TRUNG TÂM HỘI nghị đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Kathryn Dance không ủng hộ thuyết hoài nghi đối với giới kinh doanh - cô đã từng làm một nhân viên tư vấn và phóng viên. Và âm nhạc ở trình độ như Kayleigh Towne thực sự là một ngành kinh doanh rất nghiêm túc. Nên cô không ngạc nhiên khi thấy hiện trường tội ác được dọn dẹp càng nhanh càng tốt, toàn bộ những dấu vết của cái chết được rửa sạch hết nhằm đảm bảo nhà hát có thể hoạt động đúng theo kế hoạch.
Dance đã chuẩn bị tâm lý cho mùi chết chóc; chẳng còn gì ám ảnh hơn mùi tóc và thịt cháy, nhưng bất kể Madigan hoặc Charlie Shean đã áp dụng phương pháp làm sạch gì trong pháp y, họ cũng làm rất tuyệt vời. Mùi nước hoa Lysol và trên hết là mùi quế.
Kayleigh đang phác ra trong đầu những hướng đi đứng trên sân khấu dành cho buổi diễn - cô bé đang làm gì khi dàn đèn rớt xuống. Tye Slocum, tay kỹ thuật viên guitar, tạm thời được làm trưởng nhóm kỹ thuật đường phố, đến khi Alicia có thể tìm được một tay chuyên nghiệp thế chỗ; họ cần một người không những thông thạo về trang thiết bị, mà còn phải biết hòa âm trên bàn phối, cũng phức tạp chẳng kém buồng lái máy bay. Chàng thanh niên trầm tĩnh, phom người vạm vỡ tuy bị phân tâm và không thực sự tự tin nhưng anh ta vẫn cố gắng tỏ ra mình có khả năng đối phó thách thức. Dĩ nhiên có đến hàng trăm quyết định sẽ phải đưa ra. Mồ hôi đầm đìa, anh ta liên tục liếc nhìn Kayleigh để xin chỉ dẫn. Cô hướng dẫn anh ta kèm theo những nụ cười và cái gật đầu khuyến khích, dù rõ ràng cô cũng bị phân tâm khi đứng cạnh nơi bạn mình qua đời.
Được Kayleigh đồng ý, Dance gọi Tye lại gần và giải thích những gì mình cần - nói chuyện với cả nhóm. Anh ta triệu tập họ lại - những người trong độ tuổi từ mới hai mươi đến bốn mươi và có thể chất tráng kiện, có lẽ là nhờ tính chất đòi hỏi khắt khe của công việc. Dance nói chuyện với họ tại nơi cánh gà cũ kỹ, được sơn đen của nhà hát.
Cô nhận thấy giữa họ và Kayleigh có sự gắn bó sâu sắc - toàn thể nhóm như một đại gia đình - nhưng không có ai đạt đến mức thân thiết đối với Kayleigh như Bobby, và điều đó hình thành mối đe dọa rõ ràng đối với Edwin. Trong số này Tye dường như là người hiểu rõ Kayleigh nhất, nhưng cô chỉ dành tình cảm cho anh ta như một người anh trai. Điều này cô suy luận ra từ ngôn ngữ cử chỉ của nàng ca sĩ khi cô bé nói chuyện với anh ta.
Dance không hề cảm nhận thấy ai trong số họ có thể có động cơ giết chết Bobby Prescott - một lý do khác cho nhiệm vụ của cô ở đây, cho dù cô không nhấn mạnh điều đó với Kayleigh.
Người duy nhất Dance không thẩm vấn là Alicia. Cô ta đã có mặt tại trung tâm hội nghị này trước khi Dance tới, đang đứng cạnh chiếc xe bán tải Ford F150, với một chiếc xe moóc kéo phía sau và một chiếc hãm xung phía trên dán dòng chữ: TÔI ♥ CON NGỰA CHẠY PHẦN TƯ DẶM CỦA TÔI.
Trên môi cô ta ngậm điếu thuốc một cách trễ nải, trông cô ta giống một xà ích địa phương, hơn là một trợ lý riêng - nếu xét đến đôi cánh tay cơ bắp, những hình xăm và khuôn mặt khó tính, cáu kỉnh. Trong số tất cả những người trong nhóm, Alicia có lẽ là người có nguy cơ lớn nhất: cô ta là người chống đối Edwin kịch liệt nhất trong quán bar Cowboy Saloon vào hôm Chủ nhật, và sẽ bị xem là vật cản ngăn kẻ rình mò tiếp cận gần hơn với Kayleigh.
Tuy nhiên, Dance không thể trực tiếp nói thẳng ra cảnh báo này, mà phải thông qua cách gửi tin nhắn. Nàng trợ lý đã rời khỏi trung tâm hội nghị vào lúc Dance muốn tìm cô ta. Khi nhìn vào những ghi chép của mình, khóe mắt Dance liếc thấy một cử động khiến cô chú ý. Ánh mắt Dance quét qua bóng tối hỗn loạn suốt chiều dài sảnh nhà hát. Cô đếm được mười hai cửa ra vào và lối thoát hiểm. Cô cũng nhớ lại thói quen khóa cửa thường nhật khi không có sự kiện nào đang diễn ra.
Gã có đang ở đây theo dõi bọn họ từ bóng tối không? Có chăng một cử động yếu ớt từ cửa sổ kia? Từ ngưỡng cửa kia?
Thị giác đang đánh lừa cô.
Chắc là thế.
Một lúc sau, Dance thấy Kayleigh cứng người lại, và rút di động ra khỏi túi. Trên gương mặt nàng ca sĩ trẻ thoáng nghi ngờ. Đây là cuộc gọi không rõ danh tính.
Cô bé nhìn điện thoại chằm chằm một lúc, rồi đưa lên tai.
Rõ ràng nghe được tiếng một người phụ nữ thở hổn hển đau đớn, nhờ hệ thống âm thanh trong trung tâm.
Cô bé quay đầu sang phía Dance, rồi nói, “Một cuộc gọi nữa, chị Kathryn. Lần này là đoạn hai!”