Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 256 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41
Chương 41

❊ ❊ ❊

“LEAVING HOME…”

Ca khúc hit về người phụ nữ nhập cư tuổi trung niên bị trục xuất quay về Mexico. Những lời hát đang tua lại trong tâm trí Kayleigh khi cô gói ghém mấy cái va li, kéo lê chúng xuống nhà để ra phòng khách, đưa cho Darthur Morgan chất lên chiếc SUV.

Alicia Sessions cũng ở đó giúp cô chuyển nhà tạm thời bằng chiếc Ford F150 của mình. Kayleigh không muốn cô ta vướng vào rắc rối, nhưng người phụ nữ trẻ cứ khăng khăng đòi kéo lê mấy cái guitar, ampli và các hộp đựng đồ dự phòng từ Whole Foods - cửa hàng nơi Kayleigh với bộ óc thông minh đến mua sắm, trái ngược với Safe Way, nguồn gốc những sản phẩm cô bị buộc phải dùng.

“Tôi có thể xử lý được mà.”

“Có vấn đề gì đâu,” Alicia đáp.

“Ít nhất thì hãy ở lại ăn tối nhé.”

“Tôi có hẹn với mấy người bạn trong thành phố rồi.”

Dù hiệu quả như vốn có, một điều quan trọng đối với hoạt động, Alicia vẫn là một bí ẩn to đùng đối với Kayleigh, ban nhạc và đội ngũ kỹ thuật. Cô ta là người cô độc, sống ngoài lề môi trường âm nhạc chuyên nghiệp đã mấy năm, có trình diễn nhạc alternative và postpunk tại New York và San Francisco nhưng không thành công lắm. Cô ta hoàn thành công việc cho Kayleigh, lo phần kinh doanh và rồi biến mất vào những buổi tối, hay những dịp cuối tuần cưỡi ngựa hoặc nghe nhạc. Những người bạn cô ta sẽ gặp tối nay có thể là ai, Kayleigh không biết. Cô giả sử rằng Alicia đồng tính. Trong khi nàng ca sĩ chẳng quan tâm đến chuyện gì khác, ngoài việc hy vọng sẽ bước vào quan hệ yêu đương, trong thế giới nhạc đồng quê những điều cấm kị đang rơi rụng dần, nhưng rất chậm; thể loại này vẫn là dòng nhạc chính của người Mỹ trung hòa, bảo thủ. Kayleigh đoán rằng Alicia không thoải mái gì khi ấp ủ những sở thích của mình.

Sau khi tất cả đã chất đầy lên chiếc SUV và xe tải của Alicia, Kayleigh quay lưng nhìn lại ngôi nhà, như thể nhìn lần cuối cùng.

Rời khỏi nhà…

Cô trèo vào ghế tài xế trong xe SUV, Morgan ngồi ghế hành khách như một sự thay đổi. Cô khởi động động cơ rồi đi thẳng xuống con đường dài, xe tải của Alicia theo sau.

Nghĩ rằng mình sẽ trông thấy , trong khu đỗ xe tại công viên, cô tăng tốc nhanh qua khúc ngoặt trên đường, bánh xe bị trượt. Morgan nắm chặt lấy chỗ tay cầm, nở nụ cười hiếm hoi. Kayleigh liếc nhìn xung quanh, rồi nhìn vào gương chiếu hậu, nhưng không thấy bóng chiếc xe màu đỏ.

“Thế là tốt nhất,” anh ta nói.

“Tôi cho là vậy.”

Cô nhận ra anh ta đang nhìn sát vào mặt mình. “Chuyện gì đã xảy ra tại nhà hát?”

“Ý anh là sao?” Kayleigh giữ đôi mắt mình nhìn thẳng phía trước chăm chú, lảng tránh ánh mắt anh ta như thể anh ta sẽ nghĩ: A, tôi biết rồi. Cô đã dụ Edwin đến nhà hát đó để giết gã. Tôi nhận ra được cái nhìn ấy.

“Chỉ là kiểm tra xem mọi thứ có ổn không thôi,” anh ta bình thản đáp. “Cô có nhận cuộc gọi lạ lùng nào, hay có va phải ai ở đó không?”

“Không, mọi chuyện ổn cả.”

Kayleigh vươn tay định bật radio nhưng bàn tay cô bỗng dừng khựng, rồi lại quay về cầm vô lăng. Hai người lái xe trong im lặng trên suốt quãng đường đến nhà Bishop Towne.

Cô dừng xe trên đường xe vào nhà, Morgan giúp Alicia khuân mấy cái thùng, trang thiết bị âm nhạc và các va li xuống hiên nhà, sau đó lại bước vào màn đêm để tuần tra quanh nhà. Hai người phụ nữ bước vào trong.

Tầng trệt nhỏ có thể đã biến thành nhà triển lãm như một gian của Nhà hát Nhạc Đồng quê Grand Ole Opry. Có những bức ảnh, bài nhận xét và các bìa album - hầu hết là của Bishop Towne và ban nhạc của ông, dĩ nhiên rồi. Một số bức ảnh các nữ ca sĩ mà Bishop đã từng yêu mến rất lâu trước đây - và những album được ra mắt vội vàng chỉ sau khi bà Hai rồi đến bà Tư xuất hiện. Không giống như Margaret, họ hẳn sẽ không biết được những sai sót trước kia, vẫn cho rằng phụ nữ chỉ là những phụ tá chuyên nghiệp mà thôi.

Nhưng cũng có rất nhiều các bức ảnh của Bishop và Margaret. Ông không bao giờ dỡ chúng xuống, bất chấp cơn ghen của các bà vợ sau có thể diễn ra.

Mary-Gordon chạy đến chỗ Kayleigh, lao vào vòng tay cô. “Dì Kayleigh! Này! Dì phải đến xem đi. Bọn cháu đang giải đố! Hôm nay cháu đã cưỡi con Freddie. Cháu có đội mũ bảo hiểm, như dì luôn bảo.”

Kayleigh quỳ xuống để ôm con bé dễ hơn, rồi đứng dậy ôm chầm lấy chị gái. Suellyn hỏi, “Em ổn không, K?”

Nàng ca sĩ nghĩ: Xét ra mình có thể đi tù vì tội giết người, không tồi. “Em ổn mà.”

Kayleigh giới thiệu chị gái cùng Mary-Gordon với Alicia, cô ta mỉm cười bắt tay họ.

“Wow,” con bé thì thầm, nhìn những hình xăm của Alicia. “Điêu luyện quá!”

“Úi chà,” Suellyn nói. “Tôi nhìn thấy rắc rối rồi.” Những người phụ nữ phá lên cười.

Kayleigh chào cha cô và Sheri, giọng vẫn khàn khàn vì ảnh hưởng của khói. Thật lạ lùng, trông cô ta giờ đây gần giống hệt chồng. Làn da có vẻ nhợt nhạt, cho dù nguyên nhân chỉ là do không thử mỹ phẩm theo lệ thường trước khi dùng.

Thái độ của Kayleigh đối với mẹ kế của mình thay đổi 180 độ kể từ sau vụ tấn công, cô thấy hối hận trước tính nhỏ nhen đối với người phụ nữ này. Giờ đây cô ôm chầm lấy Sheri, những giọt lệ chực rơi thể hiện tình cảm yêu mến.

Alicia kể cho Bishop cùng Sheri nghe vài chi tiết các kế hoạch quảng cáo cho tua diễn Canada sắp tới, nói xong cô ta liếc nhìn đồng hồ rồi ra về.

“Con đến đây rồi, thật tốt,” Bishop nói với Kayleigh. “Bố đã nói với con rồi, lẽ ra con nên đến. Ngay từ đầu, bố nói rồi. Sheri đã dọn sẵn phòng rồi. Cho cả tay cận vệ đó nữa. Cậu ta đâu rồi?”

Kayleigh giải thích Morgan vẫn còn ở bên ngoài xem xét ngôi nhà. Anh ta sẽ vào bất kỳ lúc nào.

“Cháu đã vẽ tranh treo trong phòng của dì rồi, dì Kayleigh. Để cháu cho dì xem.”

Mary-Gordon nắm chặt tay cầm một trong những va li có bánh xe, chạy hộc tốc xuống tiền sảnh. Chị em nhà Kayleigh mỉm cười.

“Trong này! Đây này, dì Kayleigh!”

Cô từng trông thấy căn phòng cho khách này rồi, thiết thực và giản dị. Lúc này giường được phủ lớp vải lanh bông kẻ xanh mới tinh, những chiếc gối diềm xếp nếp, khăn tắm hợp tông, những ngọn nến, một số đồ trang trí rẻ tiền từ cửa hàng thủ công mỹ nghệ Michaels, như con ngỗng đội mũ có dây buộc dưới cằm, những bức ảnh viền khung chụp Kayleigh và gia đình cô - những tấm ảnh đã từng nằm trong các hộp giày lần cuối cùng cô trông thấy, trước khi có Sheri. Đó thực sự là một không gian rất dễ chịu.

Chắc chắn cô phải cảm ơn bà mẹ kế - dĩ nhiên cô ấy đã làm tất cả những việc này trong khi vẫn bị thương.

Kayleigh ngưỡng mộ bức tranh Mary-Gordon vẽ chú ngựa con, cô trang trọng đặt nó trên chiếc bàn cạnh giường ngủ. “Ngày mai đi cưỡi ngựa với cháu được không?”

“Chúng ta sẽ xem xét, Mary-Gordon. Lúc đó bận rộn lắm. Nhưng chúng ta sẽ ăn sáng cùng nhau.”

“Bà Sheri và mẹ đã làm xong bánh kếp rồi. Ngon lắm ạ. Không phải tốt nhất nhưng mà ngon.”

Kayleigh bật cười, ngắm con bé giúp cô mở va li, với ánh mắt mong chờ hướng về phía Kayleigh, cất gọn gàng từng mục quần áo, đồ dùng vệ sinh hoặc đồ trang điểm theo chỉ thị. Khi con bé ra quyết định cách xếp sắp gọn ghẽ các thứ, nó mê mải như cảm thấy sung sướng vô bờ trước những nhiệm vụ rất đơn giản.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Kayleigh, như một ngón tay khẽ búng vào một cốc pha lê. Một ý tưởng cho một ca khúc. Con Có Thể Học Được Nhiều Từ Mẹ. Một ông bố bà mẹ nói với đứa con. Ông bố, bà mẹ làm sai vài điều trong cuộc đời mình như thế nào, và chính đứa trẻ khiến bố mẹ chúng thay đổi cách nhìn. Sẽ có sự pha trộn. Ba đoạn đầu tiên khiến người nghe tin rằng đứa trẻ đang hát cho bố mẹ chúng nghe; chỉ đến đoạn cuối cùng mới biết là bố mẹ chúng đang tường thuật lại câu chuyện. Một giai điệu vụt đến ngay lập tức. Cô ngồi xuống viết ra lời nhạc và giai điệu trên một tờ giấy kẻ khuông nhạc.

“Dì đang làm gì thế, dì Kayleigh?”

“Sáng tác một ca khúc. Con đã gợi cảm hứng cho dì.”

“‘Gợi cảm hứng’ gì cơ ạ?”

“Dì viết bài hát này cho con.”

“Ôi, dì hát cho con nghe đi!”

“Vẫn chưa xong nhưng đây là một phần bài hát.” Cô liền hát, con bé nhìn cô chăm chú.

“Đó là một bài hát rất hay.” Mary-Gordon tuyên bố với bên lông mày nhíu lại, như thể con bé là những nghệ sĩ, hay giám đốc phụ trách của một thương hiệu nổi tiếng, đang đưa ra lời nhận xét về tác phẩm của một nhạc sĩ trẻ.

Kayleigh tiếp tục lấy đồ trong va li ra, đôi khi cô dừng tay nhìn bức ảnh gia đình cô từ mười lăm năm trước, hoặc lâu hơn thế: Bishop, Margaret, Suellyn và Kayleigh trên hàng hiên ngôi nhà gia đình cũ trên những ngọn đồi, cách đây một giờ đi xe về phía bắc.

Tôi đã từng sống ở LA, tôi đã sống ở Maine,

Thành phố New York và những Bình nguyên phía Tây,

Nhưng chỉ có một nơi tôi gọi là nhà mà thôi.

Ngôi nhà của chúng tôi - khi tôi còn bé xíu.

Con bé ngoảnh đôi mắt xanh biếc của nó về phía nàng ca sĩ. “Dì đang khóc à, dì Kayleigh?”

Nàng ca sĩ chớp mắt. “À một chút thôi, Mary-Gordon, nhưng con biết đôi khi người ta khóc vì cảm thấy hạnh phúc.”

“Con không biết điều đó. Con không nghĩ con sẽ khóc như thế.”

“Không phải ai cũng thế.”

“Bộ này cất đâu ạ?” con bé hỏi, tay giơ lên hai chiếc quần jean, rồi đặt cẩn thận vào ngăn kéo Kayleigh chỉ.

“GIÓ ĐÃ ĐỔI chiều.”

Dance nghe thấy giọng đàn ông sau lưng mình trong hành lang khách sạn của cô. Nhưng cô không giật mình, vì giờ thì cô biết giọng ông rồi.

Cho dù trong một lúc cô không nhận ra P. K. Madigan. Ông ta đang mặc thường phục - quần jean xanh, áo sơ mi kẻ ô, đôi ủng cao bồi và đội chiếc mũ màu nâu vàng nhạt, trên đỉnh có thêu con cá cắn câu nhảy lên khỏi mặt nước.

“Sếp.”

Cô đã định đi thẳng ra ngoài - trên đường đến nhà Bishop để thẩm vấn tiếp gia đình Kayleigh - nhưng cô chuyển hướng đến chỗ ông ta. Cô liếc nhìn quầy bar. Suýt nữa thì cô hỏi, “Ông muốn dùng kem không?” nhưng rồi quyết định: “Cà phê? Hay Soda?”

“Không,” người đàn ông to lớn đáp. “Thấy cô đang sắp ra ngoài, nên muốn ghé qua nói chuyện với cô thôi.”

“Tất nhiên rồi.” Dance để ý tư thế suy sụp của ông ta, khác hoàn toàn với thái độ giận dữ, hùng hổ khi cô gặp ông ta tại hiện trường vụ giết Bobby.

“Chuyện là thế này. Anita đang cố gắng chơi theo luật. Chẳng còn ai trong văn phòng nói chuyện với tôi nữa - cũng vì lợi ích của họ thôi. Tôi bị cô lập hoàn toàn. Giờ đến lượt cô là người phụ trách.”

À, cô nhận ra đây là ý nghĩa câu nói gió đã đổi chiều.

“Không hẳn là phụ trách đâu.”

“Hơn bất kỳ ai khác. Chết tiệt. Ước gì tôi đã nghe lời cô quay lại cái phòng thẩm vấn để thả thằng chó ấy ra.”

Trái tim cô như muốn nhảy cẫng lên vì tay thanh tra. Dường như ông ta đã thua.

“Tôi đã hỏi cảnh sát trưởng xem tôi có thể đóng vai trò tư vấn, hay làm gì đó không. Nhưng cô ta nói không. Sẽ tệ lắm đấy. Vụ này có thể hỏng mất.” Ông ta bật ra tiếng cười, cay nghiệt và lạnh lùng. “Chẳng hiểu cô ta muốn nói là vụ này chống lại kẻ sát nhân, hay vụ này chống lại tôi nữa. Thế nên tôi phải lén lút.”

“Tôi rất tiếc mọi chuyện lại đến nông nỗi này.”

Ông ta xua tay. “Trách được ai ngoài bản thân tôi chứ. Tôi cảm thấy thật tồi tệ với Miguel. Anh ấy còn có vợ thất nghiệp cùng ba đứa nhóc nữa. Chẳng có khoản tiết kiệm nào hết.” Giờ đây ông ta tỏ ra vụng về. “Tôi phải tránh người theo dõi, Kathryn, nhưng tôi chỉ tự hỏi, tôi có làm được gì không?” .

“Tôi không biết nữa, sếp ạ. Tôi thì thẩm vấn, Charlie đang tìm bằng chứng, Dennis vẫn đang tìm hiểu xem ai có động cơ giết Bobby và những người khác.”

“À, tất nhiên rồi. Tôi hiểu.”

“Ông có thể dành chút thời gian nghỉ ngơi, đi câu cá vậy.”

“Chuyện đó vui đấy,” Madigan nói. “Phải, tôi thích thế. Giờ thì rảnh năm nào cũng được ra ngoài mỗi cuối tuần. Nhưng sự thật là tôi dành nhiều thời gian nghĩ về vụ án, hơn là nghĩ về cá mú.”

“Ông có một vài ý tưởng hay mà, lang thang đâu đó chẳng hạn?”

“Tất nhiên tôi sẽ làm thế.” Một nụ cười toe toét. “Nhưng vấn đề là, cho đến bây giờ, tôi sẽ ra khỏi thuyền, khoác lại lên người bộ đồng phục rồi làm gì đó với vụ này.”

“Xin lỗi, sếp.”

“Tôi nhận rồi. Không sao mà. Chỉ nghĩ là tôi nên hỏi thôi.”

Ông ta đang đi ra cửa, thì Dance gọi với.

“Sếp, đợi đã.”

Madigan quay người lại, cô nói, “Có một chuyện tôi đang suy nghĩ. Không ai phải biết đâu. Nhưng đó không phải… à, công việc dễ chịu nhất thế giới này.”

Dấu hiệu một nụ cười thoáng qua. “Ồ thế thì được, cùng làm thôi.”

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.