Tracy là người đầu tiên “bỏ chạy”, và đã có những lúc tôi ước cô ta đừng làm thế. Những cơn đau nhói tiếc nuối tôi cảm thấy sau đó thật bất ngờ và lạ lẫm đến nỗi tôi phải chật vật mãi mới gọi tên được nó.
Những ý nghĩ nhìn lại quá khứ không tự nhiên đến với một kẻ tâm thần, trừ khi một kế hoạch thất bại - và khi đó, nó chỉ là những thứ thuộc về phân tích, không cảm xúc.
Thế giới nghiêng nhẹ trên trục của nó khi tôi vật kẻ đột nhập này xuống đất. Khi cô ta đã bị khuất phục, tôi hiểu ra sự tiếc nuối không phải vì những gì tôi đã làm, mà là vì tôi sẽ không nhìn thấy cô ta nữa; tôi sẽ không được thấy hông cô ta lắc lư mỗi khi cô ta đi quanh phòng nữa.
Với tôi đó là sự tiếc nuối duy nhất liên quan tới những gì đã mất.
Thế giới tự nó điều chỉnh mọi thứ.
Mặc dù vậy, tôi biết Tracy thì khác. Có những người phụ nữ mà ngay cả khi còn là những cô gái trẻ họ cũng đã nổi bật. Họ bước vào một căn phòng và quay đầu; mắt nhìn khắp nơi. Không phải vẻ đẹp mà là một cái gì đó bên trong, một linh hồn không bị gục ngã. Một quyết tâm đảm bảo rằng chủ nhân của nó sẽ đạt được bất cứ điều gì mà họ muốn.
Thật hấp dẫn và khêu gợi.
Tôi biết cơ thể 9 tuổi của Tracy đã bị mẹ cô - bà Dina bán với giá 35 bảng. Một tuần sau đó, nó được bán với giá cao hơn nhiều khi mà Dina đã hiểu được giá trị thị trường. Hai tháng sau, Dina hoàn toàn rút khỏi việc kinh doanh.
Hai ngày sau sinh nhật lần thứ 14, Tracy đã bị chuyển đi bởi các đơn vị công tác xã hội. Cô ta bị đưa đến Crestwood ở cùng với những cô gái bị lạm dụng khác, những người từng bị đánh đập, hãm hiếp, bỏ rơi.
Cô ta không cảm thấy biết ơn tí nào.
Cô ta không phải là một nạn nhân và cô ta muốn ở chính xác chỗ của mình.
Sau khi học được bài học nhớ đời là không thể tin tưởng ai, suốt hai năm liền, Tracy đã giấu kín không cho ai biết những khoản thu nhập cô ta kiếm được từ chỗ Dina. Tracy đã không kêu ca về những thử thách của cuộc sống. Cô ta chỉ đơn giản biến chúng thành lợi thế của riêng mình.
Cô ta kể cho tôi tất cả về những năm đầu đời của mình. Nó khiến tôi nhớ tới một bài tự truyện ở trong một cuốn sách nào đó. Có thể có một hoặc hai lần giọng nói của cô ta ấp úng nhưng cô ta nhanh chóng tìm lại được cách diễn đạt và tiếp tục kể.
Tôi lắng nghe, gật đầu và cho cô ta sự ủng hộ.
Sau đó chúng tôi quan hệ tình dục. Đúng ra là… tôi quan hệ và cô ta chống cự. Hiếp dâm là một từ xấu xí và không định nghĩa được những gì đã xảy ra giữa chúng tôi.
Sau đó cô ta đứng dậy và nhìn vào mắt tôi. Ánh mắt của cô ta rất lạnh lùng, tính toán, trái ngược với khuôn mặt non choẹt.
“Ông sẽ phải trả giá đắt,” cô ta nói.
Tôi không sợ Tracy kể cho ai đó chuyện xảy ra giữa chúng tôi. Cô ta chẳng tin tưởng ai, cô ta chỉ có một mình. Cô ta sẽ tìm cách dùng chuyện này chống lại tôi nếu làm thế có lợi cho bản thân cô ta.
Tôi ngưỡng mộ sự lạc quan non trẻ của cô ta và không ngạc nhiên khi cô ta dồn ép tôi một vài tháng sau đó.
“Tôi có thai và nó là của ông,”cô ta nói với vẻ đắc thắng.
Tôi thấy buồn cười ngay cả khi tôi nghi ngờ cả hai vế trong lời tuyên bố của cô ta. Một trong những điều tôi thích nhất ở Tracy là khả năng cô ta thao túng mọi tình huống vì lợi ích của riêng mình.
“Thì sao?” Tôi hỏi. Chúng tôi đều biết cuộc đàm phán đã bắt đầu.
“Tôi muốn có tiền,” cô ta nói.
Tôi đã cười. Tất nhiên cô ta muốn thế. Câu hỏi thực sự là, bao nhiêu. Những giao dịch trong quá khứ cho tôi một con số trong đầu. Đó sẽ là giá phá thai và thêm một chút. Chi phí thông thường cho những chuyện kiểu này.
Tôi vẫn im lặng, sử dụng công cụ đàm phán hiệu quả nhất hiện có.
Cô ta nghiêng đầu và chờ đợi. Cô ta cũng biết điều đó.
“Bao nhiêu?” Tôi hỏi, chiều ý cô ta. Cô gái này có ý định gì đó.
“Đủ.”
Tôi gật đầu. Tất nhiên tôi sẽ cho cô ta đủ.
“Là 500…”
“Còn cách xa…”, cô ta nói, nheo mắt lại.
Nó đã từng đáng một cái giá mở thầu thấp thôi. Ai mà biết được. Hai lần trước mánh này đã hiệu quả nhưng lần này…
“Cô nghĩ gì vậy?”
“Năm nghìn bảng hoặc tôi sẽ nói ra.”
Tôi cười lớn. Chỗ đó cách quá xa. “Phá thai không…”
“Tôi sẽ không làm cái chuyện phá thai khốn kiếp. Không đời nào. Tôi muốn có tiền để đi xa.” Cô ta vỗ nhẹ lên bụng mình. “Để bắt đầu lại.”
Không đời nào chuyện quái quỷ đó lại xảy ra được. Tôi là một người bình thường. Tôi biết giờ nếu cô ta có buộc tội tôi cũng chẳng ai tin; nhưng với một bản sao DNA sống thì tôi sẽ không bao giờ được tự do. Con dấu ngày tháng năm sinh của đứa bé đó sẽ là một mối đe dọa không ngừng.
Không thể nào để đứa bé đó được sinh ra.
Tôi gật đầu đã hiểu. Tôi cần thời gian để suy nghĩ; thời gian để chuẩn bị.
Đêm muộn hôm đó tôi đã sẵn sàng.
“Chúng ta thực sự nên uống rượu chia tay nhỉ,” tôi nói, pha thật nhiều vodka với một ít coca. “Ông chuẩn bị tiền cho tôi chưa?” Cô ta hỏi, nâng ly lên.
Tôi gật đầu và vỗ nhẹ vào túi mình. “Cô định làm gì?”
“Tôi sẽ tới London, tìm một căn hộ, một công việc và sau đó đi học lại, kiếm bằng cấp gì đó.”
Cô ta tiếp tục nói chuyện và tôi tiếp tục rót rượu. Hai mươi phút sau, mắt cô ta đã sụp xuống và giọng nói đã líu nhíu hết cả lại.
“Đi cùng tôi, tôi muốn cho cô thấy thứ này,” tôi chìa tay ra. Cô ta lờ đi, đứng lên và lại ngồi phịch xuống. Mất đến vài phút sau cô ta lại cố đứng dậy lần nữa. Lần này cô ta lao tới phía cửa như một con chó đang được huấn luyện phản ứng nhanh. Tôi bước lên và mở cánh cửa phía sau. Một luồng khí lạnh đột ngột khiến cô ta ngã vào tôi. Tôi giữ cho cô ta đứng yên, nhưng chân cô ta lại cứ lao về phía trước, và cô ta ngã xuống đất.
Cô ta cười khi cố đứng dậy. Tôi cười với cô ta khi tôi nắm lấy phần trên cánh tay cô ta và kéo cô ta lê trên cỏ.
Hai mươi lăm bước lùi thêm về phía tây bắc và tôi buông cô ta ra. Cô ta ngã xuống hố, vẫn nằm ngửa. Cô ta lại cười khúc khích. Tôi cũng vậy.
Tôi quỳ xuống bên cạnh cô ta, tay đặt ở cổ họng cô ta. Lòng bàn tay tôi cảm nhận được làn da của cô ta và nó khiến tôi bị kích thích, ngay cả khi cô ta cố gắng gạt tay tôi ra. Đôi mắt cô ta nhắm chặt và cô ta quằn quại bên cạnh chân tôi trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Chuyển động của hông và cả bầu vú của cô ta thật có sức mê hoặc. Không thể lờ đi nổi. Chiếc quần soóc mỏng manh nhanh chóng bị lột ra và ngay lập tức tôi đã ở trong cô ta.
Cơ thể cô ta mềm oặt dưới tay tôi khi cô ta trong cơn tỉnh cơn mê. Cô ta cử động như thể đang trong cơn mơ. Không còn phản kháng như lần đầu tiên.
Khi tôi đứng dậy, mắt cô ta đã chỉ còn lòng trắng. Trong không gian bé tí đó, tôi đã cúi xuống bên cạnh cô ta, lần tìm chiếc quần soóc đã bị xé rách. Nó là của tôi, tôi sẽ giữ mãi mãi. Nó sẽ khiến tôi luôn nhớ.
Hai tay tôi lại một lần nữa tìm đến cổ họng cô ta. Hai ngón tay cái của tôi đặt ngay trên thanh quản của cô ta, nhưng chúng không thể ấn xuống. Trong trạng thái ngơ ngẩn, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta vẫn mỉm cười.
Chán nản, tôi nhảy ra khỏi hố. Xẻng đất đầu tiên rơi xuống người cô ta. Cô ta vẫn không mở mắt.
Tôi làm điên cuồng, lấp đầy hố chỉ trong vài phút. Phương pháp xử lí này thật mới mẻ.
Tôi nén chặt lớp đất và đặt lại lớp cỏ lên trên.
Tôi đã ở lại với cô ta nửa giờ. Tôi không muốn cô ta phải ở một mình trong những phút cuối cùng của cuộc đời.
Tôi ngồi bên mộ và nguyền rủa cô ta vì những gì cô ta đã buộc tôi phải làm. Giá mà cô ta đừng quá tham lam. Nếu cô ta chấp nhận lấy tiền đi phá thai thì mọi chuyện đã ổn.
Vì không thể nào để đứa bé đó được sinh ra.