Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38
Chương 38

❊ ❊ ❊

MỘT BUỔI TỐI tháng chín dễ chịu, dù nóng nực tại Fresno.

Đó là khoảng thời gian tĩnh lặng tại Tower District - nổi bật là nhà hát Art Deco nổi tiếng tại Olive và Wishon vốn kiêu hãnh như tòa tháp thực sự, bất chấp diện tích khiêm tốn (cho dù vùng lân cận có thể nổi danh vì tòa tháp khác cách đó một quãng).

Đêm nay, những người địa phương đang quay về từ những bữa ăn nhẹ buổi sớm tại các cửa hàng bánh thịt chiên giòn Mexico, hay các quán cà phê sành điệu, hoặc sau khi ghé thăm những phòng tranh, các tiệm xăm hình, những cửa hàng giảm giá[1] và cửa hàng bánh ngọt truyền thống. Có thể họ thẳng tiến đi xem phim, đến câu lạc bộ hài hước ứng khẩu hoặc nhà hát cộng đồng. Đó không phải San Francisco, nhưng bạn không ở Fresno để thưởng thức nghệ thuật, âm nhạc hay văn học. Người ta đến đây để lao động và xây dựng gia đình, và hưởng thụ bất kỳ điều gì mà một nền văn hóa mang lại.

Đêm nay, mấy cậu nhóc tuổi teen đến District dạo bước trên các con phố, trong những con xế Subaru và Saturn cáu cạnh, tận hưởng nốt vài buổi tối cuối cùng không phải làm việc nhà.

Đêm nay, những cô nàng đến đây để chém gió, hút thuốc trộm và ngó xung quanh, nhưng đôi mắt họ không nhìn các chàng trai. Họ ngồi đó uống soda suốt mấy tiếng, nói chuyện về quần áo và các lớp học đang mở.

Và đêm nay, Kayleigh Towne đến Tower District để giết một người.

Cô lên kế hoạch này chỉ vì một người: Mary-Gordon Sanchez, con bé mà Edwin Sharp đã bắt cóc - bất kể cảnh sát có nói gì chăng nữa.

Ôi lạy Chúa, cô rất phẫn nộ.

Kayleigh luôn mong muốn được làm mẹ, tuy nhiên chính bố cô ngăn cản những kế hoạch này, theo ông sự nghiệp không đi đôi với cuộc sống gia đình.

Chết tiệt, KT, con vẫn còn là một đứa trẻ. Đợi thêm vài năm nữa đi. Vội gì chứ.

Kayleigh lớn lên cùng câu nói ấy, nhưng sự thôi thúc của bản năng làm mẹ bên trong cô ngày càng lớn.

Và ý nghĩ rằng Mary-Gordon đã - và có thể sẽ còn gặp nguy hiểm - không thể chấp nhận được

Edwin Sharp phải bị loại bỏ.

Văn phòng Cảnh sát trưởng không làm chuyện này. Nên một mình Kayleigh sẽ làm.

Em thích chúng ta ở bên nhau, em hy vọng hai đứa mình sẽ thành đôi.

Đôi chúng ta bên nhau mãi mãi, cùng sinh một hoàng tử và công chúa.

Giấc mơ ấy sao khó thành hiện thực, nhưng giờ đây em đã hiểu

Khi nói đến chuyện này, em thực sự chỉ cần chính em thôi.

Với những lời ca cô viết mấy năm trước đang phát lại trong tâm trí, Kayleigh bước xuống từ chiếc Suburban được Darthur Morgan dừng lại trên Đại lộ Olive. Họ đang ở phía trước một khán phòng thiết kế theo phong cách Victoria có tên Parker Hall, một nhà hát nhỏ và là địa điểm đọc thuyết trình từ thế kỷ XIX. Cô để ý thấy tấm biển đồng ghi dòng chữ:

KAYLEIGH, CÔ GÁI “TOWNE” CỦA CHÚNG TA, XIN DÀNH TẶNG CÔ ẤY BUỔI HÒA NHẠC ĐẦU TIÊN TẠI ĐÂY.

Hồi ấy cô mười ba tuổi. Phần ‘buổi hòa nhạc đầu tiên’ không hẳn đúng - cô đã đi nhà thờ và tham gia các sự kiện thể thao từ khi mới lên chín hoặc mười. Nhưng đúng đó là buổi trình diễn tại nhà hát đầu tiên của cô. Dù cô chỉ chia sẻ sân khấu với vài đứa trẻ khác trong Dàn đồng ca thiếu nhi của trường Trung học George Washington.

“Khoảng nửa tiếng thôi,” cô nói với Morgan.

“Tôi sẽ đợi ở đây,” anh ta nói. Và ngay lập tức, anh ta bắt đầu dò xét con phố tìm các dấu hiệu của Edwin Sharp, hay bất kỳ mối đe dọa nào khác.

Kayleigh tìm thấy chìa khóa mở cổng nhà hát, bước vào không gian có mùi ẩm mốc. Chiều hôm đó, cô đã liên hệ với cơ quan sở hữu nơi này, giải thích rằng cô đang nghĩ đến chuyện tổ chức buổi hòa nhạc tại đây. Liệu cô có thể mượn chìa khóa xem xét nơi này không? Họ đã rất vui sướng, cô phải lịch sự từ chối vài lời mời của đám nhân viên muốn dẫn cô đi thăm quan nhà hát. Cô viện cớ thời gian có hạn nên không chắc mình có tới được không.

Bên trong, nhà hát u ám, âm u đi kèm với một tràng những tiếng răng rắc, cót két nhưng lần này không giống ở trung tâm hội nghị, cô không hề cảm thấy khó chịu chút nào trước bầu không khí này. Cô biết nơi nào mới nguy hiểm.

Và nó không nằm trong những cái bóng xung quanh cô.

Kayleigh thẳng tiến đến bãi bốc dỡ hàng hóa ở phía sau, mở cửa rồi bước ra ngoài, nhìn sang bên đường song song với Đại lộ Olive. Vài phút sau cô trông thấy chiếc Buick đỏ, người cầm lái là kẻ đã giết chết Bobby, cố giết Sheri và là kẻ đã bắt cóc Mary-Gordon cùng Suellyn. Gã cho xe chạy qua nhà hát đến chỗ đèn đỏ. Một trong số các nhân viên của cảnh sát trưởng đang đi theo.

Chết tiệt, cô đã không tính đến chuyện này.

Cô không thể giết Edwin khi có cảnh sát ở gần. Cô sẽ làm gì đây? Bỏ cuộc ư? Cô thấy giận dữ trước ý nghĩ đó.

Chiếc Buick chờ đèn xanh, xi nhan rẽ trái.

Cách một con phố, viên cảnh sát cố gắng tỏ ra thông minh, đi chậm lại rồi rẽ trái, rõ ràng hy vọng bắt kịp được chiếc Buick sau khi Edwin rẽ ngoặt.

Cô suýt phì cười khi thấy Edwin đạp phanh rồi tăng tốc rẽ phải vào một khu dân cư lân cận rộng lớn. Gã đã cắt đuôi hoàn toàn tay cảnh sát rồi.

Giấc mơ ấy sao khó thành hiện thực, nhưng giờ đây em đã hiểu

Khi nói đến chuyện này, em thực sự chỉ cần chính em thôi.

Quay bước vào trong, cô mở ví và rút ra đôi găng tay da, rồi tháo các nút thắt buộc con dao gọt quả vào một tấm bìa carton. Cô bọc con dao bằng khăn mặt, bỏ tọt vào túi trong của chiếc áo gió denim.

Rồi cô kiểm tra lại lần thứ hai - không, lần thứ ba - một thứ khác cô mang theo.

Con vẫn còn giữ món quà cha tặng con hai năm trước chứ?

Con giữ lại hết quà tặng mà…

Lúc này Kayleigh đang nhớ lại ca khúc Edwin Sharp đã chơi trên máy hát tự động, tại quán Cowboy Saloon hôm qua. Tôi Không Phải Là Nữ Cao Bồi.

Tôi chẳng có cái mũ cao bồi nữ nào

che cho tôi khỏi nắng.

Đôi bốt của tôi đều có gót cao.

Tôi chẳng có lấy một khẩu súng cho mình.

Đối với Kayleigh Towne, câu cuối cùng không hoàn toàn đúng.

Món quà bố cô tặng là một khẩu Colt. Ông đã mua nó cho cô để phòng vệ khi cô còn ở tuổi teen. Suellyn xa nhà đi học đại học, mẹ họ qua đời và ông dành phần lớn thời gian lang thang trên đường, nỗ lực trong vô vọng cứu vớt sự nghiệp của mình.

Cô đã bắn thử một vài lần nhưng không thích việc súng bị giật, hoặc tiếng ồn ngay cả khi đã đeo bông bịt tai. Và cô nghĩ: Đúng là trò đùa.

Cái ý tưởng lấy mạng một người là không thể tưởng tượng nổi đối với cô.

Vậy nhưng cô nhớ lại hai năm trước mình đã chứng kiến một con sói đồng, hung dữ và có lẽ lên cơn dại, trong khu vườn sau nhà. Nó phun phì phì và phô ra hàm răng vàng ởn.

Kayleigh đơn giản thổi bay thứ rác rưởi đó bằng một phát đạn vào đầu.

Bây giờ với cô, Edwin Sharp cũng chỉ thế mà thôi.

Không phải người. Chỉ là một con sói đồng lên cơn dại.

Cô xé vụn tấm bìa bọc con dao cùng tờ hóa đơn, rồi xả nước cho trôi xuống bồn cầu trong nhà vệ sinh cho nhân viên.

Quyết tâm, phải rồi. Nhưng cũng căng thẳng không kém.

Thằng khốn ấy đi đâu rồi nhỉ? Gã có bỏ đi không?

Không, dĩ nhiên gã sẽ không bỏ đi. Bởi vì Kayleigh, trung tâm vũ trụ của gã, vừa mới gọi cho gã nửa giờ trước - từ một buồng điện thoại trả tiền tại bệnh viện nơi Sheri được khám rồi ra viện. Cô đã đề nghị gặp gã ở đây. Cái cây gỗ màu đỏ nhồi bông mà Edwin cùng Mary-Gordon mua tặng cô tại bảo tàng có dán một tờ giấy, trên đó có ghi số điện thoại của Edwin. Cộng thêm mấy chữ, “Gọi cho tôi.”

Hôm qua suýt nữa cô đã định quăng nó đi nhưng rồi nghĩ lại - vì kế hoạch này đã hình thành trong đầu cô đúng lúc thấy số điện thoại của gã.

Đứng bên ô cửa sổ cáu bẩn trong cửa dịch vụ mở ra bãi bốc dỡ hàng hóa, cô chùi hai tay vào quần jean. Cuối cùng Edwin cũng xuất hiện, vẫn cái dáng đi kỳ cục ấy, không lẫn vào đâu được. Như thể những vụ giết người, bắt cóc chẳng là gì đối với gã.

Gã đi thẳng một lèo đến thính phòng, mang theo chiếc máy ảnh. Gã dừng chân rồi chụp vài tấm. Nếu gã có lỡ chụp ảnh cô, hẳn cô sẽ phải đánh cắp máy ảnh của gã và xóa nó đi.

Phải nhớ điều đó.

Kayleigh hít một hơi sâu. Qua lớp denim dày của chiếc áo gió, cô cảm nhận được con dao trong túi. Khẩu súng đang áp vào bụng cô.

Chẳng có anh, chẳng có con bé, chẳng có thằng bé, chẳng có ai hết. Đến cuối cùng chúng ta hoàn toàn cô độc

Em có thể tự làm được bất kỳ điều gì em cần phải làm.

Em chỉ cần có em thôi, chỉ cần thế.

❀ ❀ ❀

[1] : Bản dịch là ‘những cửa hàng có khấu hao’ (Caruri).

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.