Mùng một Tết, một giờ đêm.
Vào thời điểm muôn nhà lên đèn đón Tết nguyên đán, một chiếc xe ô tô tải nhỏ đã lên đường cao tốc Thẩm Tân, sau khi qua trạm thu phí một đoạn đường lại bất ngờ dừng lại bên đường.
Ngay sau đó, năm sáu nam thanh niên từ bóng tối bên lề đường lao ra, tay xách nách mang nhanh chóng lên xe, chiếc xe tải nhỏ lại khởi động.
- Xùy, lạnh chết mẹ... - Một nam thanh niên run rẩy, chửi rủa.
- A Huy, cầm lấy, nốc một chai... - Một tên tiểu đệ đưa tới một chai nhị oa đầu loại hai lạng, tên Huy ca kia không nói hai lời, vặn nắp nốc liền hai ngụm.
Người này chính là nhị đương gia Tiến Hải Bang vẫn luôn trốn chạy ở bên ngoài, Lưu Huy.
- Huy ca, chúng ta chỉ cần lên con đường cao tốc này là nhanh thôi... - Tên tiểu đệ lái xe nói.
- Ừ, theo tốc độ này, chúng ta mất bao lâu có thể tới Tân Nam? - Lưu Huy hỏi.
- Thêm hơn sáu tiếng nữa là xấp xỉ. - Tiểu đệ đáp.
- Hô. - Lưu Huy thở dài một hơi, nói với mấy tên tiểu đệ trên xe: - Mấy anh em chúng ta hơn nửa tháng nay, coi như đã từ Nam Vân trở về, chịu đựng thêm chút nữa, sắp đến địa bàn của chúng ta rồi... - Vừa nói, vừa vỗ vỗ mấy cái túi lớn túi nhỏ kia: - Chỉ cần chúng ta vào Tân Nam, dựa vào số súng ống và hàng hóa trong tay chúng ta lúc này, không chỉ Tiến Hải Bang là của chúng ta, mà ngay cả việc thâu tóm toàn bộ hắc đạo Tân Nam cũng nằm trong tầm tay. Dọc đường này mấy anh em đã cùng ta chịu lạnh chịu khổ, ta Lưu Huy đều ghi nhớ trong lòng, sau này, chỉ cần ta Lưu Huy có thịt ăn, tuyệt đối sẽ không chỉ để mấy cậu húp canh...
- Có câu nói này của Huy ca là đủ rồi, không cần nói gì khác, bọn em đi theo anh tới cùng, cạn... - Một tiểu đệ giơ chai rượu lên, những người khác cũng lần lượt giơ lên.
- Lưu Huy cầm chai chạm cốc với mấy người, chai nhị oa đầu hai lạng cạn sạch một hơi.
- Huy ca, xe vẫn phải lái một lúc nữa, tranh thủ lúc vừa uống rượu xong còn ấm người, anh mau nằm xuống nghỉ một lát đi, bọn em canh chừng, có việc sẽ gọi anh... - Một tiểu đệ ân cần nói, nhường chỗ của mình cho Lưu Huy.
- Lưu Huy cũng không khách khí, đến hàng ghế cuối cùng nằm xuống, ngắm nhìn những vì sao trên trời, trong đầu lại nghĩ đến khuôn mặt không hẳn là xinh đẹp của Bạch Lộ.
- Người phụ nữ ấy, từ lúc hắn hai bàn tay trắng, thảm hại nhất, sa cơ lỡ vận nhất, vẫn luôn kề vai sát cánh không rời không bỏ ở bên cạnh hắn, hơn nữa thấm thoắt đã ba bốn năm. Bản thân hắn bây giờ có tiền có thế, nhưng cô ấy còn chưa kịp hưởng thụ, lại bị người ta hãm hại đến chết, thậm chí, lúc chết hắn còn không ở bên cạnh cô ấy.
- Lưu Huy hễ nghĩ đến đây, tim lại đau nhói lên, hắn nghiến răng nghĩ thầm.
- Lộ Lộ, anh đã về, anh đã về báo thù cho em rồi, em hãy đợi ở dưới suối vàng, anh nhất định sẽ tiễn tên khốn đó, cùng với người nhà của hắn, xuống dưới đó tất cả, để bọn chúng chôn cùng em!!
---❊ ❖ ❊---
Mùng một Tết, sáng sớm.
Một quán bar ngầm nhỏ trong địa bàn Tiến Hải Bang, vì lý do nghỉ Tết nên nơi này không kinh doanh, toàn bộ quán bar chỉ có sáu người, hai tiểu đệ ngồi ở cửa canh gác, hai người dáng vẻ đại ca ngồi trên ghế cao bàn chuyện gì đó, hai tiểu đệ khác đứng hầu hai bên.
Mà hai vị đại ca kia, chính là nhị đương gia và tam đương gia của Tiến Hải Bang, Lưu Huy, Trương Vũ.
- Cậu nói gì? Hưng Bắc Bang lại muốn bảo vệ tên nhãn súc tên là Mục Phi kia? - Lưu Huy kẹp một điếu thuốc, trên mặt mang theo vẻ mặt khó tin hỏi.
Bạch Tuộc gật gật đầu: - Đúng vậy, lúc đó tôi muốn để lão Lục giữ tên nhãn súc kia lại trước, đợi anh về xử lý, nếu không thì cũng không biết cậu ta lại có quan hệ với người của Hưng Bắc Bang... - Vừa nói, hắn vừa gọi lão Lục đang đứng không xa: - Lão Lục, qua đây, kể lại tình huống lúc đó cho Huy ca nghe, bọn chúng nói thế nào...
- Dạ, tới đây... - Lão Lục bước nhanh tới, đem chuyện ngày hôm đó đi bắt Mục Phi, nhưng lại bị Đồng Cửu vây công kể lại một lượt.
Nghe xong, Lưu Huy nhíu mày suy ngẫm.
- Huy ca, anh nói chuyện của Lộ tỷ lần này, có phải do người của Hưng Bắc Bang sai khiến hay không... - Bạch Tuộc hỏi.
Lưu Huy lắc đầu, búng tàn thuốc: - Khả năng không lớn, Hưng Bắc Bang từ trước đến nay luôn cầu sự ổn định, bình thường sẽ không chủ động khiêu khích, hơn nữa, cho dù ra tay, mục tiêu ra tay của bọn chúng cũng phải là địa bàn, không nên là người...
- Tuy nhiên, tất cả những điều này đã không còn quan trọng nữa... - Lưu Huy nói, sắc mặt âm trầm: - Biết rõ Mục Phi giết người phụ nữ của ta, mà vẫn dám bảo vệ nó, đây rõ ràng là không coi ta Lưu Huy ra gì. Đã bọn chúng muốn gánh vác, vậy thì hãy để bọn chúng cùng đi chết đi...
Nhìn sắc mặt khó coi của Lưu Huy, không ai nói câu nào, hắn suy nghĩ một lúc rồi nói với Bạch Tuộc: - Thông báo cho Hà Lợi Văn, Vu Lộ, và cả Lưu Cao, tối nay mười một giờ đến lầu Thế Kỷ gặp mặt. Đồng thời cậu cũng chuẩn bị đi, điều động những huynh đệ đáng tin cậy, hai ngày nay sắp có vụ làm ăn lớn...
- Biết rồi, tôi đi làm ngay đây... - Bạch Tuộc gật đầu đáp lời, vừa nói vừa định bước ra cửa.
- Đợi đã... - Lưu Huy bất ngờ gọi Bạch Tuộc lại: - Lúc điều người thì lanh lẹ một chút, nhất là phải điều người đáng tin cậy. Chuyện tôi trở về, tạm thời đừng để lão già kia biết...
- Rõ!!
---❊ ❖ ❊---
Gia đình Mục Phi thuộc dạng hộ gia đình nhỏ, ông bà nội ngoại đã qua đời từ trước khi cậu chưa ra đời, bố lại là con một, thế nên bên ấy hầu như không có họ hàng. Mà mẹ lúc trước vì vấn đề chăm sóc Mục Phi hồi nhỏ, đã trở mặt với gia đình, đến nay quan hệ vẫn không tốt, thế nên hai ngày Tết này, một nhà ba người cơ bản chỉ sang thăm hàng xóm, những nơi khác hoàn toàn không đi đâu cả.
Hai ngày nay, hiếm khi mẹ về nhà, Tuyết tỷ cũng không bận, người nhà ở cùng nhau thực sự rất náo nhiệt. Mục Phi đã quá lâu không cảm nhận được cảm giác gia đình đoàn tụ như thế này, cho nên vẫn luôn không ra khỏi cửa, thậm chí bệnh viện cũng không đến.
Mà đúng vào buổi chiều mùng ba Tết này, Mục Phi đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại, là do dì Lý ở quán xiên nướng gọi đến, nói là bà cụ Triệu hôm nay đã đỡ hơn nhiều, đã có thể hơi ngồi dậy một chút, muốn gặp Mục Phi.
- Thật á? Tốt vậy sao... - Mục Phi vừa nghe sức khỏe của bà cụ cuối cùng cũng có chuyển biến tốt, vô cùng vui mừng: - Bà cụ Triệu muốn gặp cháu? Được, chốc nữa cháu sẽ đến bệnh viện thăm bà.
Mục Phi vừa nói, vừa mặc áo chuẩn bị ra ngoài: - Này, Tiểu Phi, con đi đâu thế? - Nhìn thấy Mục Phi mặc áo khoác, Hạ Tuyết liền hỏi.
- Cháu đi bệnh viện, bà cụ bị tai nạn xe hôm trước, hôm nay cuối cùng cũng có thể ngồi dậy rồi, cháu qua xem thế nào... - Mục Phi nói.
Hạ Tuyết nhìn đồng hồ, đã hơn ba giờ rồi: - Nhưng mà lát nữa là ăn cơm rồi, có đợi em về không?
- Đừng đợi em, mọi người cứ ăn trước đi, em có thể về hơi muộn đấy...
Dặn dò xong chuyện ở nhà, Mục Phi ra cửa gọi một chiếc taxi đi thẳng đến bệnh viện. Đến phòng bệnh nhìn lại, bà cụ Triệu nằm viện suốt năm sáu ngày nay cuối cùng cũng có thể dựa lưng ngồi dậy, tinh thần rõ ràng tốt hơn mấy ngày trước rất nhiều, dì Lý đang ngồi bên cạnh đút cháo cho bà.
Còn Lý Triều Nam và Triệu Hải Long trải qua sự tiếp xúc trong hai ngày nay, dường như cũng đã trở nên quen thuộc hơn, ngồi một bên nhỏ giọng trò chuyện.
Vừa thấy Mục Phi bước vào, bà cụ Triệu cháo cũng không thèm húp nữa, dùng bàn tay không bị thương vẫy vẫy về phía Mục Phi: - Tiểu Phi, cháu đến rồi đấy à... - Bà cụ toe toét cười.
- Dạ, cháu tới đây, chúc mừng năm mới bà cụ ạ... - Mục Phi bước nhanh tới, đáp lời.
Sau đó, bà cụ Triệu bắt đầu lau nước mắt: - Tiểu Phi, cháu đúng là một đứa trẻ tốt nha, nếu không có cháu, cái mạng già này của bà coi như tiêu đời rồi...
Mục Phi liên tục an ủi, cười nói: - Bà cụ, bà nói gì thế ạ, tai họa không chết sau này ắt có phúc lớn, ngài nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi...
- Cái thằng bé này, khéo ăn nói thật đấy, sống lâu trăm tuổi gì chứ? Bà có cảm giác, cái tay cái chân già này của bà, sống không được bao lâu nữa đâu... - Bà cụ nói.
Nghe thấy lời này, Triệu Hải Long không chịu được nữa, oán trách nói: - Bà nói gì thế, với cái thể trạng này của bà, sao lại không sống thêm hai ba chục năm nữa chứ? Đại lễ năm mới không được nói mấy lời xui xẻo.
- Ô hay, thằng Long còn không vui cơ đấy, được rồi, thế thì bà không nói nữa... - Bà cụ hiền từ cười nói.
- Vâng, thế mới được chứ. - Triệu Hải Long lúc này mới vừa lòng gật gật đầu. Hai bà cháu dường như hoán đổi thân phận vậy, đứa cháu ngược lại lại đi dạy dỗ ngược lại người bà, màn đối thoại buồn cười của hai người khiến Mục Phi và dì Lý mỉm cười nhẹ nhàng.
Mục Phi cùng vài người nói chuyện câu được câu chăng, hôm nay bà cụ tỏ ra vô cùng hưng phấn, chốc chốc lại nhìn Triệu Hải Long, chốc chốc lại nhìn Mục Phi, càng nhìn càng thấy hài lòng, trên mặt lộ ra nụ cười mãn nguyện.
Bà vẫy vẫy tay về phía Mục Phi: - Tiểu Phi này, qua đây, lại gần bà nào... - Mục Phi đáp lời, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bà cụ. Bà cụ vươn một tay vỗ vỗ Mục Phi, nói: - Tiểu Phi này, bà có một tâm nguyện, muốn thương lượng với cháu xem thế nào...
- Bà cụ, ngài cứ nói đi ạ, chuyện cháu có thể làm được nhất định sẽ đồng ý, ngài không cần phải khách sáo đâu... - Mục Phi nói.
- Tiểu Phi, những chuyện cháu giúp nhà họ Lý kia, dì của cháu đều kể cho bà nghe cả rồi. Cháu là một đứa trẻ lương thiện, tâm địa cực kỳ tốt, bà càng nhìn càng thích, cháu lại chơi thân với cả Hải Long nữa, thế nên, bà có một suy nghĩ...
Bà cụ khựng lại một nhịp, thăm dò nói: - Tiểu Phi, bà muốn nhận cháu làm cháu trai nuôi, cháu xem, cháu có đồng ý không?
Nghe thấy lời này, Mục Phi ngẩn ra. Mặc dù trước đó cậu từng mạo nhận là cháu trai của bà cụ, nhưng đó dù sao cũng là cậu tiện miệng nói bừa. Bà cụ tuy trước kia cũng từng nhắc qua, nhưng bản thân cậu chỉ coi như bà nói đùa, hoàn toàn không để trong lòng. Ai ngờ, hôm nay bà lại muốn nhận cậu làm cháu trai nuôi thật sao?
Đúng lúc Mục Phi đang ngẩn người, dì Lý cười nói: - Tiểu Phi, bà cụ thích cháu như vậy, từ sự chăm sóc của cháu dành cho bà cụ trước đây cũng có thể nhìn ra, cháu và bà ấy có duyên phận, cháu đồng ý đi.
Triệu Hải Long cũng khuyên nhủ: - Đúng vậy đấy, Phi ca, đồng ý đi, đồng ý thì hai chúng ta chính là anh em ruột rồi...
Mục Phi nhìn dì Lý lại nhìn Triệu Hải Long, cuối cùng quay đầu nhìn về phía bà cụ với ánh mắt hiền từ và đầy kỳ vọng, cậu làm sao có thể từ chối cơ chứ.
Mục Phi không đáp lời, đứng dậy cúi người chào sâu: - Bà nội!!
- Ngoan!! - Bà cụ đáp lời, vui mừng đến mức miệng không khép lại được, đôi mắt già nua lăn ra vài giọt nước mắt: - Bà già này tuy con cái mất sớm, nhưng có hai đứa cháu ngoan là Hải Long và Tiểu Phi đây, bà, bà cũng mãn nguyện rồi...
Vừa nói, bà cụ đột nhiên nhớ ra điều gì, vội vàng nói với Triệu Hải Long: - Đúng rồi, Tiểu Long, con mau về nhà lấy cái hộp gỗ đàn hương dưới gầm giường của bà ra đây, bà muốn tặng quà gặp mặt cho Tiểu Phi...
- Bà ơi, quà cáp thì miễn đi ạ, cháu có phải vì món quà đó mới nhận bà làm bà đâu cơ chứ... - Mục Phi nói.
- Đúng thế, bà cụ vội gì chứ, sau này thời gian còn dài mà, đợi xuất viện rồi bà tự tay đưa cho chẳng phải tốt hơn sao? - Dì Lý cũng khuyên nhủ.
Được rồi, thế thì bà đợi xuất viện sẽ tự tay đưa cho nó vậy... - Bà cụ cười tươi rói, những nếp nhăn trên mặt chen chúc lại với nhau.
Nhìn dáng vẻ kích động của bà cụ, trong lòng Mục Phi cũng dâng lên một cảm giác thỏa mãn vô cùng. Mục Phi từ trước đến nay chưa từng có bà nội, mặc dù cậu chưa bao giờ nhắc tới, nhưng hồi nhỏ, luôn nghe các bạn nhỏ các bạn cùng lớp kể về bà của họ thế này thế nọ, bản thân cậu ít nhiều cũng có chút hâm mộ, tình trạng này mãi đến khi lớn lên mới khá hơn một chút.
Cậu nhận bà cụ làm bà nội, coi như cũng bù đắp được sự tiếc nuối thời thơ ấu. Không chỉ bà cụ vui mừng, mà thực ra trong lòng Mục Phi cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Nhất thời, trong phòng bệnh ngập tràn bầu không khí vui mừng. Lý Triều Nam còn đề xuất ra ngoài làm một trận, nhưng ngặt nỗi mùng ba Tết hầu như không có chỗ nào mở cửa, ý tưởng này đành phải gác lại. Ngày hôm đó Mục Phi cũng không vội rời đi, ở lại bầu bạn cùng mọi người thêm một lúc.
Thế nhưng vừa đến khoảng hơn tám giờ tối, điện thoại của Mục Phi vang lên. Cầm lên xem, lại là Đồng Cửu gọi tới.
Cậu vừa nghe điện thoại còn chưa kịp nói gì, giọng điệu hớt hãi của Đồng Cửu đã truyền sang: - Đàn em ơi, xảy chuyện rồi, mau qua cứu mạng thôi!!...
{Phi Thiên Văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}