Tề Oánh đang học bài thì cảm thấy có người bước đến bên cạnh, quay đầu lại liền nhìn thấy một cái đầu giống như xác ướp đang đứng cạnh mình, cô giật mình, lúc sau mới nhận ra đó là lớp trưởng Vu Lương.
Tề Oánh tuy coi thường Mục Phi, nhưng lại càng coi thường Vu Lương hơn, cô lộ vẻ chán ghét: "Đại lớp trưởng, có chuyện gì không?"
Vu Lương cười hì hì hai tiếng: "Tề Oánh, cho anh xin số điện thoại của bạn trai em - Long thiếu được không? Anh có chút chuyện muốn tìm cậu ấy..."
Tề Oánh liếc xéo hắn hai cái, không muốn cho hắn: "Cậu tìm điện thoại của anh ấy làm gì?"
"Cái này không phải anh muốn đâu nhé, là Lưu lão sư bảo anh xin đấy," Vu Lương xua tay liên tục, giải thích, "Hai hôm nữa chúng ta ôn tập xong, chẳng phải phải tổ chức một buổi trà hoa hội của lớp hay sao? Ý của Lưu lão sư là muốn làm buổi tụ họp cuối cùng này cho ra dáng một chút. Anh thầm nghĩ đám con trai lớp mình đều vô dụng, chẳng ai giúp được gì cả. Chỉ có bạn trai của em —— Long thiếu là có thực lực nhất, vừa có tiền lại có xe, anh tính hỏi thử xem có thể nhờ cậu ấy giúp một tay, điều một chiếc xe, tài trợ chút phí hoạt động hay gì đó không. Em yên tâm, không tốn nhiều tiền đâu, nhiều nhất cũng chỉ hai, ba trăm..."
Tề Oánh vốn định không đồng ý, nhưng nghe hắn nói bạn trai mình có tiền có thực lực, sự hư vinh trong lòng được thỏa mãn, thế là sự chán ghét cũng giảm bớt. Cộng thêm việc này lại là lời của Lưu lão sư, cô tự nhiên không thể từ chối, liền nói: "Vậy được rồi, tôi cho cậu số điện thoại, có chuyện gì thì tự cậu nói chuyện với cậu ấy. Còn việc cậu ấy có đồng ý hay không, thì tôi không quản nữa đâu đấy..." Nói xong, cô đọc số điện thoại của Tổ Thiếu Long cho Vu Lương, Vu Lương dùng điện thoại ghi lại.
"Cảm ơn em nhé, Tề Oánh, anh đi hỏi cậu ấy đây, không làm phiền em học nữa..."
Vu Lương khách sáo vài câu với Tề Oánh, vội vã chạy ra khỏi phòng học, tìm một góc khuất trong tòa nhà dạy học, bấm gọi số điện thoại của Tổ Thiếu Long.
"Alo, Long thiếu à?" Vu Lương dò hỏi.
"Mày là thằng nào?" Giọng điệu hống hách của Tổ Thiếu Long truyền sang.
"Em là Vu Lương, lớp trưởng lớp 1 khối 12 đây ạ, em có một tin tức chắc chắn là anh sẽ rất hứng thú..." Vu Lương úp úp mở mở nói.
"Đừng nói nhảm, nói nhanh lên..." Giọng Tổ Thiếu Long tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, và Vu Lương còn lờ mờ nghe thấy bên phía hắn có tiếng rên rỉ của phụ nữ.
"Vâng vâng vâng, em nói ngắn gọn thôi, tin tức của em là về kẻ thù của anh, Mục Phi đấy..."
"Hử? Về tên khốn Mục Phi đó á?" Tổ Thiếu Long bên kia lập tức nổi hứng thú, "Mau lên, thế nào, kể nghe xem nào..."
Mục Phi bước ra khỏi tòa nhà dạy học, cho dù lời nói có phóng khoáng đến đâu, nhưng bảo là hoàn toàn không để tâm thì là điều không thể. Cậu vẫn quay đầu nhìn lại nơi mình đã gắn bó hơn hai năm này vài lần, lúc này mới thở dài một tiếng, tiếp tục bước ra ngoài.
Nhưng cậu không đi thì thôi, vừa bước đi lại đâm ra ngẩn người, mình phải đi đâu đây?
Về nhà ư? Nhưng Tiểu Manh đang ở nhà mà, nếu con bé hỏi sao anh không đi học thì tính sao? Chẳng lẽ lại nói với nó là anh trai mày bị nhà trường đuổi học rồi chắc?
Không được, như thế chẳng phải mất mặt lắm sao?
Mục Phi không muốn mất mặt trước mặt Từ Tiểu Manh chút nào, cậu ngẫm nghĩ, cho dù có nói dối, hiện tại có thể lừa được Tiểu Manh, nhưng hễ Tuyết tỷ và Tiểu Manh chạm mặt nhau, tuyệt đối sẽ bị lòi đuôi. Nếu để Tuyết tỷ biết mình bị đuổi học, chẳng phải chị ấy sẽ lo lắng đến phát sốt lên hay sao?
Mục Phi lắc đầu, không được, tuyệt đối không thể về nhà. Trước khi tìm được trường mới, vẫn nên giấu họ đã, nhưng mà... không về nhà thì có thể đi đâu được chứ?
Mục Phi nghĩ ngợi một hồi, nghĩ tới nghĩ lui, nơi duy nhất có thể đi chỉ có một chỗ, cậu cất bước đi về hướng đó.
Hiện tại vẫn là buổi sáng, còn lâu mới đến giờ ăn cơm, người nhà quán nướng họ Lý đều đang bận rộn chuẩn bị cho việc kinh doanh cả ngày. Ông chủ Lý Tam Trưởng và đại công tử Lý Thiên Vũ đang xâu thịt và các món nướng tương tự, bà chủ lau chùi bàn ghế, còn cô con gái út Lý Thiên Mỹ thì đang rửa rau trong bếp.
Đúng lúc này, cửa quán bỗng bị đẩy ra, mấy người đồng loạt ngẩng đầu lên, cứ tưởng có khách đến, nhưng ngẩng lên nhìn thì ngẩn người, sau đó ba người ở đại sảnh đều nở nụ cười.
"Ấy chà, Tiểu Phi, chẳng phải cháu nói hôm nay không đến được cơ mà? Sao lại đến sớm hơn mọi ngày thế này?" Bà chủ cười chào hỏi.
"Hì hì..." Mục Phi ngượng ngùng gãi đầu, không nói thật mà bịa ra một câu: "Trường hủy buổi ôn tập rồi, nên cháu qua đây..."
"Ha ha, thế thì tốt quá, lần này anh em mình lại được sát cánh chiến đấu cùng nhau rồi..." Tay Lý Thiên Vũ vẫn không ngừng việc đang làm, chào hỏi Mục Phi. Ông chủ Lý Tam Trưởng là người ít nói, chỉ toét miệng cười chứ không nói gì.
"Tiểu Phi, đã trường cháu không ôn tập nữa thì cứ tiếp tục ở đây phụ giúp đi. Còn chưa đầy hai mươi ngày nữa là đến Tết rồi, kiểu gì cháu cũng phải giúp đến cuối năm chứ, có được không? Đến lúc đó dì phát bao lì xì năm mới cho..." Bà chủ nói.
Mục Phi đang lo không có chỗ đi, nghe thấy vậy liền liên mồm đáp ứng: "Vậy cháu cảm ơn dì nhé, từ nay ban ngày cháu cũng sẽ tới..."
"Ồ, thế thì dì phải tăng lương cho cháu chút rồi đây..."
"Đừng, đừng mà..." Mục Phi xua tay liên tục, "Đằng nào ban ngày cháu ở nhà cũng chán, chi bằng qua đây phụ một tay, cháu hoàn toàn không có ý định đòi tăng tiền đâu đấy..."
Bà chủ cười hiền lành hai tiếng: "Cháu không có ý đó, nhưng dì cũng không thể để cháu chịu thiệt thòi chứ. Thường ngày thì thôi đi, cuối năm dì gói tiền mừng tuổi cho cháu, buôn bán được thì gói nhiều thêm chút, buôn bán kém thì gói ít đi một chút, thế này là được chứ gì?..." Mục Phi vừa định mở miệng, lại thấy bà chủ trừng mắt: "Không cho phép từ chối, từ chối là dì giận đấy nhé..."
Nghe vậy, Mục Phi dở khóc dở cười, thầm nghĩ không lấy tiền mà còn có kiểu nhét vào tay người khác thế này, người này thật thà quá mức rồi. Mục Phi đành phải gật đầu: "Cảm ơn dì, xem ra cháu phải nghĩ cách kéo thêm thật nhiều khách rồi, khách càng đông thì tiền mừng tuổi càng nhiều, có phải thế không ạ?"
Câu nói đùa của Mục Phi khiến mấy người bật cười khúc khích, sau đó cậu cũng cởi áo khoác ra, ngồi cạnh Lý Thiên Vũ phụ xâu xiên thịt, vừa xâu vừa trò chuyện.
Nhưng tốc độ của cậu nhanh hơn Lý Thiên Vũ và Lý Tam Trưởng nhiều. Ngay cả Lý Tam Trưởng bán thịt nướng cả đời, nhìn thấy tốc độ và sự thành thạo của Mục Phi cũng không kìm được mà lắc đầu, khẽ thở dài: "Hàizz, tuổi trẻ vẫn là tốt thật..."
Công việc vốn dĩ hai người phải làm đến giữa trưa hoặc thậm chí buổi chiều mới xong, nhờ có sự giúp đỡ của Mục Phi, tất cả đã hoàn thành từ tầm mười giờ hơn. Sắp đến giờ ăn cơm, Lý Tam Trưởng ra nhà sau nhóm lò chuẩn bị nấu nướng. Mục Phi đang định nghỉ ngơi một lát thì điện thoại bỗng reo lên, nhìn màn hình thì ra là số của Cao Nguyên.
Mục Phi không mấy ngạc nhiên, nghĩ chắc Cao Nguyên cũng đã biết chuyện mình bị đuổi học rồi. Cậu vừa bắt máy, giọng nói hào sảng mang theo chút bỉ ổi của Cao Nguyên đã truyền sang: "A Phi, mày tạt đi đâu lêu lổng thế?"
"ĐM, mày mới lêu lổng ấy, tao đang ở khu chợ đêm đây..." Mục Phi chưa nói dứt câu đã bị Cao Nguyên cắt ngang: "Tao với A Nam lập tức qua đó tìm mày, đến nơi tao gọi cho mày..."
Mục Phi nhìn đồng hồ, vẫn chưa đến giờ tan học, thắc mắc hỏi: "Hai chúng mày không chịu khó học hành, chạy ra ngoài làm gì? Tao ở đây có sao đâu, không phải lo cho tao..."
"Lo cho cái đầu mày ấy, bọn tao cũng bị đuổi học rồi..." Cao Nguyên mắng vọng sang, nhưng nghe giọng điệu của hắn thì chẳng có chút bực dọc uất ức nào, ngược lại có vẻ như còn khá vui vẻ nữa.
Lần này đến lượt Mục Phi ngẩn người: "Hai mày cũng bị đuổi học á? Chuyện gì thế..."
"Bọn tao đá cho thằng khốn Vu Lương kia một trận, đá cho mặt đầy máu luôn, lão Vu già liền sút bọn tao ra cửa rồi."
Nghe Cao Nguyên nói vậy, Mục Phi thực sự rất muốn đá cho mỗi đứa một cước. Cậu tất nhiên thừa biết hai tên này làm vậy là vì muốn xả giận thay mình, nhưng hai kẻ đó khác với cậu.
Với thành tích của cậu, vào trường nào cũng đứng top đầu, không lo không tìm được trường học, nhưng hai tên kia thì không được, không kéo tụt chân người khác là may lắm rồi. Còn nửa năm nữa là thi đại học, trường nào có thể nhận họ chứ?
"ĐM, hai mày ngu ngốc thế hả, chuyện của tao tao tự khắc có tính toán trong lòng, hai mày đâm đầu vào hóng hớt cái gì..." Mục Phi vô cùng khó chịu nói, cậu thấy lo lắng thay cho hai thằng bạn thân này.
"Thôi đi, đừng có dính dáng lằng nhằng như đàn bà thế, bọn tao tới ngay đây, cứ thế đi đã..." Cao Nguyên nói xong liền cúp máy.
Chẳng mấy chốc, cửa quán nướng bị đẩy ra, Cao Nguyên và Lý Triều Nam bước vào.
Ban đầu hai người họ chưa chú ý đến Mục Phi đang mặc đồng phục nhân viên phục vụ, nhìn quanh hai vòng mới phát hiện ra, sau đó liền cười toe toét, dang cổ họng cười lớn nói: "A Phi, bọn tao cũng bị đuổi học rồi, qua đây bầu bạn với mày đây..."
"Đúng vậy đấy Phi ca, lần này bộ ba bỉ ổi chúng ta tiến lùi có nhau nhé..."
Vừa nói, hai kẻ này vừa cười toe toét.
Mục Phi nhìn gương mặt đang cười cợt của hai người này, chỉ hận không thể xông lên đạp cho mấy phát.
"Hai mày đấy, tức chết tao thôi, mau qua đây ngồi đi." Mục Phi gọi hai người ra một cái bàn ở góc khuất, sau đó nói với bà chủ: "Dì ơi, hôm nay cháu mở hàng quán mình, để chú giúp bọn cháu nướng mấy món nhé, ghi vào sổ của cháu ấy..."
Bà chủ sắp xếp nướng hết những món Cao Nguyên và Lý Triều Nam vừa gọi, lúc này mới cùng Lý Thiên Vũ bước tới, trên mặt mang theo chút vẻ lo lắng hỏi: "Tiểu Phi này, kể cho dì nghe xem nào, tình hình thế nào hả cháu? Dì thấy cháu rất ngoan ngoãn cơ mà, tuyệt đối không phải đứa trẻ hư hỏng gì, sao lại bị người ta đuổi học cơ chứ?"
"Hàizz" Mục Phi thở dài, đằng nào cũng lỡ miệng rồi, giấu giếm nữa cũng không hay, đành phải kể lại toàn bộ sự thật giống như kể chuyện.
Lý Thiên Vũ và bà chủ nghe xong liền tức giận không thôi, mắng Vu Quốc và Vương Xuân Lan xối xả: "Đây mà là giáo viên ư? Đây căn bản chính là lưu manh, quá đáng ghét, đạo đức nghề giáo suy đồi rồi..."
Lý Thiên Vũ cũng khuyên nhủ: "Ba cậu em này, các cậu cũng đừng bực bội. Chỉ cần bản thân là người tốt, có học đại học hay không không quan trọng. Như anh đây này, hồi xưa điểm cao ngất ngưởng đậu vào trường đại học lớn hẳn hoi, lại còn là thạc sĩ nữa chứ, bây giờ chẳng phải vẫn không tìm được việc làm đấy thôi? Cho nên, các cậu cũng đừng uất ức, sau này cố gắng chút là được..."
Bà chủ và Lý Thiên Vũ khuyên bảo ba người một hồi. Lát sau có khách đến, hai người mới đứng dậy quay lại với công việc.
"Thôi được rồi, Tiểu Phi hôm nay cháu đừng làm việc nữa, ba anh em các cháu cứ thoải mái trò chuyện tâm sự, xả stress đi, ngày mai hẵng làm việc tiếp. Đồ ăn hôm nay coi như dì mời các cháu đấy nhé..." Bà chủ xua tay nói với Mục Phi.
Mục Phi hiểu tính cách của bà chủ nên cũng không khách sáo: "Dì ơi, cảm ơn dì nhé."
Một bữa cơm trôi qua, đồ ăn chẳng ăn được bao nhiêu, nhưng ba người cứ liên tục chạm cốc, nâng ly là cạn sạch, ai nấy đều uống không ít rượu.
Thực ra ba kẻ này đều là tuýp người ham ăn, bình thường vốn chẳng uống được mấy ngút rượu, nhưng gặp phải chuyện thế này hôm nay, dù bề ngoài có tỏ ra thoải mái thế nào thì trong lòng ít nhiều cũng có chút đè nén.
"Hai đứa mày, đều tính thế nào đây?" Một lát sau, Mục Phi nhíu mày hỏi, thực ra đây mới là vấn đề cậu quan tâm nhất.
"A Phi, mày không cần lo cho tao, tao không sao đâu, ha." Cao Nguyên chống một bên khuỷu tay lên bàn, tay kia nâng ly uống một hơi cạn sạch, "Thành tích của tao thế nào mày cũng biết đấy, dù có học đại học thì cũng chỉ vào một trường đại học hạng ba nào đó để lất lất qua ngày cho xong chuyện, chẳng có nghĩa lý gì cả. Cấp ba tao cũng đã lết ba năm rồi, tao không muốn sống kiểu đó nữa..."
Nói xong, cậu ta quay đầu nhìn hai người kia, nghiêm túc nói: "Tao muốn về Thiên Kinh đây, theo bố tao mở quán ăn. Hôm nay đi mua vé, mai hoặc mốt tao đi luôn!!" Cao Nguyên nói.
Mục Phi nghe Cao Nguyên nói muốn đi, lại còn đi gấp như vậy, không kìm được mà thở dài một tiếng.
Những gì Cao Nguyên nói đều là sự thật, với thành tích của cậu ta, muốn đậu trường đại học tốt thì khả năng là con số không, chi bằng đi làm sớm một chút còn hơn. Cho nên dù có chút không nỡ thì Mục Phi cũng không nói gì thêm, cậu quay đầu hỏi Lý Triều Nam: "Triều Nam, còn cậu thì sao?"
"Tao á? Hehe..." Lý Triều Nam tựa lưng vào ghế, khoanh hai tay ra sau gáy, "Tao khá hơn tên mập chết tiệt này chút đỉnh nhưng cũng chẳng đáng là bao, muốn đậu trường đại học tốt... khó lắm. Cho nên, vẫn là đi làm thuê thôi..."
"Tao tính trước tiên cứ ở Tân Nam tìm việc làm thử xem sao, được thì tốt nhất, không được thì xem bên chỗ tên mập kia thế nào, có khi tao cũng qua đó kiếm ăn cùng nó..."
Nghe Lý Triều Nam nói vậy, Mục Phi gật đầu, cảm giác tự trách trong lòng cũng vơi bớt phần nào.
Quả thực, với thành tích của hai người họ, nếu đi thi đại học thì dù có phát huy xuất sắc cũng chẳng vào được trường nào ra hồn. Chi bằng lãng phí mấy năm trời, sớm đi làm chưa chắc đã là chuyện xấu.
Sau đó cả hai người lại nhìn về phía Mục Phi, gần như đồng thời hỏi: "Thế còn mày?"
"Tao ư?" Mục Phi cườim "Tao nhất định phải tham gia kỳ thi đại học, hơn nữa tao nhất định phải thi đậu vào Bắc Đô, đây là lời hứa giữa tao và Lưu lão sư..."
Mục Phi nói, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh lẽo: "Hơn nữa, trong kỳ thi đại học, tao phải thi ra một số điểm khiến Vương Xuân Lan, Vu Quốc, Ngô Văn Toàn phải trợn tròn mắt há hốc mồm, để bọn họ biết rằng đuổi học tao là một quyết định sai lầm cỡ nào, để bọn họ biết thế nào gọi là hối hận..."
{Phát Thiên Văn Học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu đọc sách, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}