Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57
Chương 57

❊ ❊ ❊

LÊN KẾ HOẠCH cho hành động và hành động theo kế hoạch.

Óc phân tích của Peter Simesky tiếp tục đánh giá những cột mốc thực tế trong kế hoạch của mình so với những cột mốc dự tính. Hắn thấy nó đang tiến triển mau lẹ. Nói chung, các sự kiện đều phù hợp với những gì hắn cùng Myra Babbage vạch ra từ mười tháng trước.

Lúc này hắn đang đứng trong căn phòng nhỏ bẩn thỉu phía sau phòng khách, rà lại các tin nhắn văn bản bằng một trong các tài khoản nặc danh không thể lần ra được của hắn. Hắn dòm vào phòng khách nơi Kathryn Dance thông minh đáng ghét, Dân biểu Davis và Cảnh sát Dennis Harutyun đang xem - cho dù có khả năng không thực sự đang xem - một chiếc ti vi cũ. Đang phát một trận bóng nào đó. Davis chẳng vui vẻ gì khi ở đây nhưng trông ông ta không có vẻ đặc biệt sợ hãi.

Simesky quay lại và bước vào căn bếp sau nhà an toàn.

Kế hoạch…

Có mục tiêu rất đơn giản: xóa sổ kẻ phản bội nước Mỹ, Dân biểu William Garrett Davis, lão chính trị gia sẽ bán cả Tổ quốc cho những kẻ không thuộc về nơi này, những kẻ sử dụng Tổ quốc này cho mục đích riêng, những kẻ khinh bỉ sắc đỏ, trắng và xanh nhưng lại vui vẻ cướp giật đất nước vinh quang này một cách mù quáng. Thật khó khăn làm sao đối với Simesky khi phải diễn vai ngưỡng mộ và cúc cung trung thành với Davis, cam phận làm nhân viên để rồi thâm nhập vào nhóm nòng cốt của lão. Tuy nhiên, hắn đã làm công việc chết tiệt này thật tốt, gần như dành cho nó nhiều thời gian hơn bất kỳ ai khác trong nhóm của mình. Hắn đã làm bất kỳ việc gì cần thiết để tự dọn đường cho bản thân tiến sâu hơn vào giới của lão, thu thập càng nhiều thông tin càng tốt để chặn đứng kẻ phản bội, là kẻ - mà nếu được bầu làm tổng thống, khả năng này rất cao - sẽ hủy hoại cả đất nước vĩ đại này.

Khoảng hơn một năm trước, khi sự nổi tiếng của Davis bắt đầu lan rộng, Simesky làm việc cùng nhóm chuyên gia cố vấn đóng trụ sở tại Texas, với các văn phòng tại Washington, New York, Chicago và LA. Đó là một phần của hiệp hội không chính thức gồm các nhà tài phiệt giàu sụ ở miền Nam và Trung Tây, những kẻ điều hành các công ty, tổ chức phi lợi nhuận và thậm chí vài trường đại học. Cái nhóm này - đúng, chúng là những kẻ duy nhất và đều da trắng - không có tên chính thức, tuy nhiên với vẻ thân mật, cộng khiếu hài hước châm biếm, chúng đã chọn cái tên do một tên chuyên viết blog truyền thông tự do có tài nào đó đặt cho. Tay phóng viên ám chỉ nhóm này một cách khinh khỉnh là Những Kẻ Cầm Chìa, bởi theo lời anh ta, những kẻ cầm đầu tin rằng họ nắm giữ chìa khóa đánh tan tất cả những điều phiền muộn trên khắp đất nước này.

Nhóm này yêu cái tên đó.

Những Kẻ Cầm Chìa rót những khoản tiền kếch xù cho các ứng viên mà chúng nghĩ sẽ ủng hộ nhiều nhất cho những ý tưởng thích hợp để nước Mỹ không ngừng mạnh mẽ: cắt giảm chính quyền liên bang, hạn chế thuế má, tham gia tối thiểu vào chính trị thế giới, và quan trọng nhất, gần như loại bỏ hoàn toàn tình trạng nhập cư. Kỳ lạ là Những Kẻ Cầm Chìa có rất ít kiên nhẫn với những gì mà theo ý kiến của chúng, là các phong trào tản mạn và thiển cận như Tea Party, quyền tín ngưỡng, những lệnh cấm nạo phá thai và đồng tính luyến ái.

Không, những vấn đề quan trọng đối với Những Kẻ Cầm Chìa là khi người Mỹ đánh mất sự tự cường do chủ nghĩa xã hội, và sự tinh khiết bị hòa tan do nhập cư. Các nhà lãnh đạo như Bill Davis sẽ kéo đất nước này đi thẳng đến khánh kiệt, và suy đồi đạo đức.

Nói chung, nỗ lực của Những Kẻ Cầm Chìa liên quan đến ủng hộ tài chính cho các ứng viên, quảng bá các chiến dịch đưa thông tin sai lệch chống lại các phóng viên và con buôn chính trị phản bội, những trò nói xấu và châm chích cá nhân.

Nhưng đôi khi chúng cần nhiều hơn thế.

Và đó là khi nhóm chuyên gia cố vấn vô danh của Peter Simesky nhận được một cuộc gọi, đề nghị hắn giải quyết một vấn đề quan trọng đặc biệt.

Tuy nhiên hắn nghĩ ra giải pháp tốt nhất.

Song là một giải pháp cực đoan.

Những Kẻ Cầm Chìa biết rằng bất kể là nhiệm vụ gì, Simesky đều sẽ tạo được một kế hoạch chỉn chu và hiệu quả, nên rõ ràng cái chết của tay nhà báo tự do thích lên mặt phải trông như một tai nạn, hoặc cái chết của nhà hoạt động vì môi trường kia sẽ giống vụ tự sát, hay cái chết của tay dân biểu cải cách phải như một vụ tự sát gây ra do tình yêu của một kẻ rình mò dành cho nàng ca sĩ nổi tiếng.

Và những kế hoạch thông minh như thế thường dính đến một con dê tế thần.

Xin chào, Edwin.

Ý tưởng sử dụng kẻ rình mò này chợt nảy ra vào mùa đông năm ngoái, khi hắn cùng Myra Babbage - đối tác kinh doanh, và đôi khi là người tình của hắn - thâm nhập vào các hàng ngũ của Davis. Khi tiến hành nghiên cứu thấu đáo, Peter Simesky biết Davis là một fan bự của Kayleigh Towne. Tay dân biểu này đã sử dụng ca khúc ủng hộ nhập cư Leaving Home tại các cuộc mít tinh lớn và trong các quảng bá cho chiến dịch.

Simesky xem xét các trang web của Kayleigh và biết một fan hâm mộ cuồng tín tên là Edwin Sharp. Gã đã đăng hàng trăm nhận xét về nàng ca sĩ, và bị các fan khác mô tả như một 'kẻ lập dị'.

Hoàn hảo.

Những Kẻ Cầm Chìa có rất nhiều nguồn lực[1], và chỉ mất một ngày để tìm được hết các nhà cung cấp dịch vụ Internet xử lý các tài khoản email của Kayleigh Towne và Edwin. Không may là dường như chẳng có gì đặc biệt đe dọa trong các lá thư và bài đăng của Edwin. Nhưng gã rõ ràng là một kẻ mất thăng bằng và gây rắc rối, như thế là quá đủ cho kế hoạch của Simesky. Hắn cùng Myra gửi cho Edwin những bức thư điện tử, thư tay giả như Kayleigh gửi có nội dung: cô bé xúc động trước sự chú ý của gã, thậm chí còn đề nghị được chung sống cùng gã. Nhưng cô bé phải thận trọng, bề ngoài vẫn tỏ ra mơ hồ, nếu không cha cô bé sẽ gây ra những rắc rối khủng khiếp.

Xóa hết tất cả các email và đốt hết thư tay của em đi. Anh phải làm thế, Edwin. Em rất sợ cha em!

Những lá thư nêu rõ rằng không cần biết cô bé nói gì trước truyền thông, cô bé vẫn thích được gặp gã tại buổi hòa nhạc vào thứ Sáu. Nếu có thể cô bé sẽ gặp gỡ gã sau đó nữa. Riêng tư.

Edwin, đêm qua em đã nghĩ về anh. Anh hiểu các thiếu nữ thường có những suy nghĩ kiểu đấy mà…

Myra Babbage đã nghĩ ra những dòng này.

Và Edwin đã làm đúng theo những gì chúng muốn, chuyển xuống Fresno và mang theo danh tiếng loạn thần kinh của gã, còn điên hơn nhiều so với những gì chúng hy vọng.

Gã cùng Myra Babbage đã tiến hành do thám tại căn nhà được Edwin thuê ở Fresno để thám thính quy luật hoạt động của gã, đánh cắp một số bằng chứng có thể gài ở địa chỉ ám sát Davis để đổ tội cho kẻ rình mò. Và, ngày hôm nay là lúc hành động. Mary gọi cho Edwin để giả vờ là ả đang làm việc cho Kayleigh. Ả nói rằng nàng ca sĩ đã quyết định muốn gặp gã nhưng họ phải rất thận trọng. Gã phải đến khu mua sắm Fashion Fair và cắt đuôi cảnh sát, sau đó đợi nàng ở bãi bốc dỡ hàng công ty Macy’s.

Myra phóng xe qua rồi vẫy tay. Thằng đần tội nghiệp nhảy ngay vào chiếc SUV ăn cắp, cười toe toét đầy háo hức. Khi gã quay người lại để thắt dây an toàn, ả đã bắn gã bằng súng gây mê, tiêm thuốc an thần rồi trói nghiến lại. Sau đó ả vào siêu thị và tải bài lên từ Java Hut, có nội dung là ai đó sắp làm điều gì đó để Kayleigh phải nhớ đến gã mãi mãi. Bài viết nêu rõ Bill Davis sẽ trở thành nạn nhân.

Và lúc này đây, Myra cùng Edwin Sharp gần như không còn tỉnh táo, đang trên đường đến nhà an toàn.

Trong vài phút nữa, kế hoạch sẽ được hoàn tất: Myra sẽ đến, mỉm cười với tay nhân viên an ninh Tim Raymond, trước khi bắn vỡ sọ anh ta bằng khẩu súng ngắn. Cùng lúc đó Simesky sẽ bước vào phòng khách để bắn chết tay dân biểu và những người khác. Sau đó hắn cùng Myra sẽ lôi Edwin vào phòng, bắn vào đầu gã bằng khẩu súng của Harutyun rồi bôi thuốc súng lên tay kẻ rình mò.

Lên kế hoạch các hành động, và hành động theo kế hoạch…

Nhưng đôi khi có những thay đổi.

Kathryn Dance.

Sự xuất hiện của cô có thể giúp giải quyết êm rắc rối hắn đã lo ngại - rằng có thể nảy sinh nghi ngờ nào đó khi chỉ còn hắn và Myra sống sót. Nếu Dance cũng còn sống, hiện trường có vẻ sẽ trở nên chính đáng hơn nhiều. Cho dù hắn sẽ phải đạo diễn màn kịch này, dĩ nhiên làm sao để Dance không thể trông thấy hắn là người bắn.

Simesky sẽ bắn vào lưng Dance, làm cô bị tê liệt nhưng không giết cô, sau đó giết chết Davis cùng Harutyun. Khi họ chết rồi, Simesky sẽ quát câu kiểu như, “Edwin, không! Mày đang làm cái gì thế?”

Thật lý tưởng nếu Dance tỉnh táo và nghe được tiếng thét của hắn. Sau đó cô ta sẽ báo cáo chuyện này cho cảnh sát, khẳng định Edwin là người bắn duy nhất. Nếu không, dù cô ta có chết, cũng chẳng phải mất mát to lớn gì.

Cuối cùng Simesky giận dữ nghĩ, lẽ ra cô đã có thể ra ngoài ăn tối với tôi, con khốn! Có khó khăn gì đâu chứ?

❀ ❀ ❀

[1] : bản dịch là ‘cả một nguồn phong phú’ - NQK

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.