Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50
Chương 50

❊ ❊ ❊

“THỨ ÔNG TA ăn cắp là một lá thư của Bobby Prescott, trong thư anh ta nêu rõ ước muốn phân chia tài sản ra sao nếu chẳng may qua đời.

Phần lớn tài sản sẽ được dành cho một người: Đứa con gái của Bobby với Kayleigh Towne, là Mary-Gordon.

Rõ ràng Kayleigh đã sinh con ở tuổi mười sáu, Suellyn cùng chồng cô ta, Roberto Sanchez, đã nhận nuôi bé gái trong vòng vài tuần sau khi sinh.

Phong bì còn bao gồm một bản sao giấy tờ nhận con nuôi và một số nhắn nhủ riêng tư cho con bé. Sau này khi trưởng thành hơn, con bé sẽ đọc.

“Vài năm trước anh ta bảo tôi anh ta đã viết nó,” Zeigler nói. “Tôi không thể công khai chúng được.”

Dance nhớ lại mối quan hệ thân thiết cô đã cảm thấy giữa Bobby và Kayleigh tại nhà hàng. Cô còn để ý những điều khác nữa: màu tóc vàng óng của Mary-Gordon, thái độ thẳng thắn của con bé. Con bé mang màu mắt xanh sáng của Kayleigh, trong khi mắt của Suellyn - và có lẽ của cả người chồng Latin của cô ta - có màu nâu.

Cô cũng nghĩ đến nhận xét của Edwin trong buổi thẩm vấn gần đây.

Tôi nghĩ có điều gì đó thực sự tồi tệ đã xảy ra với cô ấy, khi cô ấy mới chỉ mười sáu tuổi…

Dance hỏi, “Nhưng làm sao không ai biết cô bé mang thai?”

“À phải đến khi mười bảy tuổi cô ấy mới bắt đầu biểu diễn chuyên nghiệp. Truyền thông chưa chú ý đến cô ấy tuy nhiên Bishop đã ấp ủ những kế hoạch lớn. Ông ta cho cô ấy thôi học khi cô ấy mới mang thai hai tháng, thuê gia sư về kèm cặp tại nhà. Ông ta giữ bí mật chuyện này và bịa ra một câu chuyện hợp lý với những người bạn - rằng Kayleigh đau khổ vì mất mẹ. Cô ấy bị trầm cảm. Thế nên đương nhiên cô ấy biến mất trong khoảng tám, chín tháng. Ông ta nói với mọi người rằng cô ấy bị suy sụp.”

Dance thấy khiếp sợ. “Và ông ta đã ép cô bé phải bỏ đứa con.”

Zeigler gục gặc đầu. “Bobby lúc đó đã hai mươi hai, lớn hơn cô ấy sáu tuổi. Phải, không nghi ngờ gì nữa, chuyện đó thật tồi tệ. Tuy nhiên Bobby thực sự là chàng trai tốt, và nếu ai đó thèm khát hình bóng một người cha thì đó chính là Kayleigh. Mẹ cô ấy vừa mới mất, cô ấy phải sống trong căn nhà mà mình căm ghét, trong khi cha cô ấy thì tối ngày rong ruổi trên đường. Cô ấy là người dễ bị tổn thương. Giữa hai người không chỉ là chuyện qua đường. Họ đã muốn lấy nhau. Họ đã yêu thương nhau. Nhưng khi Bishop biết được, ông ta đã bay về thành phố ngay sau buổi hòa nhạc, và nói rằng nếu hai người không chịu để đứa trẻ cho người khác nuôi, ông ta sẽ kiện Bobby ra tòa vì tội giao cấu với trẻ vị thành niên.”

“Ông ấy làm thế à?”

“Dĩ nhiên rồi. Kayleigh đã đồng ý với giải pháp con nuôi - nhưng cô ấy chỉ làm thế nếu chị gái nhận nuôi con bé, để cô ấy vẫn có thể được gặp nó. Và cô ấy khăng khăng đòi Bobby phải ở lại với ban nhạc. Bishop cho rằng đó là người giỏi nhất ông ta có nên đồng ý.”

Dance nhớ lại những quan sát của mình về Bobby, và những gì Kayleigh đã nói với cô. “Đó là lúc Bobby bắt đầu nghiện rượu và sa vào ma túy đúng không?”

Zeigler nhướng một bên mày. “Cô biết chuyện đó à? Phải, là thế đấy. Cậu ấy thực sự rất đau khổ khi chuyện giữa hai người chẳng đi tới đâu.”

“Nhưng tại sao cô bé không giữ được đứa con?” Dance hỏi. “Tôi biết cô bé rất muốn có con mà.”

“Ôi, chẳng làm được đâu,” Zeigler cay đắng đáp. “Sự nghiệp của chính Bishop đang chết dần vào thời điểm đó. Ông ấy chỉ còn mỗi Kayleigh trong tay thôi.”

“Và ông ấy tin rằng cô bé cần phải xây dựng hình ảnh bản thân là một gái ngoan để có được thành công.”

“Chính xác. Lúc đó ông ấy đã lên đến tột đỉnh rồi. Như ông ấy thường xuyên thế. Hãy nghĩ đến bộ Chạng vạng về ma cà rồng mà con gái tôi mê mẩn. Truyện viết về những đứa trẻ vướng vào yêu đương nhưng không làm tình. Và đó là Kayleigh Towne. Và những ông bố bà mẹ - những người có thẻ tín dụng - yêu mến hình ảnh đó. Nếu chỉ cần lộ ra một câu rằng cô ấy mang thai ở tuổi mười sáu, đó có thể là dấu chấm hết cho sự nghiệp của cô ấy.”

Dance không hiểu điều này có đúng hay không. Cô tin tưởng rất nhiều vào trí tuệ và nhận thức sáng suốt của khán thính giả. Cô lạnh lùng nói, “Nhưng đối với ông cũng vậy, đúng không? Ông không thể chịu nổi khi mất cô bé. Không thể mất cô bé vì những thương hiệu ghi âm ngày nay đang phát triển như vũ bão.”

Đôi vai Zeigler vốn cao hơn cả Dance rũ xuống. “Phải, phải. Kayleigh chính là điều quan trọng duy nhất mà tôi có. Mọi người khác đã bỏ đi hết rồi. Nếu tôi mất cô ấy, tất cả sẽ mất hết. Tôi đã bốn mươi lăm rồi, và tất cả những gì tôi làm trước nay chỉ là sản xuất album. Tôi không thể sống nổi khi làm người hành nghề tự do. Thêm nữa, Kayleigh là một tài năng xuất chúng. Tôi thích được làm việc cùng cô ấy. Cô ấy là một thiên tài. Một thiên tài duy nhất.”

Dance nhìn vào đống giấy tờ nhận con nuôi, rồi lá thư.

“Mary-Gordon không biết đúng không?”

“Không. Bishop ép vợ chồng Suellyn phải ký vào thỏa thuận không tiết lộ. Nếu để một lời nào lộ ra, họ sẽ mất quyền giám hộ.”

Dance nhắm mắt lại một lúc và lắc đầu trước thông tin về Bishop Towne, khiến cô bối rối, nhưng không hề làm cô ngạc nhiên.

Zeigler bật ra tiếng cười cay đắng, “Tôi không phải là người duy nhất tuyệt vọng trong cái ngành này đâu.”

Cô nhét tập tài liệu vào lại trong phong bì rồi bỏ vào ví. “Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này. Còn bây giờ, ông chỉ đột nhập ăn cắp một ít giấy tờ cá nhân trong xe của Bobby. Những gì ông tìm thấy và có được không có giá trị, và không liên quan gì đến vụ án.” Cô nhìn ông ta lạnh lùng. “Nhưng ông vẫn là nghi phạm trong các vụ án mạng.”

“Tôi đã trong một khách sạn ở Carmel khi Bobby chết.”

“Có ai có thể làm chứng cho ông không?”

Ông ta suy nghĩ một lúc rồi đáp, “Tôi chỉ ở một mình thôi… Tôi thực sự rất buồn - tôi vừa bị một nghệ sĩ lớn khác sa thải. Mối liên hệ duy nhất tôi có với ai đó là tin nhắn để lại cho vợ tôi.” Ông ngước lên nhìn Dance với ánh mắt đau đớn. “Có gì tốt đẹp không khi gọi vào hộp thư thoại và bạn khóc nức nở như một thằng bé mười tuổi, rằng sự nghiệp của bạn có nguy cơ đi tong?”

“Có thể đấy,” Dance đáp.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.