Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61
Chương 61

❊ ❊ ❊

“Cảm ơn nhiều nhé, cô Dance.”[1]

Có gì đâu.

Trong nhà để xe ở Jose Villalobos, Dance tắt máy ghi âm kỹ thuật số và bắt đầu gói ghém các dây cáp lẫn micro. Cô mất cả ngày không phải với tư cách một đặc vụ hành pháp, mà như một kỹ sư thu âm và nhà sản xuất - và nhóm Những Người Công Nhân vừa hoàn tất giai điệu cuối cùng - một bản son huatesco, theo phong cách truyền thống của âm nhạc từ miền Đông Bắc Mexico với một nhạc cụ tám dây cộng hưởng như guitar, hay là jarana, và violin. Nghệ sĩ violin là một anh chàng mảnh khảnh bốn mươi tuổi gốc Juarez, chơi rất phiêu, thậm chí còn hòa trộn cả những giai điệu cải biên của Ban nhạc Hot Club de France do nghệ sĩ vĩ cầm jazz Stéphane Grappelli sáng lập.

Dance rất vui sướng vì chuyến du hành âm nhạc kỳ lạ, đắm say và quyến rũ này. Cô buộc phải ngăn mình không vỗ tay theo những giai điệu dồn dập, dễ gây nghiện.

Lúc này vừa đúng sau năm giờ chiều, cô cùng uống bia Tecates với ban nhạc sau đó tản bộ quay về chỗ chiếc Pathfinder. Điện thoại đổ chuông, cô thấy tin nhắn của Madigan. Ông muốn biết cô có qua xem lại báo cáo về vụ Peter Simesky - Myra Babbage, mới soạn đêm qua không.

Cô suy nghĩ mất một lúc - đã thấm mệt - nhưng vẫn quyết định kìm nén. Cuộn xuống danh mục cuộc gọi trên iPhone, cô thấy một cuộc gọi nhỡ.

Jon Boling.

Cô lại suy nghĩ về ‘Vấn đề San Diego’, khi lảng tránh không muốn gọi. Điều đầu tiên hiện lên trong suy nghĩ của cô là nụ hôn với Michael O’Neil.

Mình không thể gọi cho Jon, lý trí bảo cô như thế.

Khi ngón tay cô nhấn nút GỌI LẠI.

Một âm rung của những con số. Rồi… hộp thư thoại.

Thất vọng, giận dữ và nhẹ nhõm, cô ngắt máy mà không để lại tin nhắn nào. Cô nghĩ đây sẽ là cái tựa hoàn hảo cho một ca khúc của Kayleigh Towne: Gọi Thẳng Vào Hộp Thư Thoại.

Nửa tiếng sau cô đã có mặt tại Văn phòng Cảnh sát trưởng. Giờ cô đã trở thành cảnh sát chính thức danh dự, đi qua cửa an ninh và nhân viên cảnh sát ngồi bàn giấy mà không bị ngăn lại. Một số nhân viên hành pháp cô chưa từng gặp cũng vẫy tay thân thiện chào đón cô.

Dance bước vào văn phòng của Madigan. Vị chánh thanh tra đã chính thức được phục chức, Edwin được gỡ bỏ hết các tội danh.

“Ông không bao giờ ăn hạt đường à?” cô hỏi, ngồi xuống chiếc ghế bành cũ rích, đưa mắt dò xét cái cốc bằng bìa cứng ông ta đang vét nhiệt tình.

“Cái gì cơ?”

“Rắc lên món kem của ông? Hay ông ăn kem đặc hoặc xi rô?”

“Không, như thế hỏng hết vị. Nhiều calo nữa. Như kem ốc quế ấy. Có dịp tôi sẽ tâm sự với cô lý thuyết về kem của tôi. Triết học đấy. Cô làm bao giờ chưa?”

“Làm kem á?”

“Đúng.”

Cô đáp, “Thế giới này phân ra hai loại người, người làm kem và người mua kem. Tôi thuộc loại thứ hai.”

“Tôi theo cô. Của cô đây.”

Ông lấy một cốc khác. Kem hạt sô cô la. Khuyến mãi thêm chiếc thìa kim loại nữa.

“Không, tôi…”

“Cô nói mình không vội mà, Cảnh sát,” Madigan càu nhàu. “Cô muốn ăn kem. Tôi biết mà.”

Đúng. Cô nhận lấy cốc kem rồi ăn vài thìa lớn. Thật đẹp mắt và mềm. “Ngon.”

“Hẳn nhiên ngon rồi. Kem mà. Báo cáo này cô hãy xem qua đi rồi cho tôi biết cô nghĩ gì.” Ông đẩy tập giấy tờ sang, cô nhận lấy rồi bắt đầu đọc.

Crystal Stanning đã chép lại nó từ đoạn băng của Dance nên cực kỳ chính xác. Cô bổ sung thêm một hai ý, rồi trả lại.

Kể cả vào thời điểm này, hơi nóng ở Thung lũng San Joaquin vẫn thấm vào tòa nhà. Chết tiệt, mình sẽ đến Macy’s sắm một bộ bikini một mảnh, rồi dập dềnh trong bể bơi Mountain View cho đến khi da nhăn lại. Dance vươn vai rồi đứng dậy. Cô vừa định chúc tay thanh tra ngủ ngon, thì điện thoại bàn của ông reo vang. Ông bấm nút LOA NGOÀI. “A lô?”

Dance vừa ăn xong món kem. Cô nghĩ đến việc gọi thêm cốc nữa nhưng lại thôi.

Hẳn nhiên ngon rồi. Kem mà.

“Chào Sếp, Miguel đây. Lopez.”

“Cậu đã làm việc cho tôi được bốn năm rồi. Tôi biết giọng cậu mà,” ông ta ngắt lời, xem xét phần kem hình núi lửa giữa cốc còn được bao nhiêu. “Chuyện gì?”

“Có một chuyện này vui lắm.”

“Có muốn nói tôi nghe không tôi mặc kệ đấy.”

“Sếp có nghe KDHT[2] không?”

“Đài phát thanh ấy hả? Thỉnh thoảng. Vào vấn đề chính đi. Là chuyện gì?”

Chàng cảnh sát nói, “Được rồi. Tôi đang lắng nghe nó trên đường về nhà, có chuyên mục hộp thư truyền thanh. Tên là Bevo In The Evening.”

“Lopez!”

“Rồi. Anh ta là một DJ và họ đáp ứng những yêu cầu bài hát. Chuyện xảy ra năm phút trước là một thính giả nào đó yêu cầu một bài hát. Ý tôi là một phần của một bài hát. Một trong số các ca khúc của Kayleigh.”

Dance cứng người lại. Cô ngồi xuống. Madigan gắt lên, “Gì nữa?”

“Lời yêu cầu này được viết trong một email. Có chữ ký là ‘Một fan của Kayleigh / Ca khúc được yêu cầu là Your Shadow. Chỉ phát đoạn cuối cùng. Tay DJ nghĩ rằng chuyện này thật hài hước, chỉ phát một đoạn, nên anh ta chơi nguyên cả bài. Nhưng tôi chợt nghĩ…”

“Ôi, lạy Chúa,” Dance thì thầm. “Chưa có kẻ nào phát đoạn bốn - để thông báo vụ giết Dân biểu Davis.” Cô nghĩ đến lời nhận xét của Rhyme: “Và hắn thông minh, đúng không? Hắn bắt đầu bằng điện thoại để khiến mọi người bận rộn, sau đó chuyển sang các phương thức khác để phát ca khúc, như các đề nghị hộp thư truyền hình phát qua radio?…

“Chết tiệt,” Madigan gật đầu. Ông hỏi Lopez xem còn nội dung nào khác trong email không.

“Không. Chỉ thế thôi.”

Madigan ngắt máy mà không chào tạm biệt. Ông lập tức gọi đến đài phát thanh để đề nghị nối máy với phòng thu. Ông nói với Bevo rằng đây là việc của cảnh sát, bảo anh ta gửi cái email đó cho họ. Trong thời gian chờ đợi, ông lẩm bẩm, “Chết tiệt, cô biết không, chúng tôi vẫn đang tìm hiểu mối liên kết giữa Simesky cùng Myra Babbage với những vụ giết người khác - Bobby và Blanton, tên chia sẻ nhạc, và vụ tấn công Sheri Towne. Nhưng chẳng ai tìm được gì hết.”

Lúc sau một lá cờ xuất hiện trên màn hình máy tính. Đề nghị bằng email gửi đến phòng thu từ một tài khoản bí ẩn với những con số và chữ cái khó hiểu, chẳng có gì khác ngoài những điều Lopez đã nói lúc nãy. Madigan gọi cho Bộ phận Tội phạm Công nghệ cao và gửi bức thư đi. Vài phút sau họ biết lá thư được gửi từ một tài khoản email miễn phí nặc danh, từ một khách sạn tại Tower District.

“Phải kiếm được danh sách khách đang cư trú ở đó,” Madigan nói.

Nhưng Dance nhíu mày. “Chẳng giúp ích được gì cho chúng ta đâu. Hắn không phải là khách. Hẳn là hắn sẽ tận dụng tín hiệu không dây tại hành lang, hay thậm chí ngay trong bãi đỗ xe. Có thể hắn có kết nối nào đó với khu này. Nhưng không phải khách sạn.”

“Cô nghĩ rằng âm mưu ám sát chỉ là trùng hợp thôi sao? Và thực sự một kẻ rình mò?”

“Chúng ta biết đó không thể là Edwin. Gã có chứng cứ ngoại phạm. Và không nhất thiết phải là một kẻ rình mò. Mà có thể là bất kỳ ai đang cố gài Edwin nhằm che đậy các vụ tấn công - nhằm vào Bobby, tên chia sẻ nhạc và Sheri Towne…” Cô lắc đầu. “Hoặc cũng có thể là hắn chỉ cố gắng tạo một khuôn mẫu… và nạn nhân thực sự hắn muốn nhắm đến trên danh sách.”

“Khốn thật. Sao chúng ta lại bỏ sót điều này nhỉ?… Nhưng nạn nhân kế tiếp là ai? Đoạn cuối cùng là gì?”

Dance trích lại.

Em chẳng thể lúc nào cũng mỉm cười, hạnh phúc cứ trôi bồng bềnh.

Nhưng rắc rối có thể tìm đến chúng ta ngay trong chính nhà mình.

Cuộc sống không bao giờ là êm đềm mãi,

Em không thể lúc nào cũng nhìn lại sau lưng mình.

Madigan thở dài, “Giết ai đó trong nhà của họ. Nghe giống như đoạn kia, nói về con đường - chẳng giúp ích quái gì được cả.”

“Có nói đến chữ ‘trôi bồng bềnh’. Một con sông khác, một bể bơi, hay một vùng nước khác.”

“Tôi không có đầu mối. Quanh đây chúng ta có hàng tá sông, dù chẳng có con sông lớn nào gần thành phố. Hàng trăm dặm bờ sông. Và dễ có đến một nghìn bể bơi. Còn nhiều hơn đấy.”

“Ok, có thể có mối liên kết nào đấy với Tower District. Nhưng chúng ta phải thu hẹp phạm vi tìm kiếm hơn nữa.” Dance suy nghĩ một lúc. “Ông biết không, có bằng chứng tự nhiên nhóm của Charlie đã tìm được mà chúng ta chưa hề xem qua. Bởi vì chúng ta đã có đủ bằng chứng liên quan đến âm mưu của Simesky cùng Myra.”

Madigan gọi cho Charlie Shean tại CSU, nói chuyện với ông ta một lúc rồi ghi chép lại. Sau khi gác máy, ông nói, “Thứ không được tính đến chính là đá mạch… một thứ sản phẩm phụ công nghiệp hay là cái quái gì đấy. Chưa từng nghe đến nó. Cả bột xương người. Thuốc lá Marlboro. Simesky với cả Myra có hút thuốc không?”

“Tôi chưa từng thấy chúng hút.”

Ông sếp liếc nhìn các ghi chép. “Ngoài ra, dấu ủng với ngón chân cái rất rõ. Và một số dầu neatsfoot - hóa chất xử lý da dành cho găng tay chơi bóng chày. Có thể tên Peter Simesky ly khai đáng yêu này chơi trong một giải bóng mềm phát xít nào đó.”

A đến B đến Z…

Dance nghiêng đầu. “Đó không phải tất cả công dụng của nó đâu.”

❀ ❀ ❀

[1] : nói bằng tiếng Tây Ban Nha.

[2] : đài phát thanh thứ hai tại Denver chuyên phát nhạc theo yêu cầu.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.