TẠI KHU DỊCH vụ của Văn phòng Cảnh sát trưởng, Lincoln Rhyme điều chỉnh xe lăn tiến ra ngoài. Đi với anh là những người bạn New York cùng Kathryn Dance và Michael O’Neil.
“Tôi sẽ nói là đến lúc đi uống rồi, sau đó quay về San Jose.”
“Đến giờ uống cà phê trong xe tải,” Thom chỉnh lại lời ông chủ.
“Tôi có đang lái xe đâu,” Rhyme gay gắt đáp lại. “Tôi uống được mà.”
“Tuy nhiên,” tay trợ lý phản đòn rất nhanh, “tôi chắc chắn để thùng đựng rượu mở khi xe đang di chuyển là bất hợp pháp, kể cả khi anh đang không lái xe.”
“Nó không mở,” Rhyme đốp lại. “Thùng rượu của tôi đậy nắp rồi.”
Tay trợ lý trầm ngâm nói, “Dĩ nhiên chúng ta có thể ở lại đây nói chuyện. Nhưng như thế cũng có nghĩa là chúng ta sẽ quay về quán bar San Jose muộn hơn nhiều đấy.”
Rhyme cau mày nhưng lập tức lấy lại vẻ bình thường vụt biến mất khi anh chào từ biệt các nhà hành pháp. Bằng một cử chỉ dịu dàng, anh chìa cánh tay phải ra và bắt tay Dance thật chặt. Cô hôn lên má anh, rồi ôm chầm lấy Sachs.
O’Neil nói thêm, “Tôi sẽ gặp cả hai người vào Chủ nhật. Mang cả bọn nhóc theo luôn.” Ông liếc nhìn Sachs. “Phòng trường hợp cô quan tâm, chúng tôi vừa được phát một khẩu H&K MP7 mới.”
“Loại đạn nhỏ.”
“Đúng. Nhỏ hơn khẩu BB, cỡ nòng mười bảy. Cô có muốn dạo qua trường bắn để găm vài viên lên giấy vào thứ Hai không?”
“Tất nhiên là có,” Sachs nhiệt tình đáp.
“Kathryn thì sao?” O’Neil hỏi.
“Tôi nghĩ mình cũng thế. Tôi định ra ngoài cùng Lincoln và Thom.”
Và với Jon Boling nữa chứ? Cô tự hỏi, rồi gạt ngay ý nghĩ đó đi.
Bộ ba đến từ New York đã tiến ra cửa.
O’Neil cũng tạm biệt các cảnh sát địa phương. Dance cùng anh ta tản bộ vào trong bầu không khí ngột ngạt.
“Vội quay về thế sao?” cô thấy chính mình đang hỏi. Không hề định trước. Cô đang nghĩ có thể họ sẽ ăn tối. Chỉ có hai người.
Một thoáng ngập ngừng. Cô có thể đoán anh ta cũng muốn ở lại. Nhưng O’Neil lắc đầu. “Vấn đề là Anne sắp từ San Francisco đến đây để lấy mấy thứ. Tôi phải có mặt ở đó.” Anh ta nhìn sang chỗ khác. “Và một đống giấy tờ phải sẵn sàng vào ngày mai, thỏa thuận phân chia tài sản.”
“Sớm thế?”
“Cô ấy chẳng đòi mấy mà.”
Thêm vào đó, người phụ nữ lừa dối chồng, bỏ rơi con thơ không ở vào vị thế thuận lợi để đòi hỏi, Dance nhủ thầm. “Anh không sao chứ?” Một trong những câu hỏi vô nghĩa thường xuyên xoáy vào người hỏi, hơn là người được hỏi.
“Nhẹ nhõm, buồn bã và lo lắng cho bọn trẻ.” Dài ngang với cuộc thảo luận về sức khỏe cảm xúc mà cô từng nghe từ Michael O’Neil.
Im lặng một lúc.
Rồi anh ta nở nụ cười. “Ok, tốt nhất tôi nên đi thôi.”
Anh ta chưa kịp quay đi, Dance đã thấy mình hấp tấp rướn người sang, một tay đặt lên gáy O’Neil, tay còn lại vòng quanh lưng anh ta để kéo anh ta lại gần, và đặt lên môi anh ta nụ hôn thật sâu.
Cô nghĩ, không, không, mày đang làm cái quái gì thế này? Lùi lại.
Thế nhưng sau đó, hai cánh tay anh ta lại ôm trọn cơ thể cô, hôn lại cô, cũng thật sâu như thế.
Cuối cùng, O’Neil buông tay. Cô bước dấn lên để trao cho anh ta thêm một nụ hôn nữa, siết lấy anh ta chặt hơn rồi đứng thẳng người lại.
Cô đợi cái liếc xéo - trạng thái chờ đợi của anh ta - nhưng O’Neil chỉ nhìn thẳng vào mắt cô với vẻ dễ chịu, cô cũng nhìn lại anh ta một cách thoải mái. Nụ cười của họ cũng giống nhau.
Trời ơi, mình vừa làm gì thế này?
Đã hôn người đàn ông mình yêu thực sự, cô nghĩ. Và chính ý nghĩ bất ngờ ấy còn choáng váng hơn cả chính sự tiếp xúc vừa rồi.
Rồi anh ta vào xe. “Tôi sẽ gọi cho cô ngay khi quay về. Hẹn gặp vào Chủ nhật.”
“Lái xe cẩn thận,” cô nói. Một câu nói từng khiến cô căng thẳng, như khi bố mẹ cô hay nói với cô bé Kathryn tuổi teen điều tương tự. Như thể, à đúng rồi, mình sẽ lái chệch khỏi đường cho đến khi bố mẹ nhắc nhở mình.
Nhưng với một người phụ nữ mất chồng khi anh ta đang đi trên xa lộ, đó là một câu nói cô không thể ngăn mình thi thoảng thốt ra. O’Neil đóng cửa xe, liếc nhìn cô lần nữa rồi đưa tay lên chỉnh lại kính chắn gió bên trong, cô ép mình vào lớp kính bên ngoài.
Anh ta vào số rồi lái xe ra khỏi bãi đỗ.
“THẬT KHÔNG TIN được,” Bishop Towne nói, nhấp một ngụm sữa.
“Đúng vậy,” Dance nói với hai bố con trên hàng hiên trước nhà ông ta. “Edwin vô tội. Chẳng giết ma nào cả. Hoàn toàn bị gài bẫy.”
“Gã vẫn là một thằng khốn.”
“Bố.”
“Gã là thằng lỏi con khốn kiếp, và bố sẽ không phiền nếu gã bị đi tù vì tội gì đó. Nhưng thật vui khi biết rằng gã sẽ không phải là vấn đề nữa.” Tay nhạc sĩ tóc hoa râm liếc sang Dance. “Gã không như thế nữa, đúng không?”
“Tôi không nghĩ vậy. Gã gần như rất buồn khi biết Kayleigh không hề gửi cho mình email và thư tay riêng. Đều là do Simesky bịa ra.”
“Chúng ta nên kiện những thằng khốn đó,” Bishop nói. “Những Kẻ Cầm Chìa? Chúng là thế quái nào vậy?”
“Bố, thiệt tình. Đi nào.” Kayleigh hất đầu về phía căn bếp, nơi Suellyn và Mary-Gordon đang giúp Sheri nướng món gì đó thơm lừng hương vanilla. Nhưng tông giọng gay gắt của người đàn ông có lẽ không mang hương vị này.
Kayleigh nói, “Con sẽ không kiện ai hết, bố ạ. Chúng ta không cần phải công khai kiểu đó.”
“Chúng ta sẽ công khai liệu mình có muốn kiện hay không. Bố sẽ nói với cảnh sát trưởng về chuyện đánh gục chúng.” Ông vỗ nhẹ vai con gái. “Nhìn vào khía cạnh tốt đi, KT. Những kẻ xấu xa chết cả rồi, và Edwin giờ cũng rời xa rồi. Thế nên không cần hủy buổi hòa nhạc nữa. Nhân nói chuyện này, bố đang lo chuyện thứ tự ca khúc biểu diễn. Và bố nghĩ chúng ta nên thay đổi bài Leaving Home. Ai cũng muốn nghe nó. Hát đi hát lại là tốt nhất. Bố sẽ thuê dàn hợp xướng trẻ em cho đoạn cuối hát bằng tiếng Tây Ban Nha.”
Dance nhận thấy đôi vai Kayleigh gồng lên vì căng thẳng trước những nhận xét này. Rõ ràng bản thân cô bé vẫn không chắc chắn về buổi hòa nhạc. Chỉ vì những kẻ sát nhân đã bị chặn đứng và Edwin được xá tội, không có nghĩa cô đang ở trạng thái tinh thần sung sức nhất cho sô diễn trong bóng đen những tội ác gần đây.
Sau đó Dance thấy thái độ cô bé suy sụp nhanh chóng. Có nghĩa là sự đầu hàng.
“Tất nhiên rồi, bố. Tất nhiên.”
Không khí buổi tối nay đã thay đổi rất nhanh, tuy nhiên rõ ràng Bishop Towne lại hệt như một con trâu bước ra khỏi con suối nó vừa lội qua, và đi thong dong. “Này, M-G, cháu đang nướng gì thế?”
Kayleigh nhìn theo ông ta, mặt méo xệch. Dance nhân cơ hội thọc tay vào ví, trao cho cô bé một phong bì dán kín có đựng tài liệu dưới dạng thư, cùng bản sao giấy tờ nhận con nuôi. Nàng ca sĩ xem xét nó trong tay. Dance nhỏ nhẹ nói, “Cái này chị tìm được trong lúc điều tra. Chị là người duy nhất biết. Em cứ việc giải quyết nó theo cách em muốn.”
“Cái gì…?”
“Em sẽ hiểu.”
Người phụ nữ nhìn chằm chằm xuống chiếc phong bì mỏng, túm chặt lấy nó như thể nó nặng đến ngàn cân. Dance nhận ra cô bé biết bên trong phong bì là cái gì. “Chị phải hiểu, em chỉ muốn…”
Dance ôm chầm lấy cô bé, “Đó không phải việc của chị,” cô thì thầm. “Bây giờ chị sẽ quay về nhà trọ, còn một báo cáo phải viết.”
Kayleigh bỏ phong bì vào túi áo, cảm ơn Dance về tất cả những gì cô đã làm rồi bước vào trong nhà.
Dance bước về phía chiếc SUV. Vô tình liếc nhìn lại vào trong nhà, cô có thể thấy một phần khung cảnh trong bếp. Suellyn cùng Sheri đang ngồi bên bếp và xem một cuốn sách nấu ăn, Kayleigh ngồi trên chiếc ghế đẩu gần đó, Mary-Gordon ngồi trên lòng. Từ dáng vẻ lúng túng, thích thú của con bé, chẳng cần phân tích ngôn ngữ cử chỉ cũng luận ra đó là cái ôm thật chặt.
Lái xuống lối dành cho xe vào nhà trong ánh sáng mờ, Dance không nghĩ về Towne mà nghĩ tới thảm họa chết tiệt tiềm tàng có lẽ đang lao thẳng đến cuộc đời cô. Cô nghĩ lại chuyện hôn O’Neil, cảm thấy bụng mình quặn lên - pha trộn hoàn hảo giữa vui sướng và hốt hoảng.
Cô cuộn xuống danh sách ca khúc iPod trên màn hình giải trí của SUV, tìm kiếm bài hát vừa xuất hiện trong tâm trí, đương nhiên là một ca khúc của Kayleigh. Là Yêu Hay Chưa Phải Yêu? Những lời nhạc tỏa ra qua hệ thống âm thanh cộng hưởng trên chiếc Pathfinder.
Là đúng hay sai? Là đông hay tây?
Là ngày hay đêm? Là tốt hay tốt nhất?
Em đang tìm kiếm câu trả lời, em đang tìm những dấu hiệu.
Chắc phải có dấu hiệu nào đó cho em biết sự thật.
Em đang cố tìm nhưng em có thể đoán được,
Giữa chúng ta có tình yêu không?
Là yêu hay chưa phải yêu?