CON DAO RŨ xuống trong bàn tay gã, mí mắt và đôi vai gã cũng rũ xuống. “Kayleigh… không.”
“Đứng im.”
“Ôi, Kayleigh.” Lại mỉm cười nhưng chất chứa u sầu. “Em có biết mình sẽ vướng vào rắc rối gì không, em làm chuyện này sao?”
Cô vẫn mạnh mẽ.
“Chuyện này sẽ rất khủng khiếp. Thật khủng khiếp. Đừng làm chuyện này vì chính bản thân mình. Xin em! Hãy nghĩ đến fan hâm mộ của em, gia đình của em.” Như thể gã thực tâm lo lắng cho cô, hơn cả lo cho chính mình. “Đây sẽ là điều đầu tiên cảnh sát tìm kiếm, tôi bị gài bẫy. Họ sẽ không tin rằng em đã làm điều đó, họ sẽ hy vọng điều này không đúng. Nhưng các cảnh sát đã từng trải qua chuyện này rồi. Nó lúc nào chả xảy ra. Chuyện trong nhà, chuyện rình mò… Lúc nào nó chả xảy ra.”
“Mày đã giết Bobby!”
Đôi lông mày rậm của gã càng nhíu thêm, khiến gã ngày càng trở nên đáng sợ hơn. “Tôi không làm chuyện đó, dĩ nhiên là không. Tôi có nghe nói vụ tấn công nhằm vào Sheri. Tôi chắc chắn họ nói với em rằng tôi đứng đằng sau tất cả. Nhưng tôi chẳng bao giờ làm tổn thương ai gần gũi với em hết. Tất cả đều là dối trá.”
Bắn hắn đi! Cô tự nói với mình. Thế nhưng ngón tay cô vẫn nằm ngoài vòng cản. Khẩu súng đung đưa một phút, cô ấn nó về phía trước. Edwin Sharp thậm chí không dám liếc mắt.
“Mày còn bắt cóc cả chị gái và cháu gái tao.”
“Có thể tôi đã cứu mạng họ. Khỏi khả năng lái xe của Ritchie, như tôi đã nói.”
Cô nhìn quanh nhưng vẫn nắm chắc khẩu súng.
“Em là người phụ nữ thông minh, Kayleigh.”
Và cô hồi tưởng lại cuộc nói chuyện gần đây giữa hai cha con, ông đã gọi cô là ‘cô gái thông minh’.
“Em đã gọi tôi từ buồng điện thoại trả tiền, nhưng có thể ai đó đã mang em đến chỗ em thực hiện cuộc gọi? Nó nằm hết trong những hồ sơ di động của tôi. Sẽ dễ tìm lắm… Và, tôi chắc rằng em đã đeo găng tay, hoặc dùng khăn mặt khi xử lý cái thứ này.” Hắn liếc mắt về phía con dao. “Và có thể em đã mua nó tại một cửa hàng tự thanh toán. Nhưng họ sẽ lần ra em, Kayleigh ạ. Họ làm việc đó để kiếm sống mà.”
“Câm miệng! Tao sẽ giết mày!”
Hắn xem xét con dao. “Hàng còn mới nên họ sẽ kiểm tra từng cửa hàng trong thành phố bán nhãn hiệu này. Sẽ không có nhiều cửa hàng đâu. Dù em trả bằng tiền mặt, nhưng họ chỉ cần nhìn vào các hồ sơ khai phá dữ liệu của bất kỳ ai đã từng mua mẫu dao này trong mười ngày trước, trả tiền mặt. Họ sẽ tìm ra chính xác cửa hàng đó, và đăng ký thật nhanh vì em có thể chỉ mua có một món này, đúng không? Họ sẽ xin được trát tịch thu lượng tiền mặt đã trả vào máy thanh toán. Họ sẽ tra dấu vân tay trên các tờ tiền. Tiếp theo họ sẽ tra số series trên các tờ tiền em rút từ máy ATM. Tất cả đều được ghi lại, em biết đấy.”
Dĩ nhiên là không!
Đúng không nhỉ?
Đừng nghe gã. Thét lên gọi giúp đỡ rồi bóp cò đi…
“Thậm chí có thể có video, hoặc ảnh chụp tĩnh của giao dịch tự phục vụ. Họ chỉ mất tất cả có năm phút để lần ra em với con dao này. Và trong khi đó sẽ có những chàng tân binh lục soát đống rác xung quanh khu này, tìm kiếm những cái túi, bao bì và biên lai.” Gã liếc về phía nhà vệ sinh. “Hoặc lục soát các ống cống ở đây. Họ sẽ triệu em đến phòng thẩm vấn của họ. Và Kayleigh này, em là một người tốt và thật thà, em sẽ không chống lại được đâu; họ sẽ có được lời thú tội trong có mười phút thôi. Madigan dù không muốn nhưng ông ta sẽ không có lựa chọn nào.” Gã liếc nhìn bàn tay cô. “Em thậm chí có thể mang theo trót lọt cả súng lậu nữa à?”
Em sẽ làm chuyện này một mình.
Ngoại trừ việc mình không thể.
Mày là một con khốn hèn nhát.
Khẩu súng hạ xuống.
“Ôi, Kayleigh, họ đã tẩy não em quá nặng rồi. Tôi không phải là kẻ thù. Mà là họ kìa. Đây này, tôi sẽ bỏ con dao xuống.” Gã chùi con dao vào hai ống tay áo, lau sạch hết dấu vân tay rồi đặt nó xuống sàn nhà. “Như thế sẽ không còn liên hệ nào giữa chúng ta nữa. Em cầm lấy nó, dùng nó hay vứt nó đi. Chuyện này xem như chưa bao giờ xảy ra.”
Nghe hắn nói rất chân thành. Kayleigh ước gì Kathryn Dance ở đây để nhìn vào kẻ rình mò, gật đầu khi gã đang nói thật và lắc đầu khi gã đang dối trá. Gã bước lùi lại, cô tiến về phía trước, nhặt con dao lên nhét lại vào túi áo.
“Hãy suy nghĩ về chuyện này, Kayleigh: Đúng là em đang bị rình mò. Nhưng không phải tại tôi. Có thể đó là các phóng viên và những tay săn ảnh. Có thể đó là cha em. Ông ấy cho rằng ông ấy muốn những gì tốt nhất nhưng có đúng không? Tôi không chắc lắm. Còn những người khác thì sao? Có thể… Tôi không biết - Alicia, Tye Slocum - à để mắt đến anh ta đấy. Tôi đã thấy cách anh ta nhìn em. Và Barry Zeigler nữa. Hắn đang bám em rất sát đấy. Còn cái thương hiệu nào lớn bằng em bây giờ? Neil Watson - nhưng mà thôi đi, hắn giống như một kẻ thích tự sướng thôi. Và còn những ai nữa đang ở ngoài kia theo dõi em, rình mò em? Những fan hâm mộ, những kẻ xa lạ. Những kẻ thậm chí còn chẳng hiểu về nhạc của em, mà chỉ biết rằng em xinh đẹp, nổi tiếng và giàu có. Và chúng cho rằng, tại sao em có được tất cả những thứ đó còn chúng thì không? Chúng chẳng chịu hiểu em làm việc vất vả và em đã hy sinh nhiều như thế nào để được như vậy.”
Cô thì thầm, “Anh không thể để tôi được yên hay sao? Xin anh!”
“Ôi, Kayleigh, em không muốn tôi để em được yên mà. Chỉ là em chưa biết thôi.”