Đường Triều Phong Hoa Lộ

Lượt đọc: 2232 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 733
Phụ nữ vận động phiên bản Đại Đường

❊ ❊ ❊

Lý Thế Dân chậm rãi đứng dậy từ trên đất, hỏi lại lần nữa: "Cho nên con mới nảy sinh ý nghĩ kỳ lạ, muốn trực tiếp phát tiền phát gạo cho bách tính trong thiên hạ? Bởi vì sản nghiệp của con không thể giúp đỡ người nghèo khổ, nên con muốn dùng cách trực tiếp nhất này để giải quyết?"

Hàn Dược nghĩ ngợi một chút, lắc đầu nói: "Cũng đúng, mà cũng không phải!"

Lý Thế Dân bước tới bên cạnh hắn, trầm giọng nói: "Nói xem nào, trẫm cần phải nghe cho kỹ, các vị thần công cũng cần phải nghe cho kỹ. Việc này rất có khả năng ảnh hưởng tới việc thi hành quốc sách của Đại Đường, Dược Nhi con nhất định phải để mọi người hiểu rõ đạo lý trong cách hành xử của con."

Hàn Dược ừ một tiếng, lập tức bắt đầu giải thích cặn kẽ.

Hắn nghiêm mặt nói: "Nhi thần trực tiếp phát tiền phát gạo cho bách tính, thực ra cũng không phải muốn dùng cách này để cứu khổ. Việc này là vì trông thấy một vị nữ tử cuộc sống khốn cùng, cho nên con mới nhất thời nảy sinh một thoáng xung động muốn làm việc thiện. Nhưng nhi thần biết việc cứu dân không thể làm như thế, loại chuyện này làm nhiều sẽ kéo sập Đại Đường."

"Làm nhiều? Con còn muốn làm mấy lần nữa?" Lý Thế Dân hừ một tiếng, nói: "Dù chỉ làm một lần, Đại Đường cũng bị kéo sập. Con có biết hiện nay thiên hạ có bao nhiêu bách tính không? Trọn vẹn tám mươi triệu đấy. Mà khoản ban thưởng con đưa cho bách tính lại nhiều đến nhường nào, cộng dồn lại quả là một con số kinh khủng."

Hoàng đế nói tới đây khựng lại một chút, bỗng nhiên từ trong ngực lấy ra một phong mật thư.

Ngài quay sang liếc nhìn Hàn Dược, rồi mở mật thư ra đọc lớn: "Thanh niên mười quan, người già mười lăm quan, trẻ nhỏ hai mươi quan, ngoài ra còn có lương thực, vải vóc, quần áo, đáng sợ nhất là nếu có phụ nữ nhận nuôi trẻ mồ côi, con thế mà lại hạ lệnh ban thưởng thêm một trăm quan..."

Lý Thế Dân đọc đến đây liền thu ngay lá thư lại, rõ ràng là có chút không đọc nổi nữa. Hoàng đế đầy vẻ bất lực nói: "Dược Nhi, con nghe xem đây là bao nhiêu tiền? Bách tính thiên hạ tám mươi triệu, theo cách ban thưởng này của con, mười cái quốc khố Đại Đường cũng không đủ."

Hàn Dược hít nhẹ một hơi, về việc này không trực tiếp trả lời.

Lý Thế Dân thở dài một tiếng, đoạn nói tiếp: "Huống chi con không chỉ đơn thuần là ban thưởng, mà còn muốn xây dựng lại tất cả các phường thị của người nghèo trong các thành trì thiên hạ, không chỉ xây lại phường thị người nghèo, con còn muốn cải tạo thôn làng của họ..."

Hoàng đế nói tới đây mím mím môi, bỗng vươn tay vỗ vỗ vai Hàn Dược, vẻ mặt đầy cay đắng nói tiếp: "Con trai của ta à, con có phải điên rồi không? Trẫm không phải giận hành động của con, mà ta sợ con sẽ bị chuyện này làm cho mệt chết, kéo theo Đại Đường của ta cũng bị kéo sập theo."

Những lời này của hoàng đế, cũng chính là điều các đại thần muốn nói. Hôm nay sở dĩ văn võ cả triều tụ tập tới đây, chính là vì mọi người lo lắng hành động của Hàn Dược quá mức cực đoan.

Người ta khi đạt tới địa vị nhất định, tất nhiên sẽ nghĩ tới việc làm vài điều lưu danh thiên cổ. Những đại thần này bất kể có tồn tại tư tâm hay không, nhưng đã có thể trở thành những lão đại từ tứ phẩm trở lên, hầu như ai cũng đều muốn làm chút việc có ích cho bách tính.

Nhưng làm thì làm, tiên quyết vẫn là phải bảo toàn chính mình, như cách thức này của Hàn Dược, không ai có thể chân tâm tán đồng.

Nếu Đại Đường bị kéo sập mà sụp đổ, họ còn lấy đâu ra mà hưởng vinh hoa phú quý, quan cao lộc hậu?

Hàn Dược bỗng chậm rãi thở hắt ra một hơi, ánh mắt quét nhìn đám trọng thần trong khu vực nấu nướng của doanh trại, hắn trầm giọng nói: "Việc ban thưởng cho toàn dân lần này, bản vương quả thực có chút cực đoan, nhưng ta không hề hối hận, trái lại trong lòng còn thấy an nhiên..."

Nói xong liền thở dài một tiếng thật dài, lẩm bẩm khẽ nói: "Nếu các người chịu cúi mình xuống đi vào dân gian, đi xem thử những bách tính trong phường thị nghèo khổ kia, có lẽ các người sẽ phát hiện ra rất nhiều người có thể khiến các người cảm động đến rơi lệ, sự vĩ đại của họ đã làm nổi bật hào quang của nhân tính."

Phía sau chợt vang lên những tiếng bước chân vụn vặt, hóa ra là Trưởng Tôn hoàng hậu dẫn theo một đám quý phu nhân đi tới.

Hoàng hậu vẻ mặt có chút đau lòng, khẽ nói: "Dược Nhi, con lại nhớ tới Lư nương đó sao? Mẹ nghe Đậu Đậu kể, sau khi con từ Lạc Dương trở về đã uống đến say mèm!"

Hoàng hậu tiến lên hai bước, vươn tay khẽ vuốt trán Hàn Dược, lẩm bẩm nói tiếp: "Ngày hôm sau con liền xông vào hoàng cung, nhất định bắt mẫu hậu phải ban cho Lư nương kia tấm lụa viết chữ, con ngoan, mẫu hậu nghe xong sự tích của Lư nương, mẹ cho rằng con làm rất đúng..."

Hoàng hậu nói đến đây khựng lại một chút, ánh mắt bỗng chốc bắn về phía hơn trăm vị đại thần đang có mặt, hô lớn: "Con trai của bản cung không hề sai, tâm địa của nó quá lương thiện. Các ngươi người này người kia lo cái này lo cái nọ, sợ Đại Đường bị kéo sập, sợ chính mình mất quan, nhưng các ngươi có ai từng nghĩ đến Lư nương chưa, các ngươi có từng nghĩ đến hàng ngàn hàng vạn người phụ nữ đáng thương như Lư nương chưa?"

Các đại thần tại chỗ im lặng không nói, không ít người trên mặt đỏ bừng, sắc đỏ này không biết là do bị đống lửa nướng, hay là do lòng cảm thấy hổ thẹn mà thành.

Trưởng Tôn phượng mắt chứa uy, lại kiều hô: "Lư nương là một nữ tử khổ sở, vậy mà có thể nhận nuôi ba đứa trẻ mồ côi. Nàng vì nuôi nấng những đứa trẻ không phải của mình khôn lớn, đành phải sa chân vào chốn phong trần làm hạng bán hoa. Bản cung ở đây muốn hỏi chư vị một câu, khi những người phụ nữ đáng thương đáng kính đó chịu khổ, các vị đại lão triều đình các ngươi đang làm cái gì?"

Hoàng hậu không đợi chúng thần trả lời, lại cao giọng kiều hô: "Các ngươi đang ngâm thơ đối câu, các ngươi đang viết sách lập thuyết, miệng các ngươi thì nói vì dân làm việc, nhưng mà một bữa cơm của các ngươi đã có thể khiến Lư nương sống ba năm..."

"Bành!" Hoàng hậu đột nhiên đá bay một khúc củi.

Khuôn mặt ngọc của bà chứa đầy giận dữ, khóe mắt vương lệ, hu hu khóc nói: "Người ta vẫn nói hậu cung không được can chính, nhưng bản cung là đàn bà, ta là hoàng hậu Đại Đường, phải thay mặt cho tất cả phụ nữ trong thiên hạ nói một câu. Lần này con ta tâm có thương tổn, cho nên mới phát ra chính lệnh ban thưởng cho toàn dân. Nó phát thì đã sao nào? Ta là mẹ nó, ta ủng hộ nó."

"Quán Âm Tỳ, nàng thế này..." Lý Thế Dân há miệng, có chút bất lực nói: "Nàng đừng có hồ đồ."

"Bệ hạ, ngài im miệng!" Trưởng Tôn đột nhiên kiều xích một tiếng, mặt lạnh tanh quát chồng một câu.

Khoảnh khắc tiếp theo, chỉ thấy hoàng hậu đột nhiên giơ tay lên đỉnh đầu, bà rút phắt chiếc trâm vàng Phượng Vĩ trên đầu xuống. Vì chiếc trâm bị rút ra, mái tóc lập tức xõa tung.

Hoàng hậu xõa tóc đứng cạnh đống lửa, lớn tiếng hô to: "Bản cung là đàn bà, hiểu rõ làm mẹ khó khăn đến nhường nào. Các ngươi sợ con ta ban thưởng cho bách tính sẽ kéo sập Đại Đường, nhưng bản cung lại hoàn toàn không sợ chuyện này. Ta ở đây quyên góp toàn bộ trang sức của mình, coi như là sự ủng hộ đối với hành động làm thiện của con trai. Chẳng qua là tiền thôi mà? Bản cung già rồi không cần trang điểm, những trang sức này đều lấy ra hết, cầu xin các vị đại lão đây hãy cho chút tiền..."

Bà đã dùng một chữ 'cầu'. Đường đường là hoàng hậu một nước, nói chuyện với quần thần lại dùng một chữ cầu. Đến nước này, quần thần tại chỗ ai nấy đều không ngồi yên được nữa.

Phòng Huyền Linh là người đầu tiên đứng dậy, sau đó trực tiếp quỳ xuống đất, lão Phòng đầy vẻ tự trách nói: "Lão thần thân là thủ phụ Đại Đường, lại để nương nương phải khổ sở cất lời cầu xin, thần có tội, thần cùng các quan đều có tội. Nương nương xin hãy thu hồi Phượng Xoa, chúng thần dù mười năm không nhận bổng lộc, cũng phải giúp điện hạ ban thưởng cho toàn dân."

Phượng Xoa là gì, là biểu tượng quốc thể giống như Phượng Y, nếu hoàng hậu đến cả Phượng Xoa cũng lấy ra đổi tiền, điều này chẳng phải tương đương với việc trực tiếp vả mặt tất cả các đại thần sao?

Sắc mặt Lý Thế Dân rõ ràng có chút khó coi, lên tiếng quát mắng: "Quán Âm Tỳ, nàng đủ rồi đấy, mọi người không hề có ý chỉ trích Dược Nhi, chúng ta cũng là đang nghĩ cách để giúp nó làm tốt sự việc. Nàng đây là vừa bán trâm vàng vừa quyên trang sức muốn làm loạn cái gì, muốn để trẫm khó coi sao? Nàng..."

Hoàng đế chưa nói dứt lời, đột nhiên nghe thấy bên cạnh hoàng hậu vang lên một giọng nói yếu ớt, chỉ thấy Đậu Đậu dũng cảm đứng bên cạnh hoàng hậu, khẽ nói: "Công công, nhi tức cũng có vài món trang sức muốn quyên góp."

Đậu Đậu vừa nói vừa bỗng nhiên cũng giơ tay lên đỉnh đầu, rút phắt một chiếc trâm ngọc xuống, ôn nhu cười nói: "Đây là chiếc trâm ngọc Hòa Điền tướng công tặng con lúc trước, một chiếc có thể bán được hai mươi quan tiền. Trong tủ nhỏ nhà con còn có một số trang sức, lát nữa con sẽ lấy ra quyên góp hết."

Lý Thế Dân há miệng, nhưng không thốt ra được bất kỳ âm thanh nào. Ông có thể quát mắng Trưởng Tôn hoàng hậu, nhưng đối với Đậu Đậu thì không quát nổi.

Cũng chính lúc này, phía sau bỗng lại có nữ tử dũng cảm đứng ra, lần này lại là Hầu Hải Đường và Diêm Uyển cùng nắm tay tiến lên. Hai người trước là cung kính hành lễ với hoàng đế, sau đó mới nói: "Mẹ chồng và đại tẩu đều đã quyên trang sức, nhi tức tự nhiên phải noi theo. Công công xin người đừng trách, chúng con cũng có trang sức..."

Hai người phụ nữ rất thông minh, trong cách xưng hô cố ý dùng 'công công' chứ không gọi Lý Thế Dân là 'bệ hạ', đây là lấy tình thân ra để nói chuyện trước, tránh bị người ta công kích là phụ nữ can chính.

Sắc mặt hoàng đế xanh đỏ thay đổi liên tục, rõ ràng có cảm giác xấu hổ đỏ mặt, may mà đống lửa trong khu nấu nướng doanh trại tí tách cháy, che đậy đi sự lúng túng trên mặt Lý Thế Dân.

Ông thật sự không ngờ tới, hoàng hậu dám đối đầu với mình thì đã đành, nay ba cô con dâu lại cũng dám đứng ra. Phải biết rằng ba cô con dâu này đều là chính thê đấy. Một người là Tây Phủ Triệu Vương vương phi. Một người là giám quốc trữ quân vương phi. Một người là đương triều Ngụy Vương vương phi.

Các đại thần tại chỗ nhìn nhau ngơ ngác, có người thấy vẻ mặt hoàng đế vô cùng lúng túng, không nhịn được muốn đứng ra thay, nào ngờ đúng lúc này, phía sau bỗng vang lên vô số tiếng hô của phụ nữ.

Chỉ thấy những quý phu nhân đang nấu cơm ùa cả tới, ai nấy đều rút trâm vàng trên đầu xuống, tóc tai bù xù lớn tiếng kiều hô: "Chúng ta cũng là đàn bà, không nhìn nổi đàn bà chịu tội. Chúng ta ủng hộ Triệu Vương điện hạ, ủng hộ thiện hạnh ban thưởng toàn dân của người. Thiên hạ nếu không có nghèo khổ, Lư nương cần gì phải sa chân phong trần, quyên trang sức, chúng ta muốn quyên trang sức..."

Những người phụ nữ này đều là quý phu nhân, hầu như toàn bộ đều là chính thê, bình thê của các đại thần tại đây. Người có thể trở thành chính thê, bình thê của đại thần bản thân đã không phải là hạng tầm thường, tụ tập lại cùng lên tiếng ủng hộ quả thực có vài phần khí thế to lớn.

Khoảnh khắc này, sự việc này, hầu như chắc chắn sẽ được ghi vào sử sách Đại Đường, bởi vì từ xưa tới nay chưa từng xảy ra.

Hàng nghìn hàng trăm năm nay, phụ nữ luôn là vật làm nền cho đàn ông. Ngay cả nhân vật như Trưởng Tôn hoàng hậu, cũng phải trốn trong hậu cung tương phu giáo tử.

Thế nhưng hôm nay, những người phụ nữ đã đứng ra. Đàn ông làm việc trước nhìn lợi hại, đàn bà làm việc nhiều khi dựa vào bản tâm. Những quý phu nhân này cơ bản đều là người mẹ, sự tích của Lư nương rõ ràng đã khơi dậy lòng trắc ẩn của họ.

"Nếu ta có con đang gào khóc chờ bú, trong nhà lại không có lương thực qua đêm, liệu ta có đi làm nghề bán hoa chui không? Có, vì con ta chắc chắn sẽ làm. Cho nên Lư nương đáng được giúp đỡ, người phụ nữ nghèo khổ trong thiên hạ, đều cần phải được giúp đỡ..."

Đây là những lời trong lòng vô số quý phu nhân. Chuyện ngày hôm nay, sợ rằng chính là phụ nữ vận động lần đầu tiên phiên bản Đại Đường. Người ta vẫn nói lòng người hướng thiện, không cần pha tạp quá nhiều, chính lệnh hành động của Hàn Dược, đã khơi dậy bản tâm lương thiện của những người phụ nữ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:729
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.