Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 271
Lại gặp ác thiếu

❊ ❊ ❊

"Đó là lỗi của anh, do ánh trăng gây họa", một nam sinh lớp 12A1 đang chĩa thẳng vào micro, gân cổ hát lớn. *****

Từ khi bài hát "Chân tâm anh hùng" tặng cấp Mục Phi được hát xong, mọi người liền bước vào giai đoạn tự do phát huy. Ba năm làm bạn học, ai nấy đều đã rất quen thuộc và tự nhiên, trừ những người da mặt cực mỏng như Lâm Nhược Y, hay những bạn thực sự ngũ âm bất toàn không có chút thiên hướng biểu diễn nào, cơ bản là mỗi học sinh đều theo yêu cầu của ban cán sự văn nghệ mà lên biểu diễn một tiết mục.

Đúng lúc các bạn trong lớp đang định ép Mục Phi lên đài hiến hát, cửa lớp bỗng bị đẩy ra một cách thiếu tế nhị, theo sau đó là mấy người bước vào. Ánh mắt đám học sinh đều hướng ra cửa, nhìn lại thì thấy có năm người đi vào, hai nam ba nữ.

Trong đó có hai người bọn họ đều quen biết, một là Tề Oánh có nhân duyên không tốt lắm, người kia là bạn trai cô ta - Tổ Thiếu Long. Ngoài ra, một nam hai nữ còn lại đều là gương mặt xa lạ.

Điều đáng nói là sự kết hợp của hai nam ba nữ này có chút kỳ quái. Tên nam sinh xa lạ kia đang ôm một tiểu mỹ nhân, hiển nhiên bọn họ là một đôi.

Còn Tổ Thiếu Long thì tay trái ôm Tề Oánh, tay kia lại vòng qua ôm một cô gái khác. Cô gái đó đầu tóc dài quá vai, lông mi dài, mắt to, đôi môi tô son đỏ chót. Giữa tiết trời lạnh giá, nửa thân trên cô ta chỉ mặc một chiếc áo len hơi dày, phần cổ áo khoét rộng để lộ ra bên ngoài, còn nửa thân dưới là quần đùi, tất lưới, chân đi một đôi bốt cao đến trên đầu gối, nhìn vô cùng chói mắt.

Đó chỉ là bề ngoài mà thôi, vóc dáng cô ta quả thực rất đẹp, y hệt như người mẫu thường thấy trên tivi hay mạng xã hội. Nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện nhan sắc của cô ta chỉ ở mức khá, hoàn toàn là nhờ kỹ thuật trang điểm siêu cao cùng kiểu ăn mặc "đẹp đẽ chịu đựng rét mướt" mới tạo ra hiệu ứng kinh diễm này.

Nhưng có một điểm có thể khẳng định, diện mạo và vóc dáng của cô ta quả thực hơn hẳn Tề Oánh đang được Tổ Thiếu Long ôm trong ngực. Thảo nào sắc mặt Tề Oánh âm trầm, trông khó coi vô cùng.

"Á chà, mọi người chơi vui quá nhỉ, bọn mình đến muộn, ngại quá..." Tổ Thiếu Long mặc kệ ánh mắt khinh bỉ của cả lớp, tự thấy mình rất ổn mà cười nói, "Mọi người ăn chút đồ đi nhé, chút thành ý nhỏ, xin mọi người vui lòng nhận cho..."

Lời vừa dứt, mấy nhân viên mặc đồng phục liền đi vào, phát socola, bánh kem, kem tươi... vào tay từng học sinh. Đồ cậu ta mang đến rõ ràng không phải loại vật tư qua loa có thể so sánh. Socola là hiệu Meiji, một miếng nhỏ thôi cũng tầm ba mươi tệ; bánh kem là của Paris Baguette; còn kem tươi lại là Häagen-Dazs đóng hộp, mỗi hộp chỉ có một tí tẹo nhưng giá lại tới sáu mươi chín tệ, giá cả quả thực không hề rẻ.

Mà số lượng những món đồ này cũng rất nhiều, nhân viên phát một vòng mà vẫn thừa lại rất nhiều.

"Số thừa cứ để ở đó là được, các anh về đi..." Tổ Thiếu Long xua tay nói, mấy nhân viên gật đầu rồi đi trước.

"Mọi người cứ tự nhiên, không cần để ý đến bọn mình..." Tổ Thiếu Long nói, rồi quen thuộc quay sang tên bạn nam bên cạnh nói, "An thiếu, chỗ chúng ta ngồi kia..."

An thiếu gật đầu, hai người cùng đi về chỗ trống không xa chỗ của Mục Phi. Sau khi ngồi xuống, Tổ Thiếu Long trái ôm phải ấp, kéo hai nữ sinh sát vào lòng mình, hôn lên má cô gái tóc dài xinh đẹp kia một cái, rồi khiêu khích nhìn về phía Mục Phi, khóe miệng nhếch lên nụ cười đắc ý.

Mục Phi lắc đầu, cũng cười theo. Chỉ có điều, nụ cười của cậu lại mang vẻ khinh miệt. Cậu thừa hiểu, chẳng qua là vì Tổ Thiếu Long bị Tề Oánh đá, sau đó bản thân lại tìm được một người còn xinh đẹp hơn là Lâm Nhược Y, nên trong lòng hắn ta đang ấm ức không thôi.

Nhưng chuyện hắn ta ấm ức thì liên quan quái gì đến cậu. Mục Phi chẳng có tâm trạng đâu mà đi so bì xem phụ nữ của ai đẹp hơn với loại đại thiếu gia chỉ biết so đo lẫn nhau, cưa cẩm gái gú và làm màu. Cậu cũng không thể so sánh như vậy được, Lâm Nhược Y chính là bạn gái của cậu cơ mà. Còn cô gái bên cạnh hắn ta? Quả thực có chút nhan sắc đấy, nhưng phỏng chừng hôm nay cô ta có thể đi cùng Tổ Thiếu Long, thì ngày mai nếu có kẻ khác nhiều tiền hơn xuất hiện, cô ta liệu có sẵn sàng bỏ đi theo kẻ đó không? Lấy Lâm Nhược Y ra để so sánh với cô ta, chính là sự sỉ nhục dành cho Lâm Nhược Y.

Tuy nhiên, Mục Phi cũng chẳng để tâm. Đối với kẻ muốn chọc tức bạn, cách phản ứng tốt nhất chính là không tức giận, ngược lại còn phải tươi cười hớn hở. Thế nên Mục Phi cúi đầu, cùng Lâm Nhược Y, Lý Linh và Lý Triều Nam chụm lại nhỏ giọng bàn tán gì đó, thỉnh thoảng lại mỉm cười, đến liếc mắt nhìn hắn một cái cũng không thèm.

Thế nhưng Tổ Thiếu Long nhìn thấy dáng vẻ đó của Mục Phi lại tưởng rằng cậu đã chịu thua, thấy nhụt chí rồi, bấy giờ mới ngoác miệng cười đắc ý. Vẻ kiêu ngạo đắc chí của tiểu nhân này tạo thành sự tương phản rõ rệt với gương mặt khó coi, thậm chí là âm trầm của Tề Oánh bên cạnh hắn.

Cũng khó trách, người bạn trai mà cô ta vẫn luôn tự hào kiêu hãnh nay lại dám ngang nhiên ôm ấp một cô gái khác ngay trước mặt mình, mà cô gái đó rõ ràng còn có vóc dáng đẹp hơn, xinh đẹp hơn cô ta. Hơn nữa, điều khiến cô ta uất ức hơn cả là hiện tại bản thân vẫn còn phải ngậm bồ làm hòn, vì mục đích của chính mình mà đành phải nhẫn nhịn nuốt giận.

Trước kia, cô ta luôn cho rằng Mục Phi là đồ ngốc, là một trò cười. Nhưng giờ nhìn lại, cô ta bỗng thấy bản thân mới giống một trò cười hơn. Tuy nhiên, con đường này là do cô ta tự chọn, cho dù có hối hận thì cũng chẳng thể trách được ai.

Đúng lúc này, tên gọi là An thiếu kia lại gần Tổ Thiếu Long, cất giọng hỏi: "Long thiếu, chính là tên nhóc đó là kẻ thù cậu nhắc tới à?" An thiếu liếc mắt nhìn về hướng Mục Phi, hỏi.

"Hắc hắc, chính là tên nhóc đó đấy, thế nào? Có chắc ăn không?" Tổ Thiếu Long cười hắc hắc hỏi.

"Thiết." An thiếu khinh miệt hừ nhẹ một tiếng, "Với cái thể trạng còi cọc đó của nó, tao cho phép chấp cả ba đứa xông lên cùng một lúc luôn. Yên tâm, chuyện này cứ giao hết cho tao, ái chà?"

An thiếu vừa nói, mắt bỗng mở to, lộ ra biểu cảm kinh diễm. Hắn ta vỗ vỗ vai Tổ Thiếu Long, chỉ thẳng vào Lâm Nhược Y ngồi cạnh Mục Phi: "Này này, Long thiếu, tiểu nương tử kia chấm được phết đấy, sao hồi trước cậu không cưa đổ cô ta..." Nói đoạn, hắn ta lại quay đầu nhìn Tề Oánh, ánh mắt đó rõ ràng mang ý chê bai sao cậu lại đi chọn cái loại nhan sắc này.

Bị người ta nói thẳng vào mặt như vậy, sắc mặt Tề Oánh lập tức tái nhợt đi.

Ai ngờ Tổ Thiếu Long lại trợn trắng mắt: "Mày tưởng tao vì chuyện gì mà bị tống cổ đến cái xó quái quỷ này hả? Nếu tao mà còn dám dùng vũ lực đi cưa gái nữa, thì ông già tao có khi không những đánh gãy chân tao, mà còn đem tao đóng băng thành người tuyết luôn ấy chứ. Có tiền mới có gái, chứ không có tiền thì mày thử hỏi xem gái có thèm theo mày không?"

"Á! Hóa ra là vậy, Long thiếu quả nhiên có kinh nghiệm phong phú nha, ha ha." An thiếu gật đầu, lộ ra vẻ mặt "tôi hiểu mà".

Trên mặt Tổ Thiếu Long thoáng hiện lên một nụ cười đồi bại, nhỏ giọng nói với An thiếu: "Con nhỏ đó đúng là cực phẩm, hồi trước tao vì kiêng dè bố đa nên mới phải ngậm đắng nuốt cay không dám ra tay đấy. Chứ như An thiếu mày thì làm gì có nhiều nỗi lo lắng như thế, bằng không thì... á chà chà."

Nói đoạn, cả hai đều cười. An thiếu xua xua tay: "Để nói sau đi, chốc nữa giúp Long thiếu giải quyết xong chuyện kia rồi hãy tính tiếp..."

Bọn chúng ở đây bàn tán, nhưng lại không biết rằng những lời nói đó đã lọt trọn vào tai Mục Phi. Khóe miệng Mục Phi nhếch lên một nụ cười lạnh.

Khoảng thời gian sau đó, Tổ Thiếu Long cứ chốc chốc lại nhìn về phía Mục Phi, lại còn cố tình tỏ ra thân mật với hai cô gái bên cạnh, lúc thì ôm eo người này, lúc lại bắt người kia đút đồ ăn cho mình, trên mặt hoàn toàn là vẻ đắc ý, giống như đang khoe khoang với Mục Phi cảnh trái ôm phải ấp vậy.

Còn phần lớn học sinh trong lớp thì hoàn toàn phớt lờ mấy kẻ đó, vẫn cứ vui vẻ nô đùa. Chẳng mấy chốc, cửa lớp bị đẩy ra, một nữ sinh xinh đẹp bước vào. Trông cô ấy chỉ lớn hơn những người trong lớp độ hai, ba tuổi, ăn mặc trẻ trung thời thượng. Vừa bước chân vào phòng, học sinh cả lớp đều ngẩn ra, sau đó liền bùng nổ một tràng pháo tay.

"Ấy, giáo viên đến kìa, mời vào mời vào..."

"Giáo viên cái gì mà giáo viên, gọi thế thành già mất. Lúc không lên lớp thì cứ gọi là Nhã tỷ là được, phải không Nhã tỷ?"

"Nhã tỷ, làm một tiết mục đi chứ..."

"Hôm nay Nhã tỷ trông xinh quá nha..."

Người đến chính là Di Nhã - giáo viên âm nhạc phụ trách lớp 12A1. Cô tuy mang danh giáo viên, nhưng thực chất cũng chỉ là sinh viên năm cuối sắp tốt nghiệp đang đi thực tập, lớn hơn đám học sinh cấp ba này chẳng mấy tuổi, đang đúng độ tuổi thích chơi bời náo nhiệt.

Hơn nữa, cô không những xinh đẹp mà bình thường lên lớp cũng chẳng hề mang chút ra vẻ nào, đám học sinh đều rất quý cô. Thêm vào đó, phần lớn thời gian cô đều diện trang phục giáo viên nghiêm túc, nên hôm nay học sinh trong lớp, đặc biệt là các nam sinh, vừa nhìn thấy một Di Nhã với bộ cánh trẻ trung thời thượng liền không thể bình tĩnh nổi nữa. Đây nào phải giáo viên, rõ ràng là một học tỷ xinh đẹp thì có!

Lập tức, lũ nam sinh như đàn sói động dục, mắt sáng rực lên hô hoán: "Nhã tỷ, hát một bài đi!" "Nhã tỷ, nhảy một điệu đi!"

Di Nhã từ chối không được, đành cầm micro hát một bài. Cô là giáo viên âm nhạc, chuyện này tự nhiên chẳng làm khó được cô, bài hát vừa dứt liền rộ lên một tràng pháo tay tán thưởng.

Ngay sau đó, Di Nhã đi thẳng đến bên cạnh Mục Phi. Lý Triều Nam biết cô có quan hệ tốt với Mục Phi, vội vàng đứng dậy: "Nhã tỷ, đến, ngồi đây này."

Di Nhã cũng chẳng khách khí. Lần này cô vừa ngồi xuống, Mục Phi liền bị cô và Lâm Nhược Y bao vây ở hai bên tả hữu.

Di Nhã vươn tay véo tai Mục Phi, trách mắng: "Cái tên nhóc nhà cậu này, tôi mới nghỉ đến trường có mấy ngày mà cậu đã gây ra chuyện lớn thế cơ à, lại còn bị đuổi học nữa chứ?"

"Ấy ấy, Nhã tỷ, thủ hạ lưu tình..." Mục Phi liên tục chắp tay cầu xin, "Chị tưởng em tự nguyện chắc, em cũng bị ép đến đường cùng thôi chứ bộ, thật ra em cũng lưu luyến chị lắm chứ bộ..." Cái miệng cậu bắt đầu nói nhảm.

"Thiết, coi như cậu nói nghe được, tha cho cậu lần này đấy..." Lần này không phải giờ lên lớp, Di Nhã coi như vứt hết uy quyền của giáo viên, cầm lấy một quả quýt bóc vỏ, vừa ăn nhỏm ngoẻn vừa nhỏ giọng nói, "Mà nói đi cũng phải nói lại, chuyện cậu làm cũng khá đấy chứ. Thành tích vừa công bố một cái, Vu Quốc Phát và Vương Xuân Lan tức điên cả người, hai kẻ đó bây giờ đã thành tội đồ vạn người ghét trong trường rồi, cậu cũng thật là tài."

"Đương nhiên đương nhiên, đây mới chỉ là bước đầu thôi. Em không những muốn bọn chúng bị toàn trường căm ghét, mà còn phải để tất cả giáo viên và học sinh toàn thành phố, thậm chí toàn tỉnh khinh bỉ nữa cơ, có thế mới không phụ lòng bồi dưỡng của bọn chúng dành cho em chứ..." Thật ra những lời Mục Phi nói chính là suy nghĩ thật trong lòng cậu. Thế nhưng Di Nhã lại không lấy làm thật, vừa cười vừa cắn miếng quýt: "Đồ tiểu quỷ, nói nghe nhẹ nhàng thế, đâu có dễ dàng vậy."

Bản thân Di Nhã vốn dĩ đã là một cô gái rất xinh đẹp, lúc này cô ngồi trò chuyện thủ thỉ nhỏ nhẹ với Mục Phi, thỉnh thoảng lại che miệng cười khúc khích, khiến đám đàn ông con trai trong lớp sáng rực cả mắt. Nhìn Mục Phi mà chúng thấy thèm thuồng ghen tị làm sao, thầm nghĩ mày đã có Lâm Nhược Y rồi mà còn chiếm cả Di Nhã nữa, thế có phải quá lãng phí không hả? Nhưng chúng cũng chỉ biết thèm thuồng thế thôi, chứ tự biết bản thân không có cái tài đó như Mục Phi.

Thế nhưng ánh mắt của Tổ Thiếu Long lúc này thì không chỉ đơn thuần là thèm thuồng nữa, mà là ghen tị đến đỏ mắt. vốn dĩ hắn ta luôn tự phụ mình có duyên với phái nữ, cưa gái cừ khôi, cướp đi bạn gái Tề Oánh của Mục Phi rồi đắc ý suốt một thời gian, vậy mà dạo gần đây lại nghe tin Mục Phi đã cặp với Lâm Nhược Y.

Tuy Tề Oánh cũng được coi là một nữ sinh xinh đẹp, nhưng đem ra so sánh với Lâm Nhược Y thì hoàn toàn lệch pha. Lần này hắn ta thấy bực bội trong lòng, hôm nay định dẫn tiểu nương tử học nghệ thuật mới cưa được đến trước mặt Mục Phi để khoe khoang một phen, thầm nghĩ cho dù Lâm Nhược Y của mày có đẹp thế nào thì cũng chẳng bằng việc tao trái ôm phải ấp đấy chứ?

Nhưng hắn ta chưa kịp đắc ý bao lâu thì Di Nhã đã bước vào. Hơn nữa, những cử chỉ thân mật giữa Di Nhã và Mục Phi lọt vào mắt hắn lại biến thành sự khiêu khích nhắm vào hắn, khiến hắn cười nổi nữa đâu.

Cái tên khốn kiếp này, rốt cuộc có điểm gì tốt chứ? Sao quanh cậu ta lại lắm tiểu mỹ nhân vây quanh thế, từ người chị xinh đẹp kia, Lâm Nhược Y, đến cả cô nhóc khối dưới nữa, tính ra là ba người rồi, sao đến cả giáo viên mà cũng nguyện ý sán lại gần cậu ta cơ chứ.

Phi!

Tổ Thiếu Long nghĩ bụng, khinh bỉ nhổ một tiếng trong lòng, căm hận thầm nghĩ:

Đồ khốn, mày cứ đắc ý đi, chỉ mong lát nữa mày vẫn còn cười nổi, hừ!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:269
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.