Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
Chương 29

❊ ❊ ❊

MÙI RẤT TỆ, nhưng vì có quá nhiều cao su, nhựa rồi dầu cháy nên phần nào làm bớt đi kha khá mùi tóc và thịt người cháy. Ngay cả gió cũng giúp đỡ mùi.

Mà Dance chẳng cần vận dụng tất cả sức mạnh ý chí để ngăn mình không nôn, nếu không tồi tệ hơn thế.

Tình yêu là đám cháy, tình yêu là ngọn lửa…

Hiện trường là một khu rộng rãi đầy bụi bặm, một bãi đỗ xe xiêu vẹo, đổ nát, một trạm xăng đã đóng cửa từ lâu đổ sụp thành một đống và một nhà kho cháy đen đến mức không còn gì nhiều. Khói vẫn đang bốc lên thành những luồng giận dữ. Ta có thể cảm thấy cái nóng ngay từ lề đường. Cách không xa là con sông màu nâu xám nằm thành một dải, từng là nguồn cảm hứng biến nơi này thành địa điểm giết người lý tưởng.

Nhóm CSU vẫn đang làm việc, mặc dù số lượng lính cứu hỏa nhiều hơn cả cảnh sát. Đối với người dân Fresno, lửa vẫn là mối đe dọa lớn hơn một kẻ rình mò điên loạn.

Harutyun, thanh tra chính tại hiện trường, giải thích những gì họ đã tìm thấy, thật ra là không nhiều. Các vỏ đạn, các đĩa CD, số tiền - điện thờ cho Kayleigh. Nhưng ngay cả tờ tiền hai mươi đô la dường như cũng sạch sẽ - nói trắng ra là được rửa. Ngọn lửa trở thành mối đe dọa nghiêm trọng đến nỗi họ đã bày hết trên mặt đất các ống mềm giúp dập lửa, chắc chắn đã làm hỏng hiện trường không ít.

Bên cạnh đó, Dance suy đoán, nếu Edwin đứng đằng sau vụ giết người này, gã sẽ không để lại quá nhiều bằng chứng như vậy. Gã thông minh hơn thế.

Harutyun tiếp tục giải thích sau những gì đã nói trên điện thoại.

Nạn nhân thực sự có quen biết Kayleigh - và khoảng một nghìn nghệ sĩ trình diễn khác.

Tên hắn là Frederick Blanton. “Hắn là kẻ lừa đảo,” Harutyun tóm tắt. “Đã từng là một kẻ lừa đảo.”

Dance nghĩ đến những chiếc CD, điện thờ… và những gì cô biết về ngành kinh doanh âm nhạc. “Chia sẻ nhạc bất hợp pháp à?”

“Rất xuất sắc, Kathryn. Đúng vậy.”

“Câu chuyện thế nào?”

“Có đến gần mười nghìn chiếc máy tính trên mạng. Người ta sẽ tải xuống các bài hát, cả các video clip nữa. Trang của Kayleigh nằm trong số những trang nổi tiếng nhất.”

“Làm sao cậu nhận diện được hắn?” Dance liếc nhìn vào trong. “Rõ ràng chẳng có dấu vết nào.”

“Chúng tôi gần như chẳng thu được dấu vân tay, vân chân nào. Một bàn tay chắc phải bị thiêu đến tận tủy, cháy rụi hết rồi. Chúng tôi sẽ phải xác nhận bằng ADN. Tuy nhiên chúng tôi tìm được cái ví của hắn trong một phần nhà kho không bị cháy nhiều lắm. Chúng tôi đã kiểm tra địa chỉ - hắn sống tại Tower District, cách đây khoảng bảy, tám dặm. Một đội hiện giờ đang qua nhà hắn. Họ thấy cửa ra vào bị phá tung, bên trong là một đống hỗn độn - tất cả các máy tính của hắn đều bị phá hỏng. Chúng tôi cho rằng hung thủ có thể đã ép hắn phải phá hủy các máy chủ chia sẻ file nhạc, sau đó nhét hắn vào trong cốp xe của mình. Nếu gã là Edwin thì không gian trong cốp xe của gã là quá đủ. Gã đưa tên này đến đây, bắn chết rồi châm lửa.”

Dance trầm ngâm. “Làm sao Edwin có thể tìm ra tên này dễ dàng thế nhỉ?”

“Tra trên Google các trang ‘torrent’, ‘Kayleigh Towne’ rồi ‘tải nhạc’ và trang của hắn,” một cái hất đầu về phía nhà kho, “nằm đầu bảng luôn. Chỉ cần vài kỹ năng tìm kiếm cơ bản là gã lần ra được ngay, tôi đoán vậy. Thằng nhóc của chúng ta dường như rất giỏi việc này.”

“Và gã để lại điện thờ như một cảnh báo không được ăn cắp của Kayleigh.”

Một kẻ rình mò có khả năng nhắm vào bất kỳ ai là mối đe dọa đối với em, hoặc thậm chí là xúc phạm em. Gã đảm nhận nghiêm túc vai trò như một người bảo vệ…

“Vậy hiện trường tội ác là nhà của hắn à? Có bằng chứng không?”

“Chẳng có gì. Không có vân chân hay tay gì cả. Có vài dấu vết nhưng…” Cậu ta nhún vai, một dấu hiệu cho thấy chẳng có kết quả gì. “Họ đã tìm thấy hắn có bạn tình.”

“Ai là người đang cảm thấy có chút khó chịu vào lúc này,” Dance suy tính.

“Mà hắn không ở trong vùng này đâu.”

“Tôi đoán rằng bạn không cần phải trở thành hàng xóm sát vách với tòng phạm, nếu bạn đang phạm những tội ác công nghệ. Bạn có thể ở Nam Mỹ hoặc Serbia. Trụ sở của hắn ở đâu thế?”

“Salinas.”

Hừm, hạt Monterey.

“Cậu có tên thằng cha này rồi - có lần ra được địa chỉ vật lý và tin học của hắn không?”

“CSU tìm ra rồi.” Tay thanh tra gọi một cuộc và đề nghị gửi thông tin đến máy của Dance. Cô để ý cậu ta nhớ số điện thoại của mình.

Điện thoại reo vang một lúc, sau đó một tin nhắn được gửi đến.

“Tôi sẽ gửi lại cho vài người tôi biết tại đó. Họ có thể lần theo dấu của hắn.” Cô soạn một bức thư điện tử rồi gửi đi.

Harutyun nói thêm, “Tôi đang cố mở rộng tư duy. Tôi biết hung thủ dường như là Edwin, nhưng tôi vẫn đang tìm hiểu những động cơ khiến ai đó khác có thể giết Bobby. Tôi đang thu thập thật nhiều thông tín về anh ta, nhưng vẫn chưa tìm được gì. Và bây giờ tôi nghĩ mình nên bổ sung thằng cha này vào. Nhưng chắc phải có nhiều người muốn giết chết một kẻ chia sẻ nhạc như hắn. Gần một nửa các công ty thu âm, các studio điện ảnh.”

Một chiếc xe tuần tra khác nữa đến, tiếng bánh xe nghiến trên sỏi lạo xạo. Bụi bẩn lẫn những cành cây trắng hếu bao quanh một khu đất bị nhuộm đen. Xe đỗ gần tấm biển quảng cáo Conoco đã phai màu, vẽ hình một con khủng long xanh nhạt. Con gái của Dance, Maggie, hiện đang trong thời gian cuồng Khủng long Jurassic. Phòng con bé chất đầy các phiên bản bằng nhựa của giống bò sát này. Dance cố dằn xuống nỗi nhớ con.

P. K. Madigan xuống xe, dò xét hiện trường, hai bàn tay chống lên cặp hông nhỏ xíu, bị cái bụng tròn vo lấn át. Rồi ông đến chỗ Dance và Harutyun. “Vậy là tên này ăn cắp ca khúc của Kayleigh à?”

“Đúng vậy.”

Madigan càu nhàu. “Không thể tưởng tượng được gã chuyển sang dùng điện thoại cố định. Lẽ ra phải biết.”

“Lẽ ra chúng ta phải biết.”

“Và gã đang ở chỗ quái nào thế? Gã có con xe to gần bằng cái xuồng của tôi, lại còn đỏ chóe nữa. Tôi không hiểu nổi làm thế nào gã toàn dắt mũi người của tôi.” Điện thoại của ông reo vang, ông nhìn màn hình. “A lô?… Cậu đừng nói… Không. Tôi sẽ tự đi.” Ông ngắt máy. “Được rồi. Tôi không thể nói với hai người ở đâu, và bao giờ thằng Edwin này chết, nhưng tôi có thể nói ngay gã đang ở đâu. Gã lại đang đỗ xe trước cửa nhà Kayleigh. Tại bãi đỗ xe ở vườn ươm cây bên kia đường.”

“Gã đang làm gì?”

“Đang ngồi vắt vẻo trên mui xe, sung sướng như một kẻ cô độc, đang tự hưởng thụ chuyến picnic của gã. Tôi muốn nói chuyện với gã. À thực ra tôi muốn nói chuyện với gã, Kathryn. Cô sẵn sàng chưa?”

“Tất nhiên rồi.”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.