HAI TIẾNG SAU, tay bác sĩ phẫu thuật, một người đàn ông Nam Á trong bộ đồng phục hộ lý màu xanh, trông có vẻ mệt mỏi chậm rãi bước xuống tiền sảnh có ánh sáng trắng của bệnh viện Cộng đồng Fresno, tiến về phía phòng chờ.
Dance nhìn Kayleigh, cả hai cùng đứng dậy.
Người đàn ông này dường như không biết phải báo tin cho ai: cô ca sĩ Fresno nổi tiếng, hay người phụ nữ dong dỏng cao với khẩu súng trên hông. Ông nói với hai người rằng anh ta sẽ sống. Tuy mất nhiều máu nhưng về cơ bản anh ta sẽ phục hồi. “Viên đạn sượt qua động mạch cảnh và xương sống của cậu ta.” Hiện Edwin sắp thoát khỏi tình trạng hôn mê. Họ có thể gặp anh ta trong vài phút nếu muốn.
Hai người tìm đến Phòng phục hồi, bước vào trong và thấy Edwin đang nhìn trừng trừng thất thần lên trần nhà.
“Này,” gã lẩm bẩm. “Này.” Chớp mắt. “Cảm giác hệt như khi tôi vừa cắt a-mi-đan xong vậy.” Giọng gã dường như không bị ảnh hưởng; vẫn nhẹ nhàng thế, dù có hơi méo mó. Và gã dường như hoàn toàn kiệt quệ.
Kayleigh nói, “Trông anh khá lắm, mọi thứ ổn rồi đấy.”
Mặc dù lỗ đạn hẳn là khá nhỏ - khoảng chín milimet, dĩ nhiên - vết bầm màu cà tím vẫn lan rộng ra cả bên ngoài lớp băng dày che phủ vết thương.
“Không đâu, em biết đấy, vẫn còn đau nhiều.” Gã xem xét ống IV truyền dịch, có khả năng là morphine. Rồi nói thêm, “Và tôi sẽ nhận được những viên thuốc rất hữu ích sau khi ra viện, bác… bác sĩ bảo tôi thế. Bác sĩ, em biết đấy.”
“Ngày mai tôi sẽ ra viện.” Trên mặt gã nở nụ cười toe toét xấu xí, và chỉ lần này, nụ cười ấy không còn quái dị nữa. “Tôi nghĩ tôi sẽ ở đây, em biết đấy khoảng một tuần. Có thể hơn.” Hai mí mắt gã khép lại, Dance tự hỏi có phải gã ngủ rồi không. Rồi chúng lại mở ra. “Một tuần,” gã lặp lại như kẻ say.
“Tôi mừng vì thấy anh đã khá hơn,” Kayleigh nói. “Tôi đã rất lo lắng.”
Gã nhíu mày rồi nói chậm rãi: “Không mang hoa tặng tôi nhé, tôi để ý đấy. Không có hoa. Sợ tôi hiểu nhầm à?” Rồi gã phá lên cười. “Đùa đấy.”
Kayleigh cũng mỉm cười.
Khuôn mặt Edwin trở nên u buồn. “Alicia… tất cả những chuyện này là sao? Cô ta hóa điên rồi à? Ý tôi là Alicia. Đã xảy ra chuyện gì?”
Dance đáp, “Cô ta định giết Kayleigh và gài ở đó vài thứ lấy cắp từ nhà cậu, để có thể đổ tội cho cậu. Cô ta còn giả chữ Kayleigh để viết mẩu giấy, nói rằng Kayleigh muốn Alicia quản lý ban nhạc.”
“Cô ta làm thế à? Giết cả Bobby Prescott? Và tấn công mẹ kế của em?” Edwin hỏi.
Kayleigh gật đầu.
Rồi cân nhắc những lời nhận xét của nàng ca sĩ vài tiếng trước đó, gã nói thêm, “Cô ta đã làm thế…” Rồi tập trung lại. “Cô ta làm thế vì muốn được nổi tiếng. Ai cũng muốn điều đó, tôi đoán vậy. Như một kiểu ma túy. Giống như viết Harry Porter, muốn trở thành Daniel Craig. Họ muốn được nổi danh mà.”
Hai mắt đẫm lệ, Kayleigh thì thầm, “Tôi không biết phải nói gì, Edwin… Tất cả đúng là một đống hỗn độn.”
Gã cố gắng nhún vai nhưng nhăn nhó vì đau.
“Anh không cần phải đến nhà mà, Edwin. Tôi đã nói với anh nguy hiểm lắm.”
“Phải,” gã đáp, có thể là nhạo báng, hoặc có thể hoàn toàn không nắm bắt được những gì cô bé nói. Gã hoàn toàn bị ngấm thuốc rồi.
“Chuyện gì đã xảy ra phía sau thế?”
Gã cố gắng tập trung. “Phía sau?”
“Tại nhà Kayleigh?”
“À, tại nhà Kayleigh… Cô ấy kể cho tôi nghe về Alicia và vụ cháy, nên tôi gọi cho cảnh sát phòng cháy, nhưng tôi không thể dừng lại được. Em đã bảo tôi dừng lại đúng không?”
“Tôi đã nói thế.”
“Nhưng tôi không thể. Tôi tiếp tục lái xe đến ngôi nhà. Khi đến đó, tôi đỗ xe bên vệ đường nên Alicia không trông thấy tôi. Tôi len qua những hàng cây để vào nhà. Cửa bếp mở và tôi thấy Alicia cạnh cầu thang. Cô ta không trông thấy tôi. Tôi giải quyết cô ta luôn. Cô ta thực sự rất khỏe. Ý tôi là thực sự khỏe, em biết đấy. Tôi đã bất ngờ. Khẩu súng bị cướp cò trước khi tôi kịp giật nó khỏi tay cô ta. Cô ta nhảy chồm vào tôi nên tôi nổ súng. Tôi chẳng nghĩ gì cả. Cứ thế tôi bóp cò thôi. Tôi thậm chí còn chẳng biết mình bị bắn. Tôi chỉ nhớ được là chúng ta đang cố gắng dập lửa, em và tôi… và khi tỉnh lại tôi thấy mình ở đây.”
Đôi mắt gã từ từ khép lại, rồi bật mở nhìn Kayleigh. “Tôi đã định gửi cho em một thứ trước khi đi. Có một tấm thiệp. Tôi sẽ gửi em một tấm thiệp. Có một món quà bên trong nữa. Áo khoác của tôi. Nhìn vào túi đi. Áo khoác của tôi đâu nhỉ?”
Dance tìm thấy cái áo trong nhà vệ sinh. Kayleigh thọc tay vào túi rút ra một phong bì dán kín, đề tên người nhận là cô.
“Mở nó ra đi.”
Cô liền làm theo. Nhìn qua vai cô bé, Dance để ý tấm thiệp cửa hàng dược phẩm ngu ngốc với ảnh con chó trông rất buồn bã ở mặt trước, trái bóng bay trên đầu nó ghi dòng chữ, “Tôi xin lỗi.”
Kayleigh mỉm cười. “Và tôi cũng xin lỗi anh, Edwin.”
“Nhìn trong khăn tay đi.”
Cô mở một tờ giấy mỏng gấp tư; bên trong là ba miếng gảy đàn guitar nhỏ. “Ôi, Edwin.”
“Tôi sắm được gạc hươu trong một tiệm cầm đồ tại Seattle. Tôi đã làm chúng từ gạc hươu.”
“Chúng thật đẹp.” Cô bé cho Dance xem, và cô cũng phải công nhận là đẹp.
“Tôi…” Mắt gã đảo một vòng quanh căn phòng, rồi nhớ ra chuyện cần phải nói. “Tôi đã từng gửi chúng cho em, nhưng em đã trả lại. Ý tôi là ai đó đã gửi trả lại. Nhưng nếu em muốn, bây giờ em có thể giữ chúng.”
“Dĩ nhiên tôi muốn. Cảm ơn anh rất nhiều. Tôi sẽ dùng chúng tại buổi hòa nhạc. Thực ra tôi sẽ trực tiếp cảm ơn anh vào hôm đó.”
“Ôi không. Lúc đó tôi về thẳng Seattle mất rồi. Lúc tôi đang gói ghém đồ đạc thì Alicia gọi.” Một nụ cười héo hắt.
“Anh đi ư?”
“Tốt hơn cho em, tôi nghĩ vậy.” Gã phá lên cười. “Tốt hơn cho cả tôi nữa, em biết đấy. Em nghĩ một ngôi sao nổi tiếng như em, rồi có những thằng điên muốn lợi dụng em để ám sát một chính trị gia, rồi tên tâm thần nào đó ăn cắp đống rác của em để đổ tội giết người cho em. Chẳng tưởng tượng nổi một fan hâm mộ có thể trở nên nguy hiểm thế.”
Cả Dance cùng Kayleigh đều mỉm cười.
“Nghĩ rằng tôi… Nghĩ rằng tôi… tốt hơn nên ở lại Seattle.” Đầu gã gục xuống, gã lẩm bẩm. “Ở đây cũng không nóng. Thực sự là nóng ở… ở đây nóng.”
Kayleigh mỉm cười nhưng háo hức nói, “Edwin, anh không thể lái xe trong tình trạng này. Đợi thêm hai ngày đi. Xin anh. Hãy đến dự buổi hòa nhạc nếu anh cảm thấy đủ khỏe để tham dự. Tôi sẽ dành cho anh một vé phía trung tâm hàng đầu.”
Gã đang yếu đi rất nhanh. “Không. Tốt hơn. Tốt hơn tôi…”
Thế rồi gã thiếp đi. Kayleigh nhìn các miếng gảy, dường như bị xúc động chân thành trước món quà này.
Cô cùng Dance rời khỏi bệnh viện. Khi ra đến bãi đỗ xe thì Kayleigh bỗng phá lên cười.
Nàng đặc vụ nhướng mày.
“Này, chị nghe chuyện về cô nàng ca sĩ nhạc đồng quê tóc vàng chưa?”
“Kể chị nghe đi!”
“Cô ta ngốc đến mức bị kẻ rình mò cô ta hạ đo ván.”