Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 94
Chương 94

❊ ❊ ❊

MICHAEL SULLIVAN ĐANG PHÁ VỠ những luật lệ truyền thống được tôn trọng và những luật bất thành văn của Gia đình, và hắn biết điều đó. Hắn cũng biết rất rõ hậu quả sẽ ra sao. Nhưng chính chúng khơi mào cho cái việc ngu xuẩn này phải không? Chúng truy đuổi hắn, chúng đã làm vậy ngay trước mặt các con hắn.

Bây giờ hắn sẽ kết thúc chuyện này, hoặc hắn sẽ chơi đến cùng. Bất luận thế nào, với hắn, đây cũng là con đường dẫn tới địa ngục, con đường dẫn tới địa ngục.

Vào lúc mười rưỡi một buổi sáng thứ Bảy và hắn đang lái chiếc xe tải USP hắn cướp được chưa đầy hai mươi phút trước. Đầu tiên là FedEx, giờ là USP, ít ra thì hắn cũng là một tên trộm có nghề. Người lái xe ở phía sau cố tỉnh lại sau khi bị cứa cổ.

Trên bảng điều khiển có bức hình bạn gái anh ta, cũng có thể là vợ hoặc gì gì đó, và người phụ nữ cũng xấu gần bằng người lái xe đang hấp hối. Đồ tể vốn thường không mấy bận tâm đến vụ giết chóc vô tình. Hắn không hề động lòng với con người xa lạ này, và thực ra, với hắn tất thảy đều là người lạ, nhiều lúc ngay cả gia đình hắn cũng vậy.

“Này, mày vẫn ổn chứ?” Đồ tể hét át tiếng ầm ầm của chiếc xe tài. Không có tiếng trả lời, không có gì từ phía sau.

“Tao nghĩ vậy, anh bạn ạ. Đừng lo về chuyện đó - thư từ và mấy thứ linh tinh này phải được gửi tới tận tay. Mưa, tuyết, mưa tuyết, cái chết, bất kể là gì.”

Hắn dừng xe tải chở thư màu nâu kềnh càng trước một ngôi nhà trệt trong nông trại không to lắm ở Roslyn. Sau đó hắn lôi hai thùng thư kềnh càng ra khỏi chiếc giá kim loại phía sau ghế lái. Hắn đi nhanh về phía cửa trước, hắn vội vàng như Những đứa trẻ ở Trại giáo dưỡng[1] trên tivi, thậm chí còn huýt sáo vui vẻ.

Đồ tể nhấn chuông cửa và đợi. Vẫn huýt sáo. Mình đang vào vai thật hoàn hảo, hắn nghĩ.

Một giọng đàn ông phát ra từ máy liên lạc nội bộ lắp ở cửa ra vào. “Cái gì vậy? Ai đấy? Ai?”

“USP. Bưu phẩm.”

“Cứ để đó.”

“Cần phải ký nữa, thưa ông.”

“Tôi bảo cứ để đấy, được rồi. Chữ ký không thành vấn đề. Để bưu phẩm đấy. Tạm biệt.”

“Xin lỗi, thưa ông. Tôi không thể làm như thế. Tôi rất tiếc. Tôi chỉ làm nhiệm vụ của mình thôi.”

Rồi chẳng thấy gì từ máy liên lạc nội bộ nữa. Ba mươi giây trôi qua, bốn mươi lăm giây. Có lẽ cần một phương án B thay thế.

Cuối cùng, một người đàn ông to lớn mặc bộ đồ thề thao Nike màu đen ra mở cửa. Thân hình hắn thật ấn tượng, cái đó cũng đúng vì hắn đã có thời chơi bóng cho đội New York Jets và Miami Dolphins mà. “Anh nặng tai à?” anh ta hỏi. Tôi đã bảo anh cứ để bưu phẩm ở ngoài hiên cơ mà. Có hiểu không hả?”

“Không, thưa ông, vì thực ra tôi là một người Mỹ gốc Ailen. Tôi không thể để những bưu kiện quý giá lại mà không có chữ ký.”

Đồ tể trao xấp giấy điện tử, và tay cựu cầu thủ đô con giận dữ ký nguệch ngoạc một cái tên người thanh toán.

Đồ tể kiểm tra chữ ký - Paul Mosconi, người bỗng chốc trở thành lính của Mafia nhờ cưới em gái John Maggione. Thế là phạm luật rõ ràng, nhưng thực ra có còn luật lệ gì nữa đâu? Trong các băng đảng, chính phủ, giáo hội, trong toàn bộ cái xã hội đảo điên này?

“Về phương diện cá nhân, tao không thù oán gì mày cả,” Đồ tể nói.

Bốp.

Bốp.

Bốp.

“Mày tiêu rồi, Paul Mosconi. Và ông chủ lớn sẽ giận tôi lắm đây. À mà tôi từng là người hâm mộ của đội Jets[2] đấy. Giờ thì tôi chọn đội New England rồi.”

Sau đó Đồ tể cúi xuống và dùng con dao mổ rạch lia lịa lên mặt xác chết. Đoạn hắn cắt cổ ông ta, những nhát cắt đan chéo nhau, ngay trên yết hầu.

Một phụ nữ thò đầu vào phòng khách, mái tóc đen vẫn cuộn lô, và thét lên. “Pauli! Anh Pauli, ôi lạy Chúa! Ôi, Pauli, ôi Pauli! Không, không, không!”

Đồ tể gắng lịch lãm cúi chào bà quả phụ đang hóa dại.

“Gửi lời chào của tôi đến thằng anh cô. Chính nó gây ra cho cô chuyện này. Thằng anh oai phong của cô đã giết Pauli chứ không phải tôi.”

Hắn bắt đầu quay đi, rồi bỗng lộn lại. “Này, rất tiếc cho nỗi mất mát của cô.”

Và hắn lại khẽ ngả đầu chào.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn “the Boys in Brown”, tên một bộ phim sản xuất năm 1949 của đạo diễn Montgomery.

[2] Đội bóng của thành phố New York.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.