Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chương 12

❊ ❊ ❊

P. K. MADIGAN suýt đặt tay lên núm cửa.

Ánh mắt ông ta nhìn theo Dance, cô có thể thấy vẻ mặt đầy phẫn nộ mà ông ta cố kiềm chế.

Nhưng dường như ông ta cũng hiểu ngay rằng cô có lý do để ngăn ông ta không bước vào trong.

Hoặc giả, cô suy luận từ bàn tay ông ta đang lần đến khẩu súng ngắn, có thể rủi ro nào đó đang đợi chờ.

Ông ta bước lùi lại, Dennis Harutyun cũng thế.

Dance hối hả chạy sang đường đến chỗ họ.

“Có ai ở trong à?” chánh thanh tra hỏi sẵng.

Dance ghìm hơi thở lại. “Tôi không nghĩ thế. Nhưng tôi không biết. Vấn đề là hung thủ - hay người nào đó - đã ở đây sáng nay. Vào lúc mười một giờ, mười một rưỡi. Ông không muốn phá hỏng mọi thứ đâu.”

“Trong này à?”

“Tôi nghĩ chúng ta nên cho rằng đó là kẻ sát nhân.”

“Bà ta có biết chắc về thời gian không?” Ông ta liếc mắt về phía xe moóc của Tabatha.

“Có thể. Ti vi lúc đó đang bật và hẳn nó được bật cả buổi sáng. Chồng đi vắng suốt nên bà ta xem ti vi cho đỡ buồn. Bà ta biết thời gian căn cứ theo chương trình đang xem.”

“Bà ta đã thấy ai? Có thể xác định được không?”

“Không. Và tôi tin bà ta. Bà ta không nhìn thấy mặt cũng như không trông thấy xe.”

Ông ta buông một tiếng thở dài não nuột rồi thì thầm với Harutyun, “Gọi đội CSU qua đây. Chăng dây xung quanh khu vực này đi. Càng nhiều càng tốt. Toàn bộ cái xe.”

Tay cảnh sát thận trọng gọi một cuộc.

Madigan cùng Dance bước xa khỏi chiếc xe moóc, đứng trên lối đi lạo xạo.

“Rốt cuộc thì thằng Edwin, hay bất kỳ ai đó đang làm gì ở đây nhỉ?”

“Tôi không biết.”

“Có thể nào là bạn bè, hay ai đó trong đoàn không?”

“Có thể là một người bạn. Tôi đã nói chuyện với đoàn rồi. Hoặc họ có thể nói rằng mình đã đến đây hoặc nói dối. Nhưng không ai làm thế cả.”

Ông ta im lặng một lúc khi nhìn chằm chằm về phía cửa ra vào, chỉ muốn bước vào trong. Ông ta đứng giậm giậm chân rồi bất ngờ hỏi, “Cô thích câu cá không?”

“Không.”

“Hừm.” Ông ta dò xét lớp cỏ cứng rồi nghiêng sang bên. “Cô không câu cá? Hay không thích câu cá?”

“Cả hai. Nhưng tôi có một người bạn thích sống trên thuyền ở vịnh Monterey, nếu anh ta có thể.”

Michael O’Neil đã luôn muốn ra ngoài trên con sóng vỗ bập bềnh. Thường rủ con trai của Dance là Wes, và lũ nhóc của riêng anh ấy. Đôi khi bố của Dance, một nhà sinh vật học hàng hải về hưu, cũng đi cùng.

“Vịnh Monterey. Hừm. Săn cá hồi.” Madigan nhìn xung quanh. “Tôi thích câu cá.”

“Ông bắt rồi lại thả à?”

“Không. Dường như tôi tàn nhẫn hơn đấy. Tôi bắt rồi ăn.”

“Michael cũng làm vậy.”

“Michael?”

“Bạn tôi.”

Sự im lặng diễn ra thêm một lúc nữa, đặc quánh như hơi nóng ngày càng tăng lên, khi họ xem Harutyun và Stanning chăng dải băng vàng.

“Tôi đã nói với Tabatha rằng chúng ta sẽ cử người trông chừng bà ấy.”

“Việc đó chúng ta làm được.”

“Quan trọng đấy.”

“Việc đó chúng ta làm được,” ông lặp lại, lên giọng một chút.

Quay sang Harutyun. “Điều một xe qua đây. Gọi thêm vài tay mới nữa. Để mắt đến chỗ này, cả chiếc xe moóc bên đường nữa.”

“Cảm ơn,” Dance nói.

Ông ta không đáp.

Cô ngửi thấy mùi lăn khử Old Spice hay thứ gì đó có mùi tử đinh hương tỏa ra từ tấm thân phì nhiêu này. Ông ta đúng là có đeo dây đai mang súng, cùng một băng đạn dự phòng cuộn thành vòng hướng xuống dưới giống mấy chàng cao bồi. Không được trang bị cơ chế nạp đạn nhanh. Nó bao gồm một ổ đạn sáu hoặc tám viên nhanh chóng nạp đạn vào xi lanh mở của súng lục ổ quay. Các thanh tra tại Fresno không có nhiều lý do để bắn người, nạp đạn nhanh trở thành dư thừa.

Madigan bước gần đến cánh cửa và xem xét ổ khóa. “Có thể bị nạy bằng xà beng.”

Họ cùng đợi thêm trong im lặng khi Đội Điều tra Hiện trường đến. Một lần nữa xem họ làm việc, Dance bị ấn tượng trước sự hiệu quả. Nhóm thay quần áo rất nhanh với những bộ áo liền quần, mặt nạ và đi giày ống. Cô ngạc nhiên khi hai người mang vũ khí trong số họ làm một vòng khám xét trong xe moóc, đảm bảo không có mối đe dọa nào. Hầu hết các đơn vị cảnh sát đều có các sĩ quan SWAT hoặc sĩ quan chính quy - không hề mặc bộ quần áo bảo hộ nhằm xử lý công việc này. Hậu quả là họ làm hỏng hết hiện trường.

CSU tiến hành xử lý xe moóc, phủi bụi và sử dụng những chiếc đèn gậy thay thế dò dấu vết, thu thập các mẫu bằng chứng, dấu chân tĩnh điện trên bậc thềm trước và bên trong, tìm kiếm các vết lốp xe và bất kỳ thứ gì hung thủ có thể vứt đi hoặc đánh rơi.

Người bạn của Dance, Lincoln Rhyme, có lẽ là chuyên gia hàng đầu đất nước trong công tác hiện trường vụ án và bằng chứng pháp y. Bản thân cô cũng hoài nghi một chút sự phụ thuộc cực đoan vào thủ thuật. Cô biết một vụ án trong đó một người vô tội suýt bị xử tử hình chỉ vì những đầu mối nhất định do hung thủ thật sự cố tình để lại. Nhưng mặt khác, Rhyme cùng đồng sự của anh ấy, Amelia Sachs, đã tạo nên những điều thần kỳ trong việc xác định và kết tội các nghi phạm chỉ dựa trên bằng chứng gần như không tồn tại.

Cô để ý đôi mắt Madigan ngày càng trở nên háo hức, lần đầu tiên kể từ lúc cô đến đây, khi xem nhóm hiện trường sục sạo trên mặt đất, đi ra đi vào chiếc xe moóc. Ông ta thích pháp y. Ông ta là một cảnh sát tập trung vào vật chứng, hơn là con người.

Một tiếng sau họ xong việc và lôi ra một đống những hộp cùng túi, cả bằng giấy lẫn bằng nhựa, tuyên bố rằng họ đang giải phóng hiện trường.

Dance có cảm giác mình không còn được hoan nghênh nữa, bất chấp màn tán chuyện câu cá vừa rồi giữa cô với Madigan. Cô nhanh chóng tiến về phía xe moóc. Khi bước vào trong, một mùi mới mẻ tỏa ra từ các món đồ đạc bằng nhựa khiến cô sững lại. Đó là một bảo tàng. Cô chưa từng thấy bất kỳ thứ gì như thế, ngay cả ở nhà riêng cũng không. Các tấm poster, các bìa đựng đĩa nhạc, mấy cây guitar, các bức tượng nhỏ của các nhạc sĩ, một cây đàn organ Hammon B-3, các bộ phận của những nhạc cụ hơi và dây, những chiếc ampli cổ và hàng trăm đĩa than - đĩa LP 33⅓ vòngphút, đĩa đơn 45 vòng và đĩa cổ 78 vòng và các băng cối[1]. Cô tìm thấy một bộ sưu tập các bàn xoay đặt đĩa hát, một đĩa cối Nagra cổ do Tập đoàn Kudelski sản xuất, một máy thu băng di động tốt nhất từng được sản xuất. Ngắm nhìn tất cả những đồ vật này, giống như đang ngắm nhìn những chiếc xe cổ điển nhưng tuyệt đẹp. Các thiết bị tương tự thế này từ lâu đã phải nhường sân cho thiết bị số.

Dù sao đối với Dance, chúng rõ ràng thuộc về Bobby, những tác phẩm nghệ thuật.

Cô tìm thấy hàng trăm món đồ lưu niệm của buổi hòa nhạc, phần lớn từ những năm 60 đến 80. Nào là cốc cà phê, áo thun, mũ lưỡi trai, thậm chí cả bút - món đồ không có gì đáng ngạc nhiên khi gợi nhớ đến người nhạc sĩ trí tuệ nhất trong số các nhạc sĩ, Paul Simon, với ca khúc American Tune gợi cảm hứng cho cô lấy làm tên cho trang web âm nhạc của mình.

Tuy nhiên phần lớn các món đồ tạo tác này thuộc về thế giới nhạc đồng quê. Các bức ảnh che phủ gần kín đặc từng mét vuông không gian tường, hé lộ lịch sử của thể loại âm nhạc mà Dance tin rằng luôn tự làm mới mình nhiều hơn bất kỳ thể loại nhạc nào khác tại Mỹ suốt những năm qua. Cô nhận ra ảnh của nhiều nhạc sĩ từ kỷ nguyên cổ điển - Chương trình Nhạc Đồng quê nổi tiếng Grand Ole Opry và các phong cách kết hợp nhạc rock với nhạc đồng quê - trong những năm 1950. Và từ kỷ nguyên country rock một thập niên trước, được tiếp nối bởi những kẻ nổi loạn với những nhân vật như Waylon Jennings, Hank Williams, Jr. và Willie Nelson. Rồi những tấm ảnh và bút tích của Dolly Parton, Kenny Rogers và Eddie Rabbit, những người là một phần của trào lưu country pop vào cuối những năm 70 và 80. Phong trào tân cổ điển trong những năm 80 là sự tìm về kỷ nguyên đầu tiên, mang lại vị thế siêu sao cho Randy Travis, George Strait, nhóm the Judds, Travis Tritt và hàng tá người khác - tất cả bọn họ đều được giới thiệu ở đây.

Vào những năm 90, nhạc đồng quê trở thành phong trào quốc tế với những nhạc sĩ như Clint Black, Vince Gill, Garth Brooks, Shania Twain, Mindy McCready và Faith Hill, một mặt là phong trào thay thế mạnh mẽ chối bỏ những giá trị sản xuất tài tình tại Nashville của phong trào kia. Những tấm hình của Lyle Lovett và Steve Earl, những người là một phần của phong trào sau này đang nhìn xuống từ bức tường.

Các nghệ sĩ của ngày nay cũng được giới thiệu. Đây là tấm hình Carrie Underwood (phải rồi, danh tiếng của một American Idol) và một bản sao nhạc phổ ca khúc ‘Fifteen’ của Taylor Swift có chữ ký, một ca khúc chẳng hề nói đến việc lái xe tải, Thượng Đế, chủ nghĩa ái quốc hay các chủ đề của nhạc đồng quê truyền thống khác, mà chỉ về cảm giác lo lắng ở trường trung học.

Dĩ nhiên, sự nghiệp của Kayleigh Towne cũng được lập thành hồ sơ kỹ lưỡng.

Dance biết suốt năm mươi năm qua đã có không ít sử gia về bối cảnh âm nhạc, nhưng cô nghi ngờ họ sở hữu được nhiều đồ tạo tác như Bobby đây. Chẳng có cái chết nào tồi tệ hơn cái chết nào, nhưng Dance cảm thấy đau đớn sâu sắc vì sự tận tụy của Bobby Prescott trong việc lưu giữ toàn bộ các nét riêng biệt của nhạc đồng quê trong thế kỷ XX đã chết cùng anh ta. Đó là mất mát của cả thế giới này.

Dance tự ép mình rời xa khỏi bộ sưu tập và thận trọng bước qua toàn bộ nơi này. Cô đang tìm thứ mà chính mình cũng không biết.

Rồi cô để ý thấy điều bất thường.

Cô bước lại gần giá sách bày một số hồ sơ có bìa buộc dây, cùng các bìa manila đựng hồ sơ pháp lý, các giấy tờ khác như hóa đơn thuế, hộp băng cassette và băng cối, bao gồm một số băng có dán nhãn “Băng Gốc.”

Khi đang cẩn trọng xem xét, Dance vô tình đi ngang qua cửa sổ nơi Tabatha khai rằng đã trông thấy kẻ đột nhập sáng hôm đó. Dance chớp mắt ngạc nhiên khi thấy mình đang nhìn trừng trừng, mặt đối mặt với Madigan đang rất khó chịu, chỉ cách một mét bên kia tấm kính.

Phản ứng của ông ta muốn nói: Bước ra ngoài này mà lượm củi đi.

Nhưng cô đã lớn tiếng gọi ông ta trước, “Tôi tìm thấy một thứ.”

Ông ta nhếch mép, ngập ngừng, rồi miễn cưỡng vào trong với cô.

“Thực ra tôi nhận thấy một thứ bị mất.”

Ông ta nhìn quanh. “Ngôn ngữ cơ thể của xe moóc cho cô biết điều đó à?”

Madigan đang cạnh khóe. Nhưng Dance đáp, “Ông nói thế cũng được. Mọi người đều có những khuôn mẫu cho các cử chỉ cũng như cách ăn nói của mình. Họ mang cả khuôn mẫu vào trong không gian sống. Bobby là một người rất ngăn nắp. Những người ngăn nắp thường không vô tình cư xử thế này. Đó là động cơ tâm lý. Hãy nhìn những giá sách kia xem.” Cô giơ tay chỉ.

“Chúng lộn xộn thì sao? Tôi có một thằng nhóc tính trẻ con mà.”

“Không còn chỗ nào khác bị xáo trộn. Đội Điều tra Hiện trường của ông đã đánh dấu chỗ họ mang vật chứng đi. Ai đấy đã lục soát tất cả các hộp đó. Có lẽ là kẻ đột nhập. Nó nằm cạnh cửa sổ nơi Tabatha đã trông thấy kẻ đó.”

“Vậy sao cô nói có thứ bị mất?”

“Tôi không chắc nó có bị mất không. Tôi đang suy luận rằng nếu chỉ duy nhất các giá sách này bị xáo trộn, kẻ đột nhập đã tìm kiếm cái gì đó, và đã tìm thấy rồi nên hắn mới dừng lại.”

Madigan miễn cưỡng bước đến chỗ các giá sách. Ông xỏ đôi găng tay nhựa rồi lật qua các cuộn băng, giấy tờ, các bức ảnh và các món đồ rẻ tiền. Xong xuôi, ông nói, “Một số ảnh chụp trộm Kayleigh không phải đồ lưu niệm, mà là đồ đạc cá nhân.”

Dance đã không nhận ra điều đó.

Madigan nói tiếp, “Một thứ mà thằng rình mò chó chết ấy muốn lấy làm vật lưu niệm.”

“Đúng, có thể.”

Madigan rà ngón tay lên trên giá sách để xem xét. Một lớp bụi dày. Bobby là người ngăn nắp nhưng đặc biệt không quan tâm đến chuyện lau chùi. “Nhà máy xi măng nằm ngay trên đường đến đây. Trông có vẻ lớp bụi này đến từ nơi đó. Tôi biết mà. Chúng tôi tin chắc vào nơi đỗ xe moóc này cũng vì nguyên nhân đó, nó lưu dấu hung thủ mò đến đây. Việc này có thể hữu ích.” Rồi ông ném cho cô một cái liếc mắt lạnh lùng. “Tìm được gì nữa không?”

“Không!”

Không nói thêm câu nào ông rời khỏi xe moóc, Dance đi theo. Ông gọi Harutyun. “Có tìm thấy gì không? Các nhân chứng thế nào?”

“Không tìm được gì.”

Stanning cũng lắc đầu.

“Lopez đâu?”

“Đang hoàn thành nốt tại trung tâm hội nghị.”

Madigan rút điện thoại ra khỏi chiếc đai lưng sáng bóng rồi gọi một cuộc. Ông bước tránh ra chỗ khác và nói chuyện rất ngắn gọn. Dance không nghe được gì. Trong khi nói, ông ta đảo mắt nhìn quanh nơi này, lơ đãng xem xét nơi ở của người quá cố, nhìn lướt qua Dance.

Tắt máy, ông quay sang Harutyun. “Tôi muốn cậu tìm Edwin. Đưa gã về đây. Tôi không cần biết gã đang ở đâu hay đang làm gì. Tôi cần nói chuyện với gã. Ngay bây giờ.”

“Bắt luôn không?”

“Không. Làm gã hiểu là sẽ tốt cho gã nếu chịu đến đây. Quyền lợi của gã, cậu biết đấy.”

Dance nghe thấy tiếng thở hắt thô lỗ khi Madigan chăm chú quan sát nét mặt cô. “Sao nào? Cô không cho rằng đó là một ý hay à?”

Cô đáp, “Không. Tôi bỏ phiếu cho theo dõi.”

Madigan liếc mắt sang Harutyun. “Làm đi.”

“Tất nhiên rồi, sếp.” Harutyun bước lên chiếc xe tuần tra của mình rồi phóng đi mà chẳng nói lời nào với Dance.

Không, cô quả quyết: Tay cảnh sát này đã không xem lời ca khúc của Kayleigh.

Madigan quay về xe mình, cái bụng bự của ông ta lắc lư khi nhìn qua quang cảnh và càu nhàu, “Crystal. Nghe này, tôi cần cô đi với tôi. Nói chuyện một chút trong xe tuần tra của tôi. Chúng ta sẽ lấy xe của cô về sau.”

Người phụ nữ ngoan ngoãn trèo lên ghế hành khách trong xe của Madigan. Một lúc sau họ đã tiến thẳng ra đường cao tốc, chẳng buồn nói tạm biệt Dance.

Chẳng thành vấn đề.

Cô lần tìm chìa khóa và quay về phía chiếc SUV. Rồi chợt dừng bước, nhắm mắt lại một thoáng trong cơn tức giận, bật ra một tiếng cười lanh lảnh, cay đắng. Xe cảnh sát của Crystal đang nằm ngay sát hãm xung phía sau chiếc Pathfinder của Dance. Phía trước là một nhà để xe toàn đồ vứt đi. Một khối xi lanh V-8, cô đoán phải nặng đến nửa tấn, án ngữ ngay trước mặt chiếc SUV có sáu phân.

Cô chẳng đi đâu được hết.

❀ ❀ ❀

[1] : Bản dịch là ‘đĩa LP 33⅓ vòng/phút, 45 đĩa single và các đĩa cổ từ những năm 1978 và các lõi quấn băng’ (Caruri).

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.