Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 79
Chương 79

❊ ❊ ❊

“TRÔNG EM CÓ vẻ ngạc nhiên hơn nhiều so với anh tưởng đấy,” Boling nói, bước lùi lại và nới lỏng vòng tay.

Anh nhìn xung quanh, mặt nhăn lại cường điệu. “Người tình bí mật của em chắc phải ở quanh đây. Chết tiệt thật, còn anh phải mua vé này. Có lẽ em cho hắn vé miễn phí rồi.”

Dance phá lên cười, cho dù âm thanh tiếng cười chỉ khiến cô cảm thấy tệ hơn, nhắc lại nhiều khoảnh khắc vui vẻ họ đã chia sẻ với nhau. Cả hai cùng bước đến phía xa trong hậu trường sân khấu.

Boling nhìn quanh. “Có chuyện gì thế? Mọi người không sao chứ?”

“Khó nói lắm.” Cô không thể tránh được câu trả lời khó hiểu.

Anh nhìn cô chăm chú. “Chúng mình khó gọi cho nhau quá. Anh đang phải làm việc mười tiếng một ngày. Mẹ em bảo em đang giải quyết một vụ bắt cóc. Khi đang trong kỳ nghỉ nào đó, đúng không?”

Mẹ mình, đúng là gián điệp.

“Và cả Lincoln cùng Amelia cũng có mặt ở đây?”

“Không có họ thì không thể phá vụ này được.” Cô kể cho Boling về những dấu vết khiến cô nghĩ Edwin đã nhập tâm những ca khúc của Kayleigh, ca khúc về việc lớn lên trong ngôi nhà gần một mỏ bạc. “Đó là cách bọn em lần ra gã.”

Boling cúi người xuống hôn cô thật nhanh, môi anh ép chặt vào môi cô.

Điện thoại của cô reo vang. Một cái liếc mắt xuống dưới. Là Michael O’Neil.

Sao lại mỉa mai đến thế nhỉ?

“Em có phải nghe không?”

“Kệ đi,” Dance đáp.

“Đông người thật,” anh nói. “Anh đã nghe một trong các đĩa nhạc của Kayleigh trên đường tới đây. Anh không thể đợi được xem sô diễn.”

“Về chuyện đó… có thể có nguy cơ bị hoãn rồi.” Và cô kể anh nghe về trận cãi vã giữa hai cha con. “Không! Ý em là hủy trọn buổi diễn luôn à?”

“Có vẻ thế.”

Đám nhân viên kỹ thuật, ban nhạc của Kayleigh, các nhạc sĩ hỗ trợ người địa phương, một dàn hợp xướng của trẻ em… tất cả đều đang đứng xung quanh, vụng về đưa mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm trục trung tâm của buổi tối nay. Cảm giác khiếp sợ là rõ ràng. Kayleigh là nghệ sĩ trình diễn có tâm tính ít bất thường nhất thế gian. Nếu cô bé giận dỗi bỏ đi rồi ngồi trong xe moóc chờ được vỗ về, đó sẽ không phải là tính cách một diva. Sự vắng mặt của cô có thể phản ánh cảm xúc của một trong những ca khúc hit, “Tốt Hơn Nên Ra Đi (và Ra Đi Là Điều Tốt).”

Bishop Towne chỉ còn một mình, chùi hai tay vào quần dài. Đã quá buổi hình diễn năm phút rồi. Khán giả vẫn chưa sốt ruột, nhưng họ sẽ sớm làm ầm lên.

Dance thấy hai vai mình căng cứng khủng khiếp. Cô quay lại, nhìn khuôn mặt đẹp trai của Boling, mái tóc nâu mỏng và làn môi hoàn hảo của anh.

Nhưng cô tự nhủ với mình, cảm thấy cái lò xo thép của tâm hồn cô uốn cong trong lòng. Cô đã mất một người đàn ông trong bi kịch, và cô thà mất một người theo cách này - trong cuộc đời mình ai cũng phải tiến về phía trước, mạnh mẽ với vài vết thương. Một điều có thể diễn ra trong tương lai. Cô cho rằng - ít nhất - cũng không có ai khác trong cuộc đời anh ấy. Cô chắc chắn rằng Boling và lũ trẻ sẽ vẫn giữ liên lạc. Tạ ơn Chúa, họ vẫn chưa chuyển đến sống cùng nhau.

“Đây. Làm một ngụm đi.”

Anh trao cho cô một cốc Starbucks, cô ngửi thấy ngay lập tức bên trong cốc mùi vang đỏ. Và vì Boling là chuyên gia pha chế, nên chắc chắn đây là rượu ngon. Phải, rượu vang Malbec, cô suy luận ra ngay từ ngụm rượu đầu tiên - một trong nhiều loại rượu họ đang khám phá khi thưởng thức rượu vang ở Monterey và Carmel. Trong những đêm ấy họ đã rất vui…

Kathryn Dance tự nhắc mình: Không được khóc.

Không có điều gì không thể thương lượng.

Chuyện đó không thể thỏa hiệp được.

“Mọi chuyện ổn chứ?”

Cô giải thích. “Một vụ khó khăn.”

“Anh đã rất lo lắng cho em khi chúng ta cứ gọi nhỡ suốt.”

Thôi làm thế đi! Cô giận dữ trong câm lặng. Chỉ khiến người ta ghét thêm thôi.

Anh cảm nhận thấy sự căng thẳng của cô và lùi lại, buông tay cô ra, nhường không gian cho cô.

Cử chỉ ngay thẳng này còn làm cô bực mình hơn bao giờ hết.

Nhưng rồi anh quyết định đã đến lúc. Cô có thể đoán ra dễ dàng từ thái độ của anh. Phải, có lẽ anh muốn đợi chờ trước khi đưa ra tin xấu, nhưng lại thích nói thẳng luôn. Đàn ông mà. Hoặc họ chẳng nói ra điều gì riêng tư và nghiêm túc, hoặc họ chọn sai thời điểm mà phun ra hết.

Boling nói, “Này, anh có chuyện muốn nói với em.”

Ôi, cái giọng đó.

Chúa ơi, sao cô ghét cái giọng này đến thế.

Cô nhún vai, nhấp một ít rượu nữa. Một ngụm lớn.

“Được rồi, anh biết chuyện này sẽ có vẻ hơi lạ nhưng…”

Vì Chúa, Jon, nói tiếp đi. Em còn phải quay về với con em, lũ chó, những vị khách của em từ New York… và một người bạn ở đây sắp trở thành kẻ thù của 35.000 người.

“Xin lỗi, anh hơi căng thẳng về chuyện này.”

“Jon, không sao mà,” cô nói, thấy giọng mình ấm áp đến ngạc nhiên. “Tiếp đi.”

“Anh biết chúng mình có, à chính sách là không đi du lịch cùng bọn trẻ, không đi qua đêm. À…” Anh nhận ra mình dường như đang lan man, nên giờ đây phun ra một tràng. “Anh đang nghĩ tất cả chúng ta sẽ đi du ngoạn.” Anh nhìn sang chỗ khác. “Vì công việc tư vấn tạm thời của anh cần anh xuống San Diego trong hai tuần - ở La Jolla. Công ty đã thuê cho anh một căn gần bờ biển. Căn nhà này thuê trong một tháng, và họ nói rằng anh có thể giữ nó trong một, hai tuần sau khi xong việc. Thế nên anh đang nghĩ tất cả chúng ta sẽ xuống đó, cho bọn trẻ đi xem Lâu đài Hearst Castle rồi Lego Land hoặc Disneyland. Thực ra anh cũng muốn tới đó. Không chỉ riêng Lego Land đâu, mà cả Disneyland nữa[1] Vậy em nghĩ sao? Một tuần tại San Diego, cả bốn chúng ta?”

“Một tuần ư?”

Anh nhăn nhó. “Được rồi, anh biết chuyến đi này thật khó cho em, đặc biệt lúc này em đã mất bao thời gian rồi. Nhưng nếu em có cách nào có thể… Em biết không, căn nhà này có bốn phòng ngủ đấy. Cả bốn chúng ta sẽ có hai phòng riêng. Cả em và anh nữa. Nhưng dù thế đó là một bước tiến tốt đối với lũ nhóc, anh đang nghĩ vậy. Đi du lịch cùng nhau nhưng vẫn đảm bảo sự riêng tư, em hiểu ý anh không?”

“Một tuần ư?” Chính bản thân Dance cũng đang lan man.

Hẳn anh ấy đang nghĩ: Mình đã nói thế rồi đúng không nhỉ?

Ôi, lạy Chúa - chuyến đi này chỉ là tạm thời. Mẹ cô đã không nắm được hết thông tin.

Anh cảm nhận được cô đang ngập ngừng. Anh bèn nói theo kiểu chấp nhận, “Không quan trọng đâu. Nếu còn nhiều thời gian, em cùng bọn trẻ có thể bay đến. Chúng ta có thể ở bên nhau vài ngày. Ý anh là em có thể luôn luôn đến một mình. Nhưng anh không biết, anh nghĩ có thể sẽ rất tuyệt nếu có một kỳ nghỉ gia đình.”

Hai từ cuối này giống như đường viền ren: mỏng manh đấy nhưng tràn đầy hy vọng.

“Anh… này,” anh giật lùi lại khi cô vòng tay quanh người anh, vừa phấn khích vừa cực kỳ xấu hổ trước giả định của mình dựa trên thông tin sai - điều tồi tệ nhất một nhà hành pháp có thể bị ảnh hưởng.

Cô hôn anh thật nồng nhiệt. “Vâng, vâng, vâng! Chúng ta sẽ tìm cách. Em rất thích.” Rồi cô nhíu mày. “Nhưng làm cho em một việc nhé?”

“Được, tất nhiên rồi.”

Cô thì thầm, “Anh và em có thể có hai phòng liền kề không? Đôi khi lũ nhóc đi ngủ sớm lắm.”

“Việc ấy có thể thu xếp được.”

Cô lại hôn anh lần nữa.

Đúng lúc đó, điện thoại của cô reo chuông. Lần này O’Neil đã gửi tin nhắn: Đã ký xong giấy tờ ly dị. Hưởng thụ buổi hòa nhạc. Sớm gặp lại cô… Tôi hy vọng thế.

Ôi trời ơi, cô nghĩ.

Ôi trời ơi.

Lại một tiếng ting nữa. Cô nhìn xuống: XO, Michael.

Cô cất ngay điện thoại đi, và nắm lấy tay Boling.

“Có vấn đề à?” anh hỏi.

“Không,” cô đáp. “Chẳng có vấn đề gì hết.”

Rồi vóc dáng bệ vệ của Bishop Towne đến gần. Ông ta dừng lại, không chú ý đến Boling và càu nhàu với Dance, “Biết ngay là thế mà.” Ông ta hít một hơi sâu. “Thời điểm xảy ra những chuyện này là khi tôi quên không uống một ly. Giờ tốt hơn tôi nên ra ngoài và khiến đám người kia thấy bất hạnh thực sự.”

Ông nhẹ nhàng bước ra sân khấu.

Tất nhiên là tiếng vỗ tay, tiếng la hét vang lên như sấm dậy; đích thân Quý Ngài Nhạc Đồng Quê tiến ra chào đón họ, chuẩn bị giới thiệu cô con gái còn tài năng hơn nhiều của ông.

Ông vẫy tay.

Huyên náo.

Dance cùng Boling bước vào trong cánh gà để xem rõ hơn. Khi ánh đèn chiếu rọi vào Towne, trông ông ta như bé lại, già cả và chìm trong đau đớn. Ông hơi liếc mắt, ngập ngừng và tiếp tục với cây micro đã sẵn sàng.

Ông quét mắt qua đám đông, dường như ngạc nhiên khi có quá nhiều người ở đó, cho dù Dance nghi ngờ tay thương gia hiểu biết này hẳn biết được chính xác số lượng người, và những biên lai phòng vé.

Ông cất tiếng the thé, “Xin chào tất cả quý vị. Tôi…” Ông nghẹn lời rồi bắt đầu. “Tất nhiên tôi rất biết ơn quý vị đã có mặt ở đây đêm nay.” Dance để ý Bishop không dùng trọng âm miền Nam như khi nói chuyện bình thường. Giờ đây một trọng âm miền Đông Nam Hoa Kỳ điểm tô những từ ngữ của ông.

Thêm nhiều tiếng huýt sáo, la hét và tiếng vỗ tay.

“Xin lắng nghe. Xin lắng nghe. Tôi muốn đưa ra một thông báo quan trọng.”

Có một tiếng gõ và đám đông trở nên im lặng, mong được nghe chuyện gì đó không ổn, có lẽ liên quan đến vụ bắt cóc Kayleigh lúc đầu ngày, và những sự kiện khác trong một tuần qua.

Sự hoang mang của số đông đang bắt đầu tích tụ.

“Một lần nữa, chúng tôi biết ơn quý vị đã có mặt ở đây, biết ơn tất cả sự ủng hộ quý vị đã dành cho Kayleigh, ban nhạc và gia đình cô ấy trong quãng thời gian khó khăn này.”

Ông lại hắng giọng lần nữa.

Khi ông nói, “Tôi phải nói với quý vị…” Tràng pháo tay một lần nữa vang lên lần nữa, rồi lần nữa, ngày càng mạnh hơn. Và trở thành một sức mạnh riêng. Trong vòng có hai, ba giây, cả đám đông đều đứng dậy, gào thét, vỗ tay, huýt sáo.

Bishop bối rối. Chuyện này là sao?

Dance cũng không biết cho đến khi nhìn sang bên trái sân khấu, thấy Kayleigh Towne đang bước về phía trước, tay mang một cây guitar và đang vẫy chào đám đông.

Cô ngừng lại, gửi đến tất cả một nụ hôn gió.

Thêm nhiều âm thanh lạ lùng nữa lấp đầy khán phòng, những chiếc gậy ánh sáng vẫy tới vẫy lui, ánh đèn chớp từ mấy chiếc máy ảnh bị cấm mang theo lóe lên, tựa như ánh mặt trời trên mặt nước dập dềnh.

Dance để ý Suellyn và Mary-Gordon đang đứng cạnh Sheri Towne ở cánh gà đối diện, nhìn Kayleigh đến cạnh bố. Họ không đứng một mình. Art Francesco từ Global Entertainment đang đứng bên họ, nói chuyện vui vẻ cùng Sheri và cô con gái của chồng cô ta.

Trên sân khấu, Bishop cúi xuống ôm chầm lấy cô con gái, cô bé hôn lên má ông. Kayleigh hạ thấp xuống chiếc micro thứ hai đến miệng, rồi đợi chờ đám đông im lặng trở lại.

“Xin cảm ơn! Xin cảm ơn quý vị!… Bố tôi đang định nói với quý vị rằng, chúng tôi có một ngạc nhiên thật lớn cho quý vị đêm nay. Nhưng tôi quyết định tôi không thể để ông giành hết ánh đèn sân khấu như thế, như ông vẫn thường làm.”

Một tràng cười lớn.

“Điều chúng tôi muốn làm đêm nay, đó là mở màn chương trình bằng một tiết mục bao năm qua chúng tôi chưa từng làm. Một màn song ca giữa cha và con gái.” Giờ đây trong giọng nói của cô bé pha một chút âm miền Nam.

Tiếng vỗ tay càng trở nên vang dội hơn.

Cô trao cho Bishop cây guitar rồi nói, “Có lẽ tất cả quý vị đều biết cha tôi gảy guitar giỏi hơn tôi, thế nên tôi sẽ để ông vừa chơi guitar vừa hát, còn tôi sẽ bè một chút cùng ông. Bây giờ là một ca khúc cha tôi đã viết lời và thường hát với tôi khi tôi còn bé. Tôi nghĩ đây có thể là ca khúc đầu tiên tôi được nghe. Ca khúc có tên ‘Bố Nghĩ Con Sẽ Giống Bố Rất Nhiều’.”

Một cái liếc mắt về phía người cha và ông gật đầu, những biểu hiện nụ cười nhỏ nhất nở trên khuôn mặt dãi dầu của ông.

Khi tiếng vỗ tay và huýt sáo lắng xuống, Bishop Towne quàng dây đai guitar qua đôi vai rộng của mình, thử dây. Sau đó ông cùng Kayleigh điều chỉnh micro.

Ông quay lại đằng sau nhìn về phía ban nhạc, giờ đã vào vị trí. Ông nhận thấy họ đã sẵn sàng. Rồi ông quay lại với hàng nghìn fan hâm mộ đang háo hức đợi chờ, im lặng suy tư. Ông bắt đầu dậm chân, vươn người về phía trước rồi đếm vào micro, “Một… hai… ba… bốn…”

☆ ☆ ☆ ☆ ☆

❀ ❀ ❀

[1] : Bản dịch là: ‘Đặc biệt không phải vì Lego Land. Nhưng còn Disneyland thì sao?’ (Caruri).

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.