Trong rừng rậm ở trên núi Cửu Nghi có tiếng ca rất êm tai vọng ra. Bỗng trên đường núi khúc khuỷu có hai người xuất hiện ra đi nhanh như bay.
Hai người đó là Lạc Dương và Đức Luân... Nghe thấy tiếng ca ấy, Lạc Dương gật đầu nói:
- Người này ắt là cao nhân ngoài đời đã chán nản trần tục vào trong rừng núi này để ở, cảm thấy dễ chịu khoan khoái, nên mới vui vẻ ca những bài ca có ý nghĩa cao xa như vậy.
Tại hạ so sánh với người đó thật là một trời một vực, thật còn kém xa hết sức.
Đức Luân nghe thấy Lạc Dương nói như vậy, liền mỉm cười đỡ lời:
- Thiếu hiệp xả thân để cứu chúng sinh như vậy, không khác gì một thánh hiền, chứ có phải là những người tầm thường ngu xuẩn tranh danh đoạt lợi mà so sánh được với thiếu hiệp đâu.
Nói tới đó, y lại cau mày nói tiếp:
- Thời giờ trôi chảy rất nhanh, chóng thoáng cái đã được bốn mươi năm liền, cuộc đời cũng thay đổi nốt. Nghe thấy tiếng ca của người này, chắc người này phải là cao nhân đã ẩn dật trong núi này lâu năm rồi, chưa biết chừng y cũng biết chỗ ở của Cốc Hàm Thanh cũng nên.
Lạc Dương gật đầu nói tiếp:
- Phải, nên hỏi thử lắm, chúng ta cứ việc vào thăm người này...
Chàng vừa nói tới đó, tiếng ca lại nổi lên. Hai người vội giở khinh công tuyệt mức ra theo tiếng ca đó mà lần mò vào bên trong. Nhưng khu rừng đó rậm rạp lắm, lại có nhiều khe núi đá lởm chởm ngăn cản, hai người đi được một quãng lại cảm thấy tiếng ca bỗng xa bỗng gần, như có như không hình như có ý dụ mình vậy, nên cả hai ngạc nhiên vô cùng. Hai người vào tới trong một khu rừng rậm rạp, cây cối chọc trời, bên trong tối om như ban đêm, thì tiếng ca vừa dứt. Đột nhiên có một tiếng cười thốt ra từ một gốc cây cách đó không xa.
Đức Luân thấy vậy trầm giọng quát hỏi:
- Bạn nào thế, sao không hiện thân ra gặp, lại lén lút như thế làm chi? Một tiếng cười ha hả rất lớn vọng tới. Tiếp theo đó có hai cái thân hình đã hiện ra. Lạc Dương quay đầu lại nhìn thấy hai người đó tuổi đều ngót năm mươi, một người mặt tròn mắt to và đẹp, râu dưới cằm lưa thưa thôi nhưng vẻ mặt rất tươi tỉnh. Còn người kia thì mặt vuông vắn, mũi mắt mồm đều đặn, mày ngài, râu ba chòm, mặt lạnh lùng, lưng đeo một thanh trường kiếm, thân pháp nhanh nhẹn vô cùng.
Người mặt tròn tiến tới mặt Lạc Dương và Đức Luân hai người, miệng cười hì hì và nói:
- Hai vị biết điều thì mau rút lui ra khỏi núi Cửu Nghi này, bằng không đao thương không có mắt đâu.
Y vừa dứt lời, Đức Luân đã vội chắp tay vái chào vừa cười vừa đỡ lời:
- Bạn hiểu lầm rồi, chúng tôi đến đây là muốn kiếm một người, chứ chưa hề xúc phạm đến hai vị, sao hai vị lại nặng lời như thế.
Người mặt tròn ngạc nhiên. Người nọ với bộ mặt lạnh lùng xen lời nói:
- Khéo nói thật, hai vị hiển nhiên không phải là hành vi của một anh hùng, ai chả biết hai vị tới đây để làm chi, mắt của anh em mỗ có phải mù quáng đâu, tới đây mà không hay.
Hai người nọ trông thấy mặt Lạc Dương lầm lì nhợt nhạt như kẻ chết đuối đã chán ghét rồi, nên mới đoán hai người không phải là kẻ lương thiện là thế.
Lạc Dương với Đức Luân thắc mắc vô cùng, ngẩn người ra nhìn nhau một hồi rồi Lạc Dương hỏi lại:
- Bạn đã biết chúng tôi lên đây làm chi, xin nói rõ thử xem.
Người mặt vuông mắt lộ sát khí thò tay về phía sau rút thanh kiếm ra, nhưng người mặt tròn vẫn cười hì hì, và hỏi lại Lạc Dương với Đức Luân rằng:
- Hãy khoan, hai vị vừa nói bảo tìm kiếm một người, nhưng không hiểu người đó là ai? Đức Luân đáp:
- Tại hạ tới đây tìm kiếm một vị tiền bối cao nhân họ Cốc.
Người mặt vuông nghe nói liền biến sắc mặt, đã múa kiếm xông lại tấn công ba thế liền, nhằm nơi yếu huyệt của Lạc Dương và Đức Luân đâm tới, vừa nhanh vừa ác độc vô cùng. Lạc Dương biết đối phương hiểu lầm, vội cầm tay Đức Luân nhảy ra ngoài rừng, nhưng hai người nọ vẫn đuổi theo riết. Bắt buộc chàng phải rút cái quạt đen ra, dùng thế Tây Phong Chuyển Liên đưa ngược trở lại chống đỡ ba thế kiếm đó mồm thì khẽ quát hỏi:
- Tại sao hai vị không hỏi nếp tẻ gì hết, chưa chi đã ra tay tấn công như vậy? Hai người nọ không trả lời. Lúc ấy cả người mặt tròn cũng rút kiếm ra nốt, hai thanh kiếm tấn công tới tấp. Lạc Dương với Đức Luân biết không ra tay không được, đành nén lửa giận, kẻ dùng quạt người sử dụng kiếm chống đỡ lại ngay nhưng thủ nhiều hơn công. Và hai người cùng biết đối phương không phải là những kẻ tà ác cho nên một mặt vừa chống đỡ, một mặt vừa nghĩ cách phân giải.
Trong rừng bỗng có tiếng nói thánh thót, kêu như tiếng chuông bạc vọng ra:
- Hai vị thúc thúc cho phép điệt nữ diệt trừ hai tên phỉ đồ này nhé.
Tiếng nói đó vừa dứt, thì đã có một thiếu nữ đẹp áo xanh, tuyệt nhanh như một con chim én phi tới. Nàng cầm một thanh trường kiêm, vừa tới nơi đã đứng yên để đợi chờ hai người nọ cho phép là xông vào tấn công hai người khách lạ liền.
Người mặt tròn thấy vậy giật mình kinh hãi, vội nhảy lại cau mày nói:
- Cô nương sao táo tạo thế, không chịu nghe lời dặn bảo của lệnh tôn, nhỡ có sự gì sơ suất thì ngu thúc biết nói năng làm sao với cha cháu được.
Thiếu nữ nọ tay trái vuốt tóc, nũng nịu đáp:
- Ly thúc phụ khinh thường cháu lắm, có phải là đứa trẻ lên bốn đâu...
Nàng vừa nói vừa múa kiếm xông lên, và nói tiếp:
- Khấu thúc thúc cho cháu đấu một trận đi.
Nàng vừa nói vừa xông lại tấn công Lạc Dương và Đức Luân liền. Kiếm thế của nàng rất huyền ảo và kình lực rất mạnh. Lạc Dương và Đức Luân hai người vội vàng nhảy sang bên tránh né.
Lạc Dương càng kinh ngạc thêm, không ngờ một người thiếu nữ ít tuổi như vậy mà có võ công tuyệt học đến như thế, vội nói với Đức Luân rằng:
- Quan lão sư hãy lùi về phía sau lượt trận, để tại hạ một mình đối phó cũng được rồi.
Nói xong, chàng dùng bí quyết chữ Xá trong Di Lạc Thần Công ra và sử dụng thế Hà Anh Ảnh Thiên từ từ phản công luôn. Đức Luân vội nhảy về phía sau qua hơn trượng, người mặt vuông đã lui về một bên để xem trận đấu.
Lần đầu Lạc Dương đã biết rõ tính nết của các thiếu nữ, vì vậy thắng cũng không được mà bại cũng không nên, tốt hơn hết là để cho nàng ta thấy khó dễ mà rút lui thì hơn, chàng liền xòe cái quạt nan đen ra hóa giải kiếm thế của nàng nọ một cách vô hình ngay. Thiếu nữ nọ trợn ngược đôi lông mày quát lớn một tiếng, trường kiếm trong tay nàng rung động như lò xo, rồi nàng múa tít thanh kiếm đó tựa như một lưới kiếm xông lại tấn công Lạc Dương tới tấp. Thế kiếm của nàng rất kỳ ảo tựa như ở bốn mặt dồn dập tấn công tới bắt buộc Lạc Dương phải giở Huyền Thiên Thất Tinh Bộ Pháp ra tránh né. Chỉ thấy người chàng quay tít một vòng, tha hồ kiếm của đối phương lợi hại đến đâu cũng không sao đâm trúng người chàng.
Thiếu nữ thấy Lạc Dương tránh khỏi được thế kiếm rất lợi hại của mình liền thét lớn một tiếng:
- Có giỏi đỡ thêm thế kiếm này của ta thử xem.
Nàng lại giở thêm một thế kiếm mau và lợi hại hơn thế kiếm trước mà tấn công Lạc Dương tiếp. Lạc Dương ung dung tránh tiếp. Chỉ thoáng cái chàng lại được ra khỏi vòng kiếm của nàng ta liền. Nàng nọ đang tức giận, thì bỗng đằng xa có một tiếng rú thật dài vọng tới.
Thiếu nữ nghe thấy tiếng rú, vội thâu kiếm nhảy khỏi vòng đấu ngay và bảo hai người nọ rằng:
- Hai vị thúc thúc, chúng ta đi thôi! Thế rồi cả ba vội phi thân vào trong rừng đi mất. Lạc Dương thấy vậy, đứng ngẩn người và ngậm ngùi suy nghĩ.
Đức Luân thấy vậy đi tới gần hỏi:
- Đây là một sự hiểu lầm, thiếu nữ tuổi trẻ như vậy mà kiếm pháp kỳ ảo tuyệt luân, các cao thủ trong vỏ lâm chắc cũng chưa thắng nổi được nàng, thật là lần này là lần đầu tiên mỗ mới được sáng mắt, mỗ cũng phải hổ thẹn mình đã luyện võ mấy chục năm, tuổi đã già như thế này rồi mà võ công của mình chưa học tới chỗ tuyệt mức của nó, từ nay trở đi mỗ không dám nói đến hai chữ võ công với ai nữa.
Y đứng tự than một hồi, nhưng Lạc Dương vẫn đứng thừ ra suy nghĩ.
Một lát sau, Lạc Dương mới kêu ủa một tiếng, rồi nói:
- Có phải Quan lão sư đang nói chuyện với tại hạ đấy không? Vừa rồi tại hạ đang nghĩ đến những thế kiếm tuyệt luân của nàng kia nên mới ngẩn người ra như thế, mong lão sư thứ lỗi cho.
Đức Luân mỉm cười đáp:
- Không dám, kiếm của thiếu nữ ấy tuy tinh bát, nhưng cũng là nhờ ở thiếu hiệp nương tay cho nàng ta mới đấu được lâu như vậy, chứ sự thật nàng đấu sao lại thiếu hiệp.
- Đến bây giờ vẫn chưa biết bọn người thiếu nữ đó chính hay là tà, nếu họ là người cùng bọn với Nga Mi thì sau này đại cục của võ lâm lại càng nguy hiểm khó khăn thêm...
Đức Luân bỗng tỏ vẻ kinh hãi và đỡ lời:
- Chưa biết chừng người đó là cường thù đại địch của Cốc Hàm Thanh cũng nên, hiển nhiên là Mộc Long Tử thừa lệnh của phái Nga Mi đến đây để đề phòng Hàm Thanh tiết lộ bí mật và chưa biết chừng chúng còn ra tay lộ diện trừ Hàm Thanh để cho khỏi gai mắt cũng nên. Chúng ta phải mau đi cứu viện.
Lạc Dương nhận thấy sự xét đoán của Đức Luân rất đúng. Thế rồi hai người liền đi sâu vào trong rừng đuổi theo ba người nọ liền. Hai người đi ở trong núi được ngót tiếng đồng hồ, nhưng không thấy hình bóng người nào cả, đang thắc mắc vô cùng.
Đức Luân đưa mặt nhìn bốn phương chung quanh một hồi, rồi lẩm bẩm tự nói:
- Có lẽ là đây rồi.
Lạc Dương vội hỏi:
- Cái gì thế?
- Bốn mươi năm trước trong lúc đêm khuya tuy không trông thấy rõ lắm, nhưng núi non vẫn còn, cảnh vật cũng không thay đổi lắm, chỉ cây cột to lớn và rậm rạp hơn trước thôi, đệ còn nhớ cách đây không xa có một cái cầu đá thiên nhiên bắt qua một khe núi. Năm xưa nước lũ đổ xuống tràn ngập cầu đá, nhưng khi đệ ở nhà Hàm Thanh về thì nước lũ đã rút rồi, để đệ thử đi về phía trước tìm kiếm cầu đá đó xem sao.
Nói xong, y vội đi luôn. Quả nhiên cách đó năm sáu trượng có một cái khe núi, hai bên bờ đầy những mây và gai, nếu không biết trước thì không sao biết được phía bên dưới có một cái cầu đá che lấp. Hai người đi qua cầu đá, Đức Luân vừa đi vừa nghĩ lại cảnh vật cũ. Một lát sau đã đến một sơn cốc vừa hẹp vừa dài, vách núi hai bên có cao mấy chục trượng. Đức Luân ngừng chân ở trước sơn cốc ngắm nhìn một hồi, rồi quay đầu lại nói với Lạc Dương rằng:
- Nếu ta nhớ không sai, thì cứ đi theo vách sơn cốc ở bên trái mà lên trên đỉnh núi là tới nhà của Hàm Thanh ngay.
Lạc Dương đáp:
- Xin mời Quan lão sư dẫn đường cho.
Hai người liền leo lên trên vách núi. Vách ấy cao mấy chục trượng, nhưng vì đá mọc lởm chởm và đường khúc khuỷu khó đi, nên đi mãi mới lên tới trên. Khi đi hết con đường mòn, hai người đã trông thấy góc nhà liền. Đức Luân vội đi trước tiến tới trước cửa của căn nhà đó. Lạc Dương trông thấy căn nhà ấy không lớn lắm, nhưng nóc nhà làm bằng da cây, vách bằng nan và quét vôi trắng. Nhưng vì lâu năm không quét vôi lại, nên vôi đã tróc rất nhiều và có nhiều chỗ lồi nan trúc ở bên trong ra. Căn nhà ấy xây ở trên sườn núi, địa thế rất bí ẩn, trước nhà có trồng mấy cây thược dược hoa trắng hoa đỏ đang đua nở, nhưng trong nhà vắng tanh hình như không có người ở thì phải. Cửa khách sảnh khép hờ, Đức Luân định tiến liên giơ tay đẩy, thì bỗng thấy Khúc Trì huyệt tê tái, cánh tay buông xuôi xuống.
Đột nhiên Lạc Dương ở phía sau tiến lên, rỉ tai khẽ nói:
- Lão sư không nên lỗ mãng như thế, nên đề phòng người mai phục bên trong.
Nói xong, chàng giơ năm ngón tay búng ra một cái, cánh cửa từ từ mở ra ngay. Quả nhiên bên trong có tiếng cười nhạt vọng ra. Hai người đều kinh ngạc, đồng thời lại nghe thấy phía sau có tiếng gió động, cả hai vội nhảy sang hai bên tránh né và quay đầu lại nhìn. Mới hay phía sau có một ông già cao lớn, mắt ưng, mũi két đôi người lóng lánh có thần, đang nhìn vào mặt hai người. Lúc ấy trong sảnh cũng có ba người áo đen phi thân ra trấn thủ luôn lối đi, vẻ mặt âm thầm.
Ông già cao lớn cười khì một tiếng rồi nói:
- Thiên đường có lối các ngươi không đi, địa ngục không ngõ các ngươi lại cứ thích đâm vào. Hai người có thể nói là tự đâm vào, có mau thúc thủ chịu trói không? Lạc Dương đưa mắt liếc nhìn ông ấy một cái, rồi hỏi:
- Các hạ nói như vậy khiến tại hạ thắc mắc vô cùng, anh em tại hạ ở xa tới đây là muốn thăm nom chủ nhân của nhà này, tại hạ đã xúc phạm các hạ bao giờ đâu mà các hạ lại nói như vậy?
- Lão phu không tin các ngươi là được chủ nhân của nhà này mời đến giúp sức, đi từ chân trời góc biển xa xôi tới đây mà lại bảo là thăm bạn, thì ai mà tin được.
Lời nói đó đã tỏ rõ cho Lạc Dương với Đức Luân hay, y là đối thủ của Hàm Thanh. Lạc Dương cũng biết có cãi cũng vô ích thôi, nên chàng cười nhạt hỏi tiếp:
- Nếu các hạ cứ đổ riết như vậy, tại hạ có cãi cũng vô ích, chẳng hay chủ nhân của nhà này đâu?
- Không biết tại sao y lại hay tin trước nên khi lão phu các người tới đây thì cả nhà của y đã dọn đi Sơn Đông ẩn núp rồi. Lão phu đã chăng lưới khắp nơi, dù chúng có cánh cũng không sao bay thoát được, không bao lâu thể nào chúng cũng phải thúc thủ chịu trói liền.
- Võ công của chủ nhân căn nhà này rất trác tuyệt, đánh chết chứ không khi nào lại chịu cúi đầu, khi nào ông ta lại sợ các hạ. Có lẽ là vì việc khác mà dọn khỏi nơi đây. Các hạ tự kiêu tự đại suy đoán một cách ngông cuồng vô lý như thế thật là vô sỉ, huống hồ các hạ không phải là chủ não của nhóm người đến đây.
Ông già cao lớn thấy chàng nói như vậy mặt đỏ bừng càng tức giận thêm, quát lớn:
- Lão phu đã ba mươi năm chưa hề bước chân ra giang hồ, dưới chưởng của lão không có người nào sống sót cả, ngươi dám nhục mạ lão phu như vậy, hừ hừ, có phải ngươi không muốn sống nữa đấy không? Nói xong, y ra tay nhanh như điện chớp, nhằm người Lạc Dương chộp luôn. Y ra tay rất lẹ không hề có một tiếng động nào hết. Lạc Dương giật mình kinh hãi, vội giở Huyền Thiên Thất Tinh Bộ ra, thân hình của chàng lẹ làng vô cùng. Chỉ thoáng cái chàng đã thoát khỏi thế chộp của đối phương ngay. Nhưng cánh tay của ông già to cao ấy hình như có mắt vậy, cứ theo dõi hoài và chỉ thấy cánh tay và cổ tay của y uốn éo mấy cái, tựa như mấy chục bàn tay nhằm ngực Lạc Dương chộp tới. Thế là Lạc Dương đã bị lép vế không sao trả đũa được, chỉ có cách là tránh né thôi. Ông già cao lớn thấy tay của mình chộp được đối phương thì lại bị đối phương tránh khỏi. Y kêu ủa một tiếng, kinh ngạc vô cùng.
Lúc ấy bên phía đông trên trời bỗng có một chiếc pháo bông nổi lên và nổ lốp bốp mấy tiếng. Ông già cao lớn đột nhiên quay người lại cùng ba người áo đen đi luôn nhanh như điện chớp, chỉ trong nháy mắt đã mất tích liền.
Lạc Dương mồ hôi nhễ nhại tỏ vẻ hối hận:
- Chỉ sai có một nước cờ mà bị bọn chúng tấn công cho phải bó chân bó tay. Bây giờ tại hạ mới tin lời nói của ân sư thật không sai chút nào. Ân sư vẫn thường căn dặn tại hạ, sự thắng bại chỉ căn cứ ở sự cướp được thế công trước hay không và sự sống chết cũng chỉ quyết định trong nháy mắt.
Đức Luân gật đầu đáp:
- Năm xưa lệnh sư danh chấn thiên hạ tiếng tăm lừng lẫy, nghe đồn bấy giờ lệnh sư chỉ ra tay tấn công có ba thế thôi là đã quyết định thắng bại ngay, đủ thấy võ học của lệnh sư đã luyện tới mức xuất thần nhập hóa rồi, chỉ vì nhất thời sơ xuất để cho đối phương hơn tay một chút như vậy có nghĩa lý gì đâu mà thiếu hiệp phải hổ thẹn và hối hận đến thế...
Lạc Dương gượng cười nói tiếp:
- Vẫn biết là thế nhưng tại hạ chỉ lo cho võ lâm sau này, vì vừa rồi thấy võ công của ông già cao lớn kia cao siêu vô cùng, đủ thấy những kỳ tài dị sĩ ẩn danh tích và các kẻ ác độc hung hiểm đã tái xuất rất nhiều.
- Vẫn biết sự thành bại là do ở trời định nhưng còn chúng ta cứ biết tận hết năng lực mà, mong thiếu hiệp đừng nản chí.
Lạc Dương thấy Đức Luân nói như vậy, thì thở dài một tiếng và nhìn thẳng lên trời, đột nhiên tinh thần phấn chấn và cười lớn nói tiếp:
- Lúc này tại hạ không khác gì mũi tên đang giương ở trên không trung, không bắn ra không được, vả lại mệnh lệnh của sư phụ không thể tránh được và thù lớn cũng đang đợi tại hạ đi trả...
Chàng vừa nói tới đó đã tung mình nhảy lên cao tiến về phía ông già cao lớn mà đi luôn. Đức Luân cũng vội theo ngay, một trước một sau đi nhanh như điện chớp.