Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Chương 13

❊ ❊ ❊

TẠI KHU PHỨC hợp văn phòng cảnh sát trưởng liên kết Fresno - Madera, P. K. Madigan ghé qua Đơn vị Điều tra Hiện trường cách đó một khối nhà, sau khi quay về từ chỗ xe moóc của Bobby Prescott.

Ông muốn thúc giục đơn vị đặc vụ này dành ưu tiên hàng đầu cho vụ án, một điều dĩ nhiên họ sẽ làm. Bất kỳ điều gì vì Kayleigh Towne, cô gái đã giúp Fresno có tên trên bản đồ.

Và bất kỳ điều gì vì chính Chánh Thanh tra Madigan nữa.

Nhưng ông chỉ dành nửa tâm tư suy nghĩ về sự phục hồi mạnh mẽ. Vì ông cũng đang hình dung ra Kathryn Dance.

Nghĩ đến cái xe nát của cô ta. Có những người bạn cần phải đập vài cú vào đầu để họ tỉnh ra. Ông sẽ đưa Crystal quay lại trong khoảng một hay hai tiếng để giải cứu cô nàng khỏi nhà tù tự động của nàng. Ôi, xin lỗi Kathryn; tôi không biết cô bị mắc kẹt giữa một tảng đá và cái nơi khó khăn ấy, ha ha ha!

Nhưng đơn giản ông chỉ làm thế với những ai biết trọng dụng Kayleigh như Dance.

Nếu không liên quan đến Kayleigh, những kiểu người như Kathryn Dance sẽ chẳng bao giờ mò đến Fresno, chẳng bao giờ thèm nói lời chào với ai ở đây. Thế Quý cô Đặc vụ Dance và CBI đã ở đâu khi những kẻ muốn nhập băng MS-13 xả súng vào một điểm bán pizza tại Herndon bằng một khẩu Uzi, giết chết hai đứa trẻ đồng thời xóa sổ cả một đại lý buôn bán thuốc phiện đối địch?

Xin lỗi, họ không phải người nổi tiếng.

Ông đã trông đợi nhiều hơn thế từ CBI, nghĩ rằng họ hẳn phải trên cơ cái đám thích dựa vào quảng cáo. Nhưng Madigan đã làm xong bài tập về nhà của mình. Ông đã kiểm tra sếp của Dance, Charlie Overby, trên trang YouTube và các hồ sơ lưu. Người này mở họp báo còn nhanh hơn cả Wild Bill Hickok dùng một khẩu sáu viên.

Dance làm việc cho lão ta, đồng nghĩa với việc cô ta cũng thế.

Chỉ tình cờ ở đúng chỗ này và là bạn của Kayleigh sao? Chó chết.

Ông không phiền nếu tôi tiếp quản cuộc điều tra của ông chứ, PK.?

Phải, cô ta cũng làm được vài việc hữu ích. Nhưng cô ta tham gia vụ này vì những lý do sai lầm, đối với P. K. Madigan, đây là điều không chấp nhận được. Thêm vào đó, ông không tin tưởng mấy vào cái mớ ngôn ngữ rắc rối của cô ta. Nghiên cứu ý nghĩa cử chỉ ư? Vớ vẩn. Giống như kiểu hiểu biết về cá hồi từ mấy cuốn sách và trên kênh Discovery Channel - nó khác hẳn việc đánh bắt, làm sạch và chế biến cá hồi tại Crisco.

Không, cách tiếp cận của ông hoàn toàn khác. Các vụ án ngày nay được phá bằng khám nghiệm pháp y, chứ không phải bằng thần chú. Họ thu thập bằng chứng từ trung tâm hội nghị, họ có kết quả khám nghiệm pháp y từ xe moóc của Bobby - món bụi xi măng cũng có thể độc đáo như dấu vết, chính là điều may mắn.

Nắm được món này rồi, Madigan sẽ lột da thằng khốn đó và lấy được lời thú tội trong vài tiếng đồng hồ.

Ông cùng Crystal bước vào phòng thí nghiệm CSU. Ông thích mùi hóa chất và những tác động sau đó của sắc phổ khí, gợi nhớ đến mùi đèn khí đốt Bunsen từ thời trung học, khoảng thời gian tuyệt vời trong cuộc đời ông - bóng đá, tình anh em lành mạnh và cô bạn gái.

“Charlie,” ông gọi.

Tay giám đốc CSU mập lùn, hai má hồng hào, Charlie Shean, ngước mắt lên từ máy vi tính trong văn phòng mình, không gian lớn chỉ vỏn vẹn bốn bức tường. Phần còn lại dành cho các tủ hồ sơ, bàn làm việc, đặc biệt là món pháp y hiện đại nhất mà Madigan đã phải đấu tranh quyết liệt giành được cho người của ông.

“Chào sếp.” Trọng âm của Shean cho thấy ông ta ở đâu đó gần bờ biển Massachusetts, ngay phía bắc hoặc nam Bean Town.

Madigan nghĩ rằng Shean là kỹ thuật viên pháp y xuất sắc nhất mà ngân sách của ông vẫn có thể chi trả. Ông ta cũng là một trong số các nhân viên thuộc lực lượng mà thanh tra phải kính nể. Cho dù dĩ nhiên, ông đôi lúc cũng nghe được chuyện hay ho về tên tuổi người đàn ông CSU này, dù lối phát âm khác biệt.

“Tôi cần cậu đẩy nhanh mọi thứ trong vụ Towne này.”

Anh chàng mập tròn lắc đầu. “Khổ thân. Chắc cô ta phải đau khổ lắm. Buổi hòa nhạc dự kiến diễn ra cuối tuần này. Vợ chồng tôi đã mua vé rồi. Anh đi không?”

“Tôi đi,” Stanning nói.

Madigan thì không. Ông thích âm nhạc. Nhưng loại nhạc bạn có thể ấn nút tắt bất kỳ cứ lúc nào bạn muốn mới là thứ ông thích. “Chúng ta có gì rồi?”

Shean hất đầu về phía vài kỹ thuật viên đeo kính bảo hộ, găng tay và áo khoác trắng đang lặng lẽ làm việc tại nơi cách họ không xa lắm.

“Vẫn chưa có gì. Ba hiện trường. Trung tâm hội nghị. Chiếc xe moóc của Bobby và ngôi nhà thuê của Sharp. Chúng tôi đang xử lý khoảng hai trăm dấu vết chưa rõ. Chúng ta có được thứ chúng ta nghĩ là dấu vết của Sharp tại căn nhà thuê của gã, nhưng không có trong AIFIS.”

Theo Madigan, Hệ thống Nhận dạng Vân tay Tự động Tích hợp của FBI là một trong vài thứ mà chính phủ liên bang tự hào.

“Nhưng chúng ta không chắc chắn chúng là của gã.”

“Tôi sẽ nói chuyện với Sharp. Chỉ cần vài mánh là tôi sẽ có được chúng ngay thôi.”

“Đặc vụ Dance của CBI là ai thế?”

Madigan búng ngón tay. “Sao cậu hỏi vậy?”

“Cô ta có gọi…”

“Gọi cho cậu à? Đến đây? Gọi thẳng sao?”

“Vâng. Cô ta đã nói chuyện với trợ lý của Kayleigh, Alicia Sessions, và tìm ra được nơi cô ta nghĩ ai đó đã rình mò Kayleigh hôm qua tại trung tâm hội nghị. Chúng tôi đã phủ bụi khu đó rồi. Chẳng tìm thấy gì. CBI cũng nhúng tay vào à?”

“Không. CBI chẳng liên quan gì hết.”

“À.” Khi Madigan không giải thích gì thêm, Shean nói tiếp. “Anh đã đúng về lớp bụi xi măng trong xe moóc của Bobby cùng loại với những lời buộc tội trong vụ Baniero. Đấy là loại xi măng duy nhất ở vùng đó.”

“Cậu có tìm được gì trùng hợp ở nhà Edwin không? Lopez nói rằng có rất nhiều bụi trên những bức ảnh và đồ lưu niệm của Kayleigh trong nhà gã.”

“Rất nhiều dấu vết, phải, nhưng chẳng có kết quả gì. Sẽ biết sớm thôi. Còn một chuyện nữa. Đội đã tìm thấy điều gì đó tại chỗ khoang nhạc. Mấy cái hộp đã bị di chuyển - viên quản lý nói rằng họ thường xếp chồng các hộp lên để đỡ ai đó ngã xuống do tai nạn, anh biết không? Chúng là những các hộp carton đặc biệt. Đám nhân viên đóng thế dùng chúng. Có vẻ bất kỳ ai di chuyển mấy cái hộp đã đeo găng tay nhựa. Và những dấu vết tương tự có trên các bộ báo hiệu khói; các cục pin đã bị lấy ra.”

Bingo!

Miguel Lopez, người khám xét căn nhà thuê của Edwin, đã tìm thấy một hộp găng tay.

“Cùng loại chúng ta có từ nơi của Edwin à?”

“Chúng tôi vẫn chưa biết. Các vết nhăn và dấu vết của nhà sản xuất sẽ cho chúng ta biết.”

“Tốt lắm, Charlie. Gọi ngay cho tôi nếu có bất kỳ tin gì đột phá.”

Madigan và Stanning rời khỏi và tiến về phía Văn phòng Cảnh sát trưởng theo thông lệ, bước vào trong rồi xuống một hành lang dài. Những người đi ngược chiều gật đầu với ông có chút vừa thận trọng lại vừa thách thức thẳng thừng.

Ông lại nghĩ về Kathryn Dance. Cô ta chẳng hề e sợ ông chút nào. Nghĩ đến chuyện cô ta đang bị hành dưới cái nóng như thiêu, có lúc ông cảm thấy mình thật tồi tệ. Cô ta có thể tăng nhiệt độ điều hòa trong chiếc Pathfinder lên. Thêm nữa, những bà mẹ thể thao như cô ta luôn có thể vác được hàng tấn nước đóng chai. Thế kia chẳng nhằm nhò gì.

Madigan đẩy một cánh cửa xoay, phía trên có sơn một vết chữ đã mờ: BAN THANH TRA.

Thanh tra Gabriel Fuentes, một người đàn ông to khỏe đang vã mồ hôi như tắm, ngay cả trong mùa đông, đứng cạnh bàn tiếp tân. Không giống các cấp dưới của phòng trước kia từng làm quân nhân và vốn chiếm đa số, Fuentes gạt sang bên tất cả các bộ trang phục của quân đội và khoác lên người bộ áo lông thú màu đen bóng mượt, miễn là anh ta có thể thấy thoải mái.

Edwin Sharp cũng đã ở đây. Madigan nhận ra thằng cha cao lêu nghêu này từ những bức ảnh mà các luật sư của Kayleigh gửi cho họ, dù gã đã sụt cân đi nhiều. Gã đang đứng cạnh Fuentes, với chiều cao trên dưới một mét bảy mươi hai song vẫn thấp hơn anh ta sáu phân. Kẻ rình mò cũng sở hữu đôi bàn tay và cánh tay vạm vỡ. Đôi mắt trũng sâu dưới hàng lông mày rậm, tạo cho gã một vẻ ngoài gần như đáng sợ, dù mọi đường nét khác đều bình thường. Đôi mắt đó mang vẻ soi mói, Madigan nghĩ. Chúng không hề tỏ ra hoang mang. Chết tiệt, trông lũ trẻ tham gia các chuyến tham quan của trường tới căn phòng này còn tội lỗi hơn gã.

Nụ cười của gã là nụ cười kỳ cục nhất Madigan từng thấy, đôi môi mỏng dính hơi cong lên phía trên, nhưng gần như dừng lại ở ngay đó.

Đôi mắt sâu hoắm ấy giờ quay về phía ông. “Thám tử Madigan, xin chào. Ông khỏe không? Tôi là Edwin Sharp.”

Trên phù hiệu của mình có tên nhưng gã này lại chưa hề nhìn thấy? Chuyện này là sao?

“Vài giây thôi con trai. Cảm ơn vì đã đến.”

“Chỉ là thủ tục thôi. Tôi không bị bắt. Ông đã đề nghị tôi đến, và tôi tự nguyện làm theo. Tôi có thể rời đi bất kỳ lúc nào. Đúng chứ?”

“Đúng vậy. Muốn dùng thêm kem không?”

“Tôi… cái gì cơ?”

“Dùng thêm kem không?”

“Không, cảm ơn. Tôi đủ rồi. Tất cả chuyện này là sao?”

“Gọi cậu là Ed được không? Eddie nhé?”

Lại cười. Cái nụ cười quái gở chết tiệt đó. “Không. Tôi thích được gọi là Edwin hơn, Pike à?”

Madigan ngừng lại. Gã gọi hẳn tên mình ra làm cái mẹ gì thế? Và làm thế quái nào hắn biết được nhỉ? Bao nhiêu cảnh sát còn chẳng biết tên của ông là gì.

“Được rồi. Thế thì gọi là Edwin vậy. Tôi sẽ quay lại ngay.” Ông hất đầu ra hiệu Fuentes theo ông lên sảnh.

“Có vấn đề gì không?” Madigan thì thầm.

“Không. Chỉ việc gọi gã đến và gã lập tức có mặt,” Fuentes nói tiếp. “Tôi nghe nói Miguel và nhóm CSU đã tìm thấy bằng chứng tuyệt vời tại nhà gã, sau khi gã rời đi.”

“Có vẻ thế.”

“Tốt,” Fuentes nói. “Kayleigh có chống đỡ được không?”

“Đang làm tốt nhất những gì có thể, tôi sẽ nói vậy. Không tốt lắm.”

“Thằng khốn,” Fuentes lẩm bẩm. Họ cùng quay lại nhìn Edwin khi gã cũng làm tương tự. Gã không nghe được họ nói gì vì họ đứng quá xa. Nhưng Madigan vẫn lạnh sống lưng khi thấy đôi mắt kia nheo lại khoái trá, như thể gã có thể cảm nhận được từng từ một.

Ông yêu cầu Fuentes quay lại Ban Thanh tra rồi bước về phía phòng ăn trưa, mở cửa tủ lạnh để lấy thêm ít kem vào chiếc cốc giấy. Ông yêu kem. Ông không thích rượu bia, trừ khi ăn thịt nướng, không nhai kẹo cao su, không hút thuốc nhưng rất thích kem. Không sữa chua, không nước ngọt hay đồ uống ít béo. Thật tình chỉ yêu kem thôi. Ông đã tăng gần năm cân vì món này, nhưng đó là năm cân ông sẵn lòng đánh đổi vì nó.

Mọi người đều nghĩ rằng ông ăn kem là để đe dọa các nghi phạm, hoặc để có được niềm tin của nghi phạm nếu ông có mời hắn vài ba thìa. Nhưng sự thật là ông chỉ thích kem mà thôi.

Hôm nay ông sẽ thưởng thức kem sô cô la bạc hà.

Ông quay sang Ban Thanh tra. “Được rồi Edwin. Chỉ như ngồi chuyện phiếm với cậu thôi, cậu tử tế thật đấy.”

Ông ăn hai miếng kem lớn trong cốc bằng thìa kim loại. Ông luôn dùng đồ kim loại. Căm ghét nhựa. Cốc giấy hay bọt biển thì không sao, nhưng bạn cần phải ăn kem bằng một cái thìa đúng nghĩa.

Họ vừa dợm bước về phía phòng thẩm vấn, thì cánh cửa dẫn vào bộ phận lại bật mở, một người khác bước vào hành lang.

Ôi, lạy Chúa.

Đó là Kathryn Dance.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.