“Tầm tuổi cháu thì bà bắt đầu ăn trộm chiếc nhẫn kim cương đầu tiên,” bà nội nói.
Ben thật sự kinh ngạc trước những lời đó; một phần là vì nghĩ đến chuyện bà nội đã từng có lúc bằng tuổi cậu, một điều có vẻ không thể nào xảy ra, và một phần là vì rõ ràng mấy cô nhóc mười một tuổi thường không ăn trộm kim cương. Bút kim tuyến, cặp tóc, ngựa đồ chơi còn có thể chứ kim cương thì chắc chắn là không.
“Bà biết cháu vẫn thường nhìn bà với mấy trò xếp chữ, đan lát và niềm yêu thích bắp cải rồi nghĩ rằng bà chỉ là một bà già chán ngắt...”
“Không...” Ben nói, giọng không hoàn toàn thuyết phục.
“Nhưng nhóc à, cháu quên mất là bà cũng từng có tuổi trẻ.”
“Thế cái nhẫn đầu tiên bà ăn trộm là nhẫn gì ạ?” Ben háo hức nói. “Có phải nó đính một viên kim cương to đùng không ạ?”
Bà cười khùng khục. “Không to lắm! Không to đâu, nó chỉ là chiếc nhẫn đầu tiên bà ăn trộm thôi. Bà vẫn còn giữ nó đấy. Cháu vào bếp đi Ben, rồi lấy cho bà hộp bánh quy Mừng Lễ Bạc ở trên giá nhé.”
Ben nhún vai như thể cậu chẳng biết gì về chiếc hộp thiếc Mừng Lễ Bạc đựng bánh quy và những điều ngoài sức tưởng tượng mà nó đang chứa đựng.
“Ở chỗ nào vậy bà?” Ben hỏi khi đã ra khỏi phòng khách.
“Ở trên nóc chạn ấy cháu!” bà nội nói với sang. “Nhanh lên. Bố mẹ cháu chả mấy rồi sẽ thắc mắc cháu đang ở đâu đấy,” Ben nhớ ra là mình đã muốn về nhà càng sớm càng tốt để ăn món xúc xích đậu phô mai. Đột nhiên điều đó có vẻ chẳng còn chút ý nghĩa gì. Cậu thậm chí còn chẳng thấy đói nữa.
Ben quay lại phòng khách với chiếc hộp trong tay. Nó còn nặng hơn cậu nhớ. Cậu đưa nó cho bà nội.
“Ngoan lắm,” bà vừa nói vừa cho tay vào kiểm tra chiếc hộp rồi lấy ra một thứ be bé lấp lánh tuyệt đẹp.
“À, đây rồi, chính là nó!”
Với Ben thì nhẫn kim cương nào cũng đẹp như nhau. Nhưng bà nội thì có vẻ biết rõ từng cái một như những người bạn lâu năm. “Bé con xinh đẹp,” bà vừa nói vừa đưa chiếc nhẫn lại gần để nhìn kỹ hơn. “Đây là chiếc nhẫn đầu tiên mà bà trộm được. Lúc đó bà còn bé lắm.”
Ben không thể hình dung được bà nội lúc bé trông thế nào. Cậu chỉ biết bà khi bà đã già. Thậm chí cậu còn tưởng tượng rằng bà sinh ra đã là một bà già rồi. Nhiều năm về trước ở bệnh viện khi cụ nội sinh ra bà rồi hỏi bà đỡ xem đứa bé là trai hay gái, có lẽ bà đỡ đã trả lời, “Nó là một bà già!”
“Bà lớn lên tại một ngôi làng nhỏ, nhà cụ nội rất nghèo,” bà nội tiếp tục kể. “Và ở trên đỉnh đồi kia là một tòa lâu đài nguy nga của vợ chồng Huân tước. Vợ chồng Huân tước Davenport. Hồi đó là ngay sau chiến tranh và chúng ta thường sống trong cảnh thiếu lương thực. Bà đói lắm, nên một đêm, đúng nửa đêm, khi mọi người đã ngủ thì bà rón rén ra khỏi căn nhà nhỏ của cụ nội. Trong màn đêm bao trùm, bà đã đi qua rừng và leo lên đồi hướng về phía lâu đài Davenport.”
“Bà không sợ ạ?” Ben hỏi.
“Có chứ, tất nhiên là bà sợ rồi. Một thân một mình giữa khu rừng tối tăm vào ban đêm, kinh khủng lắm Ben ạ. Lâu đài còn có cả chó giữ cửa. Những con chó mực khổng lồ. Thế nên bà đã trèo lên một ống thoát nước nhẹ nhàng hết mức có thể và tìm ra một ô cửa sổ không khóa. Hồi mười một tuổi bà bé lắm, rất nhỏ con so với độ tuổi. Nhờ thế bà đã luồn người qua được khe hở bé xíu trên cửa sổ và chui vào phía sau một tấm màn nhung. Khi vén màn lên, bà nhận ra mình đang ở trong phòng ngủ của vợ chồng Huân tước.”
“Ôi không!” Ben nói.
“Ồ đúng thế đấy,” bà tiếp tục nói. “Bà nghĩ có lẽ mình chỉ lấy một chút đồ ăn, nhưng bà nhìn thấy bé con xinh đẹp này ở bên cạnh giường.” Bà chỉ vào chiếc nhẫn.
“Và bà cứ thế là lấy thôi ạ?”
“Trộm đá quý đẳng cấp quốc tế không đơn giản thế đâu, chàng trai,” bà nội nói. “Vợ chồng Huân tước đang ngáy rất to nhưng nếu làm họ thức giấc thì bà chết chắc. Huân tước luôn ngủ với một khẩu súng săn cạnh giường.”
“Một khẩu súng săn ạ?” Ben hỏi.
“Đúng, ông ta là quý tộc, mà quý tộc thì thích săn gà lôi, nên ông ta có nhiều súng lắm.”
Ben vã mồ hôi vì lo lắng. “Nhưng ông ta không tỉnh dậy và bắn bà đúng không ạ?”
“Cứ bình tĩnh, chàng trai. Cái gì cũng có lúc của nó. Bà bò sang phía giường của phu nhân Davenport và nhón lấy chiếc nhẫn. Bà không tin nổi nó lại đẹp đến thế. Bà chưa từng được nhìn gần một chiếc nhẫn nào. Cụ nội chắc chẳng bao giờ mơ sẽ có một chiếc nhẫn thế này. ‘Mẹ không cần đồ trang sức,’ cụ sẽ nói với mấy đứa con như vậy đấy. ‘Các con là kim cương bé nhỏ của mẹ rồi.’ Bà mất một lúc thẫn thờ ngắm chiếc nhẫn kim cương đang nằm trong bàn tay. Đó là thứ đẹp đẽ nhất mà bà từng nhìn thấy trong đời. Rồi, đột nhiên, có một tiếng động khủng khiếp.”
Ben nhíu mày. “Tiếng gì ạ?”
“Huân tước Davenport là một lão béo ú tham ăn. Chắc hẳn ông ta đã ăn quá no vì lúc đó ông ta đã ợ một cú sấm rền!”
Ben phá ra cười và bà nội cũng phá ra cười. Cậu biết ợ hơi đáng nhẽ không buồn cười đến thế nhưng vẫn không thể nào nín cười được.
“Rền lắm!” bà nội nói và vẫn tiếp tục cười khúc khích.
“ỢỢỢỢỢỢỢỢỢỢỢ!!!!!” bà bắt chước lại.
Giờ thì Ben cười đến không đứng vững nổi nữa rồi.
“Rền lắm,” bà nội tiếp tục, “rền đến nỗi bà bị giật mình và đánh rơi luôn cả chiếc nhẫn xuống nền sàn gỗ bóng loáng. Nó gây nên một tiếng động rất lớn khi va vào gỗ, và cả Huân tước lẫn phu nhân Davenport đều tỉnh giấc.”
“Ôi không!”
“Ồ đúng thế đấy! Rồi bà chộp lấy chiếc nhẫn và chạy ngược về phía cửa sổ mở. Bà không dám quay lại nhìn khi nghe thấy Huân tước Davenport đang lên cò khẩu súng săn. Bà nhảy xuống thảm cỏ bên dưới, và ngay lúc đó tất cả đèn của lâu đài đều được thắp sáng và đám chó canh cửa thì sủa dữ dội còn bà thì bỏ chạy trối chết. Rồi bà nghe thấy một âm thanh điếc tai...”
“Lại ợ tiếp ạ?” Ben hỏi.
“Không, lần này là tiếng súng săn. Huân tước Davenport đang bắn bà khi bà lao xuống đồi để quay lại khu rừng.”
“Rồi sao ạ?” Bà nội nhìn chiếc đồng hồ đeo tay be bé mạ vàng trên cổ tay mình. “Thôi, cháu yêu, cháu nên về nhà đi. Bố mẹ cháu sẽ lo lắng lắm đấy.”
“Không dám đâu,” Ben nói. “Bố mẹ chỉ quan tâm đến mấy cái trò khiêu vũ vớ vẩn kia thôi.”
“Không phải thế,” bà nội bất ngờ nói. “Cháu biết bố mẹ yêu cháu mà.”
“Cháu muốn nghe nốt phần kết của câu chuyện cơ,” Ben cáu kỉnh nói. Cậu muốn nghe phần tiếp theo đến phát điên.
“Cháu sẽ được nghe. Nhưng phải để hôm khác.”
“Nhưng bà ơi…”
“Ben, cháu phải về nhà.”
“Không công bằng!”
“Ben, cháu phải về ngay thôi. Bà có thể kể cho cháu phần tiếp theo vào một hôm khác cháu qua chơi mà.”
“NHƯNG MÀ!”
“Còn tiếp,” bà nói.