"Tôi đoán chừng tay lính bắn tỉa bí ẩn hôm nay chính là tinh nhuệ của bộ đội Sói Hồn..." Khương Chính Quân nói.
Long Hạo Văn nghe thấy lời này, trong lòng tức khắc dâng lên vẻ khâm phục.
Cậu ta và Khương Chính Quân đều là quân nhân. Cuộc sống quân ngũ trong quân đội đã tôi luyện cho họ ý chí sắt đá không sợ gian khó, không sợ đổ mồ hôi đổ máu, đồng thời cũng bồi dưỡng nên tính cách sùng bái cường giả. Bộ đội Sói Hồn này cơ bản chính là nơi tập hợp những binh lính tinh nhuệ nhất của Hoa Quốc.
Họ năm xưa cũng từng là quân nhân, nhưng chưa đạt tới độ cao đó. Hôm nay tiếp xúc với những chiến sĩ dù ở thời đại hòa bình nhưng vẫn vì lợi ích và an toàn của tổ quốc mà chiến đấu ở khắp các quốc gia để thực hiện nhiệm vụ đặc biệt, sao họ lại không sinh lòng kính trọng cho được.
Long Hạo Văn cảm thấy lồng ngực nóng rực, nồng độ máu của quân nhân lại từ từ sục sôi trở lại. Cậu ta có xúc động muốn kết giao với "cường giả" này, muốn tận mắt nhìn xem đặc công đỉnh cấp nhất của Hoa Quốc rốt cuộc là nhân vật thế nào.
Khương Chính Quân liếc Long Hạo Văn một cái, dường như nhìn thấu suy nghĩ của cậu ta, bèn nói: "Tiểu Văn, cậu có cho người tiếp tục điều tra người này không? Lát nữa hãy thu hồi lệnh lại, chuyện này tới đây là chấm dứt, đừng truy cứu sâu thêm nữa. Báo cáo hành động cứ viết là phân cục chúng ta và cảnh sát đặc nhiệm mỗi bên công lao một nửa. Để xem thái độ cấp trên thế nào, nếu họ có thắc mắc thì tôi đi giải thích..."
"Hả?" Long Hạo Văn ngẩn ra, "Vậy được, nghe anh vậy, cục trưởng Khương, nhưng tại sao lại làm vậy..."
Cậu ta rõ ràng không hiểu dụng ý của Khương Chính Quân. Khương Chính Quân lấy ra viên đạn mà tay lính bắn tỉa đưa cho lúc trước, cúi đầu ngắm nghía: "Tiểu Văn, bộ đội đặc chủng Tam Hồn là nơi cơ mật quốc gia. Người bình thường, thậm chí binh lính và quan chức bình thường đều không biết sự tồn tại của họ. Độ cao và năng lực của họ tuyệt đối không phải thứ mà cấp bậc như chúng ta có thể hiểu được, lại càng là tầng lớp chúng ta không thể chạm tới..."
Anh ta đưa viên đạn cho Long Hạo Văn: "Hơn nữa, cậu cho rằng với thân thủ và năng lực của họ, nếu thực sự muốn che giấu thì chúng ta có phát hiện ra được không? Viên đạn này căn bản không phải anh ta vô tình đánh rơi, mà là cố ý để lại cho chúng ta đấy..."
"A, tôi hiểu rồi..." Long Hạo Văn chợt phản ứng lại. Ban nãy cậu ta còn cảm thấy chỗ nào đó không đúng, giờ thì cuối cùng cũng tìm ra là ở đâu rồi.
Nếu đúng như cục trưởng Khương nói, bộ đội Sói Hồn lợi hại như vậy, sao có thể phạm phải lỗi lầm sơ đẳng thế này chứ? Nếu không muốn che giấu thì tự nhiên có thể không thu dọn mấy vỏ đạn đó mà nghênh ngang rời đi, còn nếu muốn che giấu thì cũng không đến mức duy chỉ bỏ sót mỗi viên đạn này.
Dụng ý anh ta làm vậy chính là muốn nói cho mình biết độ sâu của anh ta không phải thứ mình có thể chạm đến, đồng thời cũng khiến mình đừng tốn nhân lực vật lực đi truy tra chuyện của anh ta nữa. Đây rõ ràng chính là một loại ám thị.
Long Hạo Văn nói: "Tôi biết rồi, cục trưởng Khương, tôi sẽ thông báo xuống dưới ngay..."
"Ừm, đoán chừng đợi xử lý xong chuyện ở đây cũng phải sáng đất rồi. Lát nữa xong việc đừng về cục vội, chúng ta tới bệnh viện thăm cậu thanh niên tên Mục Phi kia trước đã..."
Long Hạo Văn cũng đang có ý đó, nghe lời Khương Chính Quân bèn gật đầu.
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm, trời hửng sáng, Bệnh viện Tổng hợp Cảnh sát Vũ trang Tân Nam.
Ánh nắng vừa xuất hiện chiếu sáng hành lang. Cách trang trí toàn một màu tường trắng sàn xám trong bệnh viện tuy trông rất sạch sẽ, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác lạnh lẽo.
Mà trong bệnh viện rộng lớn này, hầu như không nhìn thấy bóng dáng bệnh nhân nào, chỉ có thỉnh thoảng có y tá nhỏ ngáp ngắn ngáp dài, mang theo vẻ mỏi mệt đi ngang qua. Trong phòng chẩn đoán, bác sĩ trực đêm đã thu dọn đồ đạc trên bàn, chuẩn bị cho việc đổi ca.
Toàn bộ bệnh viện đều không có cảm giác căng thẳng lúc nào cũng sẵn sàng cứu chữa bệnh nhân, dường như rất nhàn nhã. Hiển nhiên người đến đây khám bệnh cực kỳ ít.
Mà ngay tại một phòng bệnh nào đó trong bệnh viện này, hai cô y tá nhỏ vừa thu dọn dụng cụ y tế vừa trò chuyện phiếm.
"Hầy, đúng là xui xẻo, sắp tan ca rồi mà còn đến việc..." Y tá nhỏ kia liếc nhìn cậu con trai có chút bảnh bao đang ngủ say trên giường bệnh, không khỏi nhìn thêm vài lần, nhưng lại phàn nàn: "Lần này thì hay rồi, vốn bảo tối nay đi dạo phố mà cũng không đi được nữa. Trưởng khoa nói phải đợi cậu ta tỉnh lại, truyền dịch 'Gale' cho cậu ta xong xuôi thì mới được tan ca..."
Người nằm trên giường tự nhiên chính là Mục Phi vì mất máu quá nhiều mà hôn mê.
Y tá nhỏ còn lại không có tính khí tốt như thế, trừng mắt lườm Mục Phi một cái rồi hừ nhẹ: "Hừ, tôi mặc kệ đấy, tôi đã hẹn tám giờ đi xem phim suất sớm với bạn trai rồi, lát nữa tôi đi luôn..."
"Hả? Trưởng khoa biết nhất định sẽ mắng chết chúng ta đấy..." Y tá kia rụt rè nói.
Y tá nọ bĩu môi: "Sợ cái gì chứ, trưởng khoa chẳng phải nói đợi cậu ta tỉnh rồi mới truyền dịch cho cậu ta sao? Nhưng cậu xem cậu ta chảy bao nhiêu máu thế kia, người bình thường chảy ngần ấy máu chắc sớm được đưa đến nhà xác rồi chứ? Cho dù thể chất cậu ta tốt không chết thì bây giờ cũng là hôn mê nặng. Cậu nhìn dáng vẻ ngủ như heo chết thế này đi, đoán chừng muốn tỉnh lại thì thế nào cũng phải sau bảy tám tiếng nữa chứ? Cho nên theo ý tôi..." Y tá nhỏ láu lỉnh chớp chớp mắt: "Cậu đi dạo phố, tôi đi hẹn hò. Dù sao trưởng khoa tan ca rồi cũng đâu biết chúng ta không có mặt. Chỉ cần chúng ta về trước lúc cậu ta tỉnh là được chứ gì?"
Y tá nhỏ kia nghe xong thì động tâm: "Liệu có ổn không?"
"Ấy da da, có gì mà không ổn chứ. Hơn nữa, bị phát hiện chẳng phải có tôi chịu cùng cậu sao? Công việc cũng làm xong rồi, đi thôi đi thôi..."
Cô ta vừa nói vừa đẩy y tá nhát gan kia, vứt Mục Phi lại rồi bỏ đi.
Thế nhưng chưa đầy nửa tiếng sau khi họ rời đi, Mục Phi đang nằm trên giường bệnh liền động đậy mi mắt, từ từ tỉnh lại.
Mục Phi mở mắt nhìn, trần nhà và vách tường trắng tinh, cậu đang đắp chăn bông, mặc đồ bệnh nhân, nằm trên giường bệnh. Ngoại trừ cổ họng khô khốc, khát nước khó chịu ra thì ngược lại không có cảm giác khó chịu nào khác. Vết thương do dao đâm trên cánh tay đã không còn đau nữa, cổ chân cũng không có đáng ngại gì.
"Cứu được rồi ư? Mình rốt cuộc được đưa đến đây bằng cách nào thế?" Mục Phi lầm bầm một tiếng, cố gắng hồi tưởng lại chuyện trước đó, nhưng những chuyện trước khi ngất xỉu thì cậu hầu như chẳng nhớ gì cả, chỉ có một khung cảnh là cậu nhớ vô cùng rõ ràng, đó chính là dáng vẻ Hạ Tuyết hôn mê bị khiêng đi trên cáng thương.
"Chị Tuyết? Đúng rồi, chị Tuyết bị thương rồi, chị ấy thế nào rồi?" Trong lòng cậu tức khắc thắt lại, lồng ngực chua xót, một thứ cảm xúc cực kỳ bất an tràn ngập trong đầu cậu: "Không được, mình phải đi tìm chị ấy..."
Mục Phi nghĩ đến đây liền xốc chăn ngồi dậy, thế nhưng lại cảm thấy xung quanh chao đảo. Cho đến lúc này cậu mới phát hiện ra đầu mình không cử động thì thôi, hễ cử động là lại nặng trĩu. Nhưng điều này vẫn nằm trong phạm vi cậu có thể chịu đựng được, cậu đứng dậy bước ra khỏi phòng bệnh.
Vừa ra khỏi cửa liền thấy hai cô y tá nhỏ đi qua, một người trong số đó nói: "Đáng thương quá, một cô gái xinh đẹp như vậy sao lại gặp phải chuyện này chứ? Thảm quá, lúc cô ấy được đưa tới, quần áo toàn bị máu nhuộm đỏ, đáng sợ thật..."
"Đúng vậy, cô ấy vào phòng cấp cứu hai tiếng rồi mà vẫn chưa ra, nhìn dáng thế này chắc là nguy to rồi..."
"Hầy, đây gọi là trời ghen hồng nhan mà. Thôi, không nói nữa, nghĩ đến là trong lòng tôi thấy không nỡ..."
Mục Phi nhìn theo hai y tá đi khuất, trong lòng lại càng chìm xuống, càng thêm sợ hãi.
Chị Tuyết đã vào trong đó hai tiếng rồi, vẫn chưa xong sao? Phát súng đó bắn trúng chỗ hiểm rồi à?
Phòng cấp cứu? Đúng rồi, đi phòng cấp cứu!!
Mục Phi lẩm bẩm, tiện tay hỏi một y tá vị trí của phòng cấp cứu rồi đi thang máy, qua hành lang, chạy ào một mạch tới đó. Tới phòng cấp cứu nhìn lại, đèn đỏ và dòng chữ "Đang cấp cứu" phía trên vẫn đang sáng.
Mục Phi cảm nhận rõ ràng tim mình đang đập cực nhanh, sự hoảng hốt tột độ khiến cậu hơi run rẩy.
Bởi vì cậu là gia đình đơn thân, từ rất nhỏ đã tiếp xúc với thế giới bên ngoài nên lá gan rất lớn, rất ít chuyện bình thường có thể khiến cậu sợ hãi. Thế nhưng bây giờ, cậu thật sự sợ rồi. Cậu thật sự không biết nếu chị Tuyết thật sự không qua khỏi, hoặc bác sĩ nói với cậu một tin tức không thể chấp nhận được, cậu phải đối mặt thế nào đây.
Ngay cả lúc Bạch Hồng Lượng và Bạch Lộ cầm súng chỉa vào cậu, cậu cũng chưa từng luống cuống không biết phải làm sao thế này.
Từng giây từng phút trôi qua, càng căng thẳng thì thời gian trôi càng chậm. Mỗi một phút, Mục Phi đều cảm thấy dài như cả một năm.
Chính cậu cũng không biết mình đã kiên trì bao lâu, đèn phòng cấp cứu cuối cùng cũng tắt ngóm. Trong lòng Mục Phi thắt lại, cảm giác giống như đang chờ thẩm phán tuyên án vậy.
Cửa phòng cấp cứu bị đẩy ra, một bác sĩ mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang xanh bước ra. Mục Phi vội vàng bước tới đón lấy: "Bác sĩ, thế nào rồi?"
Lông mày Mục Phi vì lo lắng mà cau lại, sự sốt ruột trên mặt không hề che giấu. Vị bác sĩ kia đánh giá Mục Phi hai mắt: "Cậu là người nhà bệnh nhân?"
"Vâng!!" Mục Phi gật đầu, vừa định nói mình là em trai cô ấy, nhưng nghĩ đến yêu cầu cuối cùng mà Hạ Tuyết nói, trong lòng mềm nhũn, chẳng biết thế nào lại thốt ra một câu: "Tôi là... bạn trai chị ấy..."
Nghe thấy lời này, trong mắt vị bác sĩ kia lộ ra biểu cảm kỳ lạ.
"Người thân trực hệ đâu? Không có ai ở đây à?"
Mục Phi lắc đầu: "Chị ấy không còn người thân trực hệ nữa, chỉ có duy nhất một mình cháu... một mình tôi là người thân..."
Trong mắt vị bác sĩ kia dâng lên một tia đồng cảm, lại nhìn Mục Phi thêm hai lần, nhưng cuối cùng vẫn nói: "Bệnh nhân bị thương không nhẹ, máu chảy cũng không ít, nhưng may mà đến kịp thời, ca phẫu thuật cũng xem như thành công, giữ được tính mạng rồi... thế nhưng..."
Mục Phi nghe thấy giữ được tính mạng thì vừa thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng chữ "nhưng" đó lại khiến tim cậu treo lơ lửng. Cậu hít sâu một hơi nói: "Nhưng làm sao hả bác sĩ, ông cứ nói đi..."
"Nhưng... dây thần kinh ở đôi chân của bệnh nhân có dấu hiệu hoại tử, khả năng rất lớn là sẽ bị bại liệt. Nếu tình cứ tiếp tục thế này, thậm chí..." Vị bác sĩ ngập ngừng thôi lại, dường như sợ Mục Phi không chịu nổi, nhưng cuối cùng vẫn nói: "Thậm chí có thể phải cắt cụt chi..."
Kỳ thực cái gọi là khả năng rất lớn sẽ bị bại liệt kia, chính là chắc chắn bại liệt rồi, chỉ là cách nói uyển chuyển mà thôi.
"Cậu vẫn nên chuẩn bị tâm lý trước đi..." Vị bác sĩ nói xong liền muốn đi.
Bại liệt? Cắt cụt chi?
Mục Phi ngây người. Chị Tuyết vốn đã cô khổ thui thủi một mình, số phận vốn dĩ đã đủ khổ cực rồi, bây giờ lại còn phải chịu đựng tai họa thế này, đừng nói là Hạ Tuyết, đến cậu còn không thể chấp nhận nổi.
Mục Phi kéo giật vị bác sĩ đó lại, lay đôi vai ông ấy, gần như khóc lóc cầu xin: "Bác sĩ, ông mau cứu chị ấy đi, chị ấy còn trẻ như vậy, không thể không có đôi chân được, sau này chị ấy phải sống thế nào đây..."
Vị bác sĩ vốn dĩ đã gầy yếu, cộng thêm sức lực của Mục Phi nên ông ta bị lắc lư qua lại giống như con lật đật: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, cậu có lắc nữa cũng vô dụng thôi..."
"Bác sĩ, cháu cầu xin ông, nghĩ cách khác đi, thử lại lần nữa đi..." Mục Phi nài nỉ.
"Khụ khụ..." Vị bác sĩ bị Mục Phi lắc cho ho sặc sụa: "Cậu đừng lắc nữa, tôi sắp nôn rồi đây..."
"Không phải là chúng tôi không muốn nghĩ cách, mà là không có cách nào cả. Xương đùi ở đôi chân của bệnh nhân bị gãy, có những phần xương đã vỡ nát thành bã rồi. Đừng nói là tôi, cậu có đến bệnh viện nào đi nữa thì người ta cũng đành chịu thôi..."
"Tôi mặc kệ, ông nhất định phải cứu chị ấy, ông bắt buộc phải... Ấy? Đợi đã..." Mục Phi nói được nửa chừng, bỗng nhiên giống như xem phim bị bấm nút tạm dừng, ngây ngốc tại chỗ: "Vừa nãy ông nói cái gì? Gãy xương á?"
---❊ ❖ ❊---