Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 260
Ngựa tốt không ăn cỏ quay đầu (Ngày 26 phát 2 chương)

❊ ❊ ❊

"A Phi, Lưu lão sư bảo tôi chuyển lời với anh, Vu Quốc gần đây có lẽ sẽ đến tìm anh..." Giọng nói dịu dàng của Lâm Nhược Y vang lên.

Thực ra đối với một loạt chuyện xảy ra ở trường, hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán của Mục Phi. Thành tích mấy môn của cậu, đừng nói là bát trung, sợ rằng cả Binh Nam cũng là hàng top. Cậu bị đuổi học, nếu Ngô Văn Toàn và mấy giáo viên dạy cậu khác không phẫn nộ, chuyện này mới là lạ đấy.

"Là đến tìm tôi quay lại trường, đúng không?" Mục Phi cười nhẹ hỏi ngược lại, tỏ ra rất bình thản, không hề có chút ngạc nhiên hay vui mừng nào.

"Ừm..." Lâm Nhược Y gật đầu, "Vậy... A Phi, anh tính thế nào đây?"

"Lưu lão sư có nói gì không?" Mục Phi không trả lời, ngược lại hỏi.

"Cô không hề nói câu nào kiểu như bảo anh có quay về hay không, chỉ nói là, chuyện thế này để tự anh quyết định, hơn nữa, cô đã đang giúp anh liên hệ trường khác rồi. Ồ, đúng rồi..." Lâm Nhược Y nói đến đây, hình như chợt nhớ ra điều gì, "Quên nói với anh, Lưu lão sư đã nộp đơn xin nghỉ hưu trước thời hạn lên nhà trường rồi..."

"Hả? Tôi nhớ cô còn hơn hai năm nữa mới đến tuổi nghỉ hưu cơ mà, là vì chuyện của tôi, đúng không?" Nghe thấy lời này, Mục Phi kinh ngạc, vội vàng hỏi.

"Ừm!!" Lâm Nhược Y không phủ nhận, gật đầu, "A Phi, Lưu lão sư đối với anh thực sự rất tốt đó. Em nghe được vài tin tức từ chỗ giáo viên tiếng Anh, tuy Lưu lão sư không nói, nhưng em nghĩ nên nói cho anh biết..."

Lâm Nhược Y dừng một chút, tiếp tục nói, "Em nghe cô ấy nói, thực ra Lưu lão sư đã viết đơn xin nghỉ hưu từ một ngày trước khi phụ đạo rồi. Cô ấy cũng cho rằng chuyện của anh là có nguyên nhân và hợp tình hợp lý, tuy có lỗi nhỏ nhưng chưa đến mức phải đuổi học.

Nhưng vấn đề là, cô ấy cũng dự đoán được Vu Quốc nhất định sẽ bám chặt lấy lời hứa trước kia của anh không buông, để đuổi anh ra ngoài.

Cô ấy nghĩ không ra cách giải quyết, liền định bụng nếu Vu Quốc không chịu buông lời, cứ nhất quyết đuổi học anh, cô ấy sẽ dùng việc mình nghỉ hưu để bảo vệ anh bình vô sự..."

Nghe đến đây, trong lòng Mục Phi tràn ngập cảm động. Cậu chỉ là một học sinh không thể bình thường hơn, có lẽ thực sự giống như lời Vương Xuân Lan nói, thậm chí có phần ngỗ ngược, mình tài đức gì mà lại khiến Lưu lão sư đối xử với mình như thế chứ.

Tất cả những gì cô làm, sao có thể không khiến Mục Phi cảm động cho được?

Từ khi lên cấp ba đến nay, thành tích của Mục Phi tuy không kéo chân sau nhưng tuyệt đối cũng chẳng khá khang gì, cứ lơ lửng ở mức trung bình trong lớp. Hơn nữa vì tính cách nên thỉnh thoảng cũng có lúc đánh nhau, thế nhưng Lưu lão sư không những không chê bai cậu, ngược lại còn biết hoàn cảnh gia đình đơn thân của cậu, mẹ lại không có nhà, một mình sinh hoạt, nên đã dành cho cậu sự quan tâm và chăm sóc nhiều hơn cả trong học tập lẫn cuộc sống.

Đặc biệt là trong khoảng thời gian Mục Phi ở bên Tề Oánh, chỉ cắm đầu vào yêu đương, thành tích rơi xuống đáy cốc, nhưng dù là vậy, Lưu lão sư cũng chưa từng từ bỏ cậu, vẫn luôn dặn dò cậu phải nỗ lực. Khi thất tình chịu đả kích, cô còn là người đầu tiên dùng phương thức độc đáo của mình để khuyên giải, cổ vũ cho cậu.

Dù lúc đó cô đã nói biết bao nhiêu lời bất bình thay cho Mục Phi, lại còn bắt cậu phải thi đỗ vào Bắc Đô, nhưng nào phải Mục Phi không biết, điều cô làm chỉ để vực dậy tinh thần của cậu, cô sợ cậu tự tự bạo tự khí (tự bỏ mặc bản thân), suy sụp không gượng dậy nổi mà thôi.

"Hức." Mục Phi thở dài, cậu biết, những gì Lưu lão sư làm cho cậu đã quá nhiều, quá nhiều rồi.

"Nhược Y, vậy sau đó thế nào..." Mục Phi nói.

Lâm Nhược Y gật đầu, tiếp tục nói: "Sau đó, chẳng phải bạn học Ninh Tử Tiêm của lớp năm đã giúp anh giải vây sao? Lưu lão sư liền không lấy bức thư đó ra, nhưng ai mà ngờ được chuyện đằng sau chứ..."

"Nếu nói chuyện đằng trước là anh chiếm lý, Vu Quốc làm khó anh, thì chuyện đằng sau này quả thực là anh đuối lý rồi. Cho nên, Lưu lão sư dù có không nỡ xa anh thì cũng không có cách nào, đành trơ mắt nhìn anh bị đuổi đi. Khi đó anh rời đi nên không biết, tiết học hôm đó hốc mắt Lưu lão sư đỏ hoe, các bạn học nhìn vào ai cũng thấy xót xa.

Còn về sau tại sao Lưu lão sư vẫn cứ kiên quyết xin nghỉ hưu sớm thì em không biết nữa, có lẽ là quá thất vọng với bát trung, tâm lạnh như tro tàn rồi. Cho nên em mới nói, Lưu lão sư đối với anh thực sự rất tốt đó..."

"Hức." Mục Phi lại thở dài một tiếng, không ngờ chuyện của mình lại gây ra cho Lưu lão sư từng ấy phiền phức. Xem ra ân tình thiếu Lưu lão sư này, sợ rằng cả đời cũng trả không hết rồi.

"Chuyện của Lưu lão sư tôi đều ghi nhớ cả, tạm không nói chuyện đó nữa. Nhược Y, vậy đối với chuyện vừa rồi, em nghĩ thế nào?" Mục Phi hỏi, "Em muốn tôi quay lại à?"

Nghe lời Mục Phi, Lâm Nhược Y chẳng thèm nghĩ ngợi, đáp ngay, giọng dịu dàng: "Vừa muốn, lại vừa không muốn."

"Ừm? Câu này là thế nào..."

Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Nhược Y hơi ửng đỏ, thẹn thùng nói: "Muốn là bởi vì, anh quay về rồi thì ngày nào em cũng có thể nhìn thấy anh. Thế nhưng, thế nhưng em lại không muốn anh quay về..."

Nói đến đây, sắc mặt Lâm Nhược Y thay đổi, bĩu cái môi hồng hào mọng nước, bất mãn nói: "Bọn họ bây giờ hối hận rồi, muốn tìm anh quay về, thế nhưng sao bọn họ không nghĩ xem lúc trước đã đối xử với anh, làm khó anh thế nào chứ..."

Nhìn thấy biểu cảm bất mãn này của Lâm Nhược Y, Mục Phi hơi sững sờ. Cậu vẫn luôn tưởng rằng Lâm Nhược Y là kiểu con gái có tính cách cực kỳ dịu dàng, yếu đuối như cừu non, kẻ khác bắt nạt cô thì cô cũng chỉ biết né tránh chứ không biết phản kháng.

Hóa ra, cô ấy cũng biết tức giận cơ à?

Sau đó Mục Phi lại cười: "Lúc trước tôi còn tưởng tôi không quay về ở bên em, em sẽ thất vọng và tức giận cơ, nghe em nói thế này thì tôi yên tâm rồi..."

Vừa nói, Mục Phi vừa vỗ nhẹ lên bàn tay trắng trẻo, múp míp của Lâm Nhược Y, cười nói: "Nhược Y, em cứ yên tâm, ông xã của em tuy không phải nhân vật lớn gì nhưng cũng có cốt khí. Tôi không phải là thứ rẻ m rúm để bọn họ gọi thì đến, vẫy thì đi. Tục ngữ có câu ngựa tốt không ăn cỏ quay đầu, bọn họ đã đuổi tôi ra ngoài, cho dù có khiêng kiệu tám người rước thì tôi cũng không thèm về nữa..."

Mục Phi còn chưa dứt lời, đã nghe bên cạnh có tiếng người cất lên: "Tiểu Phi, cháu làm thế là đúng lắm!!"

Quay đầu nhìn lại, dì Lý đang cầm một đĩa trái cây đơn giản bước tới: "Con trai, làm người là phải có chút khí phách. Cái tên Vu gì gì đó lúc đuổi chúng ta đi thì hách dịch thế, châm chọc mắng mỏ đủ điều, bây giờ có việc dùng đến chúng ta lại bảo mình quay về, tụi mình rẻ mạt thế cơ à? Tiểu Phi, đừng về! Chỉ cần học hành cho giỏi, đi đâu mà chẳng được, có phải không?"

Vừa nói, dì vừa đặt đĩa hoa quả đó lên bàn của Lâm Nhược Y và Lý Linh: "Dì mời hai đứa ăn đấy..."

Hai người nói cảm ơn với chủ quán, chủ quán cười xua xua tay, trước khi đi còn dịu dàng nói với Lâm Nhược Y: "Thằng bé Tiểu Phi này rất được đấy, cô bé, mắt nhìn người của cháu rất tốt nha..."

Lâm Nhược Y không đáp, nhưng thẹn thùng mỉm cười cúi đầu, bộ dáng ấy tươi cười rạng rỡ, kiều diễm động lòng người.

Sau đó trò chuyện thêm vài câu, trời cũng dần tối, người đến ăn cơm ngày càng nhiều, trong quán bắt đầu bận rộn. Lâm Nhược Y và Lý Linh thức thời không ngồi lâu nữa, đứng dậy rời đi.

Mục Phi tiễn họ ra tận cửa, trước khi đi Lâm Nhược Y chợt nhớ ra điều gì, nhỏ giọng nói với Mục Phi: "Đúng rồi A Phi, em mua một cái webcam nhưng không biết lắp thế nào, hơn nữa máy tính dạo này cũng chậm lắm. Mấy hôm nữa rảnh rỗi, anh qua lắp giúp em nhé, chịu không?"

Mục Phi tất nhiên sẽ không từ chối, đang định trả lời thì nghe thấy Lý Linh hét lên một tiếng kinh hãi.

"Á!!!"

Mục Phi thì không sao, còn Lâm Nhược Y thì giật bắn mình, cô nhíu mày đánh vào người Lý Linh một cái: "Đồ Linh chết tiệt, cậu kêu to thế làm gì? Dọa chết người ta rồi..."

Lý Linh lại mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lâm Nhược Y, sau đó như thể phát hiện ra bí mật động trời mà chỉ vào cô: "Nhược Y, bảo sao tớ thấy cậu mua mấy bộ đồ ngủ đẹp lắm, lại còn cả chiếc váy ngủ bằng lụa gợi cảm kia nữa, cậu... hai người các cậu không định lột lột lột lột... chat chứ ưm..."

"Không, làm gì có..." Lâm Nhược Y vội vàng bịp miệng Lý Linh lại, khuôn mặt đỏ bừng chẳng khác gì quả táo, sau đó thẹn đến mức không chịu nổi: "A, A Phi, chư... chúng em đi trước đây..."

Nói xong, liền ba chân bốn cẳng chạy biến đi mất.

Mục Phi chớp chớp mắt, váy ngủ bằng lụa?

Lập tức, hình ảnh đầy quyến rũ của Lâm Nhược Y trong bộ váy ngủ gợi cảm hiện lên trong đầu, bầu ngực ấy, vòng eo ấy, cái mông ấy... Mục Phi càng nghĩ bụng càng nóng lên, Tiểu Phi bên dưới bắt đầu có phản ứng. Ồ không được, không thể nghĩ tiếp nữa rồi...

---❊ ❖ ❊---

Mục Phi hoàn thành công việc về đến nhà thì đã mười giờ rưỡi. Vừa về tới nhà là Tiểu Manh đã nhào lại đây: "Ca ca về rồi!"

Hôm nay tâm trạng Mục Phi không tồi, cười đáp: "Ừ, về rồi đây, em đang làm gì thế?"

Khuôn mặt Từ Tiểu Manh mang theo nụ cười, nghiêng đầu, ngọt ngào nói: "Tiểu Manh đang nhắn tin trò chuyện với Tuyết tỷ tỷ nè. Tuyết tỷ tỷ nói máy tính anh tặng dùng thích lắm, chị ấy đã học được thao tác cơ bản rồi đấy..."

Với cái đầu của Hạ Tuyết, không học được mới là lạ chứ. Cậu cởi giày bước vào phòng, đi đến đâu là tiểu loli lại ở đằng sau chắp tay sau lưng lững thững đi theo đến đó.

Mục Phi liếc nhìn đồng hồ, nói với Từ Tiểu Manh: "Tiểu Manh, hơn mười giờ rồi đấy, em nên đi ngủ đi, mai chơi tiếp..."

Nào ngờ vừa nghe câu này, trên mặt Từ Tiểu Manh liền lộ ra vẻ thất vọng, cúi đầu nhìn mũi giày, hai tay vo ve vạt áo: "Nhưng mà ca ca, anh... lâu lắm rồi không chịu chơi cùng Tiểu Manh..."

Ừm, lâu lắm rồi sao?

Mục Phi xoa thái dương ngẩng đầu suy nghĩ, quả thực là lâu lắm rồi thật. Dường như ngoài hôm đi dạo phố hôm đó ra, cậu chẳng còn thời gian đồng hành cùng con bé nữa. Hai ngày nay toàn là trời sáng đã ra khỏi nhà, tối mười mấy giờ mới về, đúng là đã lạnh nhạt với con bé, cũng trách thảo nào nó lại thất vọng.

"Thôi được rồi được rồi, Tiểu Manh đừng thất vọng mà..." Mục Phi xoa xoa đầu nhỏ của Từ Tiểu Manh, "Mấy ngày nay ca ca bận rộn chứ bộ, vừa phụ đạo vừa làm việc. Thôi thế này đi, tầm khoảng một tuần nữa là ca ca được nghỉ Tết rồi, đến lúc đó sẽ bù đắp chơi với em thật đã, chịu không?"

"Thật ạ?" Từ Tiểu Manh ngẩng đầu nhìn Mục Phi.

"Thật, đương nhiên là thật rồi, anh lừa em bao giờ chưa, có phải không nào, đi ngủ mau đi..." Mục Phi vỗ vỗ con bé nói.

Nghe vậy, mắt Từ Tiểu Manh nheo lại thành hình trăng lưỡi liềm, vứt lại câu "Ca ca ngủ ngon nhé", xoay người chạy biến.

Mục Phi nhìn bộ dáng đầy mong đợi của con bé, cười bất đắc dĩ, nhưng trong lòng lại thấy thỏa mãn vô cùng.

Sau khi thu dọn xong xuôi, Mục Phi mở máy tính, lên mạng hỏi thăm tình hình của phòng làm việc. Băng Quang và Sa Sa đều đang online.

Hai người báo cáo với Mục Phi, toàn bộ phòng làm việc không có vấn đề gì lớn, chỉ là bảo trì giai đoạn sau của đơn đặt hàng quảng cáo có hơi rắc rối một chút, nhưng xử lý cũng không khó, chỉ là cần tốn thêm chút thời gian thôi. Tóm lại là mọi thứ đều ổn, không cần phải lo lắng.

Thế nhưng câu nói tiếp theo của Băng Quang lại thu hút sự chú ý của Mục Phi: "Lão đại, việc vận hành phòng làm việc thì anh không cần lo lắng, nhưng em lại có một tin tức không tốt lắm..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:250
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.