Stefanie dừng lại. Cô lật lật mấy bức ảnh rồi quay về phía tôi.
– Vậy nên tôi không bao giờ nói về chuyện đó nữa, Stefanie nói tiếp. Nhưng tôi không bao giờ quên được chuyện ấy. Nhiều năm trôi qua, dần dần tôi cũng tự thuyết phục được mình rằng tôi đã nghe nhầm, hiểu nhầm, và không có chuyện như vậy xảy ra. Thế rồi, cuốn sách của anh xuất bản, tôi tìm thấy trong đó hình ảnh một người mẹ còn sống và hành hạ con gái mình. Tôi không thể nào diễn tả cho anh hiểu được điều gì xảy ra trong tôi; anh có tài năng xuất chúng, anh Goldman ạ. Cách đây mấy ngày, khi các tờ báo bắt đầu nói anh kể chuyện linh tinh, tôi nghĩ tôi phải liên hệ với anh, tại vì tôi biết anh đã viết sự thật.
– Sự thật nào? Tôi kêu lên. Người mẹ Nola đã chết từ lâu.
– Tôi cũng biết rõ như vậy. Nhưng tôi cũng biết rằng anh có lí.
– Thế cô có nghĩ Nola bị bố đánh không?
– Dù sao thì đó cũng là điều mà tất cả mọi người thường nói. Ở trường, tất cả chúng tôi đều nhìn thấy những vết đòn trên cơ thể Nola. Nhưng ai dám đứng lên chống lại ông mục sư? Ở Aurora, năm 1975, chẳng có ai muốn nhúng mũi vào chuyện của người khác. Lúc đó là thời kì khác. Thỉnh thoảng, tất cả mọi người ai cũng bị tát cho một phát.
– Cô có suy nghĩ gì khác liên quan tới Nola hay cuốn sách không? Tôi hỏi tiếp.
Stefanie suy nghĩ vài giây và nói.
– Không, cô trả lời. Trừ việc là, gần như là…quá vui vì sau chừng ấy năm phát hiện ra Harry Quebert và Nola yêu nhau.
– Cô muốn nói điều gì?
– Anh biết không, hồi đó tôi là đứa trẻ quá ngây thơ…Sau khi xảy ra chuyện trên tôi ít khi gặp Nola. Nhưng vào mùa hè Nola biến mất thì tôi lại thường xuyên gặp cô ấy. Trong suốt mùa hè năm 1975, tôi làm việc rất nhiều ở cửa hàng của bố mẹ tôi hồi đó nằm đối diện với bưu điện. Anh biết không, tôi liên tục gặp Nola. Cô ấy đến đó để bỏ thư. Tôi biết vì khi nhìn thấy cô ấy đến đó quá nhiều, tôi đã vặn hỏi cô ấy. Rốt cuộc, một hôm cô ấy cũng phải mở miệng. Cô ấy nói đang yêu như điên, họ thư từ với nhau. Nhưng cô ấy không bao giờ muốn nói cho tôi biết người đó là ai. Hồi đó tôi cứ nghĩ là Cody, một cậu bạn trai ở lớp 11, thành viên đội bóng rổ. Tôi không lần nào ngó được tên của người nhận, nhưng một lần tôi nhìn thấy chữ Aurora. Tôi chẳng hiểu tại sao ở Aurora mà lại phải viết thư gửi bưu điện cho một người cũng ở Aurora.
Khi chúng tôi ra khỏi nhà Stefanie Larjinjiak, Gahalowood nhìn tôi, mắt mở to cẩn trọng. Anh ta nói:
– Không hiểu điều gì đang xảy ra thế hả nhà văn?
– Anh hỏi tôi thì tôi hỏi ai bây giờ! Theo anh, bây giờ chúng ta phải làm gì?
– Phải làm điều mà nhẽ ra chúng ta đã làm từ lâu rồi: tới Jackson, Alabama. Chính anh là người đặt ra câu hỏi này từ lâu, nhà văn ạ: điều gì đã xảy ra ở Alabama.