Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 256 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Chương 18

❊ ❊ ❊

KATHRYN DANCE ĐANG ở miền Nam Fresno, cố gắng tìm ra nhà hàng Crystal Stanning đã giới thiệu.

Tuy nhiên, tâm trí cô lại đang nghĩ đến cách đối phó với cơn chấn động khi Charles Overby, hay nhiều khả năng hơn, là Giám đốc CBI tại Sacramento nói với Cảnh sát trưởng Anita Gonzalez, rằng Dance sẽ tiếp quản vụ sát hại Bobby Prescott.

Cô thực sự giật bắn mình khi nghe điện thoại reo.

À, Charles đây mà, hy vọng mình không quấy rầy những bữa trưa thoải mái của ông ta…

“A lô?”

“Kayleigh đấy à?”

“Vâng.”

“Pike Madigan đây.”

Cô không nói gì.

“Nói chuyện một lúc được không?”

Cô nghĩ mình nghe thấy tiếng thìa quèn quẹt. Một cái chép miệng. Có phải ông ta đang ăn trưa và để điện thoại kẹp trên cổ không? Hay ăn thêm kem? “Nói tiếp đi.”

“Cô đang định làm gì đấy?”

Cô đáp. “Đang định ăn gà sốt kiểu Thái tại quán Julio.”

“Lựa chọn tốt đấy. Chỉ là đừng ăn món bánh ngô Tamales nhé. Ở Lard City.”

Giờ đến lượt ông ta ngập ngừng. “Tôi vừa nhận được cuộc gọi của trưởng Đội Điều tra Hiện trường, Charlie Shean. Đánh vần là S-H-E-A-N. Không phải một diễn viên đâu[1]. Quả là điều đáng buồn. Một người tốt.”

Cô nhớ lại đội ngũ thiện chiến tại trung tâm hội nghị, hiện trường chiếc xe moóc, ngang ngửa trình độ với đội CSU của một thành phố lớn.

“Toàn bộ các bằng chứng pháp y đều cho kết quả âm tính. Không có bụi hay dấu vết nào khác trên các tấm ảnh, đồ lưu niệm trong nhà thuê của Edwin trùng với bụi trong xe moóc của Bobby. Một nhân viên của chúng tôi đã rà dữ liệu trên thẻ tín dụng của Edwin? Gã đã mua mọi thứ chúng tôi tìm thấy trong nhà gã trên eBay. Chúng tôi lấy dấu vân tay của gã khi tạm giam gã. Không trùng với bất kỳ dấu vân tay nào trong xe moóc của Bobby hay tại trung tâm hội nghị. Không có dấu chân, chẳng có dấu vết nào hết. Các lốp xe của gã cũng chẳng mang lại kết quả gì. Đúng là phí công.”

“Ông thả gã đi rồi à?”

“Ừ, một tiếng trước. Trả lại hết mọi thứ chúng tôi đã lấy.”

Dance nghĩ đây là việc tốt nhất một người như Madigan có thể làm cho thấy sự hối hận.

Nhưng cô đã lầm.

“Tôi muốn nói rằng tôi xin lỗi.”

Và lời xin lỗi vẫn chưa kết thúc.

“Cô đã đúng và tôi đã sai. Thằng khốn ấy đã đánh bại tôi. Như thể lý do duy nhất gã đến là để tìm hiểu thông tin về cuộc điều tra.”

“Nếu hắn là hung thủ thì đúng, tôi nghĩ đó là một khả năng.”

“Thằng cha này hoàn toàn khác với những kẻ tôi đã từng xử lý. Cô xử lý gã sẽ tốt hơn tôi. Nếu còn hứng thú, cô có muốn quay lại giúp đỡ chúng tôi không? Chúng tôi chắc chắn cần đến sự hỗ trợ của cô.”

Không chút ngần ngừ. “Được chứ.”

Cô chắc chắn sẽ gọi cho Overby và rút lại lời đề nghị lúc trước.

“Tôi rất biết ơn đấy.”

Dance nghĩ lại lời Stanning đã nói về những lo lắng của Madigan. “Có một điều tôi muốn nói, Thanh tra. Đây là vụ của ông. Tôi chỉ là cố vấn thôi.”

Nói cách khác, vinh quang và các buổi họp báo - tất cả đều là của ông. Thêm nữa tôi căm ghét chúng cũng nhiều như cộng sự của ông, Dennis Harutyun.

“Cảm ơn cô vì điều đó. Bây giờ nếu muốn cô hãy quay lại đây. À chào mừng cô đến với FMCSO nhé, Cảnh sát Dance. Này, sẽ rất thú vị đấy nhá, cô có nghĩ vậy không?”

NHƯNG RỐT CỤC, đó chính là .

Lý do Kayleigh không nhìn thấy bất kỳ màu đỏ nào là do ánh sáng bị phản chiếu bởi kính chắn gió, nó chiếu sáng con đường của cô như đèn pha nhà hát. Sắc đỏ rực của chiếc Buick nằm thấp hơn tầm mắt của cô khi nhìn từ ngôi nhà.

Edwin Sharp cách chỗ cô mười lăm mét. Gã đã tìm thấy một lợi thế mới. Gã ngồi trên mui chiếc xe đỗ trên lề đường, hai chân đu đưa và mắt nhìn chằm chằm về phía nhà cô, nụ cười bệnh hoạn nở trên môi. Người gã không ngừng nghiêng ngả tới lui, khiến ánh sáng vụt lóe rồi vụt tắt.

Cô khuỵu gối xuống. Nhưng gã không có phản ứng gì, cô biết gã không nhìn thấy cô.

Di chuyển thêm khoảng ba mét nữa sang bên, Kayleigh lại nhìn ra ngoài qua bụi cây. Gã đang đeo tai nghe, bàn tay gã vỗ lên hông theo điệu nhạc. Đó sẽ là một trong số những ca khúc của cô. Nhưng là bài nào?

Thi thoảng gã quay đầu, quét mắt qua ngôi nhà như thể đang thưởng lãm một tác phẩm nghệ thuật.

Hoặc… chờ đợi. Có nét gì đó trên khuôn mặt gã. Nhưng biểu hiện đó nghĩa là gì?

Rồi cô cảm nhận được đó là khoái cảm. Gần như ngây ngất. Và không phải theo ý nghĩa tôn giáo. Hai mí mắt gã đôi lúc lại cụp xuống, nụ cười của gã sâu hơn. Gã dường như thấy khó thở, ngực rướn lên.

Như thể gã đang làm tình.

Phải chăng tay gã vỗ vào hông để hòa nhịp với tiếng nhạc? Hoặc, Lạy Chúa tôi, phải chăng tay gã đang làm cái gì đó khác? Cô không hiểu nổi tại sao?

Không, gã không thể làm chuyện đó!

Nhưng vẻ mặt gã.

Ôi, thật kinh tởm!

Miệng gã há nửa chừng, hai mí mắt bên dưới hàng lông mày như đang trồi lên… như thế là quá đủ đối với cô.

Cô bước lùi lại thật nhanh rồi vấp ngã. Tuy nhiên cái cây cô bám vào cho khỏi ngã là một cành thông non nhỏ, nó oằn sang một bên dưới sức nặng của cô.

Điều đó đập vào mắt Edwin.

Chuyển động của gã ngừng lại, gã nhìn trừng trừng về phía Kayleigh đang kinh hoàng nép mình dưới đất.

Gã có thấy cô không? Phải chăng gã đang tiến về phía cô với khóa quần kéo xuống?

Hốt hoảng, Kayleigh xoay người lại và chạy hết tốc lực.

Chạy lắt léo qua những cái cây, qua bụi rậm mà không dám quay lại nhìn đằng sau… Rồi hàng rào quây xung quanh khu vườn quý giá của cô hiện ra. Cô giảm tốc nhưng không buồn chạy qua cổng. Cô vươn tay ra để nhảy qua hàng rào, như cô từng chơi nhảy ngựa trong giờ thể dục - can đảm chấp nhận thử thách, nhưng giống lúc này, cô thường xuyên tiếp đất bằng mạng sườn.

Tim đập thình thịch, cô đứng dậy và loạng choạng bước vào nhà, đóng sầm cửa ra vào rồi quay người lại.

Cô nhìn khắp lượt khu vườn của mình. Hỏng hết rồi! Hỏng vĩnh viễn rồi. Cô không bao giờ dám bước vào trong đó lần nữa, mà không nghĩ đến và điều đang làm.

Cô ép mặt mình vào ô cửa sổ.

Ánh sáng nhấp nháy vẫn tiếp tục một lúc.

Rồi nó bắt đầu di chuyển về phía đường chính. Cô thoáng liếc thấy sắc đỏ khi chiếc xe chậm rãi tiến về phía đường giao nhau, quẹo phải rồi biến mất.

Kayleigh nhảy dựng lên vì tiếng chuông điện thoại, tiếng guitar Hawaii và tiếng ngâm nga một âm rung. Cô từ từ rút điện thoại ra. Có phải là Edwin, hay kẻ nào khác đang gọi với đoạn hai của ca khúc Your Shadow? Thông báo về một vụ giết người khác?

Cô giơ điện thoại lên. Mắt nhìn xuống màn hình. Sau một lúc chần chừ, cô ấn nút TRẢ LỜI.

❀ ❀ ❀

[1] : cùng cách đọc với Charlie Sheen, tên diễn viên nổi tiếng trong làng điện ảnh Hollywood .

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.