Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49
Chương 49

❊ ❊ ❊

“CHIỀU CAO CỦA ông,” Dance giải thích với ông ta.

Zeigler ngồi trên ghế sau chiếc xe tuần tra của Văn phòng Cảnh sát trưởng với vẻ đau khổ. Cửa xe vẫn mở, ông ta ngồi nhìn ra ngoài, hai tay bị còng sau lưng.

Cô tiếp tục nói rõ hơn, trả lời câu hỏi của ông ta về lý do tại sao cô biết đó là ông ta. “Hung thủ hẳn phải biết Bobby rất rõ, và có khả năng đã từng vào trong xe moóc của Bobby. Hắn phải là người rất quen thuộc với tất cả mọi người trong ban nhạc.”

Yếu tố quyết định là điều cô nói với ông ta sau đó: “Và hắn ta rất cao.”

“Cao ư?”

Cô giải thích cuộc thẩm vấn giữa cô với Tabatha, bên kia đường, vài ngày trước. “Bà ta nói bà ta đã thấy ai đó trong xe sáng hôm đó. Ngoại trừ việc bà ta không nhìn thấy được đầu kẻ đột nhập, chỉ thấy ngực hắn thôi.”

Đó là lý do tại sao cô bắt O’Neil ra đứng trước cửa sổ xe moóc nửa tiếng trước. Nhớ lại mình đã nhìn thẳng vào mặt P. K. Madigan bên ngoài khi cô khám xét xe moóc. Cô để O’Neil đứng đúng chỗ Tabatha đã nhìn thấy kẻ đột nhập. Sau đó cô bước ra ngoài và sang bên kia đường. Quay lại nhìn, cô trông thấy rõ ràng khuôn mặt của O’Neil.

Thế tức là kẻ đột nhập sáng hôm thứ Hai có khả năng cao mét tám, cao hơn O’Neil. Người duy nhất gần đây cô gặp quan tâm đến Kayleigh Towne, quen biết Bobby và phù hợp với thể hình này là Barry Zeigler.

“Chết tiệt,” người đàn ông lẩm bẩm, hoàn toàn bị đánh bại. “Tôi xin lỗi. Tôi không biết phải nói gì nữa. Tôi xin lỗi.”

Là một chuyên gia thẩm vấn, Dance nghe điều này thường xuyên.

Xin lỗi…

Dĩ nhiên mười lần thì cả mười, điều này có nghĩa là: Tôi xin lỗi vì để bị bắt.

“Khi tôi gặp ông tại nhà Kayleigh, ông nói mình đã lái xe đến đó từ Carmel. Nhưng chúng tôi đã nói chuyện với nhân viên tiếp tân khách sạn ở đây. Ông đã đăng ký phòng vào buổi sáng sau khi Bobby bị giết.”

“Tôi biết, tôi biết. Tôi xin lỗi. Tôi đã nói dối. Tôi xin lỗi.”

Lại thế nữa.

Dance nói, “Rồi còn bản ghi âm Kayleigh đang hát bài Your Shadow nữa. Ca khúc ông đã chơi để thông báo những vụ tấn công? Bản thu âm được thực hiện bằng bộ thu âm kỹ thuật số chất lượng rất cao. Loại đó chỉ dân chuyên nghiệp mới dùng - những kẻ như ông, hay các nhà sản xuất, các kỹ sư.”

“Ghi âm?” ông ta hỏi, nhíu mày.

Cô liếc nhìn Dennis Harutyun đang đọc Cảnh báo Miranda[1]. Cậu ta nói thêm, “Ông bị bắt vì tội giết người, vì…”

“Giết người? Ý anh là sao?”

Dance cùng Harutyun nhìn nhau.

“Ông bị bắt vì tội giết Bobby Prescott thưa ông,” tay thanh tra Fresno nói. “Và Frederick Blanton nữa. Tấn công và hành hung Sheri Towne và Đặc vụ Dance. Ông có muốn…”

“Không, không, tôi không giết ai hết! Tôi không tấn công ai hết!” Khuôn mặt nhà sản xuất kinh hoàng. Dance đã thấy rất nhiều màn thể hiện từ các nghi phạm: Đây là một trong những biểu hiện rõ nhất. “Tôi không bao giờ làm thế! Tại sao tôi phải làm thế!”

“Thưa ngài. Ngài sẽ có một ngày hầu tòa. Ngài có hiểu quyền của mình không?”

“Bobby ư? Các người đang nghĩ tôi giết Bobby? Không! Và tôi không bao giờ làm tổn thương Sheri. Đây là…”

“Ông có hiểu…”

“Có, có. Nhưng…”

“Ông có muốn hủy bỏ quyền được giữ im lặng không?”

“Tất nhiên rồi, có. Chuyện này thật lố bịch. Đây là một hiểu lầm nghiêm trọng.”

Harutyun hỏi, “Có phải ông đã lái xe đến đây hôm Chủ nhật và giết chết Bobby Prescott vào đêm đó không?”

“Không, không. Tôi lái xe lên đây sáng thứ Hai, khoảng mười một giờ, sau khi nghe Kayleigh thông báo Bobby đã chết. Phải, tôi có đột nhập vào xe moóc của Bobby, nhưng chỉ là lấy mấy thứ đồ cá nhân thôi.”

“Các ca khúc,” Harutyun đáp. “Chúng tôi biết cả rồi.”

“Các ca khúc?”

“Các ca khúc của Beatles.”

“Anh đang nói cái quái gì thế?”

Biểu hiện bối rối của ông ta dường như chân thành đến mức cô quyết định nói thêm, “Bố của Bobby là một kỹ thuật viên tại Abbey Road trong những năm 60 và 70.”

“Đúng. Một người rất nổi tiếng. Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì chứ?”

“Ban nhạc Beatles đã tặng ông ấy bốn ca khúc gốc họ viết sau khi thu xong album Abbey Road.”

Barry Zeigler phá lên cười. “Không, không, không…”

O’Neil nói, “Ông đã giết anh ta và ăn cắp các ca khúc, nó trị giá hàng triệu đô la.”

Tay sản xuất nói tiếp, “Đó là một huyền thoại trong thành phố thôi. Tất cả những đồn đại về các bản chỉnh sửa, các bản thu âm bí mật. Tất cả những chuyện vớ vẩn về Paul đã kết thúc lâu rồi. Trong thế giới âm nhạc chẳng có lời đồn nào nhanh hơn những lời đồn về Beatles. Nhưng chẳng có gì cả. Chẳng có ca khúc nào chưa được khám phá hết.”

Dance đang cân nhắc những hành vi. Zeigler dường như nói thật không ít thì nhiều. Cô nói, “Còn cái này thì sao?” Cô đưa cho ông ta xem một phong bì nhựa đựng bức thư gửi cho bố của Bobby.

Zeigler nhìn lá thư rồi lắc đầu. “Đó không phải là những ca khúc của Beatles. Mà là của một nhóm nhạc địa phương tại Camden Town ở London. Tôi còn chẳng nhớ nổi tên họ nữa. Chúng chẳng là gì cả. Sau khi nhóm Beatles thu âm xong Abbey Road, họ dành trọn thời gian trong phòng thu, tạo ra mười lăm hay mười sáu rãnh âm thanh nữa. Sau đó dùng mười hai rãnh hoặc hơn thế nữa cho album của mình. Tôi cho rằng họ rất thích bố của Bobby nên đã tặng ông ấy những rãnh âm thanh họ không dùng nữa. Chẳng còn thứ gì khác của ban nhạc này nữa. Sự thật là họ đã viết nhiều ca khúc rất dở.”

Dance nhìn lại lần nữa ngôn ngữ của bức thư.

Và nhằm tri ân cho những đêm không ngủ đó, các cuốn băng ghi âm những ca khúc chúng tôi đã chơi sau ‘Abbey Road’, tất cả đều là của ông, toàn bộ bản quyền, mọi thứ. Danh sách xem bên dưới. Chúc mừng!!!!!!!!!!

Đúng, nó đơn giản chỉ nhắc đến quãng thời gian trong studio, khi nhóm Beatles đã hoàn thành thu âm album của mình.

“Nhưng ông vừa thú nhận đã ăn cắp thứ gì đó từ xe moóc của Bobby sáng hôm đó.”

Zeigler đang lưỡng lự. Ông nhìn O’Neil rồi nhìn các cảnh sát khác. “Để tôi với Đặc vụ Dance một mình. Tôi muốn nói chuyện riêng với cô ấy.”

Cô cân nhắc điều này. “Được mà.”

Những người khác xuống khỏi xe tuần tra. Dance khoanh hai tay trước ngực rồi nói, “Được rồi, nói tôi nghe.”

“Cô không thể nói với bất kỳ ai.”

“Ông biết thừa tôi không thể làm thế.”

Khuôn mặt dài của người đàn ông co rúm lại thành một nút thắt chán nản. “Thôi được. Nhưng hãy xem qua trước đi rồi quyết định. Trong cái túi, có một ngăn khóa kéo. Đựng ít giấy tờ. Đó là thứ tôi ăn cắp từ xe của Bobby.”

Dance mở túi đựng máy tính và tìm thấy ngăn đựng giấy tờ. Cô rút ra một phong bì, mở ra và đọc qua một tài liệu dài bốn trang.

“Lạy Chúa,” cô thì thầm.

“Giờ cô vui chưa?” Zeigler lẩm bẩm.

❀ ❀ ❀

[1] : (tiếng Anh: Miranda warning) là một lời cảnh báo được cảnh sát thông báo cho nghi phạm hình sự ngay lúc bị bắt giữ, hay khi đang ở tình trạng giam giữ, trước khi nghi phạm hình sự bị thẩm vấn hoặc lấy khẩu cung liên quan đến sự phạm tội, hay trong một tình trạng quyền tự do đi lại của nghi phạm bị cản trở dù người đó không bị bắt giữ.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.