Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58
Chương 58

❊ ❊ ❊

SIMESKY LIẾC NHÌN chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Rolex của mình.

Còn ba phút nữa.

Lúc này, Myra Babbage hẳn đang thẳng tiến đến nhà an toàn. Nhẹ bước đến gần phòng khách hơn, Simesky không thể phân biệt được tiếng lốp xe qua những bức tường dày, tuy nhiên xen lẫn tiếng ồn của trận bóng trên ti vi, hắn có thể nghe thấy tiếng Dance nói, “Cái gì thế? Mọi người nghe thấy không? Có tiếng xe?”

“Tôi nghĩ vậy. Chờ đã, không, tôi không chắc.” Là giọng Davis.

Hai phát vào xương sống của Kathryn. Hai phát vào đầu Harutyun. Hai phát vào đầu Davis.

Simesky nên hét câu gì nhỉ? “Lạy Chúa tôi, là gã! Thằng rình mò đó!” Có tin được không? Có thể là: “Edwin, Lạy Chúa, không!”

Trong phòng khách, chuông điện thoại của Davis reo vang. “A lô… Chào. Phải, chúng tôi ở trong nhà.” Rồi ông quay sang những người khác. “Đó là Myra. Cô ấy vừa đến đây.”

Harutyun nói, “Ông biết không, chúng tôi không nói cho cô ta biết phòng khi cô ta bị theo dõi.”

Simesky nghĩ rằng mình nghe thấy Dance nói gì đó đại loại Edwin đã nghiên cứu rất nhiều, nhưng hoàn toàn không có khả năng gã biết cả Myra là ai, chưa nói đến chuyện có thể tìm ra và theo dõi cô ta.

À, giá mà cô em biết…

Một phút nữa, căn cứ theo chiếc Rolex.

Dance đang nói, “Không, ngài Dân biểu, xin ngài tránh xa cửa sổ ra.”

“Chúng tôi biết đó là ai.”

“Dù thế, ông hãy đứng vào chỗ an toàn đi.”

Khuất tầm nhìn trong căn phòng, Simesky đeo đôi găng tay nhựa vào, mở túi đựng máy tính và rút ra khẩu súng ngắn lạnh ngắt được đánh cắp. Đó là một đặc trưng tại quốc gia vĩ đại này: Nếu muốn một khẩu súng không thể lần ra nguồn gốc, bạn có thể kiếm được một khẩu, dễ như ăn kẹo. Hắn biết nó được nạp đầy đạn và biết chính xác nó hoạt động thế nào. Hắn đã bắn hàng tá lần để thu được GSR, thuốc súng hiện đang nằm trong túi nhựa mỏng, thứ lát nữa sẽ được bôi vào tay Edwin. Nhưng hắn vẫn kiểm tra lại vũ khí.

Hai phát, hai phát rồi hai phát nữa.

“Peter?” tay dân biểu gọi từ phòng khách.

Simesky đáp, “Quay ra ngay đây. Có ai uống cà phê không?”

“Không, cảm ơn,” Davis lơ đãng nói. “Myra đến rồi này.”

“Tốt.”

“Kathryn, Dennis? Cà phê không?”

Cả hai đều từ chối.

Simesky bước gần hơn đến ngưỡng cửa phòng khách, tựa lưng vào bức tường liền kề, khuất tầm nhìn đợi chờ những tiếng súng của Myra giết chết Raymond.

Harutyun nói, “Chúng tôi từng có một tổng thống thật sự tới đây. Ông ấy đến dự hội nghị với ngài thống đốc. Có giao kèo rồi nên tôi sẽ không nói đó là ai.”

“Chúng ta có thể chơi trò Hai Mươi Câu Hỏi để biết không?” Dance hỏi.

Tay thanh tra bật cười.

Davis nói, “Tuần trước tôi đã đến Trại David. Chẳng lý tưởng như hai người nghĩ đâu.”

Phải chăng đây là những lời nói cuối cùng của lão?

Và Edwin Sharp đang nghĩ gì khi gã đang trải qua những giờ khắc cuối cùng của gã trên trái đất này, dù không dễ chịu gì lắm?

“Này, xem trò chơi này đi,” Davis nói. “Loại ba người một lúc!” Âm lượng trên ti vi tăng lên. Các bình luận viên hò reo ầm ĩ.

Một cái liếc mắt xuống chiếc Rolex. Ngay lúc này Myra sẽ nổ súng.

Simesky sẽ bước vào ngưỡng cửa và làm điều tương tự.

Hai phát.

Hai phát nữa, rồi hai phát nữa.

Edwin, không! Lạy Chúa tôi!…

Hắn lau bàn tay vào quần dài, lại nắm lấy khẩu súng ngắn.

Lúc này!

Nhưng không tiếng súng nào vang lên.

Một phút nữa trôi qua, ngoài tiếng đám đông khán giả truyền hình và tiếng người giới thiệu trận bóng trên ti vi, xung quanh là im lặng.

Đang xảy ra chuyện gì thế? Mồ hôi đọng lại trên lông mày Simesky.

Và rồi cuối cùng: tiếng súng nổ từ bên ngoài.

Nửa tá phát súng. Âm thanh ầm ĩ bất ngờ của một cuộc đấu súng, những vũ khí nhỏ.

Chết tiệt, Simesky nghĩ. Chuyện gì thế này? Hắn cân nhắc kế hoạch của mình. Làm sao tiếng vũ khí bắn nhau này lại xuất hiện trong kế hoạch đó. Phải chăng có một cảnh sát nữa trên hiện trường đã đến đây từ sớm? Hay phải chăng một cảnh sát địa phương tình cờ đi qua, để ý thấy một người phụ nữ tay cầm vũ khí? Hay thằng Edwin Sharp lại lồng lên?

Bây giờ tất cả lại chìm vào im lặng.

Hành động theo kế hoạch của mày…

Simesky suy nghĩ: Cho dù đôi khi mày không thể. Đôi khi cần phải ứng biến. Nhưng để làm được điều đó, mày cần những thông tin.

Chỉ là chẳng có thông tin nào hết.

Hắn quyết định dù sao vẫn phải tiến lên. Ba người trong phòng hẳn sẽ tập trung vào chuyện đang xảy ra bên ngoài cửa sổ, đang mải nhìn ra và giữ im lặng.

Hai phát, hai phát rồi hai phát nữa… Giết chết Raymond khi anh ta bước vào bên trong, nếu anh ta còn sống. Sau đó dọn sạch một cách tốt nhất có thể. Quá tệ đối với Myra; hắn cho rằng cô nàng mất mạng rồi.

Nhưng vẫn còn những vấn đề sinh tử khác.

Simesky siết khẩu súng trong tay thật chặt, ấn chốt an toàn lên phía trước rồi hít sâu một hơi. Hắn rẽ nhanh rồi bước qua ngưỡng cửa vào phòng khách, nhằm vào đúng vị trí của Dance và Harutyun - những mối đe dọa trực tiếp nhất. Hắn đang ấn mạnh thêm nữa vào cò súng thì bỗng cứng người.

Căn phòng trống trơn.

Bảng số báo động đang nhấp nháy đèn xanh. Ai đó đã hủy kích hoạt hệ thống để David, Dance cùng Harutyun có thể rời đi trong im lặng. Chuyện quái gì thế này? Hắn bước thêm vài bước nữa vào phòng. Rồi hắn trông thấy ô cửa sổ bên được kéo lên. Họ đã thoát ra theo đường này.

Simesky cũng để ý một tập giấy thấm màu vàng nằm giữa sàn nhà. Phía trên viết nguệch ngoạc một tin nhắn: Âm mưu chống lại ngài. Simesky có liên quan đến Myra. Có thể cả những người khác. Chúng ta đi NGAY. Qua cửa bên. NGAY BÂY GIỜ.

Ôi, không…

Là ai? Hắn nghĩ.

Nhưng hắn nhận ra: Sao phải hỏi nữa nhỉ? Kathryn Dance, dĩ nhiên rồi.

Một bà mẹ cầu thủ[1] chết tiệt từ một thành phố nhỏ đã suy nghĩ nhanh hơn hắn, và Những Kẻ Cầm Chìa.

Làm sao cô ta làm được điều này vẫn là bí ẩn đối với hắn. Nhưng cô ta đã làm được. Có thể cô ta đã gửi tin nhắn hỗ trợ và cảnh báo Raymond. Anh ta đã rút súng bắn Myra ngay khi ả bước xuống xe và rút súng đe dọa.

Và có thể…

Hắn nghe thấy một giọng đàn ông sau lưng mình. Giọng của Dennis Harutyun. “Simesky, bỏ vũ khí xuống và giơ hai tay lên đầu.”

Tay cảnh sát hẳn là đã lẻn qua cửa sau. Dance có lẽ đang bao vây cửa trước.

Simesky đánh giá tình hình. Hắn nhủ thầm rằng Harutyun có khả năng là kẻ quê mùa thô kệch; có lẽ anh ta không bao giờ nổ súng khi đang làm nhiệm vụ. Trái lại, Simesky đã giết chết tám người trong đời, khi đêm đêm vẫn lên giường với lương tâm thanh thản.

Hắn liếc nhìn lại. “Anh đang nói gì thế? Tôi chỉ đang cố bảo vệ ngài dân biểu khỏi kẻ sát nhân đó. Tôi nghe thấy tiếng súng bắn. Tôi chẳng làm gì cả! Anh điên à?”

“Tôi sẽ không nhắc lại đâu. Bỏ vũ khí xuống.”

Simesky đang suy nghĩ, mình có những tài khoản ở Quần đảo Cayman. Mình có thể tùy ý sử dụng bất kỳ phi cơ nào của Những Kẻ Cầm Chìa[2].

Chỉ cần tìm đường thoát thôi. Quay lại rồi bắn. Anh ta sẽ bị bất ngờ, sẽ hốt hoảng. Thằng cảnh sát quê mùa chó chết.

Simesky dợm quay người lại, nòng súng chĩa xuống, ra vẻ không đe dọa. “Tôi chỉ…”

Hắn nghe thấy một tiếng đoàng choáng óc, cảm thấy vết bỏng rát trên ngực.

Một lúc sau những cảm giác này quay trở lại. Nhưng cả âm thanh tiếng nổ thứ hai, lẫn cú chạm trên làn da hắn còn nhẹ hơn phát đạn đầu tiên nhiều.

❀ ❀ ❀

[1] : Nguyên văn: ‘soccer mom’, chỉ các bà nội trợ thường dành phần nhiều thời gian đưa con cái tham gia các hoạt động thể chất (Caruri).

[2] : Bản dịch là ‘của riêng Kayleigh’ (Caruri)

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.