu đệ đó còn chưa kịp nói thì Triệu Hải Long đã đỏ mặt trước. Hắn thấy tên tiểu đệ nhìn về phía mình, liền cau mày quát: "Đều là người một nhà, nói thật đi!!"

"Ơ!" Tên tiểu đệ đáp một tiếng, nói: "Bình thường một tháng khoảng tám trăm... Tết năm nay... Tết năm nay không phát tiền..."

Hắn vừa dứt lời, Triệu Hải Long càng thêm xấu hổ. Tính cách của hắn để mà đi trông coi bãi đì nhận tiểu đệ thì được, nhưng nếu nói đến chuyện kiếm tiền thì ngoài việc thu phí bảo kê ra, hắn hoàn toàn không có chút thủ đoạn nào. Thật ra nhìn thấy anh em của mình đi theo mình mà thảm hại như vậy, trong lòng hắn cũng không nợ nần gì (chỗ này ý là không nỡ / day dứt), vô cùng hổ thẹn.

"Lão đại của các cậu đúng là người trọng tình nghĩa, nhưng xem ra chuyện kiếm tiền này hắn thật sự không giỏi..." Mục Phi cũng liếc nhìn Triệu Hải Long, "Tuy nhiên không sao, tôi bảo đảm với các cậu, tính từ ngày hôm nay trở đi, trong vòng ba tháng, tôi ít nhất sẽ khiến cho thu nhập mỗi tháng của mỗi người các cậu tăng lên gấp ba lần so với tám trăm này, ăn uống không phải lo nghĩ. Nếu không làm được, tôi sẽ dùng tiền của mình để phát lương cho các cậu..."

Nghe những lời này, mặc dù đám tiểu đệ đều không nói câu nào, nhưng trong ánh mắt ít nhiều gì cũng lộ ra vẻ mong chờ và khao khát.

Người lăn lộn giang hồ, một mặt là vì oai phong, mặt khác chẳng phải cũng vì để ăn mặc khá giả hơn một chút sao? Thấp nhất thì cũng phải áo cơm không lo chứ? Đến cơm còn chẳng ăn nổi thì ai còn đi lăn lộn giang hồ nữa?

Mà đám tiểu đệ này vậy mà mỗi tháng chỉ nhận có tám trăm tệ, thế mà vẫn có thể đi theo Triệu Hải Long cho đến tận bây giờ, Mục Phi đối với bọn họ cũng vô cùng kính nể.

Mục Phi đảo mắt nhìn quanh một lượt đám tiểu đệ, thấy sự đề phòng trong ánh mắt bọn chúng khi nhìn cậu ban nãy đã cơ bản biến mất, liền nói với Triệu Hải Long: "Hải Long, đến lượt cậu rồi đấy..."

Triệu Hải Long gật đầu, đứng dậy nói: "Tôi biết, các cậu nghi ngờ nhân phẩm đạo nghĩa của Phi ca, cũng cho rằng quyết định này của tôi có chút hấp tấp. Đó là vì các cậu không biết trải nghiệm của tôi trong hai ngày nay, đợi tôi nói xong thì các cậu nhất định sẽ không hoài nghi nữa..."

Tiếp theo, Triệu Hải Long đem chuyện Mục Phi chăm sóc bà nội mình ra sao, lúc mình khó khăn nhất đã cho tiền viện phí thế nào, lúc Long Hạo Văn (Long Hạo Văn) muốn bắt mình thì ra tay giải vây giúp đỡ, sau đó giúp truy lùng chân tướng hung thủ ra sao, được bà nội nhận làm cháu nuôi, kết nghĩa anh em với mình, từng chuyện từng chuyện một kể lại hết.

Đám tiểu đệ này không tin Mục Phi, nhưng lại hoàn toàn tin tưởng Triệu Hải Long. Lời hắn vừa cất lên, biểu cảm trên mặt đám tiểu đệ liền biến đổi từ từ, chậm rãi từ bình tĩnh chuyển sang kinh ngạc, rồi lại từ kinh ngạc biến thành cảm kích. Sự bài xích của bọn chúng đối với Mục Phi cuối cùng cũng tan chảy dần. Điều đọng lại cuối cùng chỉ còn là sự cảm kích và sùng bái. Chút đề phòng cuối cùng dành cho Mục Phi cũng hoàn toàn biến mất.

"Cho nên tôi muốn nói, chuyện ngày hôm nay tôi quyết định không phải là bồng bột, mà là đã suy nghĩ kỹ càng. Tôi tin cậu ấy đến làm đại ca, Hải Vương Bang chúng ta và anh em chắc chắn sẽ phát triển mạnh mẽ hơn bây giờ rất nhiều. Bây giờ, các cậu còn không đồng ý nữa không?" Triệu Hải Long nói.

Sau đó bên dưới trầm ngạc một lát, rồi là nhìn qua nhìn lại lẫn nhau, dường như không biết phải làm sao. Cuối cùng vẫn là tên gọi là Đại Tượng kia lên tiếng trước: "Mả mẹ nó, cho dù không tin người khác, tôi tin Hải Long ca tuyệt đối sẽ không hại tôi, tôi chơi luôn..."

Nói xong, hắn hướng về Mục Phi nói: "Phi ca, tôi tin anh, tôi đi theo anh rồi."

Mục Phi mỉm cười, có người đầu tiên thì mọi chuyện dễ giải quyết rồi. Cậu nhìn về phía Lý Triều Nam. Người sau lấy từ trong chiếc túi vải đựng tiền ra một cọc, đếm lấy năm mươi tờ đưa cho Mục Phi.

"Nào, anh em, quà gặp mặt đây!!"

Triệu Hải Long lập tức lộ ra vẻ vui mừng. Bình thường trong bang rất nghèo, có việc gì mà kiếm được khoản tiền thưởng ba trăm năm trăm thì đã được coi là không ít rồi. Hắn không ngờ Mục Phi lại hào phóng như vậy, ra tay một cái là năm nghìn.

"Cảm ơn nhé, Phi ca." Hắn nhận lấy, trở về chỗ ngồi cười đến mức ngoác cả miệng, "Haha, hai ngày nữa bạn gái tôi sinh nhật, đang lo không có tiền, lần này cuối cùng cũng có thể dẫn cô ấy đi chơi cho đàng hoàng rồi..."

"Phi ca, tôi cũng đi theo anh..."

"Phi ca, còn có tôi nữa..."

Có người đầu tiên thì sẽ có người thứ hai. Nhất thời, hầu như tất cả mọi người đều tiến lên. Mục Phi nhìn thấy cảnh tượng này, khóe môi khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:296
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.