Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 64

❊ ❊ ❊

Rath đợi bên ngoài, đi qua đi lại và hút thuốc. Vừa thấy chiếc Peugeot của Sonja tấp vào, anh búng điếu thuốc xuống đường và bước đến ngay khi cô xuống xe.

“Tôi vẫn không...”, Sonja toan nói nhưng chẳng để cô dứt lời, Rath đã trèo lên cầu thang thoát hiểm. Anh không thấy chiếc F150 của ông bố, song chiếc Neon thì có. Để đảm bảo cô ta đang ở nhà một mình, Rath đã đứng ở ngoài gọi điện thoại một lúc trước. Cô ta nhấc máy, anh hỏi gặp lão. Lão không có nhà, nghe nói là tới Jay Peak giúp chuẩn bị cho mùa trượt tuyết.

Rath gõ cửa.

“Langevine...”, Sonja lơ đãng lẩm nhẩm. “Hắn ăn vận như một bà già. Lúc ấy tôi đang chạy thì thấy một người đàn ông mà cứ nghĩ là phụ nữ. Tại mớ tóc dài của hắn, nó làm tôi khó chịu, và...”

“Để tôi hỏi cho,” Rath ngắt lời cô. “Cô ta mới có mười sáu tuổi, vẫn là trẻ vị thành niên. Nếu cô lấy tư cách cảnh sát ra mà tra hỏi khi không có mặt người lớn, câu trả lời có thể không được thừa nhận. Nhưng tôi thì không phải là cảnh sát.”

“Tôi...”, Sonja bắt đầu nói.

Cửa mở, Porkchop - Abby Land, đứng đó, mặc một chiếc quần tập có chữ “Trung học Canaan” phía trước. Nhìn cô ta như thể đã mất ăn mất ngủ nhiều ngày. Đôi mắt đỏ ngầu và hai má hõm sâu nhợt nhạt.

“Lạy Chúa.” Cô ta nói. “Anh...” rồi mới thấy Sonja đứng sau Rath.

Sonja bước lên và cho cô ta xem phù hiệu. “Chúng tôi vào được không?” Cô hỏi.

Abby nhìn họ chằm chằm. “Vào đi. Có gì mà không được.” Cô ta nhún vai rồi bước về phía đi văng, ngồi sát mép ghế và châm một điếu thuốc rút ra từ gói thuốc nằm trên cái rương quân đội cũ giờ được dùng làm bàn tiếp khách. Cái cách Abby đốt thuốc thật vụng về. Có vẻ như cô ta không thạo châm lửa, hoặc không quen hút thuốc, bởi cô ta đang ho nhẹ và nhả khói ra từng hơi ngắn. “Tôi đã kể cho anh nghe lần trước rồi, tối đó ông ta ở nhà với tôi.” Cô ta nói. Abby chép miệng và nhấn điếu thuốc vào bát ngũ cốc trộn sữa.

“‘Đúng thế.” Rath đáp lời. “Chúng tôi tin lời cô.”

“Tuyệt thật, cuối cùng anh cũng chịu tin. Tôi đã bảo tôi nói thật mà.”

“Vấn đề là,” Rath tiếp tục. Anh ngồi trên ghế, chỉ cách Abby có một bước chân, đặt một tay lên đầu gối cô ta. Abby ngần ngại, nhìn chằm chằm vào tay anh nhưng chỉ ngồi yên im lặng. Cô ta trông như người mất hồn. Rath biết thế là sao. Sự thật đang về đúng chỗ của nó. Cô ta không giỏi đấu trí.

“Vấn đề là...”, Rath lại nói. “Cô không ở nhà với lão ta.”

“Gì cơ?” Abby kêu lên. “Gì cơ?” Sững sờ và mất phương hướng. Như thể thức dậy trên một chiếc giường xa lạ, chẳng có chút ký ức gì về cách cô ta tới được nơi đó.

“Cô biết cô không ở nhà với lão ta mà.” Rath chẳng dừng lại.

“Có đấy. Ông ta không làm chuyện ấy. Đó là sự thật.”

“Cô gái thân mến, tôi biết lão ta không làm chuyện ấy. Về phần ấy thì tôi biết là sự thật.”

“Thân mến cái con khỉ.” Abby thu đầu gối lại, siết chúng vào nhau. Cô ta bắt đầu run rẩy. “Anh là ai mà dám...”

“Tôi đã nghĩ rằng việc cô tạo chứng cứ vắng mặt cho lão ta là để bảo vệ lão, hay chí ít ra là vì sợ lão, bởi đêm đó lão ta đang bán thuốc hoặc ở nơi nào đó không hay. Nhưng không phải vậy.” Rath nói. “Cô chỉ đang bảo vệ chính mình.”

“Không phải thế.”

“Đừng phủ nhận,” Rath đáp.

Abby 16 tuổi, nhưng có vẻ ngoài không quá 14. Hồi 16 tuổi Rath đã làm gì nhỉ. Vẫn cong lưng lấy hết sức đạp chiếc Huffy 10 phi lên một con dốc để xem mình có thể nhảy qua bao nhiêu thùng giấy.

Anh rút tấm hình của Mandy ra đưa cho Sonja. Abby dán mắt vào tay mình đang để trên đùi. Cô ta không thể nuốt trôi được sự thật này. Anh biết chắc Abby chỉ muốn tuôn hết ra.

Sonja cho cô ta xem tấm hình. Abby nhăn mặt một chút khi nhìn thấy. Đông cứng người. “Thì...”, có chút thách thức cứng rắn trong lời cô ta. “Thì sao?”

“Cô đứng ở phía sau tấm hình.” Rath đáp.

“Thì.” Cô ta trừng mắt nhìn anh. “Làm như chuyện to tát lắm.”

“Ai đứng cạnh cô thế?” Rath hỏi.

Cô ta lảng tránh ánh mắt, nhìn về phía căn bếp. “Tôi không biết!”

“Cô không biết ư?”

“Một anh chàng nào đó. Thế thì làm sao?”

“Chẳng có gì đặc biệt ư?”

“Không.”

“Một anh chàng đẹp trai như thế này đang ôm cô đấy.”

“Hồi đó chúng tôi là bạn.”

“Hồi đó ư?”

“Bây giờ hay hồi đó. Nói thế nào cũng được.”

“Không. Đâu phải vậy. Cô để tâm tới anh ta.”

“Anh thì biết cái quái gì.”

“Riêng chuyện này thì có đấy. Anh ta là lính cứu hỏa tình nguyện. Làm việc tại trạm cứu hỏa ngay bên đường, cách Dress Shoppe có một, hai nhà.”

“Chà. Khá đấy.”

“Tôi còn biết Mandy đã mua vé xổ số ở chỗ anh ta.”

“Làm như chuyện to tát lắm.”

“Cả việc Mandy đã nhìn thấy anh ta vào buổi chiều cuối cùng mọi người thấy cô ấy. Anh ta bước qua trước mắt Mandy. Mandy muốn nói điều gì đó, song đến khi cô ấy ra được bên ngoài thì anh ta đã đi mất, hoặc là cô ấy đã hết cả can đảm. Mà cũng có thể Mandy đã kịp. Đợi tới khi hỏi chuyện anh ta sẽ biết.”

“Thoải mái đi, đi mà nói chuyện với tên khốn đó. Mà thế thì liên quan quái gì tới tôi?”

“Cô thích anh ta. Nhưng với anh ta hình như cô chỉ là cô em họ bé nhỏ hoặc kiểu kiểu như thế.”

“Im miệng đi.”

“Còn Mandy ư? Cô ấy chẳng có dây mơ rễ má gì với anh ta cả.” Rath tiếp lời.

“Im miệng.” Abby nghiến răng và ném cho anh cái nhìn khô khan hằn học. “Anh chả biết cái đếch gì cả!”

“Tôi biết nếu chúng tôi kiểm tra ắc quy chiếc Neon của cô, chúng tôi sẽ thấy những chỗ còn lưu lại dấu trong lần mồi khởi động gần đây. Ắc quy của cô sắp hỏng. Lần trước tôi đã vấp phải dây mồi điện ắc quy khi ra khỏi nhà này. Những dấu đó sẽ khớp với mấy cái trên ắc quy xe Mandy. Và chúng đều phù hợp với dây ắc quy trong cốp xe của cô.”

Abby gõ gõ chân lên sàn nhà. Táp táp táp. Vỗ tay lên gối theo nhịp trống.

“Tôi biết cô không lên kế hoạch hay gì cả.” Rath nói. Tôi biết đó chỉ là một chút bốc đồng. Cơn giận dữ, sự ghen tuông bùng lên. Xe của cô chết máy bên lề đường sau bữa tiệc hoặc kiểu thế, rồi Mandy lái tới gần, cô ấy biết cô. Hẳn là cô ấy rất thương cô. Bởi Mandy biết những gì cô phải chịu đựng khi ở chung một mái nhà với ông bố chết tiệt của cô ấy. Thế nên theo lẽ dĩ nhiên, cô ấy dừng xe và giúp cô. Nhưng cô không chịu nổi. Mandy khiến cô ngứa mắt. Cô nàng bé nhỏ hoàn hảo. Ai ai cũng chết mê chết mệt cô ấy. Đặc biệt là Luke. Luke của cô.”

Táp táp táp. Giờ thì cả cơ thể Abby run như cầy sấy. Sonja đặt tay lên vai cô ta.

“Khi chúng tôi kiểm tra cốp xe cô,” Rath chưa dừng lại. “Chúng tôi sẽ tìm thấy tóc. Hoặc máu. Những thứ tương tự như vậy. Cô đã làm gì sau khi cô ấy giúp cô khởi động xe? Có phải cô đã nhờ cô ấy để lốp xe và dây cáp vào lại cốp, rồi khi Mandy cúi xuống, cô lấy thứ gì đó đánh cô ấy. Móc lốp chăng? Xà beng? Cô đẩy Mandy vào trong và...”

“Chúa ơi,” Abby rền rĩ. “Xin anh! Câm đi!”

“Chúng tôi biết cô không cố ý.” Rath nói.

Abby vội ngẩng đầu lên, dán chặt mắt vào anh, đôi mắt đen màu chết chóc, khuôn mặt nhăn nhó và tinh quái.

“Chuẩn thế đấy.” Cô ta vỗ tay đánh tét tay một cái.

“Cô ấy đâu?” Rath hỏi.

“Con khốn đó vẫn nằm trong cốp xe thôi.”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.