Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Chương 28

❊ ❊ ❊

KATHRYN DANCE MỈM cười chào đón người phụ nữ cô được giới thiệu - Suellyn Sanchez, chị gái Kayleigh - rồi bước đến cửa ra vào. Cô để ý thấy chiếc Buick đang tăng tốc phóng đi.

“Đó là hắn,” Kayleigh thì thầm, cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng tạo vẻ mặt điềm tĩnh để không làm cô cháu gái phải lo lắng.

Suellyn ôm chầm lấy ông bố - một cử chỉ chiếu lệ. Cô cũng chào mừng Sheri, nồng nàn hơn so với Kayleigh. “Có chuyện gì với cảnh sát thế ạ? Có phải liên quan đến Bobby không?”

Tuy nhiên, Kayleigh ném cái liếc mắt băng giá về phía ông bố, rồi quay sang Mary-Gordon. “Cưng à, để dì cho cưng xem vài trò chơi mới dành cho lần sau cưng đến nhé. Chỉ cho riêng cưng thôi.”

“Tuyệt!… Thế Freddie đâu ạ?”

“Nó đang ở chuồng ngựa tại nhà của ông. Cháu và mẹ cháu sẽ ở đó.”

“Cháu thích Freddie nhưng cháu muốn ở lại với dì cơ,” con bé tuyên bố.

“Ồ, dì sẽ không ở lại đây lâu đâu. Dì sẽ đến gặp cháu tại nhà của ông.”

“Được ạ.”

“Đi nào.”

Vòng tay quanh người con bé, Kayleigh hướng con bé sang phía người vệ sĩ. “Và đây là chú Morgan. Chú ấy là bạn của dì. Chú ấy đi chơi với tụi mình.”

Anh ta nắm nhẹ bàn tay con bé. “Tên chú là Darthur. Cháu có thể gọi chú như vậy.”

Con bé nhìn tay vệ sĩ với ánh mắt tò mò. “Cái tên hài thật đấy.”

“Chắc vậy rồi,” người đàn ông đáp, đôi mắt e dè nhìn Kayleigh, nhưng sau đó anh ta mạo hiểm chiều theo con bé.

“Tên cháu là Mary-Gordon, nhưng không phải là hai tên đâu, là một thôi. Mary và Gordon với một gạch nối ở giữa. Họ gọi cái gạch nối ấy là quãng ngắt.”

“Đúng là một cái tên rất đẹp.”

“Cảm ơn chú. Cháu yêu chú.”

Dance gọi cho Harutyun để nói rằng người chị gái và cháu gái đã an toàn. Cậu ta báo cáo vẫn chưa nhận diện được nạn nhân. Tuy nhiên lửa đã tắt, nhóm CSU và các nhân viên khám nghiệm pháp y sắp vào trong, xử lý cái xác và điều tra hiện trường.

Kayleigh cùng con bé biến mất vào phòng riêng. Lát sau cô quay lại, lao như bay đến chỗ chị gái rồi nói, “Chị đã nghĩ gì thế hả?”

“Cái gì cơ?”

“Chị có biết ai đã cho chị đi nhờ xe không?”

“Một người bạn của em. Anh ta nói tên anh ta là Stan.”

Dance nói rõ, “Stanton. Tên lót.”

“Lạy Chúa,” Giọng Kayleigh chùng xuống. “Chính là kẻ rình mò khốn kiếp của em đấy. Chị có nghĩ đến việc gọi điện không? Gã chính là kẻ đã giết chết Bobby.”

“Cái gì? Ôi Chúa tôi. Nhưng em nói trông gã béo ị, ghê tởm…”

“Ôi gã giảm cân rồi.” Kayleigh ngắt lời, giận dữ nhìn vào đôi mắt nâu của chị gái. Cô bé lắc đầu, ánh mắt dịu lại. “Em xin lỗi. Không phải lỗi của chị. Chỉ là… chị không nên đến đây.” Một cái nhìn lạnh lẽo ném về phía Bishop.

Dance nói, “Chúng ta vẫn chưa chắc chắn kẻ nào đứng đằng sau chuyện này. Edwin Sharp có khả năng là nghi phạm. Nhưng cô nên tránh có thêm bất kỳ tiếp xúc nào với gã.”

“Mấy người đã đi đâu?” Kayleigh hỏi.

“Gã hỏi chị xem có muốn đi xem một thứ Mary-Gordon có thể thích không. Gã nói nó nằm ngay trên đường đi. Bọn chị đã đến thăm bảo tàng cây cối trên đường 14 và Bluffs. Gã nói gã biết em thích dành thời gian đi bộ đường dài trong rừng.”

Kayleigh nhắm mắt lại. “Cả chuyện đó gã cũng biết à?” Đôi tay cô run rẩy. “Em đã rất sợ! Tại sao chị không nhấc máy khi em gọi hả?”

“Điện thoại nằm trong túi đựng máy tính của chị. Gã bỏ nó vào trong cốp xe. Chị định cầm theo nhưng gã cất đi mất rồi. Chị xin lỗi, K, nhưng gã biết mọi điều về em. Gã nói em đã viết một ca khúc về cây cối, tuy nhiên tổ chức Hòa Bình Xanh hay phong trào sinh thái gì đó đã sử dụng nó, nên em không muốn trình diễn nữa. Đến ngay cả chị còn không biết chuyện đó. Gã biết về tất cả mọi người trong ban nhạc, hắn biết cả Sheri. Chị đã nghĩ hắn là một người bạn tốt.”

Morgan nói, “Vậy là có vụ giết người nữa ngay lúc này à? Cạnh con sông? Thế thì không thể nào là gã?”

Dance cân nhắc lại về chuyện tính toán giờ giấc. Cô quả quyết rằng Edwin có thể đã bắt cóc và bắn chết nạn nhân, châm lửa đốt xác sau đó đến sân bay kịp giờ đón mẹ con Suellyn.

“Ôi Chúa ơi. Bọn chị đã đi cùng xe với kẻ vừa giết người à?” Suellyn thì thầm.

Bishop đáp, “Mà bây giờ con an toàn rồi. Điều đó mới quan trọng. Nhưng thằng khốn đó đã thất bại.”

Kayleigh lại đưa tay lên lau nước mắt.

Suellyn nói, “Chuyện này thật lạ lùng. Chị suýt nữa đã nghĩ rằng gã là bạn trai em. Gã nói gã rất lo lắng cho em: trông em rất mệt mỏi. Em đã phải chịu quá nhiều sức ép. Gã thậm chí còn không chắc tổ chức buổi hòa nhạc có phải ý hay không. Gã nghĩ em nên dời sang một dịp khác.”

Ánh mắt Kayleigh lại hướng về phía ông bố, nhưng giờ thì chủ đề đã qua lâu rồi.

“Gã nói…” Suellyn cố gắng tìm từ thích hợp. “Gã nói đôi khi Kayleigh cũng cần phải nghĩ đến điều gì là tốt cho mình. Quá nhiều người muốn có một mảnh tâm hồn cô ấy.”

Cái Bóng Của Em.

Bishop quay sang cô con gái cả, bỗng hỏi một câu. “Chuyến bay thế nào?”

“Lạy Chúa. Bố. Thật tình.” Suellyn giận điên lên.

Kayleigh nói rằng cô bé không muốn Mary-Gordon ở đây thêm một giây nào nữa. Cô bé sợ rằng Edwin sẽ lại quay về đây do thám và có thể tiếp cận con bé. Họ nên cùng Bishop và Sheri đưa con bé quay về nhà họ, ngoài thành phố. Và phải đi ngay.

Kayleigh chớp mắt rồi nhìn xuống, nhận ra cô bé vẫn đang cầm cái cây gỗ đỏ nhồi bông. Cô bé giận dữ định quăng đi, nhưng rồi kiềm chế lại, đặt món đồ chơi lên bên trên giá sách.

Suellyn bước vào trong phòng gọi con gái ra, mang theo mấy món đồ chơi Kayleigh mua cho con bé.

Đúng lúc này điện thoại của Dance reo vang. Dennis Harutyun đang gọi. Cô hỏi, “Đã nhận diện được nạn nhân rồi à?”

“Đúng vậy.”

“Có liên quan gì đến Kayleigh không?”

“Có và không. Tốt hơn chị nên đến xem đi.”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.