CÂU TRẢ LỜI của Edwin Sharp có lẽ nằm ngoài dự liệu của Madigan.
Với vẻ mặt nghiêm trang, cộng thêm đôi lông mày rậm, hắn chỉ đơn giản đáp, “Họ có nhìn rõ không thế?”
Đừng trả lời, Dance truyền ý nghĩ sang cho Madigan.
“Chắc chắn nhìn rõ. Ngôi nhà nằm ngay bên kia đường, nhìn từ cửa vào sân khấu trung tâm hội nghị. Và thẳng từ cửa nhà Bobby.”
Chết tiệt, Dance nghĩ. Giờ Edwin có thể nghĩ ra chính xác các nhân chứng đang đứng ở đâu.
Hắn nói, nhún vai. “Ồ họ nhầm mất rồi. Tôi ở nhà mà.”
Dance nói với Harutyun. “Tabatha không nhận ra bất kỳ ai hết. Bà ấy không thể. Còn ai khác ở đó nữa không?”
Ngừng một lát. “Điều đó thì tôi không biết.”
“Và thực sự có nhân chứng nào tại trung tâm hội nghị không?”
“Rõ ràng,” Harutyun giải thích. Rồi quyết định nói với cô. “Một người phụ nữ sống gần đấy đã thấy ai đó vào khoảng nửa đêm.”
“Cô ta có thực sự nhận ra Edwin không?”
“Tôi không… tôi không nghĩ vậy.”
Dance quyết định ngập ngừng như thế chắc là không rồi. Cô nhớ lại sơ đồ thiết kế. Ngôi nhà chắc hẳn phải ở bên kia công viên, cách cửa vào sân khấu hai trăm thước. Vào ban đêm, chắc hẳn cô ta sẽ không thể nhìn thấy gì ngoài một cái bóng mơ hồ.
“Madigan vừa nói với một kẻ có thể là nghi phạm giết người về hai nhân chứng, và sẽ không khó để nhận dạng họ. Cần phải quan tâm đến họ. Ông ta nói rằng Tabatha được bảo vệ. Ông ta đã làm hay chưa cậu có biết không?”
“Tabatha thì có, còn người kia tôi không biết.”
“Chúng ta cần phải làm thế.”
“Được rồi.”
Và trong phòng thẩm vấn, cuộc đối đầu một chọi một vẫn tiếp tục. Madigan có thể tuyệt vời trong việc moi những lời thú tội từ lũ tội phạm điển hình ở thung lũng Trung tâm. Nhưng Edwin Sharp không phải là tội phạm điển hình.
À phải, trong cuộc chiến Giles chống Lohan…
Kẻ rình mò kiên nhẫn lắng nghe và phân tích khi Madigan nói, “Và chúng tôi vừa khám xét nhà cậu, Edwin. Chúng tôi tìm thấy rất nhiều thứ thú vị, bao gồm các găng tay nhựa cùng loại với găng tay được tìm thấy trong vụ án mạng. Cùng bằng chứng theo dõi.”
Edwin bình tĩnh nói, “Tôi hiểu. Nhà của tôi hả? Ông có lệnh khám xét chưa?”
“Chúng tôi không cần. Thuộc cấp của tôi đã để ý thấy vài thứ rất rõ ràng.”
“Ngay cả từ vỉa hè sao?” kẻ rình mò hỏi. “Rất khó nhìn thấy gì bên trong trừ phi các ngài bước vào nhà. Tôi thật sự không nghĩ ông có quyền lấy đi bất kỳ cái gì. Tôi muốn ông trả lại cho tôi.”
Dance quay sang Harutyun. “Ông ta có lệnh khám xét không?”
“Không, sau khi chúng tôi thấy vài thứ bị mất trong xe moóc của Bobby, cảnh sát trưởng đã cử một nhân viên qua đó - Miguel Lopez - anh ta đã thấy vài thứ từ xe moóc nhìn vào cửa sổ nhà Edwin, nhìn thấy rõ ràng… Có vấn đề gì không?”
Dance không đáp.
Trong phòng thẩm vấn, Edwin đang nói, “Tôi không vào trong xe moóc của Bobby, nên…”
“Ồ làm sao cậu biết đó là cái xe moóc?” Madigan đắc thắng hỏi.
“Đúng vậy, lúc nãy ông gọi đó là ‘nhà’. Nhưng tôi nghĩ thế thật lạ. Tôi biết anh ta sống ở đâu vì bài hát của Kayleigh hai năm trước. ‘Bobby’s Double-Wide’ - Tất cả toàn nói về lịch sử nhạc đồng quê. Đại loại như ‘American Pie’ của Don McLean. Thật ngạc nhiên khi ông không biết điều đó. Ý tôi là ông hăng hái với vụ của Kayleigh lắm mà.”
Nụ cười của Madigan tắt lịm, dường như ông ta đang vất vả kìm nén cơn giận dữ. “Hãy thú nhận đi, Edwin. Cậu muốn thú nhận. Tôi biết cậu muốn.”
Một dòng trong sách giáo khoa về kỹ năng thẩm vấn vét cạn. Đây là lúc tội phạm có thể bắt đầu khóc và thực sự thú nhận.
Nhưng Edwin nói, “Bây giờ tôi có thể lấy lại mọi thứ của mình được chưa? Chúng đâu rồi? Ở chỗ Đơn vị Điều tra Hiện trường à? Nằm trong tòa nhà phía nam của chỗ này đúng không?”
Viên thám tử chớp mắt rồi nói, “Nghe này, hãy thực tế ở đây đi. Hợp tác với tôi. Tôi sẽ nói chuyện với ủy viên công tố. Tôi chắc chắn ông ta sẽ giảm án. Có thể cậu đang tranh cãi với Bobby. Cậu biết đấy, vụ va chạm đã bắt đầu tại quán Cowboy Saloon chiều hôm đó? Rồi nó leo thang. Mấy chuyện này luôn xảy ra mà. Chúng ta có thể đang nói đến chuyện số năm tù được giảm đi. Và có thể ông ta sẽ giảm luôn chuyện rình mò nữa.”
“Rình mò ư?” Edwin có vẻ bối rối. “Tôi không phải là một kẻ rình mò. Mà là một người bạn của Kayleigh. Tôi biết điều đó và cô ấy cũng biết.”
“Bạn ư? Theo lời các luật sư của cô ta thì không phải thế.”
“Ôi cô ấy sợ họ mà. Họ bị cha cô ấy thao túng. Tất cả bọn họ đang dối trá với cô ấy về tôi.”
“Chuyện không phải thế,” Madigan nói. “Cậu đến thị trấn này để rình mò cô ta. Và cậu giết chết bạn cô ta, vì anh ta đã ném cậu ra khỏi Cowboy Saloon hôm qua.”
Edwin vẫn hoàn toàn không bị kích động. “Không đâu, Thanh tra. Tôi đến Fresno để tránh cơn mưa tại Seattle một thời gian, tham dự một buổi hòa nhạc… và bày tỏ sự tôn trọng với người nghệ sĩ trình diễn mà tôi thích, một người phụ nữ rất tốt và rõ ràng quan tâm đến tôi. Thêm nữa, cô ấy là một trong số những nhạc sĩ giỏi nhất trong kỷ nguyên của chúng ta. Ông buộc tội tôi rình mò nhưng tôi xin lỗi, ở đây tôi là một nạn nhân. Ông chẳng chịu làm gì với cuộc gọi của tôi hết.”
Khuôn mặt Madigan lộ rõ vẻ bối rối. “Ý cậu là sao?”
“Tôi nghĩ rằng đó là lý do tại sao nhân viên của ông, Fuentes, lại đề nghị tôi đến đây. Khiếu nại của tôi.”
“Khiếu nại?”
“Ông không biết à? Tôi phải nói rằng điều đó chẳng làm tôi ngạc nhiên. Tối thứ Bảy, tôi đã gọi 911 và báo cáo có Kẻ theo dõi, một kẻ xâm phạm, phía sau nhà tôi. Nhưng chẳng ai chịu làm gì cả. Ông có, bao nhiêu nhỉ? Một trăm hai mươi nhân viên à? Tôi chỉ cần một người bước ra ngoài xem thằng cha này đang đứng ở đâu, hỏi han hàng xóm. Nhưng họ có làm không? Không. Ngay cả vì một người khách ở thị trấn này họ cũng không làm.”
Bằng một nụ cười ủ rũ, Madigan đáp, “Chúng tôi có bốn trăm nhân viên tại Fresno, và sáu mươi người tại Madera. Tầm hoạt động của họ là sáu nghìn dặm vuông lãnh thổ từ thung lũng lên cả các ngọn núi. Tôi e rằng với Kẻ theo dõi, nếu quả thực có một người, cũng không cần thiết phải huy động tất cả.”
Dance nhận thấy rằng nếu kẻ rình mò đang trong hành trình câu thông tin về những giới hạn của Văn phòng Cảnh sát trưởng, chắc chắn hắn đã thành công.
Edwin tiếp tục giữ thế tấn công, bình thản như một ngày tháng Sáu. “Cô nàng đồng hương của ông, tôi nói nguyên văn nhé, ‘bị rình mò’ và ông nghĩ đó là ngày tận thế. Trong khi tôi là người mới đến, và chẳng ai thèm quan tâm có ai đó đang lảng vảng ngoài nhà tôi. Nếu Bobby Prescott bị giết, và có hai nhân chứng đặt tôi vào nhà anh ta, hay xe moóc của anh ta, thế thì tôi đang bị gài. Ai đấy có lý do khác để giết anh ta và họ lợi dụng tôi như một vật tế thần. Ông thực sự phải hiểu một điều, Thanh tra ạ, rằng tôi yêu cô ấy. Tôi sẽ không làm tổn thương bất kỳ ai thân thiết với cô ấy.”
“Cậu không yêu cô ta, Edwin. Mà cậu bị ám ảnh bởi một người nổi tiếng chẳng hề biết cậu là thằng quái nào.”
“Tôi nghĩ trong tình yêu phải có sự ám ảnh nào đó, đồng ý không Pike? Chẳng phải ông cũng bị ám ảnh một chút với vợ mình hay sao? Hoặc ông đã từng như thế, ở thời điểm nào đó?” Edwin đã nhận ra chiếc nhẫn cưới.
“Đừng nói chuyện về gia đình tôi!” Madigan lắp bắp.
“Tôi xin lỗi,” Edwin nói, nhíu mày. Đôi mắt gã vẫn bí ẩn, tạo ấn tượng sai lầm rằng gã thấy hối hận.
Madigan nói, “Kayleigh không hề yêu cậu đâu. Chỉ ảo tưởng thôi.”
Những nỗ lực khiến nghi phạm phải thừa nhận rằng họ đã sai, hoặc những niềm tin của họ dựa trên cơ sở sai lầm thường không hiệu quả, đặc biệt đối với những tội ác dựa trên sự ám ảnh - hay cuồng tín - như rình mò.
Edwin nhún vai. “Ông nói thế nhưng ông biết cô ấy đã gửi thư điện tử và thư tay cho tôi. Cô ấy đã thực sự nói rằng cô ấy yêu tôi.”
Madigan cố gắng kiểm soát cơn giận của mình một cách khó khăn. Ông nói, “Con trai, ở đây cậu phải thực tế đi. Những bức thư cô ta gửi cậu cũng giống như cô ta gửi cho hàng nghìn fan hâm mộ khác thôi. Hàng trăm nghìn fan ấy chứ. Các luật sư của cô ta đã tóm tắt cho chúng tôi rồi. Cậu đã nhận được nửa tá mẫu thư điện tử, và một tá mẫu thư tay.”
“Đó là người ta nói với ông thế thôi. Không có nghĩa rằng điều đó đúng.”
“Edwin, rất nhiều fan hâm mộ cũng cảm thấy như thế đối với các nghệ sĩ trình diễn. Có lần tôi cũng gửi thư hâm mộ cho một ngôi sao. Anh ta gửi lại cho tôi cả một tấm ảnh tự chụp và…”
“Anh ta?“, Edwin hỏi nhanh.
Madigan ngập ngừng một lúc. “Chúng tôi đã nắm thóp cậu rồi, con trai. Kể tôi nghe sự thật đi. Nói rằng cậu đã giết Bobby Prescott và chúng ta sẽ cùng nghĩ cách. Nói cho tôi nghe và cậu sẽ cảm thấy tốt hơn. Tin tôi đi.”
Edwin đáp, “Ông biết đấy, Pike, tôi nghĩ rằng mình không muốn nói thêm điều gì nữa. Tôi muốn về. Và bây giờ tôi muốn mang đồ đạc của mình về. Ai cũng chống lại Williams. Ông phải bắt tôi hoặc để tôi đi.”
Dance hỏi Harutyun, “Bằng chứng? Chúng đủ để bắt Edwin ngay tại chỗ không?”
Cô thậm chí còn chẳng buồn đợi câu trả lời. Ánh mắt lảng tránh của Harutyun nói lên tất cả. “Ông ta không có bằng chứng pháp y, đúng không?”
“Chúng tôi nghĩ có thể nó sẽ thích hợp… Nhưng đúng vậy, ông ta chưa có.”
“Dennis, bảo ngài chánh thanh tra vào đây đi.”
“Cái gì?”
“Tôi cần nói chuyện với ông ta. Chuyện rất quan trọng.”
Harutyun dò xét cô, liếc xuống tấm thẻ trên dây đai của cô. Miệng anh ta mím chặt phía dưới chòm râu. Anh ta nhận ra cô đã che giấu con người bên trong của mình.
“Tôi xin lỗi,” Dance nói. “Tôi phải làm chuyện đó.”
Anh ta nhếch mép và thở dài, rồi lấy chiếc điện thoại và quay số. Họ có thể nghe thấy tiếng lạo xạo. Madigan nhìn vào nó đầy ngạc nhiên và phẫn nộ. Edwin chẳng buồn chú ý, mà thay vào đó quay lưng lại nhìn vào lớp kính phản quang. Vì không thể nhìn thấy những người trong phòng, gã chẳng tập trung vào ai. Tuy nhiên sự chuyển đổi đơn thuần trong đôi mắt gã nhìn về phía họ có vẻ đáng ngại.
Và nụ cười của gã như sáp. Nụ cười chết tiệt.
“A lô?” Madigan nói vào điện thoại như thường lệ, cho dù Dance nhận thấy ngón tay trắng bệch của ông ta nắm chặt chiếc máy nhắn tin cầm tay.
“Thanh tra?”
“Gì?”
“Tôi đang ở đây với Đặc vụ Dance. Cô ấy… muốn nói chuyện với ông? Nếu có thể.”
Đôi mắt nghi ngờ của ông ta cũng bắt đầu xoay về phía ô cửa sổ lắp gương, nhưng rồi ông ta kìm lại được.
“Vào lúc này à?”
“Chính xác. Có vẻ là chuyện quan trọng.”
“Tôi tự hỏi làm sao cô ta lên được đó.”
Kẻ rình mò có biết đang xảy ra chuyện gì không? Dance không nói được, nhưng gã vẫn tiếp tục nhìn tấm gương.
“Tôi bận rồi.”
Dance giật lấy điện thoại. “Thanh tra, thả hắn đi. Đừng bắt hắn.”
Sau một lúc, Madigan đặt điện thoại lại vào giá. “Edwin, uống chút nước đi.”
“Tôi muốn về,” gã lặp lại, vẫn tỏ ra bình tĩnh.
Madigan không thèm để ý và bước ra ngoài. Dường như chỉ vài giây thôi, cánh cửa vào phòng theo dõi bật tung, ông ta lao sầm sầm đến chỗ Dance.
“Cô nghĩ mình đang làm cái quái gì thế hả?”
“Ông phải để gã đi. Nếu ông không tìm được lý do gì có thể…”
“Đây là vụ của tôi, đếch phải của cô.”
Cô biết mình đã làm ông ta bẽ mặt trước bao nhiêu người. Nhưng cô không kiềm chế được. “Ông phải thả gã đi.”
“Chỉ vì cô tìm ra có người đã ném dàn đèn xuống người Bobby Prescott, không có nghĩa là tôi muốn hoặc cần nghe thêm bất kỳ ý kiến gì của cô nữa.”
Thế đấy, cô ngẫm nghĩ. Dennis Harutyun đã tán dương cô vì tài suy luận đó, hôm ở trung tâm hội nghị.
“Phải thả hắn đi.”
Với âm điệu sắc lạnh trong giọng nói, Madigan đáp, “Bây giờ cô về phe gã đấy à?”
Dance thấy mình tức đến nghẹn cổ. “Đây không phải vấn đề phe phái. Mà để chứng minh một vụ án. Edwin rất có khả năng là người đã giết Bobby. Nhưng nếu gã ra tòa và được trắng án, như thế sẽ nguy hiểm gấp đôi. Gã sẽ được tự do với tội danh sát nhân.”
“Tôi là người trả lời với Cảnh sát trưởng Gonzalez, không phải cô.”
“Thả gã đi rồi theo dõi. Đó là cách duy nhất phá được vụ này.”
“Và chuyện gì xảy ra nếu gã gửi cho chúng tôi một mẩu giấy, nói rằng gã đã quyết định đến lúc giết chết Kayleigh. Giống như Rebecca Schaeffer.”
Tên nữ diễn viên bị giết tại Los Angeles vài năm trước. Cái chết bi thảm của cô ta dưới tay một kẻ rình mò, đã khiến bang California ban hành đạo luật chống rình mò đầu tiên trong cả nước.
“Cô đã trông thấy - cô gọi là gì nhỉ, ngôn ngữ cử chỉ của gã chưa? Đó là chuyên môn của cô, nên cô nói nhanh cho tôi biết. Có phải gã đang nói dối khi bảo rằng mình bị gài không? Lúc đó cô đã lẻn vào được phòng theo dõi này rồi phải không?”
“Trong những hoàn cảnh này tôi không thể nói được. Tôi không có thời gian.”
“À.”
“Gã đã yêu cầu được ra về nhưng ông không cho gã về. Đó là vấn đề.”
Madigan nhìn Edwin trong phòng. Tay thanh niên đã rút ra một cây bút bi, một xấp giấy và đang ghi chép nhanh mấy dòng. Rất nhiều.
Madigan gọi Harutyun. “Dọn chỗ cho gã. Còng tay lại và tống vào phòng tạm giam. Bẻ khóa và đột nhập vào nơi ở của Bobby chỉ làm được đến thế thôi. Tôi biết có bằng chứng cho chuyện này mà.” Ông quay sang Dance. “Crystal sẽ lái xe đưa cô quay lại chỗ để xe, tốt hơn cô nên đi ngay đi. Cô đang là kỳ đà cản mũi ở đây, và như cô có thể đoán được, vào lúc này tôi đang ở trong tâm trạng không tốt đâu.”