Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 284
Kẻ thế thân gây tai nạn

❊ ❊ ❊

Mục Phi dặn dò nhỏ bên tai Lý Thiên Mỹ, nha đầu này tuy tính tình như ớt cay nhưng cũng là người hiểu chuyện, nghe Mục Phi nói liền liên tục gật đầu.

Tên Vương Tiểu Tam cười khan hai tiếng: "Cái này... kỳ thực là ông chủ mua cho con trai ổng, xe của ông chủ hỏng, tạm dùng hai ngày..."

— "Vậy các anh là công ty nào?"

— "Chúng tôi làm thức ăn chăn nuôi gia cầm..."

— "Ồ!" Mục Phi chợt hiểu ra gật gật đầu, lại hỏi tiếp: "Lương một tháng của cậu bao nhiêu tiền?"

— "Hạ..., hơn hai nghìn..."

— "Xe hôm qua của cậu vẽ rồng vẽ phượng trên đường thế kia, uống không ít nhỉ..."

— "Nửa cân rượu trắng, sáu bảy chai bia..."

— "Hôm qua uống ở đâu thế?"

— "Đại tửu gia Phúc Thần..."

Mục Phi Đông câu Tây kéo hỏi lung tung, người kia hỏi câu nào hắn đáp câu ấy, chưa đầy hai phút đã hỏi mấy chục câu, nhất thời tất cả mọi người đều không hiểu hắn muốn làm gì, nhưng đều không nói năng gì.

Chỉ nghe Mục Phi nói một hồi, cuối cùng cũng kéo vấn đề vào trọng tâm: "Vậy cậu nói xem, rốt cuộc cậu có thể bồi thường bao nhiêu tiền?"

Nhắc đến chuyện này, tên Vương Tiểu Tam lập tức thấy nhẹ nhõm hẳn, đổi hẳn cái vẻ mặt nơm nớp lo sợ lúc nãy: "Ngoài việc đền bù toàn bộ chi phí điều trị cho các vị ra, tôi sẽ bồi thường thêm mười vạn... Các người xem, thế này được chứ?"

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Mục Phi, nào ngờ Mục Phi lại cười lắc đầu.

— "Vậy... hai mươi vạn?" Vương Tiểu Tam nói.

Nào ngờ Mục Phi vẫn lắc đầu.

Vương Tiểu Tam cắn răng: "Vậy ba mươi vạn, chắc là đủ rồi chứ?"

— "Hè hè..." Mục Phi cười nhạt hai tiếng, đoạn mang vẻ mặt thản nhiên: "Đây vốn đâu phải tiền của cậu, cậu mới đền có mười vạn hai mươi vạn, không thấy hơi ít quá sao..."

Nghe Mục Phi nói, Vương Tiểu Tam run lẩy bẩy: "Sa..., sao lại không phải tiền của tôi, anh có ý gì đây?"

— "Đến câu nói cũng không ra hồn mà cũng bày đặt ra đây gánh tội thay người khác á? Nói năng còn không rõ ràng, còn không chịu thừa nhận hả?" Mục Phi liếc Vương Tiểu Tam một cái: "Đã cậu không nhận, tôi sẽ lý luận với cậu cho ra ngô ra khoai..."

— "Lúc nãy cậu nói cậu uống say, đâm người ta rồi mà không hề hay biết, vậy tôi hỏi cậu, cậu không biết mình đâm người, tại sao lại phải đi đầu thú? Hơn nữa cậu uống say đến mức mắt sắp mở không lên, sao mà lái xe đến đồn cảnh sát được..."

Lời nói của Mục Phi lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, phải đấy, có gì đó sai sai, thằng nhóc này có vấn đề.

Còn tên Vương Tiểu Tam bắt đầu đổ mồ hôi hột: "Cái này, tôi không nhớ rõ lắm..."

— "Tôi hỏi lại cậu, cậu đầu thú ở đâu?"

— "Cố..., phân cục Cố Lý."

— "Đã cậu đầu thú ở phân cục Cố Lý, vụ án này còn chưa lập án điều tra, vậy tại sao lại kinh động đến đội cảnh sát hình sự? Tại sao lại là người của chi đội trinh sát hình sự dẫn cậu tới đây?"

— "Tôi cũng không biết nữa..." Vương Tiểu Tam lại cứng họng, thế nhưng sự việc vẫn chưa dừng lại ở đó, Mục Phi vẫn đang tiếp tục truy vấn.

— "Vừa rồi chính cậu nói mình không có tiền, dựa vào mức lương hai nghìn tệ mỗi tháng của cậu, sao có thể đền ba bốn mươi vạn mà mắt không thèm chớp lấy một cái, cậu lại cứ luôn miệng nhấn mạnh là không sợ tốn tiền? Lời cậu nói trước sau hoàn toàn mâu thuẫn..."

Tên Vương Tiểu Tam này vốn dĩ mới chỉ hai mươi tuổi, tuổi trẻ gan nhỏ, lại thêm chột dạ sợ người khác gặng hỏi, mà từng câu từng chữ của Mục Phi lại đâm trúng những chỗ hở trong lời nói của hắn, giáng đòn mạnh mẽ vào tâm lý hắn. Mấy câu hỏi dồn dập của Mục Phi tựa như hòn đá giáng thẳng vào lòng hắn, dọa hắn tim đập chân run, sợ mình sẽ nói hớ, gấp đến mức sắp phát điên, thầm nghĩ sao đội trưởng Trọng này mãi vẫn chưa về cơ chứ.

Mục Phi thấy Vương Tiểu Tam lo lắng toát mồ hôi đầy đầu, cảm thấy chừng lửa đã đủ, liền cười lạnh hỏi: "Được rồi, tôi nói ngần ấy là đủ rồi, đến lượt cậu đấy, nói đi, ai tìm cậu đến gánh vác chuyện này? Đã cho cậu bao nhiêu tiền?"

— "Tiền gì cơ? Khô..., không ai cho tôi tiền cả." Vương Tiểu Tam vẫn ôm chút may rủi, không muốn thừa nhận, nhưng câu nói tiếp theo của Mục Phi đã đánh sụp hoàn toàn phòng tuyến tâm lý của hắn.

— "Họ cho cậu bao nhiêu tiền? Là mười vạn, hay hai mươi vạn? Tôi đoán nhất định họ đã nói với cậu rằng, 'Chỉ là lái xe khi say rượu gây tai nạn thôi, bên phía người bị thương chúng ta sẽ dùng tiền giải quyết êm thấm, cậu chỉ cần vào tù ngồi vài tháng là xong chuyện', có phải họ nói thế không?" Mục Phi hỏi.

— "Ực!" Vương Tiểu Tam nuốt nước bọt một ngụm, suýt thì thốt lên câu: Sao mày lại biết rõ thế?

— "Hè hè..." Mục Phi cười nhẹ.

— "Cậu quá ngây thơ rồi, nếu thực sự đơn giản như vậy, bọn họ tự mò vào ngồi tù hai tháng cho rồi, việc gì phải bỏ ra số tiền lớn mấy chục vạn để tìm cậu chứ? Tôi nói cho cậu biết, cậu, đã, sập, bẫy, rồi..." Mục Phi nói vừa chỉ tay về phía phòng bệnh: "Cho đến tận bây giờ bà tôi vẫn chưa qua cơn nguy kịch, nếu đến tối mà vẫn không tỉnh lại, coi như vô phương cứu chữa..."

Mục Phi nói rồi trợn mắt nhìn Vương Tiểu Tam: "Đến lúc đó, cậu chính là kẻ giết người!!"

Trong lòng Vương Tiểu Tam ném lên một tiếng "Ực", tựa như có hòn đá lớn ném xuống mặt nước, lập tức không thể bình tĩnh lại được. Đúng vậy, bọn họ chỉ bảo là đâm phải người, bảo là người không sao cả, nhưng nhỡ người có chuyện thật thì sao, bọn họ đời nào lại nói thật với mình, vạn người chết thật, chẳng phải mình biến thành kẻ giết người rồi sao? Hơn nữa đám người đó lại có quan hệ với cảnh sát, tôi mà cứ thế bước chân vào đó, còn có hy vọng ra ngoài nữa không? Trời ạ, chẳng lẽ bọn họ lừa mình đi gánh tội giết người thay kẻ khác chắc? Nhưng mà bây giờ tôi đổi ý không làm nữa, bọn họ có trả thù tôi không đây?

— "Tôi... kỳ thực..." Vương Tiểu Tam càng nghĩ càng sợ, tim đập thình thịch như đánh trống, chần chừ không biết có nên nói thật hay không, nhưng đúng lúc này, lại nghe thấy từ trong phòng phẫu thuật vang lên một âm thanh khiến tim hắn như rớt khỏi lồng ngực.

Chỉ nghe tiếng khóc thét xé lòng của một cô gái vang lên: "Bà ơi!! Bà ơi, bà làm sao thế, bà không được chết mà!! Bà không được bỏ tụi con lại mà, bà ơi!!"

Tiếng khóc vừa dứt, chỉ thấy cửa phòng bệnh bị đẩy "ầm" một tiếng, Lý Thiên Mỹ nhào ngay vào ngực mẹ mình: "Mẹ, bà... bà... không còn thở nữa rồi..."

— "Cái gì!!" Nhất thời tất cả mọi người đều giật mình, ào ào chạy vào trong phòng, chỉ có Lý Triều Nam là đứng im tại chỗ, Triệu Hải Long muốn chạy vào nhà nhưng bị Mục Phi kéo lại.

Tên Vương Tiểu Tam vừa nghe thấy tiếng của Lý Thiên Mỹ thì sợ ngây người, gần như suy sụp.

Chết rồi? Tiêu, tiêu đời rồi, quả nhiên mình đã sập bẫy, đám khốn nạn đó lừa mình.

Thân hình Vương Tiểu Tam lảo đảo suýt ngã quỵ xuống đất, vội vàng xua tay hét lên: "Không phải tôi, người không phải do tôi đâm, có người đưa cho tôi mười vạn tệ bảo tôi nói như thế, còn hứa sẽ bảo đảm tôi bình an vô sự, thật sự không phải tôi đâm đâu!!"

Vương Tiểu Tam vừa hét vừa toan bỏ chạy. Mục Phi mất công bày binh bố trận lâu như vậy chính là vì khoảnh khắc này, hắn vươn tay tóm giật ngược Vương Tiểu Tam lại: "Không phải cậu, thế thì mau nói cho tôi biết đó là ai, tên gì, trông ra sao, nói mau!!" Mục Phi vừa kéo vừa quát lớn.

Vương Tiểu Tam chỉ biết lắc đầu, mặt cắt không còn giọt máu: "Không phải tôi, thật sự không phải tôi mà, tôi không có giết người!!"

Đúng lúc này, đội trưởng Trọng ở đằng xa đã nhìn thấy cảnh tượng ấy: "Các người đang làm gì thế? Dừng tay lại cho tôi..." Vừa hét vừa chạy tới đây.

Mục Phi nôn nóng, chửi thề: "Đm, mày đúng là đồ vô dụng, nói mau, rốt cuộc là kẻ nào tìm mày?..."

Thế nhưng Vương Tiểu Tam còn chưa kịp đáp lời, đội trưởng Trọng đã xông đến trước mặt, giật phăng Vương Tiểu Tam lại phía sau, Mục Phi đành bất đắc dĩ buông tay ra.

Còn Vương Tiểu Tam vẫn hoảng sợ hét lên ở đó: "Không phải tôi, thật sự không phải tôi, đội trưởng Trọng, các anh tìm người khác đi, tôi không làm nữa đâu..."

Đội trưởng Trọng lộ ánh mắt hung ác, lao tới giáng cho Vương Tiểu Tam một bạt tai, dữ dằn chửi mắng: "Mày câm miệng lại cho tao!! Đồ vô tích sự!!"

Vương Tiểu Tam nhất thời không dám hó hé gì nữa, nhưng sắc mặt vẫn vô cùng hoảng hốt.

Đúng lúc này, bỗng nghe thấy từ trong phòng bệnh vọng ra tiếng mắng nhiếc trẻ con, chỉ nghe một người phụ nữ trung niên tức giận quát: "Mày cái con ranh chết tiệt này, bà mày rõ ràng chẳng có mệnh hệ gì sất, mày kêu gào cái gì hả, trò đùa này mà cũng đem ra đùa được à?"

Lại nghe tiếng một cô gái đáp: "Mẹ, mẹ đừng mắng con mà, là Phi ca bảo con làm thế đấy chứ, anh ấy bảo anh ấy tự có chủ ý..."

Đến lúc này, Vương Tiểu Tam trước thì ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại rằng mình đã sập bẫy, nhưng giờ có hiểu ra thì cũng đã muộn màng.

Mục Phi thấy chán nản vô cùng, chỉ thiếu đúng hai câu nữa là moi ra được kết quả rồi, hắn bất đắc dĩ thở dài: "Haizz, tiếc quá đi mất, chỉ thiếu đúng một câu nữa thôi thế mà..."

Nghe Mục Phi nói vậy, đội trưởng Trọng quay đầu trừng mắt lườm Vương Tiểu Tam một cái sắc lẹm, Vương Tiểu Tam biết mình đuối lý, cúi gầm mặt không dám nói tiếng nào.

Tiếp đó đội trưởng Trọng giơ tay chỉ chỏ vào mặt Mục Phi: "Thằng nhóc, mày được đấy, cũng có chút thủ đoạn nhỏ cơ đấy..."

Mục Phi vốn đã chẳng ưa gì hắn ta, nay nhìn cái bộ dạng kiêu ngạo hách dịch ấy lại càng thêm ngứa mắt, liền cất lời: "Đa tạ đã quá khen, so với đội trưởng Trọng đây, tôi còn kém xa lắm..."

Đội trưởng Trọng sao lại không nghe ra ý châm chọc trong lời nói của Mục Phi cơ chứ, hắn nằm mơ cũng không ngờ tới một tên nhóc cấp ba nửa mùa như Mục Phi mà dám đối đầu trực diện với mình, tức đến mức trừng trừng hai mắt: "Mày nói lại lần nữa xem nào..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:274
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.