Mục Phi vừa nghĩ đến đằng sau sẽ là sự quấn lấy và trả thù không dứt của Tiến Hải Bang, trong lòng liền dâng lên một cảm giác lực bất tòng tâm, muốn dùng sức mà chẳng biết phải làm sao.
Suy nghĩ một lúc lâu cũng chẳng có biện pháp nào, Mục Phi đành lắc đầu gạt chuyện này sang một phần trí nhớ phía sau, "Thôi, cứ giải quyết phiền phức trước mắt đã, nhất định phải đuổi đám người này đi trước khi kì thi kết thúc, bằng không, ai mà dám chắc đám người kia có nổi lòng tăm tối giống như tên tóc đỏ ban nãy rồi gây ra thêm rắc rối gì nữa không..."
Mục Phi thầm nghĩ, trong lòng có chút do dự giữa Long Hạo Văn và Đồng Cửu, cuối cùng vẫn quyết định gọi cho Long Hạo Văn.
Bởi vì Long Hạo Văn từng nói trước đây, cậu ta cho dù có ân oán với hắc bang cũng không thể tiếp xúc quá nhiều, vì bất luận tiếp xúc thế nào thì cũng sẽ càng bước càng sâu, đợi đến một mức độ nhất định mà muốn rút chân ra thì cơ bản là không thể nữa rồi.
Chính vì thế, Mục Phi mới gọi điện thoại cho Long Hạo Văn, nhưng điều khiến Mục Phi thấy bất đắc dĩ là chiếc điện thoại bật 24/24 của Long Hạo Văn lại nằm ngoài vùng phủ sóng.
Mục Phi thở dài một tiếng, nhìn lại đồng hồ thì thấy còn nửa tiếng nữa là kết thúc kì thi, cậu đành phải gọi cho Đồng Cửu.
Điện thoại vừa kết nối, Đồng Cửu có vẻ còn hơi ngạc nhiên, chỉ nghe đầu dây bên kia cười ha hả nói, "Ấy dà lão đệ, lâu lắm rồi không gọi cho tôi, tôi còn tưởng cậu quên mất người anh em này rồi chứ, ha ha..."
Mục Phi nào có tâm trạng đùa cợt với hắn, nghiêm túc nói, "Cửu ca, chuyện này là tôi không đúng, nhưng giờ không có thời gian ôn lại chuyện cũ đâu, tôi có việc muốn nhờ anh giúp..."
Đồng Cửu sửng sốt một chút, sau đó thoải mái nói, "Lão đệ, cậu có chuyện gì thế? Cứ nói thẳng với anh..."
"Tôi đang thi cử đây, một đám nhãi con Tiến Hải Bang chặn tôi ở cổng trường rồi..."
Mục Phi còn chưa dứt lời, đã nghe thấy tiếng đập bàn bên phía Đồng Cửu, "Mẹ kiếp, đám nhãi Tiến Hải Bang lên mặt thật đấy nhỉ, dám đến địa bàn Hưng Bắc Bang gây chuyện, cậu chờ đấy, tôi dẫn người qua ngay đây..."
"Cửu ca, anh đừng vội đã, nghe tôi nói hết đã, mọi chuyện không đơn giản như anh nghĩ đâu..." Mục Phi ngăn lại, sau đó đem ân oán giữa mình với Bạch Hồng Lượng, cùng với việc Bạch Lộ bị bắn chết vì mình, tóm tắt ngắn gọn kể cho Đồng Cửu nghe.
Nghe xong lời Mục Phi, đầu dây bên kia của Đồng Cửu trầm mặc một lát, thở dài nói, "Lão đệ, cậu cũng thật biết gây chuyện đấy, Bạch Lộ trước đây tôi cũng từng giao du qua, ả đàn bà đó cũng là một nhân vật đấy, năm xưa lúc tranh giành địa bàn với Hưng Bắc Bang chúng ta, không biết bao nhiêu kẻ muốn lấy mạng ả và Lưu Huy mà đều về tay không, không ngờ ả lại chết trong tay cậu..."
Nghe giọng điệu khó xử của hắn, Mục Phi thăm dò hỏi, "Chuyện này rất phiền phức sao? Hay là thôi vậy?"
"Phiền phức thì đúng là hơi phiền phức, Bạch Lộ chết thì không thành vấn đề, vấn đề là người đàn ông của ả, cái tên súc sinh Lưu Huy đó vẫn còn sống..." Đồng Cửu không nói nhiều nữa, suy nghĩ một lúc, "Chuyện này liên luỵ rất nhiều, tôi phải hỏi đại đại ca cái đã, nhưng lão đệ cậu cứ yên tâm, cho dù đại đại ca vì lý do của bang hội mà không thể ra tay, thì cái mạng này của tôi là do cậu cứu, chuyện này tôi tự mình gánh vác hộ cậu, không gánh hết được thì cũng gánh giúp cậu một nửa..."
"Cảm ơn nhé, Cửu ca, vậy làm phiền anh rồi..." Mục Phi cảm kích nói, dù không biết trong lời nói của Đồng Cửu là thật giả mấy phần, nhưng ít nhất cũng khiến lòng cậu ấm lên.
Đồng Cửu cúp điện thoại, Mục Phi đợi một khoảng thời gian, tầm mười mấy phút sau, điện thoại cuối cùng cũng reo lên, "Lão đệ, ra đây, tôi đến cổng rồi..."
Mục Phi vừa cúp điện thoại bên này, liền thấy mấy chiếc xe ô tô van chạy về phía trường Bát Trung, sắp tới cổng trường rồi, cậu nhấc chân bước nhanh ra ngoài trường.
---❊ ❖ ❊---
Lão Lục bảo sáu tên đàn em vào trường tìm cái tên Mục Phi gì đó, nhưng mà mấy tên nhãi đó vào nửa tiếng rồi vẫn chưa quay lại, Lão Lục có hơi mất kiên nhẫn, thế nhưng hắn cách nào cũng không thể ngờ mấy tên đàn em đó đã bị khuất phục rồi.
"ĐM, tìm một người mà cũng tốn sức thế này, đúng là chậm vãi chưởng..."
Đúng lúc Lão Lục muốn phái thêm mấy người nữa vào, thì lại phát hiện mấy chiếc xe van đang chạy về phía mình, hơn nữa xe này lái rất gấp, chỉ vài giây là đã tới cổng trường Bát Trung.
Theo mấy tiếng ma sát phanh chói tai vang lên, những chiếc xe van này đỗ lại không xa bọn chúng, cửa xe mở ra, từng người từ trong xe bước xuống, toàn là những thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi, trên người đứa nào cũng đầy vẻ du côn.
Thấy trận thế này, Lão Lục thầm kêu lên một tiếng không ổn, xem chừng chuyện này có chút phiền phức rồi.
Sau đó liền nghe có kẻ chửi mắng nói, "Lão Lục, mày có bản lĩnh rồi phảỉ không? Đến địa bàn Hưng Bắc Bang của tao mà ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không có, muốn khiêu khích đấy à?"
Lão Lục nghe giọng nói này có vẻ hơi quen tai, quay đầu nhìn lại, Đồng Cửu đang được mấy tên đàn em vây quanh bước về phía mình, ngay sau đó, đám đàn em Hưng Bắc Bang liền vây kín nhóm người Lão Lục dẫn tới, bên phía Lão Lục chỉ có chưa đầy hai mươi người, mà đàn em Hưng Bắc Bang thì có ít nhất là ba mươi người.
Cả hai đều là tiểu đầu mục trong giới hắc đạo Tân Nam, cho dù chưa từng tiếp xúc thì cũng từng gặp mặt rồi, Lão Lục vừa thấy là Đồng Cửu, trong lòng nhất thời líu lưỡi hít một hơi, thầm nghĩ sao lại lôi cái tên này tới đây thế này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra đây? Hắn sao lại biết được vậy?
"Ấy, Cửu ca, tôi tuyệt đối không có ý gây sự đâu nhé, tôi là tới giải quyết việc chính đấy, anh đừng có mà kiếm chuyện vô cớ đấy..." Lão Lục vội vàng giải thích, có hơi chột dạ một chút.
Thật ra địa vị của hai người trong giới giang hồ xấp xỉ nhau, đều là tâm phúc của tam đương gia trong bang, chỉ là so với Lý Đông Cương, thì địa vị của Chương Ngư ít nhiều gì cũng có hiềm nghi đi cửa sau, không phải từng bước từng bước leo lên, cộng thêm danh khí của Đồng Cửu trong giang hồ cũng lợi hại hơn Lão Lục rất nhiều, đây lại là địa bàn của Hưng Bắc Bang, Lão Lục vừa nhìn thấy Đồng Cửu, lập tức lùn đi một cái đầu.
"Tôi kiếm chuyện? Tao thấy mày mới là đứa kiếm chuyện thì có?" Đồng Cửu hừ lạnh một tiếng, chất vấn ngược lại, "Vậy tao hỏi mày, mày đến đây là để làm cái gì?"
"Bạch Lộ, Lộ tỷ của bang chúng tôi, bị một tên nhãi tên là Mục Phi ở Bát Trung này hại chết, tôi đến tìm nó..."
Lão Lục còn chưa nói dứt lời, Đồng Cửu đã cười lớn một trận, đám đàn em Hưng Bắc Bang cũng hùa theo cười lớn, "Bạch Lộ bị hại chết, lại còn bị Mục Phi hại chết nữa chứ, ha ha..."
Đồng Cửu nói xong, bỗng trừng trừng mắt lên, "Mẹ kiếp nhà mày chứ!!"
Lão Lục dù sao cũng là một tiểu đầu mục, bị Đồng Cửu mắng xối xả như thế trước mặt đám đàn em, trên mặt có chút không giữ nổi thể diện, "Đồng Cửu, tôi khách khí gọi anh một tiếng Cửu ca, anh làm thế này, không cảm thấy quá mức mất mặt mũi hay sao?"
"Mặt mũi á? Tao không trực tiếp bảo anh em đấm chết mày, là đã đủ nể mặt mày lắm rồi, mày đừng tưởng bọn tao không biết cái quái gì..." Đồng Cửu chỉ vào Lão Lục, quát mắng, "Cái con Bạch Lộ nhà tụi mày, rõ ràng là bắt cóc trước, lại còn muốn giết Mục Phi diệt khẩu, trong lúc đó bị cảnh sát phát hiện, nổ súng bắn chết, ả ta đây là tự chuốc lấy diệt vong, Mục Phi từ đầu đến cuối không hề động đến một ngón tay, liên quan quái gì đến nó?"
Lão Lục vừa nghe đến đây, liền biết chuyện hôm nay e là khó mà thành rồi, thật ra lúc đến Chương Ngư cũng chỉ nói với hắn là có liên quan đến cái tên Mục Phi này, cụ thể thế nào thì hắn cũng chẳng biết gì sất.
Lão Lục biết nói lý với hắn là không xong rồi, đành phải lôi đại đại ca ra áp đảo, "Đồng Cửu, dù thế nào đi nữa, cái chết của Lộ tỷ cũng có liên quan đến nó, hơn nữa đây là Huy ca và Chương Ngư ca bảo tôi đến, quan hệ giữa Huy ca và Lộ tỷ thế nào chắc anh cũng biết..."
Nói đoạn, sầm mặt liếc nhìn Đồng Cửu một cái, "Anh xác định, thật sự muốn bảo vệ nó chứ?"
Đồng Cửu nhìn về phía cổng trường, vẫy vẫy tay với một nam sinh trông vô cùng thư sinh, đeo một cặp kính cận, đợi nam sinh đó đi tới rồi, liền vươn tay vắt lên bả vai cậu ta.
Ở Bát Trung, người có thể khiến Đồng Cửu làm thế này thì ngoài Mục Phi ra còn có thể là ai nữa?
Đồng Cửu quay đầu chĩa ngón tay về phía Lão Lục, nói, "Đừng nói chuyện này không liên quan gì đến Mục Phi, cho dù có liên quan, thì bọn tao cũng bảo vệ nó tới cùng..."
Nói rồi, vỗ vỗ vai Mục Phi ở bên cạnh, "Quan hệ giữa Bạch Lộ và Lưu Huy thế nào bọn tao biết chứ, nhưng quan hệ giữa lão đệ Mục Phi với bọn tao thế nào, mày biết không?"
Lão Lục tự nhiên biết tên học sinh cấp ba trước mặt này chính là Mục Phi, không khỏi đánh giá thêm hai mắt, "Quan hệ gì?" Hắn vừa hỏi xong, bỗng trong đầu lóe lên, hình như nhớ ra cái gì đó.
Mục Phi? Mục Phi... Hình như là cách đây mấy tháng, Huyết Bang có một lần tập kích Lý Đông Cương và Đồng Cửu thất bại, cái tên nhãi cứu mạng hai người bọn họ lúc đó, hình như tên là Mục Phi thì phải? Đúng rồi, Ngưu Đa Sản cũng là do cậu ta tống vào bệnh viện đấy.
Nghĩ đến đây, liền nghe thấy Đồng Cửu vỗ vỗ ngực, "Cái mạng của đại đại ca tao và tao, đều do lão đệ Mục Phi cứu đấy, lần này... mày hiểu chuyện ra làm sao rồi chứ?..."
Lão Lục đánh giá Mục Phi hai cái, biết là không thể mang cậu ta đi được rồi, hai lời không nói làm hiệu rút lui với đám đàn em, quay đầu nói với Đồng Cửu, "Đồng Cửu, chuyện này tôi sẽ thuật lại nguyên văn cho Chương Ngư ca và Huy ca, hy vọng đến lúc đó anh sẽ không phải hối hận..."
"Về nói lại với đại đại ca mày," Lão Lục vừa đi được một bước, liền nghe thấy Đồng Cửu ở phía sau hô lớn, "Chuyện này nếu còn có thể thương lượng ấy nhé, hôm nào đó chúng ta làm chủ nhà, tìm một chỗ ngồi xuống, trò chuyện tâm sự một chút, giải quyết hiểu lầm là tốt nhất. Còn nếu không thể thương lượng được ấy à, ha ha..."
Đồng Cửu chỉ chỉ Mục Phi rồi nói, "Chuyện của huynh đệ tao, bọn tao gánh, có bản lĩnh gì cứ trút hết lên người bọn tao này..."
"Lời này của mày là đại diện cho cá nhân mày, hay là đại diện cho Hưng Bắc Bang?" Lão Lục hỏi.
"Đại diện cho tam đương gia Hưng Bắc Bang — Lý Đông Cương, Đông Cương ca. Trọng lượng này đã đủ chưa?" Đồng Cửu đáp.
Lão Lục không đáp lời, quay đầu bỏ đi.
Đợi đám người Tiến Hải Bang đi hết rồi, Đồng Cửu vẫy vẫy tay ra hiệu cho đám đàn em lên xe, nói với Mục Phi, "Lão đệ, lâu lắm không gặp, qua chỗ tôi ngồi chơi một lát đi..."
Mục Phi cũng có chuyện muốn nói với hắn, gật đầu một cái, lên xe.
---❊ ❖ ❊---
Đồng Cửu bảo đám đàn em tản đi xong, trực tiếp cùng Mục Phi đến hội quán tắm hơi "Giai Niên Hoa Hội", đi thẳng đến căn phòng mà Lý Đông Cương ở lâu năm, vừa bước vào phòng, Lý Đông Cương đang uống trà, thấy hai người bước vào liền chào bọn họ ngồi xuống.
“Lão đệ, chuyện này của cậu khá là phiền phức đấy...” Lý Đông Cương châm một điếu thuốc, đi thẳng vào vấn đề nói, “Cái chết của Bạch Lộ tuy không phải do cậu ra tay, nhưng cũng có liên quan đến cậu, bọn chúng nhất định sẽ ghi món nợ này lên đầu cậu rồi, thế nhưng cậu cũng không cần phải lo lắng, hôm nay tôi bảo lão Cửu tung tin ra ngoài, coi như đem chuyện của cậu cột chung vào với tôi, kẻ nào muốn động đến cậu, thì cũng phải đong đếm cho thật kĩ.”
“Cảm ơn nhé, Đông Cương ca.” Mục Phi gật đầu nói.
“Không cần, nghe tôi nói đây...” Lý Đông Cương phất phất tay, búng búng tàn thuốc, “Người của Tiến Hải Bang tôi cũng hiểu đôi chút, đại đại ca của bọn chúng mấy năm trước đã chịu thiệt, bây giờ rất cẩn trọng, hắn sẽ không vì Bạch Lộ mà đứng ra đâu, còn nhân vật số ba — Chương Ngư, tuy quan hệ với Bạch Lộ tốt, nhưng tên nhãi đó hữu dũng vô mưu, hơn nữa lại còn khá tuân thủ quy củ giang hồ, tôi đã nói là tôi gánh chuyện này, thì dù hắn có thủ đoạn gì cũng sẽ trút lên đầu tôi, sẽ không vượt qua tôi mà làm khó cậu đâu, thế nhưng...”
Lý Đông Cương khựng lại một nhịp, chỉ vào Mục Phi nghiêm sắc mặt nói, “Cậu nhất định phải cẩn thận một tên có sừng có mỏ tên là Lưu Huy đấy, tên đó mới thực sự là nhân vật nguy hiểm...”