Tôi lái xe như điên trên con đường dành cho khai thác gỗ, chiếc Hyundai nhiều lần gần như bay hẳn lên.
Phía trước, tôi có thể nhìn thấy Đường McCuen Pond chạy thẳng về phía cổng bắc Câu lạc bộ đồi Custer, nhưng tôi không nhìn thấy người người nào cầm xẻng đứng đó mà cũng chẳng nhìn thấy chiếc ổ gà nào mới được lấp cả.
Tôi dừng xe ở ngã ba, nhìn xa hơn về phía con đường cho xe khai thác gỗ, ngay sau đó là đường McCuen Pond.
Có vẻ như chỉ có mình tôi đứng đó.
Quang cảnh tạo cảm giác như trong tác phẩm Bố Già khi Micheal đi tới bệnh viện thăm cha và phát hiện ra đã có kẻ nào đó giải quyết những chú cảnh sát đang làm nhiệm vụ, vứt các chú rải rác bên vệ đường.
Tôi ngồi trong xe khoảng một phút, chờ đợi xem có tay cảnh sát ngụy trang nào nhảy ra khỏi bụi cây không. Nhưng rõ ràng là chỉ có một mình tôi ở đây. Vậy chuyện gì đã xảy ra với Schaeffer? Hank? Bạn tôi ơi? Có ai đó không?
Chờ đợi chỉ tốn thời gian vô ích, vì vậy tôi quay ra đường MacCuen Pond và hướng thẳng tới cổng bắc.
Tôi chạy xe chậm lại khi qua biển báo, sau đó dừng xe trước chiếc chắn cổng, rút khẩu Glock nhét vào túi áo.
Cổng gác bật mở, một gã trong trang phục đã chiến bước về phía tôi. Khi tới gần, tôi thấy hắn chính là gã lính xung kích tôi đã gặp lần trước. Tốt, mà cũng có thể là không tốt. Tôi cố nhớ xem tôi có to tiếng với gã lần trước hay không. Kate bao giờ cũng nhớ tôi đã làm như vậy với những ai và luôn báo trước với tôi về điều đó.
Tôi quay kính xe xuống, và bất kể chiếc xe mới tôi đang đi, hắn có vẻ đã nhận ra tôi. Hắn hỏi tôi, vẫn câu hỏi lần trước:
— Tôi có thể giúp gì cho ông?
— Tôi đến tìm gặp ông Madox.
— Ông có hẹn không?
— Nghe này, chú em, đừng có lặp lại cái bài ca rẻ tiền ấy nữa. Anh đã biết tôi là ai và thừa biết rằng tôi không chào đón. Hãy mở cái cổng chết tiệt này ra.
Rõ ràng là giờ thì hắn đã nhận ra tôi – có thể là tôi vẫn mang trang phục y như lần trước, nhưng khả năng nhiều là do tôi là một gã ăn nói ngạo mạn. Hắn nói, giọng không chào đón:
— Đi thẳng vào cổng. Ông ta đang đợi ông đấy. Nói đoạn hắn mỉm cười.
Cũng thú vị đấy chứ. Nhưng đó chẳng phải là cái cười thú vị chút nào. Tôi lái xe đi thẳng vào cổng, qua gương chiếu hậu tôi có thể nhìn rõ tay gác cổng đang nói chuyện qua bộ đàm.
Cánh cổng mở ra, khi tôi chạy xe ngang qua cổng, một tay bảo vệ khác bước ra giơ tay chào. Tôi đáp lại bằng kiểu chào của người Ý, rồi tăng tốc chạy thẳng đến khúc quanh vào khu nhà.
Tôi nhìn lại những chiếc cột điện thoại và ba dây cáp nặng nề chạy nối giữa chúng và thấy những cái mà hôm trước trông còn kỳ quái thì giờ đây trông như một chiếc ăngten ELF vậy. Tất nhiên là trừ trường hợp tôi sai hoàn toàn. Có lẽ tôi cần phải có một liều thuốc mê của Bain Madox để có được sự tin tưởng đối với những gì tôi đang nghi ngờ và những gì tôi đã đưa ra kết luận.
Đang tiến về phía tôi là một chiếc xe Jeep màu đen, người lái xe đang giơ tay vẫy tôi, một biểu hiện rất dễ chịu. Tôi đưa tay chào lại và bóp còi khi hắn quay xe vào con đường dẫn nước thải.
Phía trước mặt tôi là cột cờ, trên đó treo một lá cờ Mỹ, phía dưới là cờ đuôi nheo màu vàng mang phiên hiệu của Trung đoàn kỵ binh số 7. Từ những gì tôi được biết thì cờ đuôi nheo ở đó nghĩa là người chỉ huy đang ở đó, vì vậy chắc chắn Madox đang ở đây.
Tôi đi qua cột cờ, dừng lại dưới mái cổng, bước ra, khóa xe, bước lên cổng vòm. Cửa trước không khóa, tôi bước qua cửa phòng chờ, nhìn lướt qua phía ban công.
Không có ai ở đó, tôi nhớ là những người phục vụ trong nhà đang nghỉ sau 3 ngày nghỉ cuối tuần. Điều này cho thấy Quý ngài Madox là một ông chủ dễ dãi hoặc là người thích ở một mình.
Trên tường, tướng Custer vẫn đang đứng trong tư thế cuối cùng của mình, giờ thì tôi có thể nhận ra dọc thanh ngang phía trên bức tranh là một mắt thần sợi quang có thể quan sát được toàn bộ căn phòng. Thực ra, trong tiềm thức tôi đã nhận ra nó trong lần gặp trước, và có lẽ đây chính là nơi khiến tôi có những lời bông đùa ngớ ngẩn kiểu Cá thu thần chăng. Cũng có thể là không.
Tôi tiến tới gần bức tranh, như thể tôi đang ngắm nghía kỹ lưỡng, sau đó tiến gần sát tới điểm mà mắt thần không thể nhìn thấy tôi.
Tôi đưa mắt liếc nhìn dọc ban công một lần nữa, sau đó rút con lăn dính sợi vải, xé bỏ lớp giấy, thả xuống lớp thảm trải nền, và lăn qua nền thảm bằng chân. Sau đó tôi nhặt con lăn lên và lại đút vào túi áo khoác. Nếu con chó săn đó cùng có mặt ở đây thì có lẽ tôi cũng đã lăn dính luôn cả nó nữa.
Tôi thích những chứng cớ pháp lý khi người khác tìm kiếm, phân tích và báo cáo kết quả với tôi hơn. Nhưng đôi khi bạn phải tự mình làm công việc này. Tôi cũng không cho rằng còn nhiều thời gian để chờ đợi các đợt kiểm tra chứng cứ pháp lý, nhưng có thể ai đó sẽ tìm thấy con lăn này trong túi tôi nếu tôi có trở thành nạn nhân của một vụ tai nạn săn bắn.
Chợt tôi nghe tiếng động ngay gần bên. Tôi quay lại và nhận ra Carl đang bước xuống cầu thang. Chúng tôi liếc nhìn nhau. Không rõ hắn ta có nhìn thấy tôi trong khi tôi đang lấy sợi vải hay không.
Carl dừng lại trước bậc thang cuối cùng, chằm chằm nhìn tôi và hỏi:
— Có phải ông đến đây gặp ông Madox?
— Tôi không đến đây để gặp anh, Carl.
Hắn không đáp lại câu nói đó:
— Ông cần phải được chỉ dẫn tới khu nhà chính.
— Đúng vậy. Tôi biết. Bảo hiểm. Tôi có nên thử lại một lần nữa không nhỉ?
Tôi không nghĩ hắn ta thích tôi, và rất có thể hắn còn đang bực bội vì phải chuẩn bị cà phê sữa cho tôi nữa.
Hắn nói:
— Rất may là ông Madox đang tiếp đón.
— Tiếp đón cái gì? Thông điệp từ vũ trụ chăng?
— Tiếp đón khách.
Tôi nhìn Carl, gã to lớn tôi đã gặp lần trước. Hắn không còn trẻ, nhưng trông khỏe mạnh, và những gì hắn ta thiếu với tuổi trẻ thì tôi tin chắc rằng hắn chẳng hề thiếu cho kinh nghiệm. Thực ra, tôi có thể hình dung ra cảnh hắn vặn chiếc dây đeo ống nhòm quanh cổ Harry và giữ cho Harry quỳ thẳng trong khi gã chủ của hắn bắn xuyên qua lưng anh.
Tôi biết một vài cựu binh nhiều tuổi và cứng rắn. Và bạn vẫn có thể tìm thấy sự cứng rắn, rất có thể là ở đâu đó bên trong con người của họ. Nhưng hầu hết những người tôi biết như vậy đều chung một tuýp người hòa nhã, như thể muốn nói chúng tôi đã bắn giết. Nhưng chúng tôi không muốn bắn giết nữa.
Carl thì lại khác. Hắn cho tôi một cảm nhận bên cạnh câu – Chúng tôi đã bắn giết. Nhưng chúng tôi không muốn bắn giết nữa – là một dòng tái bút: Trừ khi được ra lệnh.
Hắn nói:
— Ông Madox đang ở trong phòng làm việc. Hãy theo tôi.
Tôi đi theo hắn ta lên chiếc cầu thang thoai thoải đến phòng đợi nhìn ra phía hành lang phía dưới.
Carl đưa tôi đến trước cánh cửa đóng panô nói:
— Ông Madox dành cho ông 15 phút.
— Tôi sẽ dành cho ông ta nhiều hơn thế.
Trừ khi tôi giết hắn trước khi thời gian của tôi kết thúc.
Carl gõ cửa, mở cửa và thông báo:
— Thưa trung tá, ông Corey muốn gặp ông.
Trung tá? Tôi nói với Carl: Nói lại là có thám tử Corey.
Carl tỏ vẻ thực sự khó chịu, tôi nghĩ sẽ hỏi xin hắn một ly cà phê mocca lạnh, nhưng hắn cũng nói:
— Thám tử Corey muốn gặp, thưa ngài.
Trung tá Madox đáp lại:
— Cảm ơn, Carl.
Tôi bước vào căn phòng, cánh cửa phía sau đóng lại. Tôi hy vọng được nhìn thấy trung tá Madox trong quân phục nhưng hắn đứng phía sau bàn làm việc, mặc quần jean và một chiếc áo phông có cổ màu trắng, bên ngoài khoác chiếc jacket thể thao màu xanh. Hắn nói:
— Thật là một sự ngạc nhiên đáng thú vị… thám tử Corey.
— Tôi đã thật sự ấn tượng ngay từ cổng được biết tôi vinh dự có được sự đón tiếp của ông.
Madox mỉm cười nói:
— Tôi có nhắc với nhân viên bảo vệ là ông có thể quay trở lại vì vụ mất tích mà tôi cho là đã trở thành vấn đề gây tranh cãi đó.
Tôi không bàn luận gì thêm về điều này. Hắn đưa tay ra cho tôi bắt và nói:
— Rất hân hạnh được đón tiếp ông.
Hắn chỉ cho tôi ngồi xuống chiếc ghế phía trước bàn làm việc, tôi ngồi xuống tự hỏi không hiểu Harry đã từng ngồi trên chiếc ghế này không.
Madox hỏi:
— Bà Mayfield đâu sao không thấy tới?
— Cô ấy đang ở lớp tập hát đổi giọng.
Madox cười xếch mép:
— Chỗ ở The Point có thú vị không?
Tôi không đáp lại. Hắn tiếp:
— Thực ra tôi đã vài lần đến đó để thay đổi không khí. Tôi rất thích cái hồ ở đó, ở đây tôi không có được. Đó là một nơi ở tốt, nhưng tôi thấy đồ ăn mang hơi hướng châu Âu nhiều, không phù hợp với khẩu vị của tôi. Tôi thích đồ ăn đơn giản thuần Mỹ hơn.
Tôi không hưởng ứng, hắn tiếp tục:
— Họ vẫn còn để gã đầu bếp người Pháp ở đó chứ? Henri?
— Vẫn còn.
— Gã thực sự là người khó tính, cũng giống như tất cả mọi người ở đó. Nhưng nếu ông nói với gã, gã sẽ làm cho anh món bít-tết bò, nước sốt đơn giản và món khoai tây nướng.
Tên trung tá chết tiệt này đang định nói với tôi điều gì đây? Tôi đã nhớ không nói với hắn rằng Kate và tôi đã kết hôn, nhưng tôi cũng đã vi phạm một nguyên tắc cơ bản là nói cho hắn biết nơi ở của chúng tôi, và giờ đây rất có thể hắn đang chơi đòn tâm lý với tôi.
Có vẻ như Madox đang cao hứng nói chuyện, cái cách mà rất nhiều nghi can thường làm khi nói chuyện với cảnh sát. Và hắn nói:
— Nói về tiếng Pháp thì đâu là vấn đề?
— Họ là người Pháp.
Madox cười phá lên:
— Chính là nó.
Hắn gõ gõ tờ báo trên bàn, chính là tờ Thời báo New York tôi đã nhìn thấy sáng nay, và hỏi:
— Ông đã đọc bài viết trên trang nhất này chưa? Người đồng minh Pháp đáng tin cậy của chúng ta đang cho thấy chúng ta chỉ có một mình ở Iraq thôi.
— Tôi có nhìn qua.
— Tôi có một giả thuyết như thế này. Người Pháp đã mất một lượng gien lớn trong Chiến tranh thế giới thứ nhất. Một triệu binh sĩ dũng cảm đã chết trong các chiến hào. Vậy còn ai mà sinh sản nữa? Chỉ còn những kẻ không hoàn chỉnh về cả tâm hồn lẫn thể chất, một lũ nhát gan và ẻo lả. Ông nghĩ sao?
Tôi nghĩ Madox đang hơi điên một chút trong cái bộ óc chết tiệt của hắn, nhưng tôi vẫn nói:
— Di truyền học không phải là điểm mạnh của tôi.
— Ồ, đó chỉ là giả thuyết của tôi mà thôi. Mặt khác, tôi cũng có hai cựu binh người Pháp trong tiểu đoàn của tôi. Một là lính lê dương, và người còn lại là lính dù. Họ gia nhập quân đội Mỹ để được chiến đấu, và họ đã chiến đấu. Họ rất thích tiêu diệt cộng sản. Thật là những tay cừ.
— Và đó là giả thuyết của ông.
— Không. Nước Pháp không sản sinh ra đủ những người như vậy. Nhưng cũng có thể họ có những người như vậy nhưng cái xã hội nữ tính đó đã lảng xa họ. Họ không còn tôn trọng các chiến binh nữa. Nhưng chúng ta thì ngược lại – Madox nhấn mạnh: Cuộc chiến ở Iraq sẽ kết thúc trong vòng chưa đến 30 ngày.
— Khi nào thì nó sẽ xảy ra?
— Tôi không biết.
— Tôi nghĩ có thể ông có bạn bè nắm các chức vụ cao cấp.
— Ô… thực ra là tôi có, – Madox ngập ngừng rồi nói: Tôi cá là vào khoảng giữa tháng 3, khoảng trước hoặc sau ngày thánh Patrick.
— Tôi đoán là tháng 1.
— Ông có dám cá 100 đôla với tôi không?
— Tất nhiên rồi.
Chúng tôi bắt tay cá cược, Madox nói:
— Tôi sẽ tìm ông khi ông thua.
— Toà nhà liên bang số 26 – tôi nhìn Madox nói: Nếu ông thua, tôi sẽ đến đây tìm ông.
— Hãy gọi cho văn phòng của tôi ở New York, nó không xa toà nhà liên bang số 26 là mấy. Văn phòng của tôi nằm trên đường Duane, tòa nhà chính phủ cho nhà thầu thuê sử dụng. – Hắn tiếp tục dông dài: Thực ra tôi đang ở trong văn phòng khi máy bay đâm vào tòa tháp đôi… tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đó… Hắn hỏi: Ông có ở trong văn phòng vào lúc đó không? Có nhìn thấy vụ đó không?
— Lúc đó tôi đang trên đường đi vào tòa nhà phía bắc.
— Lạy Chúa…
— Chúng ta hãy đổi chủ đề này đi.
— Được thôi. Hắn hỏi tôi: Vậy, cô Mayfield sẽ tham dự cùng chúng ta chứ?
Thật là một câu hỏi ngớ ngẩn khi tôi đã nói rằng Kate đang ở lớp tập hát đổi giọng, thêm vào đó là tôi chỉ có 15 phút nói chuyện với Quý ngài đáng kính này. Có thể hắn thích vẻ bên ngoài của Kate, hoặc có thể hắn muốn biết liệu đó có phải là một bức tượng bán thân hay không.
— Không, hôm nay chỉ có mình tôi.
— Được… Vậy, tôi đã nói hơi nhiều mà. chẳng kịp nhớ ra là tôi chưa hỏi xem mục đích chuyến viếng thăm hôm nay của ông là gì.
Mục đích của tôi là điều tra vụ án mạng, nhưng tôi không muốn đi ngay vào vấn đề. Làm như vậy thường sẽ ngay lập tức cắt đứt câu chuyện, và bạn có thể sẽ được mời ra khỏi nhà. Vì vậy, tôi nói:
— Tôi chỉ chợt đi ngang qua và ghé thăm để nói lời cảm ơn vì ông đã đề nghị giúp đỡ đối với vụ người của chúng tôi bị mất tích.
— Không có gì. Rất lấy làm tiếc về thông tin không mấy tốt đẹp này.
— Vâng, tôi cũng rất lấy làm tiếc.
Lúc này chúng tôi trao đổi một chút về câu chuyện, và tôi cảm ơn Madox một lần nữa vì đã làm tròn nghĩa vụ của một công dân tốt, sau đó tôi sẽ rời khỏi đây. Nhưng tôi đã không đụng chạm đến mục đích chính và quay sang hỏi hắn:
— Tôi có thể xem qua quang cảnh nơi này được không? – Tôi hất đầu ra phía cửa sổ.
Madox ngần ngại một chút rồi nhún vai:
— Nếu ông muốn.
Tôi đứng dậy, đi ra phía cửa sổ. Ngay phía sau khu nhà là một triền đồi nghiêng dốc, trên đỉnh là trạm tiếp sóng của Madox với tất cả các thứ thiết bị điện tử mọc ra. Tôi băn khoăn liệu ở đó có cái gì liên quan tới ăngten ELF hay không.
Từ phía xa, tôi có thể nhận ra một số cột điện thoại, lũ chim bay lên đậu xuống trên ba dây cáp lớn. Chúng không lấp loáng hay mờ khói nên tôi có thể nhìn được rất rõ ràng.
Xa hơn nữa là một nhà kho tiền chế, cửa mở, phía trong là một chiếc xe Jeep đen, một chiếc xe tải xanh và một chiếc máy cắt cỏ. Bên ngoài nhà kho đậu một số xe địa hình, tôi đoán chúng được sử dụng để đi tuần quanh cơ ngơi này. Tôi đã hy vọng trung tá Madox có một vài chiếc xe tăng Abrams nhưng chẳng có dấu vết xích xe đâu cả.
Phía bên phải, cách khu nhà khoảng 100 yard là hai tòa nhà lớn. Từ tấm bản đồ của Harry, tôi đang mang trong túi áo, tôi có thể xác định được khu nhà gỗ màu trắng là khu doanh trại, trông có vẻ có thể ở được khoảng 20 người. Khu nhà còn lại có kích cỡ cửa một căn nhà cá nhân, được xây bằng đá tảng, mái lợp tấm kim loại, cửa chớp bằng thép đóng lại phía trên cửa sổ. Ba chiếc ống khói đang khạc ra những cụm khói đen, bên cạnh chiếc cửa đang mở của ngôi nhà là một chiếc xe tải nhỏ, bên sườn xe có ghi: “Potsdam Diesel".
Madox đến bên tôi nói:
— Phong cảnh không được đẹp lắm. Phía trước dễ nhìn hơn.
— Tôi nghĩ là cũng thú vị đấy chứ! – Tôi hỏi: Ông có những chiếc cột điện thoại và các sợi dây cáp chạy quanh khu này làm gì vậy?
Tôi nhìn Madox. Hắn không hề nao núng:
— Những cột và dây đó dùng để kết nối các kênh điện thoại quanh đây.
— Thật vậy sao?
— Ông còn nhớ khi là cảnh sát đang làm nhiệm vụ, và ông có những hộp điện thoại dành cho các cuộc gọi của cảnh sát không?
— Đúng. Chúng tôi cũng có bộ đàm hai chiều trên xe như những năm 1950. Cái này rẻ hơn nhiều so với một vài trăm chiếc cột điện thoại trên nền đá tảng.
Madox không đáp lại. Thực ra có thể hắn đang suy nghĩ rất lung, băn khoăn không hiểu liệu đó chỉ là những câu hỏi vu vơ hay là để dẫn dắt vào điều gì đó khác hơn.
Hắn nói:
— Như những gì tôi phát hiện ra trong chiến đấu, bộ đàm vô tuyến là hoàn toàn không tin cậy được. Dù sao thì hiện nay hộp điện thoại hiếm khi được sử dụng bởi chúng ta đã có điện thoại di động và bộ đàm chất lượng cao. Những chiếc cột này cùng được dùng để mắc các bóng đèn bảo vệ.
— Đúng, và cả các thiết bị giám sát nghe nhìn nữa chứ. Mà này, cái nhà trắng ở phía đằng kia là cái gì vậy?
— Đó là doanh trại.
— Ồ, đúng rồi. Doanh trại cho đội quân của ông. Và tôi cũng có thế nhìn thấy các xe ôtô của ông ở ngoài kia. Đó quả thực là một nơi không lấy gì làm hay ho cả.
— Cảm ơn ông.
— Vậy còn cái nhà bằng đá kia thì sao?
— Đó là nơi tôi đặt máy phát điện.
— Tôi thấy ba ống khói đang nhả khói.
— Vâng, có ba chiếc máy nổ.
— Ông có bán điện cho Potsdam không vậy? – Tôi hỏi.
— Tôi là người ủng hộ công nhân bị mất việc do dư thừa nhân công.
— Dư thừa?
— Đúng vậy. Và Chúa trời cũng vậy. Tại sao chúng ta lại có hai tinh hoàn?
— Nhưng chỉ có một dương vật mà thôi. Điều đó thì có liên quan gì?
— Tôi thường hỏi mình những câu hỏi tương tự như vậy.
— Tôi cũng vậy.
Tôi hy vọng hắn sẽ hỏi tôi tại sao tôi lại hay tự hỏi những câu hỏi tương tự như vậy, nhưng hắn đã không hỏi. Thay vào đó, hắn nói:
— Cảm ơn ông đã ghé thăm. Một lần nữa tôi rất lấy làm tiếc về… tôi xin lỗi, tên ông ta là gì nhỉ?
— Harry Muller.
— Đúng vậy. Mọi người cần cẩn thận hơn khi đi trong rừng.
— Tôi hiểu.
— Ông còn hỏi gì nữa không?
— Tôi chỉ xin thêm một vài phút nữa thôi.
Hắn mỉm cười lịch thiệp nhắc tôi:
— Đó cũng là những gì ông vừa mới nói, và ông đã ở lại được một lúc rồi.
Tôi không để ý đến câu nói, rời khỏi cửa sổ, và đưa mắt nhìn quanh phòng làm việc. Đó là một căn phòng lớn, lắp ghép bằng những tấm gỗ nhẹ và đồ gỗ làm bằng gỗ sồi. Phía dưới là thảm lát nền của Phương Đông.
Phía trên bàn làm việc của Bain Madox là bức tranh được đóng khung của một chiếc tàu chở dầu lớn với hàng chữ “Goco Basra" phía mũi tàu. Trong một khung ảnh khác là một mỏ dầu đang cháy.
Madox nói:
— Chiến tranh vùng Vịnh, hay tôi nên nói là Chiến tranh vùng Vịnh lần thứ nhất? Tôi không thích nhìn những giếng dầu tốt phải cháy như vậy, đặc biệt là chẳng có ai trả tiền cho tôi vì điều đó cả.
Tôi không đáp lại.
Thường thì thói quen sử dụng những câu hỏi và những câu trả lời ngắn khiến nghi can bị tâm lý, nhưng gã Madox này vẫn lạnh lùng như xác ướp trên mặt đá lạnh. Tuy vậy, tôi cũng cảm nhận được một chút lo lắng trong thái độ của hắn. Thực ra, hắn châm thuốc nhưng lại không hề hút và nhả ra một chút khói nào cả.
Cả hai, tôi và Madox, không ai nói lời nào, sau đó tôi đi về phía một bức tường treo đầy ảnh và giấy chứng nhận.
Tất cả đều là của quân đội, những phần thưởng, tuyên dương, chứng nhận hoàn thành nhiệm vụ trong danh dự, quyết định phong quân hàm thiếu úy, các quyết định thăng cấp, và tương tự, cộng thêm một loạt ảnh, chủ yếu là chụp Bain Madox trong các bộ quân phục khác nhau, có khoảng nửa tá ảnh chụp ở Việt Nam. Tôi nhìn một bức tranh chụp rõ khuôn mặt Madox. Mặt hắn được sơn vẽ rằn ri, bôi thêm một chút bùn bẩn, trên mắt phải là một vết rách rớm máu thành vệt. Cả khuôn mặt hắn bóng lên vì mồ hôi, đôi mắt hắn lồi ra trên bộ mặt đen đúa, trông càng diều hâu và sắc lạnh.
Hắn nói:
— Những bức ảnh này luôn nhắc nhở tôi nhớ rằng tôi đã may mắn như thế nào mới có ngày hôm nay ở đây.
Ừ. Tôi nghĩ – Để xem mi may mắn đến đâu:
— Tôi đã nhìn thấy ba trái tim tía của ông.
— Vâng. Hai vết thương nhẹ, nhưng trái tim thứ ba thì suýt nữa đã được trao sau khi tôi chết.
Tôi không hỏi thêm chi tiết, và hắn ta cũng không có ý định đó ngoại trừ duy nhất một câu:
— Một viên AK 47 xuyên qua ngực.
Rõ ràng là viên đạn đã không xuyên qua nội tạng quan trọng nào nhưng nó cũng có thể gây ra tình trạng thiếu máu lên não hắn.
Hắn nói:
— Khi đó tôi đang trong đợt triển khai quân lần thứ ba, và tôi đã gặp may.
— Đúng vậy. Nhưng Harry không được may mắn như vậy.
— Nhưng ông biết không? Tôi đã lặp lại sai lầm như lần bị thương trước.
Tôi nghĩ tôi cần nhắc hắn rằng biểu hiện của chứng cuồng là lặp lại nhiều lần một điều và hy vọng có được kết quả khác nhau.
Điều ngớ ngẩn ở đây là, như Kate đã nói, Bain và tôi có liên quan với nhau, và nếu hắn không rõ ràng là đã giết một người bạn của tôi, và nếu hắn không đang tìm cách kiểm soát hoặc tàn phá thế giới này, thì tôi có thể đã thích phong cách của hắn. Thực ra, hắn có vẻ cũng thích tôi, ngoại trừ những câu hỏi tò mò của tôi. Nhưng vậy thì sao, tôi chưa giết một người bạn nào của hắn, chưa phá hoại kế hoạch tấn công hạt nhân của hắn hay bất cứ điều gì hắn ta đang dự định. Vì vậy, hắn chẳng có lý do gì mà không nghĩ tốt về tôi.
Trong khi tôi xem nốt những bức tranh còn lại của Madox, hắn hỏi:
— Ông đã bao giờ bị thương khi đang làm nhiệm vụ chưa?
— Rồi.
— Quân đội hay cảnh sát?
— Cảnh sát.
— Như ông đã biết, điều đó thật là khó chịu. Cho đến bây giờ điều đó đã thực sự lùi xa khỏi ngày thường nên anh thực sự chẳng hiểu được chuyện gì đã xảy ra.
— Tôi nghĩ là tôi hiểu điều đó.
— Tôi muốn nói là nếu ông đang chiến đấu, hay thực hiện nhiệm vụ cảnh sát, ông có thể sẽ phải chấp nhận bị thương, hoặc thậm chí có thể là bị giết, và ông nghĩ là ông đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó. Nhưng khi điều đó thực sự xảy ra, ông không thể tin được là nó đã xảy ra với mình. Đó có phải là phản ứng của ông không?
— Tôi thực sự nghĩ là tôi hiểu điều gì đã xảy ra.
— Thật sao? Ô, có thể là mỗi người có cách phản ứng khác nhau. Hắn mở rộng chủ đề: Sau đó, khi ông hiểu chuyện gì đã xảy ra, ông sẽ chuyển qua một trạng thái tâm lý khác. – Hắn giải thích – Để diễn giải câu nói của Churchill. Không có gì đem lại sự thỏa mãn hơn là bị bắn và thoát chết.
— Đúng vậy. Phiên bản ngược lại là bị bắn và không thoát chết.
— Đó chính là vấn đề. Đó là khi ông trải qua tình trạng cận tử vong, và khi đó nếu ông vượt qua được, ông sẽ trở thành một người hoàn toàn khác. Nhưng tôi muốn nói điều này theo cách tích cực. Ông sẽ cảm thấy rất khoan khoái… đầy sức mạnh. Gần như là bất tử vậy. Đó có phải là những gì ông trải nghiệm không?
— Tôi nhớ mình nằm soài trên rãnh cống đường Tây 102 khi hai tên gốc Tây Ban Nha nã thẳng vào tôi đến khoảng 12 viên đạn. Ba viên trúng mục tiêu một cách không ấn tượng lắm từ khoảng cách hai foot. Và tôi cũng còn nhớ rõ khi máu chảy xuống rãnh cống ngay trước mặt tôi.
— Khi đó ông cảm thấy thế nào? – Hắn hỏi.
— Tôi cảm thấy chán nản trong vài tháng.
— Nhưng sau đó. Việc đó có làm thay đổi cuộc đời ông không?
— Có. Nó đã chấm dứt nghề nghiệp của tôi.
— Ồ, quả là một thay đổi lớn. Nhưng ý tôi là điều đó có khiến ông thay đổi cách ông nhìn nhận cuộc đời không? Như kiểu, Chúa đã sắp đặt trước mọi điều cho ông vậy.
— Như kiểu thế nào? Tôi lại bị bắn tiếp?
— Không… ý tôi là...
— Bởi vì tôi lại bị bắn lần thứ hai.
— Thật sao? Trong khi làm nhiệm vụ?
— Tôi không đi nghỉ mát khi đó.
— Tôi nghĩ là ông đã nghỉ việc kia mà.
— Đó là công việc thứ hai của tôi, – tôi nói thêm – Một tên Lebanon. Tôi vẫn đang đi tìm hắn.
— Tôi hiểu, – Madox dường như thích thú với chủ đề này: Rõ ràng là ông hận thù những gì đã xảy ra với ông.
Hãy để cho nghi can nói bởi có thể hắn sẽ dẫn bạn đến một điều gì đó. Và ngay cả khi hắn không hé lộ chút gì về vụ việc thì hắn cũng để lộ ra chút gì đó về bản thân. Tôi đáp:
— Khi người ta bắn tôi, tôi luôn suy nghĩ như vậy, cho dù người ta không biết tôi là ai,
Hắn gật đầu nói:
— Rất thú vị, bởi trong chiến đấu ông sẽ không bao giờ có thù hận như vậy, và ông sẽ không bao giờ nghĩ đến việc tìm xem ai đã bắn ông. Đó là điều cuối cùng ông có thể nghĩ ra được.
— Vậy, ông không thù ghét kẻ đã cho ông ăn kẹo đồng?
— Không hề. Hắn đã nhận được phần của hắn, cũng chẳng khác gì tôi có phần của tôi vậy.
— Thật là vị tha. Và ông không cho tôi là người có lòng khoan dung.
Hắn không để tâm, nói tiếp:
— Điều tôi muốn nói là quân đội không nhìn nhận kẻ thù như những cá nhân. Kẻ thù là một mối đe dọa lớn không thể định hình. Vì vậy, sẽ không thành vấn đề ai là người đã tìm cách giết anh, hay ngược lại ai là người anh giết nếu người kia là kẻ mặc đồng phục của những người đã tìm cách để giết anh. Anh đang bắn vào bộ quân phục chứ không phải là bắn vào một con người. Ông hiểu chứ?
— Ồ… tôi chưa bao giờ nhìn thấy gã người Lebanon, nhưng hai gã gốc Tây Ban Nha muốn giết tôi thì mặc quần bó bằng vải thô chi-nô, áo phông tía và đi giày nhọn đầu.
— Tôi đoán ông không thể đi tìm và bắn bất cứ ai ăn mặc như vậy. Nhưng tôi có thể bắn bất cứ ai trông giống như kẻ thù.
— Đó chính là điều thú vị.
— Trả thù là một việc làm lành mạnh. Tuy nhiên không nên trả thù cá nhân. Bất cứ chiến binh nào của đối phương cũng đều làm như vậy.
— Điều đó có thể không lành mạnh như ông tưởng.
— Tôi xin có ý khác. Trả thù đem lại sự kết thúc. Nhưng thật đáng tiếc là cuộc chiến đó đã kết thúc trước khi tôi kịp trở lại với nhiệm vụ của mình, thậm chí là trở lại với sự may mắn của mình nữa.
Đột nhiên tôi nghĩ, nếu mình có chứng minh được thủ phạm vụ án mạng của Harry là Madox thì luật sư viện cớ hắn bị tâm thần, và quan tòa sẽ nói: Tôi đồng ý, luật sư ạ. Khách hàng của ông quả thật có vấn đề với bộ não chết tiệt của hắn ta.
Tôi cũng chợt nghĩ có thể hắn rơi vào tình trạng dở dang sau khi Liên Xô tan rã, đã không còn một kẻ thù tập thể nào đáng để gã phải bận tâm, hoặc không còn ai đó cần phải bị thanh toán để Bain Madox có thể cứu rỗi đất nước của mình.
Sau đó, sự kiện 11-9 năm 2001 đã xảy ra. Và điều đó, tôi chắc chắn, là tất cả những gì điều này nhắc tới.
Hắn đột ngột chuyển chủ đề và hỏi tôi:
— Ông đã đi vào trong khu rừng này chưa?
— Một chút, mới sáng nay. Nhưng sao cơ?
— Không biết ông có nhìn thấy con gấu nào không.
— Tôi vẫn chưa nhìn thấy.
— Ông nên gắng tìm cơ hội nhìn thấy một con gấu trước khi ông trở về thành phố.
— Tại sao vậy?
— Đó sẽ là một trải nghiệm. Nhìn ngắm lũ gấu thật thú vị.
— Tôi không thấy chúng hấp dẫn trên kênh truyền hình Dư địa chí quốc gia.
Madox mỉm cười:
— Ông không thể ngửi mùi chúng trên tivi được. Điều ly kỳ thú vị ở đây là việc đối mặt với một con thú dữ có khả năng tấn công và lấy đi mạng sống của anh.
— Đúng, đó là điều kỳ thú.
— Nhưng nếu ông có vũ trang thì đó là một trò lừa bịp. Điều thú vị với loài gấu đen là ở chỗ ông có thể giao tiếp với chúng. Chúng nguy hiểm nhưng không nguy hiểm. Ông còn nghe đấy chứ?
— Tôi nghĩ là tôi đã lạc đường ngay từ từ nguy hiểm đầu tiên của ông.
— Ồ, cứ tưởng tượng một bên là con sư tử, bên kia là một con cừu. Với hai con thú đó thì ông hiểu là thế nào rồi đúng không?
— Đúng.
— Nhưng đối với một con gấu, gấu đen, thì phức tạp hơn nhiều. Chúng thông minh, tò mò, và thường thì chúng sẽ tiến đến gần người. 95 phần trăm là chúng đến tìm xin đồ ăn. Nhưng 5 phần trăm còn lại, và 5 phần trăm này cũng thật khó xác định được là khi nào, là chúng tìm cách giết anh. Hắn bước lại gần tôi và nói: Đó chính là điều khiến cho gấu đen trở nên thú vị.
— Đúng, điều đó thật là thú vị.
— Ông hiểu ý tôi không? Khả năng nguy hiểm đến tính mạng luôn ở đó, nhưng khả năng xảy ra đủ thấp để ông bị lôi kéo vào cuộc đọ sức với sự kỳ thú đó. Tim ông sẽ đập loạn xạ, adrenaline sẽ bắn vọt khỏi lỗ tai, và ông sẽ thấy mình mắc cứng ở đó, giữa một bên là nỗi sợ hãi và bên kia là sự thăng hoa. Ông hiểu không?
Không thấy mùi rượu trong giọng nói của hắn ta, nhưng rất có thể là hắn đã làm vài ly vodka, hoặc hít một thứ bột gì đó, hoặc khả năng cuối cùng là có thể hắn bị điên. Hoặc có thể đó là một kiểu ngụ ngôn, giữa John và Bain.
Hắn kết luận:
— Còn gấu nâu và gấu Bắc cực lại là một câu chuyện hoàn toàn khác, ông biết rõ điều gì đang xảy ra trong cái đầu của chúng.
— Đúng vậy. Những màu đó nói lên điều gì nhỉ? Màu nâu là...
— Màu nâu là màu của sự xấu xa, nhõng nhẽo.
— Vậy màu đen là...?
— Không tồi lắm, – Hắn thêm: Màu trắng là màu của gấu Bắc cực. Chúng sẽ xé xác ông ra thành từng mảnh. Nhưng ở đây chúng tôi chỉ có gấu đen.
— Tốt. Và chúng biết chúng màu đen không?
Hắn cho rằng đó là một câu nói khôi hài, sau đó nhìn đồng hồ:
— Một lần nữa cảm ơn ông đã dừng chân, Nếu… có một quỹ hỗ trợ nào đó dành cho ông Muller thì hãy cho tôi được biết.
Tôi hoàn toàn không còn tự chủ, nhưng tôi vội hít một hơi dài để tự kiềm chế mình. Tôi thực sự muốn bắn lòi ruột hắn ra và ngồi nhìn hắn chết một cách từ từ trong khi giải thích với hắn rằng tôi bắn hắn là do động cơ cá nhân, rất cá nhân, không chút gì là liên quan đến nghề nghiệp cả và cũng chẳng phải là tôi được trả công để làm việc đó.
Madox có vẻ như chờ đợi tôi chào tạm biệt, nhưng tôi vẫn đứng đó. Hắn nói:
— À, một người bạn của chúng ta, Rudy, đã đến đây tối hôm qua.
Tôi cũng có thể nói cho hắn biết tôi bắn hắn vì Chúa và đất nước. Tôi không hiểu hắn đang dự định điều gì, nhưng tôi tương đối chắc rằng hắn phải bị ngăn chặn, và nếu tôi không ngăn chặn hắn ngay bây giờ thì bất cứ người nào tìm cách ngăn chặn hắn sau này cùng đã là quá muộn. Bain Madox cũng sẽ hiểu điều đó.
Hắn nói:
— Rudy, ở cây xăng South Colton.
Tôi đưa cả hai tay vào túi áo jacket da, cảm nhận được chiếc báng súng của khẩu Glock bên tay phải.
Madox nói tiếp:
— Ông ta có vẻ rất bối rối về một điều gì đó. Ông ta có cảm giác tôi đã cho ông ta biết là tôi muốn gặp ông ta.
— Không phải vậy sao?
— Không. Tại sao ông lại nói với lão ta như vậy?
Nhưng nếu tôi bắn hắn ta ngay bây giờ và ngay tại đây thì có hắn mới hiểu tại sao. Và có thể như thế là đủ. Nhưng cũng có thể tôi cần phải biết nhiều hơn nữa. Và chắc chắn là cảnh sát cũng như FBI cũng muốn có nhiều thông tin hơn nữa.
— Thám tử?
Và có thể là, nói thành thật với bản thân, tôi không thể rút súng ra bắn một người không được trang bị vũ khí tự vệ. Và thậm chí là còn hơn nữa là Bain Madox đã khơi gợi trí tò mò của tôi… mà không, hắn đã tạo được ấn tượng cho tôi. Và hắn đã bị bắn không dưới một lần, hắn đã trở về từ chiến tranh, và hắn là, hay hắn tin vậy, một nhà ái quốc đang tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình. Và nếu tôi nói với hắn rằng hắn là mắc chứng tâm thần hoang tưởng thì có lẽ hắn sẽ bị sốc.
— Ông Corey? Này?
Chúng tôi nhìn xoáy vào nhau, tôi cho rằng hắn đoán được những gì đang diễn ra trong tôi. Trên thực tế, mắt hắn dõi theo nơi bàn tay phải của tôi đang nắm chặt khẩu Glock trong túi áo.
Chẳng ai nói lời nào, lâu sau hắn nói:
— Tại sao ông bảo ông ta nói với tôi rằng ông là một tay súng cừ?
— Ai?
— Rudy?
— Rudy? – Tôi hít sâu một hơi và rút bàn tay phải ra khỏi túi áo, không có khẩu súng nào rút ra. Tôi nói:
— Rudy, Rudy thế nào rồi?
Có vẻ như hắn biết quãng thời gian căng thẳng đỉnh điểm đã qua nên bỏ qua chủ đề Rudy:
— Tôi sẽ bảo Carl dẫn anh ra.
Hắn bước tới bàn làm việc, với lấy chiếc bộ đàm và chuẩn bị ấn nút gọi.
Tôi nói:
— Tôi đến đây để điều tra vụ án mạng.
Hắn ngần ngừ rồi đặt bộ đàm xuống hỏi:
— Án mạng nào?
Tôi tiến lại gần bàn làm việc:
— Cái chết của Harry Muller.
Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên và bối rốì:
— Ồ… Tôi được biết đó là một vụ tai nạn. Người ta đã tìm thấy xác… Tôi xin lỗi, lẽ ra tôi đã phải nói lời chia buồn với ông. Ông ấy là một đồng nghiệp của anh.
— Đó là bạn tôi.
— Ồ, tôi rất lấy làm tiếc. Nhưng… tôi nhận được một cuộc gọi từ văn phòng cảnh sát trưởng, người ta nói đã tìm thấy một xác chết trong rừng và kết luận đây là một vụ tai nạn săn bắn.
— Chưa có kết luận nào về vụ này hết.
— Tôi biết… vậy… có khả năng có điều gì gian trá ở đây.
— Đúng vậy.
— Và…?
— Tôi hy vọng ông có thể giúp đỡ tôi trong vụ này.
— Không… tôi xin lỗi. Tôi thì có thể biết gì về vụ này được…?
Tôi ngồi xuống chiếc ghế phía trước bàn làm việc của Madox, chỉ tay ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Hắn lưỡng lự, cho rằng hắn chẳng việc gì phải ngồi xuống nói chuyện về vấn đề này và rằng hắn có thể yêu cầu tôi bước ra khỏi chiếc ghế của hắn, ra khỏi khu nhà của hắn, và ra khỏi cuộc đời hắn. Nhưng hắn đã không làm như vậy. Hắn ngồi xuống, về lý, tôi không có đủ thẩm quyền tới đây điều tra về vụ án mạng, đó vẫn là công việc của cảnh sát bang. Nhưng Madox dường như không biết tới điều này, và tôi thì chẳng có ý định dạy cho hắn một bài học về luật pháp.
Tôi nhìn xoáy vào mắt Madox. Thật lạ là hắn không hề chớp mắt. Làm sao hắn có thể làm như vậy được cơ chứ? Ngay cả những gã deo kính áp tròng còn phải chớp mắt kia mà.
Hắn hỏi tôi:
— Tôi giúp được gì cho ông?
— Như thế này ông Madox ạ, Harry Muller, như ông có thể biết, không đến đây để quan sát nhận dạng chim.
— Ông nói là ông ta đến đây với mục đích đó.
— Không. Thực ra anh ấy đến đây để theo dõi ông.
Hắn không hề giả đò giật mình hay ngạc nhiên. Hắn tỏ ra suy nghĩ về câu nói của tôi, gật đầu nói:
— Tôi hiểu là chính phủ có chú ý đến tôi. Một người ở địa vị như tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu chính phủ không để mắt tới.
— Vậy sao? Tại sao ông lại cho rằng chính phủ chú ý đến mình?
— Ô… đó là do những hợp đồng làm ăn tôi ký kết với nước ngoài. Định giá dầu lửa. Tôi là bạn của bộ trưởng dầu lửa Iraq.
— Thật sao? Vậy ông ta nghĩ gì về cuộc chiến?
— Gần đây tôi không liên lạc với ông ta, nhưng tôi có thể hình dung được rằng ông ta không mấy thích thú với cuộc xâm lược sắp xảy ra đối với đất nước của ông ta.
— Tôi cũng đoán vậy. Vậy, ông cho rằng chính phủ để mắt tới ông vì… điều gì?
— Vì lợi ích của tôi và lợi ích của nước Mỹ không phải bao giờ cũng là một.
— Tôi hiểu. Vậy lợi ích của ai quan trọng hơn?
Hắn mỉm cười:
— Đất nước bao giờ cùng là số một. Nhưng chính phủ Mỹ không phải bao giờ cũng là đại diện cho đất nước tôi.
— Có thể tin được điều đó. Nhưng giả sử chính phủ chẳng mảy may quan tâm chút nào đến các hợp đồng làm ăn của ông. Vậy thì tại sao họ lại để mắt đến ông?
— Tôi không biết. Hẳn ông biết tại sao?
— Không.
— Và tại sao thám tử Muller từ ATTF được gửi đến để theo dõi tôi? Có phải chính phủ cho rằng tôi là một kẻ khủng bố?
— Tôi không biết. Ai nói cho ông biết thám tử Muller được cử tới từ ATTF?
Hắn lưỡng lự vài giây rồi đáp:
— Ông ta là đồng nghiệp của ông. Mà ông lại làm việc tại ATTF.
— Đúng vậy. Suy luận rất tốt.
Hắn châm thuốc nhưng vẫn lại không thở ra một chút khói thuốc nào.
— Vậy anh nói điều gì khiến Miller...
— Muller, thám tử Harry Muller.
— Ừ, tại sao thám tử Harry Muller được giao nhiệm vụ… do thám tôi?
— Và cả những người khách của ông nữa.
— Và cả khách của tôi nữa, còn ông thì không biết gì...
— Đó là theo dõi, do thám là một từ không tốt.
Hắn ngả người về phía tôi:
— Ai mà quan tâm đến cái từ chó chết đó là gì chứ?
Hắn mất hẳn sự bình tĩnh, đập bàn, to tiếng nói:
— Nếu cái gã thám tử Muller đó được gửi đến đây để… theo dõi tôi và những người khách của tôi thì tôi chổng mông vào điều đó. Chính phủ không có quyền vi phạm tự do cá nhân của tôi và cả của những người khách của tôi, những người có quyền hợp pháp...
— Đúng! Đó lại là một câu chuyện khác. Vấn đề ở đây là vụ án mạng.
— Ông nói đó là án mạng. Nhưng cảnh sát trưởng nói đó là một vụ tai nạn. Và nếu đó là một vụ án mạng thì cái đó có liên quan gì đến tôi?
Nếu bạn tuyên bố một ai đó là nghi can, bạn sẽ phải tuyên bố những quyền mà anh ta được thực hiện để tự bảo vệ. Còn tôi, tôi lại không theo mang cái danh sách chết tiệt đó. Mà nếu có thì khi tôi đọc, hắn sẽ cầm ống nghe và nói: Xin lỗi thám tử, ông đã nhầm người rồi. Vui lòng đợi tôi gọi luật sư.
Vì vậy, tôi nói:
— Tôi không nói ông có liên quan.
— Vậy ông đến đây làm cái quái quỷ gì?
— Để nói ra sự thật, điều mà tôi không hề muốn nói – Tôi cho rằng có thể nó liên quan tới một trong những nhân viên bảo vệ của ông.
Hắn thực sự không tin điều đó, nhưng cũng đủ để cả hai chúng tôi giả như đang có dự định gì đó khác, và tiếp tục trò mèo vờn chuột.
Hắn ngả người ra phía sau nói:
— Điều này… điều này thật là khó tin… nhưng… tôi muốn nói là ông có bằng chứng gì không?
— Tôi không thể nói được.
— Được thôi. Ông có nghi ngờ một ai đó cụ thể không?
— Tôi không thể nói vào thời điểm này được. – Tôi giải thích: Nếu tôi chỉ ra người đó, và trong trường hợp tôi sai, địa ngục sẽ là cái giá tôi phải trả.
— Đúng vậy. Nhưng… tôi không chắc tôi có thể giúp gì cho ông.
— Ồ, thủ tục cơ bản của FBI là yêu cầu ông cung cấp hồ sơ nhân sự, và sau đó sẽ thẩm vấn toàn bộ nhân viên bảo vệ, và cả nhân viên phục vụ của ông để xác định vị trí, hoạt động, và các vấn đề tương tự của tất cả mọi người vào thời điểm xảy ra án mạng.
Hắn nghe rồi nói:
— Tôi vẫn không hiểu tại sao ông nghĩ rằng một trong những nhân viên của tôi có thể là thủ phạm? Động cơ giết người là gì?
— Tôi không biết. Có thể đó là một trường hợp bảo vệ an ninh quá tích cực dẫn đến lỡ tay giết người.
Hắn không đáp.
— Hãy gọi điều đó là việc làm quá giới hạn khi thực hiện nhiệm vụ. Có thể đã xảy ra cãi lộn. Có thể những gì xảy ra sẽ được cho là lỗi ngộ sát, hoặc một cái gì đó nhẹ hơn như giết người trong trường hợp tự vệ chính đáng chẳng hạn.
Hắn suy nghĩ giây lát rồi nói:
— Tôi không nghĩ rằng một trong những nhân viên của mình làm việc này. Hắn lộ vẻ lo lắng - Ông có cho rằng với vai trò là ông chủ, tôi có thể bị kiện vì điều này không?
— Đó không phải là chuyên môn của tôi. Ông nên hỏi luật sư của mình.
— Tôi sẽ làm như vậy. – Hắn nhắc tôi: Như tôi đã nói hôm qua, kiện cáo đang hủy hoại đất nước này.
Tôi nghĩ hắn muốn nói luật sư thay vì kiện cáo, nhưng giờ đây hắn đang cần có một người như vậy, dẫu sao thì tất cả luật sư cũng không đến nỗi tồi như vậy. Tôi gợi ý:
— Tôi sẽ hỏi cô Mayfield về điều này.
Hắn giụi mẩu thuốc nói:
— Tôi sẽ cung cấp bất cứ hồ sơ nhân sự nào ông hoặc ai đó cần. Khi nào ông cần có những thông tin này?
— Có thể là ngày mai. Hiện có một đội Phục hồi chứng cứ pháp lý của FBI đang tới đây.
— Được… Tôi không chắc những hồ sơ này có được giữ ở đây hay không. Có thể tôi để nó trong văn phòng ở New York.
— Hãy báo cho tôi biết.
— Bằng cách nào?
— Qua The Point. Tôi sẽ liên lạc với ông bằng cách nào?
— Qua nhân viên bảo vệ của tôi.
— Điều đó là không thể được trong vụ này. – Tôi nhắc hắn.
— Vậy thì qua văn phòng tôi ở New York vậy.
— Số di động của ông thế nào?
— Văn phòng của tôi có trực tổng dài 24/24. Họ sẽ gọi vào di động cho tôi.
— Được. Ông sẽ ở lại đây trong bao lâu?
— Tôi không chắc. Sao kia?
— Một ngày, hai ngày, hay một năm? Khi nào thì ông rời khỏi đây?
Rõ ràng là Madox không quen bị tra hỏi, hắn trả lời với vẻ thiếu kiên nhẫn:
— Hai hoặc ba ngày.
— Khi nào thì ông rời khỏi đây?
— Cho tới khi nào vụ việc được giải quyết.
— Khi rời khỏi đây ông sẽ ở chỗ nào?
— Tôi… có thể là New York.
— Được. Tôi có nghĩa vụ phải nhắc ông rằng ông phải báo với FBI New York nếu ông có ý định ra nước ngoài.
— Tại sao?
— Ông có thể là nhân chứng quan trọng cho điều tra vụ án.
Hắn không trả lời.
— Tôi cùng muốn ông cung cấp danh sách những vị khách nghỉ cuối tuần cùng ông.
— Để làm gì?
— Họ cũng có thể là nhân chứng quan trọng. Ông biết đấy, họ có thể nghe thấy điều gì đó, hoặc có thể cung cấp cho chúng tôi một vài thông tin về nhân viên đảm bảo an ninh hay nhân viên phục vụ có hành động không bình thường. Hay có thể là về những vị khách khác. Cũng giống như trò chơi bí ẩn án mạng cuối tuần trong căn nhà lớn ở đồng quê. Ông biết đấy, như ông Wolf ngồi đọc sách trong thư viện nhận thấy… ví dụ quản gia Carl chẳng hạn biến mất trong vòng hai tiếng đồng hồ, sau đó trở về nhà với vết máu trên quần áo. Cũng tương tự như vậy thôi.
Madox không đáp lời.
Tôi nói tiếp:
— Tôi cũng cần các cuốn băng ghi hình theo dõi an ninh trong khu vực Câu lạc bộ đồi Custer hoặc trong khu nhà này nếu có, sổ nhật ký ca trực của nhân viên an ninh. Tôi chắc rằng với kinh nghiệm của một cựu sĩ quan quân đội, ông có sổ ghi chép này. Ai là người trực vào thời điểm đó, thời điểm bắt đầu và kết thúc ca trực, đã sử dụng bao nhiêu viên đạn, có chuyên gì khác thường xảy ra không? – Tôi nhấn mạnh: Tôi chắc chắn rằng ông có nhật ký ca trực và băng ghi hình.
Hắn không phủ nhận cũng không công nhận có sổ ghi chép ca trực và băng hình theo dõi an ninh.
Tôi rút cuốn sổ tay nói:
— Không hiểu ông có thể cho tôi tên một số vị khách ông có thể nhớ được ngay bây giờ không? Nghe nói có khoảng 16 người tất cả.
Madox như con cừu non trước sự bao vây của bầy sói, như thể George Custer vậy. Có vẻ như không cách nào khác thoát ra khỏi vòng vây, nhưng hắn đã lên tiếng tự giải thoát:
— Tôi e là phải cắt câu chuyện ở đây thám tử ạ. Tôi cần phải gọi một số cuộc điện thoại quan trọng tới Trung Đông, ở đó cùng đã tối muộn rồi. Và tôi cũng có những việc cấp bách khác để quan tâm hơn. Tôi làm công việc kinh doanh, và hôm nay là ngày làm việc của tôi.
— Tôi hiểu. Tôi làm công việc điều tra án mạng.
— Tôi đánh giá cao điều đó, nhưng… tôi nói này. Tôi có một ý tưởng.
— Tốt. Ý tưởng của ông là gì?
— Sao ông không quay lại đây vào tối nay? Chúng ta có thể kết hợp công việc và giải trí. Xem nào, có thể chúng ta sẽ dự tiệc cocktail vào lúc 7 giờ, và nếu ông có thể ở lại ăn tối cùng chúng tôi thì cũng được thôi.
— Ồ, về bữa tối thì tôi chưa biết được. Tối nay Henry chuẩn bị món chim dẽ.
Madox mỉm cười:
— Tôi dám chắc là tôi có thể nấu ngon hơn hắn ta, và tôi cũng sẽ chuẩn bị sẵn danh sách những người đến đây vào cuối tuần vừa qua.
— Tuyệt đấy.
Lúc này tôi không thể bỏ con lăn lấy sợi vải xuống thảm mà không giải thích lý do cho cái trò chơi khó hiểu đó của mình nên tôi rút chân khỏi giày, xoa chân với đôi bít tất xuống nền thảm xù rất dễ dính sợi vải của căn phòng.
Tôi thực sự có cảm giác Harry đã ở trong căn phòng này, có thể là trong hai ngày nữa tôi sẽ có câu trả lời chính xác cho điều này. Sau đó, tôi có thể quay lại đây với lệnh bắt giữ Bain Madox về tội giết người. Hoặc khả năng thứ hai có thể xảy ra là nếu cáo trạng này không được thực hiện thì tôi có thể thanh thản mà bắn lòi ruột hắn. Tất nhiên là trừ trường hợp vào thời điểm đó hắn đã chuồn đi Iraq hoặc nơi nào đó chơi bài poker với tay bạn bộ trưởng dầu lửa của hắn.
Tôi hỏi:
— Tối nay ai sẽ làm đầu bếp?
— Để tôi xem. Tôi có thể chuẩn bị tiệc cocktail, rượu wishky, đúng không nhỉ?
— Đúng vậy. Ông quả là chu đáo.
— Nhớ bảo cô Mayfield đi cùng nhé.
— Để xem cô ấy đã tập hát xong chưa đã.
— Tốt. Trang phục bình thường. Hắn thêm: Không cần phải mặc lễ phục buổi chiều.
— Cái đó là dành cho tối mai.
— Đúng vậy. Thứ tư và Chủ nhật. Hắn gợi ý: cố gắng thuyết phục cô Mayfield cùng đi, và bảo cô ấy đừng lo đến chuyện ăn mặc. Hắn nói với tôi giọng như những người đàn ông với nhau: Ông hiểu phụ nữ thế nào rồi đấy.
— Tôi hiểu sao? Từ khi nào vậy nhỉ?
Cả hai cùng chặc lưỡi, tiếp tục bàn luận. Thật tuyệt. Lúc đó thì không hiểu Kate và tôi có thể giữ được cái mạng an toàn ra khỏi đây không nữa.
— Có ai cùng tham dự với chúng ta không?
— Ừm… tôi cùng chưa chắc lắm. Nhưng ông có thể dùng thư viện nếu muốn làm việc gì đó.
— Tốt. Tôi không thích nói chuyện án mạng trong bữa tối. Tôi hỏi Madox: Có vị khách nào của ông còn ở đây không?
— Không, họ đi cả rồi.
Có thể hắn đã bỏ quên Mikhail Putyov.
Madox đứng dậy nói:
— Vậy cocktail vào lúc bảy giờ, sau đó chúng ta sẽ bàn công chuyện, tiếp sau sẽ là bữa tối nếu ông có thể bỏ qua được món chim dẽ.
Thật là một quyết định không mấy dễ dàng. Tôi sục chân vào giày, đứng dậy nói: Này, rau sẽ được om étuvée với thịt gì vậy?
— Tôi cũng không rõ lắm. Hắn khuyên tôi: Không bao giờ nên ăn món gì anh không đọc được tên, và cũng đừng bao giờ ăn những món tên có đánh dấu trên bất cứ chữ cái nào.
— Thật là một lời khuyên có giá trị.
— Một lần nữa tôi rất lấy làm tiếc về chuyện của thám tử Muller. Tôi cầu xin trước Chúa rằng chuyện này không liên quan gì đến bất kỳ người nào của tôi. Nhưng nếu có, ông có thế tin tưởng ở sự hợp tác của tôi. Hắn nói thêm: Tôi sẽ xem xét những thông tin ông đang cần tìm.
— Cảm ơn ông. Nhân thể, mong ông hãy giữ kín lời hộ. Tôi không muốn làm ai đó phải hoảng sợ.
— Tôi hiểu.
Tôi bắt tay, rời khỏi văn phòng của Madox. Cách cửa khoảng vài foot là Carl đang đợi sẵn. Hắn nói:
— Tôi sẽ đưa ông ra khỏi đây.
— Cảm ơn. Ngay đến anh cũng có thể đi lạc trong khu vực này.
— Đó là lý do tại sao tôi phải đưa ông ra.
— Đúng vậy. Đồ chết tiệt.
Chúng tôi cùng bước xuống cầu thang, tôi nói với Carl:
— Phòng vệ sinh ở chỗ nào nhỉ?
Hắn chỉ tay về cánh cửa phía đầu kia hành lang. Tôi bước vào, với tay lấy chiếc khăn lau tay, lau một vài nơi trong phòng để lấy một vài sợi tóc, hoặc tế bào da hay bất cứ cái gì có thể liên quan đến DNA mà nhân viên pháp lý cần xử lý. Ước gì tôi có thể lấy được mẩu thuốc của Madox, nhưng hỏi hắn ta xem có thể xin đầu mẩu thuốc lá của hắn làm kỷ niệm là điều không thể.
Tôi nhét chiếc khăn vào eo lưng và bước ra.
Carl chỉ đường ra cửa trước, tôi nói với hắn:
— Hẹn gặp lại lúc 6 giờ.
— 7 giờ.
Không thông minh lắm. Nhưng tận tụy trung thành. Và cả nguy hiểm nữa.