Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 81

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 3 • 9:13 tối

Con gấu mèo nháo nhào lao ra khỏi phòng tắm, chạy dọc hành lang rồi biến mất qua cửa chính vẫn đang để ngỏ phía trước nhà xe di động.

Sarah lùi phắt lại, khuôn mặt toát lên vẻ ngượng ngùng. “Coi kìa, chẳng lẽ nó không làm anh sợ sao? Dù chỉ một chút xíu?”

“Trong lòng tôi đang run như cầy sấy đây.” Porter đáp, cố nén cười.

Anh cầm lấy quả nắm, xoay một vòng và mở cánh cửa phía bên trái hành lang hẹp.

Một phòng ngủ nhỏ.

Căn phòng trống không, ngoại trừ vài vỏ chai bia vỡ chất đống trong góc. Cửa sổ bị những tấm ván che kín, kính cũng bị đập vỡ hệt như ở trước nhà.

Porter quay sang cửa phòng bên phải. “Nếu còn con gấu mèo nào xuất hiện, tôi sẽ bảo vệ cô.”

“Người hùng của tôi.”

Anh mở cửa ra.

Đó là phòng ngủ thứ hai, phòng này có đồ đạc.

Một chiếc giường đôi với hai tủ đầu giường ở hai bên kê sát bức tường bên trái. Đối diện là tủ đứng trước đây từng có gương. Nhưng cả hai tấm gương đều đã bị đập vỡ từ lâu, lớp ván sợi ép bên dưới chi chít chữ graffiti. Ngăn kéo tủ đầu giường bị rút ra hết. Hai ngăn không biết đã biến đi đằng nào, hai ngăn còn lại thì được xếp chồng lên nhau, chất vào một góc trong chiếc tủ đứng. Tấm đệm trên giường lem nhem vết bẩn đủ các màu, Porter không phân biệt nổi là những màu gì. Căn phòng bốc mùi ẩm mốc, hôi hám.

“Phòng này lâu lắm rồi không có người ở.” Sarah nói. “Cái đệm gớm ghiếc kia chắc ngay cả lũ choai choai cũng không thèm đụng đến.”

“Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của hoóc-môn trong người tụi trai mới lớn. Với đám thanh niên đang tuổi bẻ gãy sừng trâu, nơi này chẳng khác gì một căn penthouse.”

“Tôi không tưởng tượng nổi có người nào thực sự sống ở đây được. Nhưng nơi này từng là nhà của một ai đó.”

Porter bước tới chỗ hai ngăn kéo cất trong tủ, anh nhấc cái ở trên lên thì thấy cả hai đều trống không. Cái tủ ngăn kéo kê sát tường cạnh cửa ra vào cũng bị cướp phá. Ba ngăn trong đó không còn nữa. Anh chợt nghĩ đến cuốn nhật ký, nhớ lại đoạn miêu tả mẹ của Bishop đã từng mở chính những ngăn kéo này để tìm đồ.

Anh nói: “Hãy tìm ở nơi lũ quái vật ẩn náu, Thanh tra. Tại đó, anh sẽ có được câu trả lời.”

“Gì cơ?”

“Bà ta nói với tôi như thế lúc ở trong trại.”

“Quái vật thường ẩn náu dưới gầm giường.” Sarah nói.

Porter nhấc tấm đệm rồi dựng nó lên và đẩy dựa vào tường với một tiếng gằn khe khẽ trong cổ họng. Lớp vải bọc giát giường lò xo bên dưới đã mục nát hoặc là bị con vật nào đó đem về lót ổ. Chẳng còn lại gì ngoài phần mép tơi tả bao quanh chiếc khung gỗ. “Hồi bé, tôi vẫn hay giấu tất cả những thứ hay ho bên dưới đệm, có quái vật hay không cũng kệ.”

Sarah chiếu đèn pin lên khắp giát giường. “Nếu những thứ hay ho mà anh nói là mấy nùi bông bụi hoặc vỏ chai bia, thì anh trúng số rồi đấy. Chính xác thì anh đang tìm cái gì vậy?”

“Tôi cũng không biết.” Porter thú nhận. “Trong nhật ký có nói, dưới này có một cái hộp kim loại màu be khá lớn.”

“Ừm, giờ thì thứ đó không còn nữa rồi.”

Porter nhấc giát giường lên, dựa vào tấm đệm dựng sát tường, sau đó khuỵu gối. Anh rà tay lên ván sàn, nơi ánh đèn pin đang chiếu vào. “Ván sàn mấp mô không đều.”

“Ở đây chỗ nào chẳng mấp mô.”

“Chúng đã bị nạy lên rồi đặt lại như cũ.”

Sarah ngồi xổm cạnh anh. “Tôi nghĩ mấy gã người xấu mà cuốn nhật ký nhắc đến thế nào chẳng kiểm tra, đúng không?”

“Có thể sau này ván sàn mới bị nạy lên. Tôi cần tua-vít.”

“Nếu anh cho rằng tôi thủ sẵn một chiếc tua-vít trước khi tham gia chuyến du ngoạn nho nhỏ này, thì anh đúng là chả biết gì về tôi cả. Chỉ cần nhớ để mà mang củ sạc iPhone thôi tôi cũng mừng rớt nước mắt rồi. Nhắc đến mới nghĩ ra, tôi đã để quên nó trên bàn làm việc.”

Porter dùng ngón tay cạy mấy tấm ván nhưng không tìm được điểm tựa chắc chắn. “Thế còn chìa khóa xe?”

“Cái đó thì tôi có.” Sarah rút chùm chìa khóa trong túi đưa cho anh.

Anh đặt đèn pin xuống, Sarah chiếu đèn của mình lên sàn trong lúc anh loay hoay lách chiếc chìa khóa vào khe hở nhỏ giữa hai tấm ván. Lúc đầu chúng không suy suyển, thế rồi cả hai nghe thấy một tiếng “tách” khi tấm ván đầu tiên bung ra. Anh nhấc nó lên và đặt sang một bên, sau đó tiếp tục gõ tấm kế tiếp. Tấm thứ hai bật ra dễ dàng, tấm thứ ba cũng vậy. Anh gỡ tất cả là năm tấm ván, tạo thành một khoảng trống có bề rộng chùng sáu mươi centimet.

Porter cầm đèn pin lên và chiếu vào bên trong cái hố.

“Anh nhìn thấy gì vậy?”

Anh thò tay vào, lấy ra một cái túi ngủ và đưa cho Sarah. “Trông giống đồ cắm trại. Trong này còn một cái túi ngủ nữa và một chiếc ba lô.”

Anh lại thò tay xuống, lôi nốt hai món ấy lên, sau đó kiểm tra cái hố một lần nữa để đảm bảo mình không bỏ sót thứ gì. “Hết rồi.”

Sarah đưa tay định kéo khóa ba lô.

“Chờ chút.” Porter nói. Anh rút từ trong túi ra một đôi găng cao su và đưa cho cô. “Cô đeo vào đi đã.”

Cô nhíu mày. “Anh thực sự cho rằng cái này là vật chứng ư? Có thể nó chỉ là một thứ khác mà tụi choai choai bỏ lại. Chẳng hạn như anh chàng khôn lỏi nào đó giấu chăn gối ở đây để cô công chúa dạ tiệc của mình không phải đặt lưng xuống tấm đệm bẩn thỉu kia.”

“Chưa thể chắc chắn điều gì thì cứ cẩn thận là tốt nhất.” Porter cũng lấy một đôi và xỏ vào.

Sarah làm theo rồi tiếp tục mở khóa. “Phéc-mơ-tuya gỉ rồi, không kéo được.” Cô nhăn mặt, vận sức để kéo, cuối cùng cái khóa cũng chịu khuất phục và bung ra cùng với tiếng kim loại rít lên như xé vải.

Cái ba lô bốc mùi hôi hám, ẩm mốc. Còn một mùi nữa kinh khủng hơn tỏa ra từ dưới đáy.

“Để tôi thì hơn.” Porter nói, với lấy cái ba lô.

Anh vừa chiếu đèn vào ba lô vừa cố gắng hít thở bằng miệng. Sau đó anh bắt đầu lấy ra những thứ có ở ngăn giữa, lần lượt đặt cạnh nhau trên sàn. Khi đồ đạc trong ba lô đã được lấy ra hết, anh ngồi thẳng lên, chăm chú quan sát chúng dưới ánh đèn.

“Sao nó lại bốc mùi kinh khủng thế nhỉ?”

“Là do nước ngấm vào, chắc cũng mới đây thôi. Mọi thứ mục nát hết cả. Nó ở dưới này từ lâu lắm rồi.” Porter đáp.

Anh đếm được cả thảy sáu cái áo, bốn cái quần jeans, bít tất, đồ lót, của cả nam lẫn nữ. Đống đồ ẩm ướt, nát vụn ra dưới tay anh. Một chiếc tất được cuộn lại ở một đầu rồi nhét vào cổ tất. Cố gắng nhẹ tay hết sức để không làm hỏng vải, Porter tháo nó ra rồi trải phẳng, để lộ một vật phồng lên ở bên trong.

Anh và Sarah đưa mắt nhìn nhau, sau đó anh luôn tay vào, cầm lấy vật đó và lấy ra, đặt lên sàn.

Tim anh đập thình thịch nơi lồng ngực. “Cô chụp lại đi.”

Sarah gật đầu và giơ máy ảnh lên.

Đó là một chiếc mề đay nhỏ mạ vàng, lồng vào sợi dây chuyền cùng với một chiếc chìa khóa han gỉ. Sarah chụp xong, Porter cạy nắp mề đay. Bên trong có một tấm ảnh nhưng đã bạc màu, không còn thấy được gì nữa. Mặt trong mề đay khắc hai chữ viết tắt LM.

Sarah cũng chụp lại cả chi tiết ấy.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.