Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 244
Thùng vàng đầu tiên (2 bài ngày 18)

❊ ❊ ❊

Mục Phi chợt có cảm giác không lành, lật lại lịch sử trò chuyện, câu trên vẫn là câu cậu trêu chọc Lâm Nhược Y, bảo cô gọi mình là ông xã, nhưng Lâm Nhược Y căn bản chưa từng nói đi tắm rửa cả.

Không phải Nhược Y, vậy thì là... Sa Sa? Không thể nào chứ?

Mục Phi vô cùng phiền muộn, cũng mặc kệ việc trêu chọc Lâm Nhược Y nữa, "Hôm nay tha cho em đấy, đi ăn cơm đây, nhớ em lắm bảo bối..."

Gửi một tin nhắn để dỗ dành Lâm Nhược Y xong, cậu vội vàng bấm vào avatar của Sa Sa, nhìn lại lịch sử trò chuyện, câu đi tắm rửa kia hóa ra là do Sa Sa nói.

Quả nhiên là vậy, mẹ kiếp, mình lại đi trêu chọc một cô nhóc mười bảy tuổi, mở miệng ngậm miệng gọi mình là ca ca, tiêu đời rồi, hình tượng cao đại của anh đã tan thành mây khói, Sa Sa không coi mình thành tên biến thái đại thái chứ?

Đúng lúc này, chỉ thấy khung chat lóe lên, một tin nhắn truyền đến, "Phi ca ca anh hư quá, anh toàn bắt nạt người ta..." Phía sau là một biểu tượng ấm ức.

“Kỳ thực...” Mục Phi vội vàng gõ chữ, đang định suy nghĩ xem giải thích thế nào, có nên nói thẳng đây là hiểu lầm không, thì khung chat lại rộn lên, liên tiếp truyền đến hai tin nhắn.

“Ông xã...”

“Người ta gọi rồi, thế này anh đã mãn nguyện chưa?” Phía sau kèm theo một biểu tượng đang khóc.

Mục Phi khóc không ra nước mắt, nghe Sa Sa nói vậy, cậu cứ có cảm giác mình là tên khốn cưỡng bức dân nữ vậy, hơn nữa, cô nhóc ấy lại còn gọi thật là ông xã nữa chứ?

Hôm nay là cái quái gì thế này, rõ ràng định trêu chọc Nhược Y, mà cuối cùng lại đi trêu chọc Sa Sa, thế này chẳng phải là đi lệch quỹ đạo rồi sao.

“Kỳ thực anh đùa với em thôi, chỉ muốn chọc em một chút, em đừng giận nhé...” Mục Phi hồi đáp.

Sa Sa gửi lại một biểu tượng bất mãn, “Phi ca ca, loại chuyện này mà anh cũng đem ra đùa được, người ta sao mà không giận cho được? Em, em không thèm lên mạng nữa, không thèm trò chuyện với mấy người nữa, người ta không còn mặt mũi nào gặp ai nữa rồi.”

Nha đầu kia, cậu nói nghiêm trọng thế, thế lúc nãy gọi "ông xã" sao mà sảng khoái thế?

Mục Phi nghĩ bụng, nhưng lại không dám nói ra miệng.

“Sa Sa, là anh sai rồi, anh xin lỗi em, được chưa? Em ngàn vạn lần đừng bỏ bê không lên mạng nhé, studio của chúng ta không thể không có em được...” Mục Phi dỗ dành.

“Người ta từ nhỏ đến lớn chưa từng gọi con trai là ông xã bao giờ cả? Trong lòng khó chịu lắm...”

Mục Phi thở dài một hơi, “Sa Sa, thế em bảo phải làm sao? Làm thế nào để em hết giận, dễ chịu hơn đây, em nói đi, anh đều chiều theo hết...”

Bên kia trầm mặc một lát, “Người ta đành chịu thiệt gọi anh là ông xã rồi, trừ phi anh gọi lại.”

“Ông xã, thế này được chưa?” Mục Phi hồi đáp.

“Không đúng không đúng lạp, em gọi anh là ông xã, anh phải gọi em là... Gì cơ? Anh biết thừa rồi còn gì.”

Mục Phi đành bất đắc dĩ thở dài, đây là yêu cầu quái quỷ gì thế này.

“Bà xã.”

“Được chưa?” Mục Phi hồi đáp.

“Hắc hắc, ông xã anh sập bẫy rồi nhé, người ta căn bản là có giận đâu, lạp lạp lạp...” Tin nhắn của Sa Sa truyền đến, phía sau kèm theo một avatar đắc ý, Mục Phi dường như có thể tưởng tượng ra biểu tình đắc ý của nha đầu đó.

“Tiểu Sa Sa, đến cả anh mà cũng dám lừa, em tiêu đời rồi, đợi anh có cơ hội đến Bắc Đô, nhất định sẽ đánh vào mông em một trận...” Mục Phi hồi đáp, phía sau kèm theo một biểu tượng hung dữ.

“Hi hi, vậy đợi anh đến Bắc Đô rồi hẵng hay, người ta đi tắm đây, hôm nay lừa được một tên ngốc, tâm trạng tốt ghê cơ...”

Tiếp đó, Mục Phi gửi qua mấy biểu tượng khinh bỉ, nhưng không nhận được hồi âm, xem chừng nha đầu này lần này là đi tắm thật rồi.

“Con nhóc chết tiệt này, đợi anh có cơ hội đến Bắc Đô, nhất định sẽ không tha cho em...” Mục Phi nhìn biểu tượng đắc ý mà Sa Sa vừa gửi tới, nghiến răng nghĩ thấu.

Sau đó, Mục Phi lại trò chuyện với Băng Quang một lúc, Băng Quang cũng đi ăn cơm rồi, trước khi offline còn thông báo với Mục Phi rằng, số tiền của cô và họ hàng đã được chuyển vào thẻ ngân hàng mà cậu đưa trước cho họ, riêng tiền phí giao dịch đã mất một trăm tệ.

Mục Phi lên mạng tra tài khoản ngân hàng, quả nhiên, số dư đã tăng thêm hai mươi tám vạn tệ, nhìn dãy con số ấy mà cậu không khỏi kích động.

“Tiểu Manh, mau qua đây một chút.” Mục Phi hướng về phía phòng khách gọi lớn, tiểu la lị đang nấu bữa tối trong bếp liền đáp một tiếng, chạy xăm xăm ra.

“Ca ca, anh gọi Tiểu Manh ạ?” Hứa Tiểu Manh chạy đến trước mặt Mục Phi.

Mục Phi chỉ vào dãy số trên màn hình, “Nhìn xem, bao nhiêu?”

Hứa Tiểu Manh chồm đầu nhìn, cứ tưởng Mục Phi đang chơi trò chơi cùng mình, giơ tay lên, nheo mắt cười tươi tắn, đáp một cách lanh lảnh, “Hai mươi tám vạn bảy nghìn ba trăm sáu mươi hai phẩy năm.”

Mục Phi bợ cẫng cô bé lên, xoay một vòng, “Lần này nhờ có em đấy, ca ca có tiền rồi, Tiểu Manh, có thể mua quần áo cho em, cùng với những thứ em thích nữa.”

“Thật đát?” Hứa Tiểu Manh mở to hai mắt, dường như có chút không dám tin, sau đó ôm chầm lấy Mục Phi, cọ má nhỏ vào mặt cậu, dùng giọng điệu ngọt ngào nũng nịu nói, “Ca ca không cần mua đồ cho Tiểu Manh đâu, Tiểu Manh thích nhất là ca ca, chỉ cần có ca ca là được rồi...”

Mục Phi nghe được những lời này thì vô cùng cảm động, Hứa Tiểu Manh xuất hiện bên cạnh cậu vào lúc cậu chán chường nhất, không những chưa từng đòi hỏi cậu điều gì, mà còn chăm lo cho cuộc sống của cậu.

Cô bé càng vô điều kiện như thế, Mục Phi lại càng thấy áy náy. Trước kia không có tiền thì đành chịu, lần này có tiền rồi, nhất định phải để con bé sống tốt hơn một chút.

Mục Phi mặc cho tiểu la lị ôm chặt lấy mình, đưa tay vuốt tóc con bé, “Không được, những thứ khác thì thôi, bộ quần áo em thích nhất định phải mua. Trước kia ca ca không có tiền thì không nói, lần này có tiền rồi, nhất định phải mua một món quà ra trò tặng em. Hơn nữa, ca ca có thể kiếm được số tiền này, chẳng phải là nhờ em sao?”

“Nhưng mà bộ quần áo đó đắt lắm, phí phạm lắm...” Hứa Tiểu Manh vẫn còn có chút tiếc tiền, nhưng lời nói của Mục Phi lại khiến cô bé an tâm.

“Tiểu Manh không cần phải tiếc, số tiền này chỉ là kiếm được trong nửa tháng thôi, hơn nữa ca ca kiếm tiền, chẳng phải cũng là vì em sao? Nếu em không chịu tiêu, thế thì ca ca tốn bao nhiêu công sức để làm gì, có phải không?”

Nghe vậy, Hứa Tiểu Manh không nói thêm gì nữa, ôm lấy Mục Phi rồi hôn nhẹ “chụt” một cái lên má cậu, “Ca ca anh thật tốt, Tiểu Manh thích ca ca nhất thôi...”

Nói xong, cô bé lắc lư đôi chân nhỏ thon dài trắng trẻo chạy biến ra ngoài, “Ca ca, sắp được ăn cơm rồi...”

“Con bé này...” Mục Phi khẽ chạm tay lên má nơi vừa bị Hứa Tiểu Manh thơm lấy, trên mặt nở nụ cười thỏa mãn. Cậu nhớ trước kia khi đọc truyện tranh Nhật Bản từng nghe qua một quan điểm, nói rằng những cô nhóc lị dễ thương có thể chữa lành tâm hồn con người, mang lại tâm trạng vui tươi.

Lúc đó Mục Phi còn khinh thường ra mặt, nhưng từ khi Hứa Tiểu Manh đến nhà, cậu dần dà cũng đồng tình với câu nói ấy, bởi vì Hứa Tiểu Manh thực sự có loại ma lực đó, tâm trạng Mục Phi có tồi tệ đến đâu, u ám đến mấy, hễ nhìn thấy nụ cười của cô bé là lập tức sẽ vui vẻ lên rất nhiều.

Sau khi Hứa Tiểu Manh chạy ra ngoài, Mục Phi nhìn chằm chằm vào dãy sáu chữ số bắt đầu bằng số hai trên màn hình mà trầm ngâm suy nghĩ. Tuy trong tay có rất nhiều tài liệu, nhưng rốt nên làm gì mới được, quả thực là một vấn đề.

Bày trước mặt Mục Phi hiện giờ có ba con đường: Một là tiếp tục gửi tiết kiệm, đợi khi tích lũy được nhiều tiền hơn thì trực tiếp làm các dự án lớn, chẳng hạn như hợp kim, động cơ đốt trong. Những thứ này một khi đã có dây chuyền sản xuất thì tiền đếm không xuể, nhưng đổi lại, lợi nhuận lớn thì rủi ro cũng lớn, ai mà biết được có chọc giận sự bất mãn của các đại lão trong ngành nào không, hoặc giả có kẻ nào nổi lòng tham rồi lại chơi trò ám toán đằng sau? Liệu bản thân có thể chịu đựng hay gánh vác nổi không?

Mục Phi nghĩ ngợi, lắc đầu, dạt ngay ý tưởng này sang một bên. Mình chỉ là một học sinh cấp ba, căn bản không có bất kỳ kiến thức hay kinh nghiệm quản lý doanh nghiệp nào, đừng nói là đối phó với đối thủ, có giữ cho công ty không bị sập tiệm thì cũng đã tạ ơn trời đất rồi.

Hai là dùng số tiền trong tay để tìm người hợp tác, cùng nhau đầu tư làm dự án, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rồi cũng dẹp luôn. Thứ nhất, người ngoài không thể tin tưởng được; thứ hai, những người có quan hệ tốt thì hoàn toàn chẳng có ai máu kinh doanh cả, kiểu như Đồng Cửu hay Long Hạo Văn ấy, bảo họ đi đánh nhau thì được chứ bảo làm kinh doanh thì chắc gì đã giỏi hơn mình.

Cuối cùng chỉ còn lại con đường thứ ba: Tự mình tìm các tiểu dự án để làm, nhưng làm gì đây, lại là một vấn đề nữa.

Mục Phi đang mải miên man suy nghĩ thì nghe thấy giọng nói ngọt ngào của tiểu la lị vọng lại, “Ca ca, ăn cơm thôi...”

“À, đến đây...” Mục Phi đáp một tiếng rồi lồm cồm bò dậy, rửa tay xong xuôi còn chưa bước vào bếp đã ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng. Đi đến nhìn thử, có ba món, lần lượt là sườn rim tương, xào ba sợi, đậu phụ sợi nhồi, và một món canh là canh mộc nhĩ thịt cừu.

Món ăn do Hứa Tiểu Manh nấu trước nay luôn ngon miệng hương vị đậm đà, đến cả hình thức bày biện cũng rất cầu kỳ, tóm lại là hoàn hảo.

Tiểu la lị múc cho Mục Phi một bát cơm đặt trước mặt cậu, bản thân ôm nửa bát quay về chỗ ngồi, “Thế nào hả ca ca? Ngửi có vẻ rất tuyệt phải không?”

Vừa nói, cô bé vừa dùng đũa gắp một miếng sườn, đứng dậy đưa đến khóe môi Mục Phi, “Ca ca, há miệng nào...”

Mục Phi đã quen với dáng vẻ này của cô bé, bèn há miệng để cô đút cho ăn.

Miếng sườn vừa vào miệng, tức thì, vị thanh của cánh hoa, vị ngọt của đường phèn, cùng hương thơm của mật ong, ba loại hương vị đồng thời hòa quyện trong khoang miệng, sau đó hương thịt của sườn hòa lẫn vào ba loại vị giác ấy, tạo nên một cảm giác tuyệt diệu, cái cảm giác ấy, thực sự khó mà dùng từ ngữ để hình dung cho xuể.

Mục Phi nhắm mắt lại cẩn thận thưởng thức, hương vị đó khiến cậu không thể dừng lại được, cậu hận không thể nhai nát cả khúc xương ấy mà nuốt chửng xuống bụng.

Hứa Tiểu Manh chống cằm, nhìn Mục Phi thưởng thức thành quả tay nghề của mình, việc Mục Phi ăn ngon miệng dường như chính là sự thỏa mãn lớn nhất đối với cô bé, trên mặt cô nở nụ cười mãn nguyện.

“Cộp...”

Thấy Mục Phi nhả khúc xương ra, Hứa Tiểu Manh chớp chớp đôi mắt to tròn hỏi, “Ngon không?”

“Hô” Mục Phi thở ra một hơi dài hãy còn thòm thèm, “Quá ngon luôn, món này tên là gì thế? Đây là lần đầu em nấu à?”

Thấy sự hài lòng của Mục Phi, Hứa Tiểu Manh nghiêng đầu, nheo mắt ngốc nghếch cười, “Món này á, gọi là sườn hoa mai bí truyền nhà họ La, do một vị đại trù họ La sáng tạo ra. Ông ấy đã cải tiến phương pháp chế biến thông thường, lấy vị ngọt làm chủ đạo, sau đó kết hợp với các loại cánh hoa khác nhau để tạo hương vị, thịt cũng đã được xử lý qua cách đặc biệt. Cứ như thế, món ăn này vừa có hương thơm ngát của món chay, lại vừa có cảm giác ngon miệng của món mặn, rất ngon đúng không ạ?”

“Nghe nói, sư phụ La người sáng tạo ra món ăn này là một ngự trù trong hoàng cung triều Thanh, mà toàn Hoa Quốc cũng chỉ có truyền nhân đời sau của ông là nắm giữ hoàn toàn phương pháp chế biến món này thôi đấy.”

Nói xong, cô bé lại cười đầy vẻ khoe khoang, thò cái đầu nhỏ qua, “Hắc hắc, Tiểu Manh lợi hại chưa?”

Mục Phi đương nhiên hiểu ý cô bé, bèn xoa đầu nhỏ của cô hai cái, “Lợi hại, Tiểu Manh là lợi hại nhất. May mà em không phải đầu bếp, nếu không thì người ở quán cơm bên cạnh em chắc cạp đất mà ăn mất...”

Nói đến đây, mắt Mục Phi bỗng sáng lên, dường như vừa nghĩ ra điều gì...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:242
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.