Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44
Chương 44

❊ ❊ ❊

MỘT TIẾNG SAU đó, đích thân Kathryn Dance biến mình thành kẻ rình mò.

Cô quay về Mountain View và gọi điện cho mẹ - lũ trẻ giờ đã lên giường ngủ. Dance quay số với tâm trạng pha lẫn khó chịu và sợ hãi phải biết thêm điều gì nữa về chuyến đi rủi ro của Jon Boling. Tuy nhiên, Edie Dance không nói gì thêm về chủ đề này, giải thích rằng lũ trẻ rất ngoan và Stuart, cha của Dance, đã hoàn thiện xong ngôi nhà để đón khách, bữa tiệc đã lên kế hoạch vào cuối tuần này.

Ngắt máy, cô đấu tranh tư tưởng có nên gọi cho Boling không, rồi quyết định không gọi.

Phần vì cô là kẻ hèn nhát và tự trách cứ mình. Nhưng phần nữa là vì cô còn việc phải làm.

Rình mò…

Cô bật ti vi lên và chuyển sang kênh thương mại với rất nhiều quảng cáo, sao cho những hình ảnh ngẫu hứng thay đổi nhanh từ màn hình hắt lên rèm cửa sổ sẽ cho biết trong nhà đang có người. Cô mặc lên người bộ đồ ngụy trang cho hoạt động ban đêm duy nhất mình có: một áo choàng thể thao màu xanh nước biển, quần jean đen và áo thun màu đỏ tía. Bộ đồ này sẽ được việc, xỏ đôi giày mềm nhẹ Aldo; cô không có ủng dã chiến.

Xong xuôi, Dance lẻn ra khỏi nhà bước vào bãi đỗ xe.

Nhiệm vụ của cô là tìm ra kẻ nghiện thuốc lá và có thể là do thám. Cô lại vừa trông thấy ánh lửa thuốc lá, gần như đúng cái chỗ lần trước cô đã thấy, trong công viên bên kia đường. Kẻ hút thuốc vẫn còn ở đó.

Dance liếc ra ngoài từ phía sau chiếc xe moóc đầy những đồ dùng cá nhân biểu diễn chó, và một đề can dán trên xe, khoe khoang rằng tài xế là chủ nhân đáng tự hào của giống chó chăn cừu Đức, thông minh hơn chán vạn đám học sinh danh dự.

Dance lại tập trung nhìn đốm lửa màu cam bé tí trong khoảng giữa hai hàng cây thông dày.

Phải chăng điếu thuốc này chỉ là tình cờ? Dance có lẽ đã nghĩ thế nếu không có thực tế rằng kẻ tấn công Sheri Towne có khả năng hút thuốc. Rằng Edwin có thể vẫn giữ thói quen này.

Dù thế nào, cô vẫn muốn nhìn qua người này. Nếu hắn là thằng nhóc vị thành niên đang chia sẻ một điếu thuốc - hoặc một mẩu - với đám bạn của nó thì mặc xác chúng. Nếu đó là Edwin Sharp - hay kẻ khác mà gần đây cô có thể đã tiếp xúc - thì đó là chuyện khác.

Đợi một chiếc xe tiến vào bãi đi lướt qua dừng ở lối vào, cô liền bước ra khỏi bóng tối tiến ra con đường bốn làn xe và nhanh chóng sang đường.

Hiểu rõ ánh sáng trên hông nơi bình thường giữ khẩu súng ngắn, cô ngoặt vòng rộng, bước vào công viên qua một trong số nửa tá khoảng trống giữa hàng rào dây xích hoen rỉ.

Cô nép mình vào những cái cây - lối đi qua sân chơi hẳn sẽ cho cô tầm nhìn tốt hơn ra hướng đi trong đêm trăng mát mẻ này. Cô xua đi đám côn trùng cuối hạ lờ phờ nhưng dai dẳng, và lũ dơi xáp lại gần ăn thịt đám côn trùng. Mắt nhìn như dán xuống chân tránh giẫm phải lớp thảm thực vật và đống bao gói sản phẩm gây tiếng động, cô di chuyển đều đều về phía trước. Nhưng cô đi chậm lại khi đến gần con phố cụt nơi kẻ gián điệp, hay một công dân vô tội nào đó đang hủy hoại sức khỏe bản thân.

Còn cách sáu mét nhưng cô đã ngửi thấy mùi khói thuốc lá.

Cô di chuyển chậm hơn nữa, cúi người xuống.

Vẫn chưa thể trông thấy hắn nhưng cô để ý nơi hắn đang ngồi dường như là khu picnic; có vài cái bàn gần đó, tất cả đều được xích vào mấy cái cột bê tông trên mặt đất. Phải chăng những kẻ trộm bàn ở nơi công cộng đang trở thành vấn nạn ở Fresno?

Nhưng cô vẫn đến gần hơn, từng bước chân thận trọng kế tiếp nhau.

Ánh lửa màu cam đã rõ ràng, tuy nhiên những cành thông dày hoàn toàn che khuất hình ảnh người hút thuốc cách khoảng sáu mét.

Cô vươn tay ra nắm lấy cành thông, gạt nó sang bên.

Liếc mắt…

Ôi, không! Dance thở hổn hển.

Điếu thuốc đang cháy được kẹp vào chạc một cây non gần một chiếc bàn picnic.

Điều này có nghĩa là: Edwin hay kẻ nào đó có thể đã thấy cô rời khỏi nhà trọ, và dụ cô vào bẫy.

Cô quay phắt lại nhưng không nhìn thấy kẻ tấn công. Cô quỳ thụp xuống, nhớ lại vũ khí hắn lựa chọn là một khẩu súng ngắn, có thể là khẩu Glock ăn cắp của Gabe Fuentes. Dưới ánh trăng thế này cô không phải là mục tiêu, nhưng với thứ vũ khí như thế, bạn có thể nã mười hoặc mười hai phát rất nhanh. Tất cả những gì bạn cần làm là nhằm thẳng vào hướng nạn nhân.

Vẫn không thấy dấu hiệu nào của hắn.

Hắn có thể ở đâu?

Hay hắn đã dụ cô ra đây để lẻn vào phòng chôm máy tính, và ghi chép của cô?

Không. Hắn sẽ theo sau cô.

Cô không thể đợi hắn thêm nữa. Cô đứng dậy rồi quay lại, cảm thấy lưng gai gai vì hốt hoảng đến đau đớn, như thể hắn đang thực sự rà họng súng dọc sống lưng.

Nhưng thay vì quay lại theo đúng hướng mình đã đến, cô quyết định đi thẳng về phòng trọ. Lối này gần hơn dù nó đòi hỏi cô phải nhảy qua hàng rào cao mét tám. Thế nhưng cô cảm thấy mình không còn lựa chọn. Giờ đây cô đang đi thẳng hướng đó, tránh xa khỏi điếu thuốc lá cô độc, di chuyển càng nhanh càng tốt hướng về phía con đường, đầu cúi thấp.

Nghĩ đến việc băng qua bốn làn xe đó, như thế cô sẽ phơi trần ra trước…

Đúng lúc đó bẫy của hắn sập xuống.

Hoặc cô tự đưa đầu vào bẫy, chân cô vấp phải sợi dây câu - hoặc dây đàn guitar - hắn chăng vắt ngang con đường quay về hắn biết cô sẽ chọn. Cô ngã đập mạnh xuống nền đất cứng; ở đây không có nhiều thảm lá thông nên không đỡ được cú ngã. Cô nằm đó thở hổn hển, hơi thở như tắc nghẹn trong phổi.

Chết tiệt, chết tiệt thật. Đau quá! Không thở được…

Cô nghe thấy tiếng bước chân, gần lắm, đang tiến lại.

Gần hơn, gần hơn.

Cô tuyệt vọng cố gắng bò về phía con đường, nơi dù sao một chiếc xe có thể chạy ngang qua ngăn gã không nổ súng.

Nhưng con đường nhựa còn cách ít nhất mười hai hoặc mười lăm mét nữa qua cánh rừng.

Cô nỗ lực đứng dậy nhưng không thể; lồng ngực cô không còn dưỡng khí.

Thế rồi qua màn đêm ẩm ướt, tĩnh lặng ấy, cô nghe thấy sau lưng hai tiếng lách cách của khóa nòng súng lục tự động, kéo về phía sau rồi phía trước, nạp đạn.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.