Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
Chương 37

❊ ❊ ❊

DENNIS HARUTYUN ĐANG cúi xuống chiếc băng ca mà Dance nằm sấp trên đó.

Nhân viên y tế đứng đối diện với tay nhân viên, đang làm gì đó trên lưng cô.

“Vẫn chưa thấy đầu mối gì đâu,” tay thanh tra nói.

Từ tầm nhìn vuông góc của cô ra khung cảnh, Dance có thể thấy đội CSU vẫn-hiệu-quả đang sục sạo mặt đất nơi kẻ tấn công suýt giết chết Sheri Towne… và cả chính cô nữa. Nhưng không còn lại nhiều thứ; đám cháy đã lan rộng thiêu rụi hết những cái cây, bụi rậm nơi hắn đã đứng.

“Có đau không?” tay nhân viên y tế hỏi.

“Một chút.”

“Hừm.” Anh ta tiếp tục xử lý vết thương, không hề để ý đến câu trả lời của cô.

Vài phút sau: “Anh gần xong chưa?” Dance hỏi, bực mình khi tay bác sĩ lâu la đến thế, rằng anh ta chẳng thèm đáp lại nhận xét của cô về cơn đau. Lẽ ra cô nên nói, “Có, đau như quỷ ấy, tên đồ tể.”

“Tôi nghĩ là xong rồi.”

Cô kéo áo sơ mi xuống.

“Chỉ là vết rạn thôi. Không hề sâu chút nào.”

Dance chắc chắn mình đã bị bắn vào lưng - ngay tức thì cô nghĩ đến người bạn của mình, chuyên gia về hiện trường tội ác, Lincoln Rhyme, người bị liệt tứ chi từ cổ trở xuống. Làm sao cô có thể làm một người mẹ tốt khi không thể bước đi? Cô nghĩ khi ngã nhào xuống người Sheri Towne do sức ép của chấn động. Thực ra chuyện là cái bình chữa cháy cô quẳng đi rơi đúng vào đám cỏ đang cháy và nổ tung, nên có lẽ là một viên đá hoặc một mảnh vỏ bình bay ra găm đúng vào lưng cô. Cô nằm đó choáng váng mất một lúc, quay lại thì thấy trên đất một đống trắng xóa bột, hoặc bọt biển từ cái bình chữa cháy. Sau khi hiểu ra, cô bò về phía chiếc SUV để lấy lại điện thoại - không buồn gọi Madigan nữa - cô bấm số gọi 911. Mười lăm phút sau cảnh sát, xe chữa cháy rồi xe cứu thương lần lượt đến.

Tay nhân viên y tế mang theo thái độ chăm sóc tồi tệ đến với một bệnh nhân khác - Sheri Towne đang ngồi bên cạnh chồng. Cô ta thở bằng mặt nạ oxy, mắt nhìn chằm chằm bàn tay đeo băng. Thật tình cờ, những móng tay dài của cô ta cũng mang màu đỏ tươi như máu.

“Tình hình thực sự loạn rồi,” Harutyun nói. Cậu giải thích rằng Edwin đã khiếu nại lên Bộ Tư pháp nhà nước việc mình bị bắt giữ, và khám xét bất hợp pháp. Madigan cùng Miguel Lopez vừa bị bắt mặc dù được tại ngoại ngay lập tức, không cần bảo lãnh. Tuy nhiên, họ không được phép phục vụ trong đội ngũ thực thi luật pháp nữa.

“Ôi không,” Dance nói trong tiếng thì thầm gay gắt. “Ông ta bị đuổi khỏi ngành rồi à?”

“Chắc chắn là vậy,” Harutyun cay đắng nói thêm. “Hung thủ đã loại Gabriel Fuentes, lấy cắp súng của anh ấy. Giờ thì đến lượt sếp và Miguel. Cả đội bây giờ chỉ còn Crystal, chị và tôi thôi.”

“Có dấu hiệu nào của Edwin không?” Dance hỏi.

“Chẳng thấy gã hay cái xe đỏ lòm như mắt bò của gã đâu. Buổi tiệc trưa diễn ra êm ả theo đúng kế hoạch, Kayleigh có vẻ không để tâm lắm khi nói chuyện. Cô ấy hát vài ca khúc, ăn trưa với fan hâm mộ rồi về. Người ta nói cô ấy ở đó nhưng tâm trí cứ để đâu đâu. Không tập trung.”

Dance hất đầu về phía chiếc Mercedes đang cháy âm ỉ. “Quá nguy hiểm đối với những ai chống đối Kayleigh.”

“Vẫn rắc rối khi nhìn nhận đó là động cơ của vụ án mạng.”

“Đó là thực tế của kẻ rình mò, không phải thực tế của chúng ta,” Dance nhắc nhở.

Harutyun nhìn về phía Sheri và Bishop. “Xém chút nữa bị thiêu chết rồi, thế mà điều làm cô ta khó chịu nhất chính là Kayleigh thực ra không mời cô ta đến ăn trưa.”

“Vậy câu chuyện bức thư gã dùng để mời Sheri đến dự tiệc là sao?” Dance hỏi.

“Sáng nay gã lập một tài khoản nặc danh, kiểu như ‘KTowne’ cùng vài con số. Gửi đi từ một quán cà phê Internet tại Tower District. Một trong số các nhân viên đã đến hỏi, nhưng không ai nhận ra ảnh của Edwin. Dĩ nhiên, các nhân viên pha chế nói rằng chỉ nội một buổi sáng, họ đã phải tiếp khoảng hai trăm người rồi.”

“Và gửi đến địa chỉ của Sheri là gì? Trên trang web của Bishop à?”

“Trang chủ của Kayleigh.”

“Dĩ nhiên rồi.”

Cả hai im lặng một lúc.

“Này, Charlie,” Harutyun gật đầu với một người đàn ông mặt hơi đỏ, béo tròn mặc áo liền quần đang đến gần. “Ông biết Kathryn Dance, CBI không? Đây là Charlie Shean, trưởng đội điều tra hiện trường của chúng ta đấy.”

Ông gật đầu với cô, đoạn nhíu mày. “Chuyện về PK. có đúng không? Bị đình chỉ à? Cả Miguel nữa?”

“E là vậy.”

“Và thằng cha rình mò này đạo diễn chuyện đó à?”

“Chúng tôi không biết.”

“Khốn nạn,” Shean lẩm bẩm. Dance có ấn tượng rằng ông ta không phải là người quen chửi thề.

“Các ông định tìm gì thế? Danh thiếp? Hóa đơn điện thoại có tên Edwin trên đó à?” Dennis Harutyun, với hàng ria mép dày và gương mặt điềm tĩnh, dường như hơi thả lỏng.

“Hắn khá đấy - bất kể hắn là nam hay nữ. Không có dấu chân, vết lốp xe hay dấu vết nào khác ngoài năm triệu mảnh dấu vết bạn sẽ tìm thấy trong rừng. Dù chúng tôi có thu được ít tàn thuốc lá mới, nằm ngay ngoài bán kính của ngọn lửa. Sẽ cần thời gian để phân tích.”

Dance giải thích chuyện thấy người hút thuốc ngoài cửa sổ phòng trọ của cô. “Dù tôi chẳng nhìn ra được ai cụ thể.” Cô nói thêm. “Edwin cũng hút thuốc. Chỉ là có thể thôi, tôi cũng không chắc.”

Chỉ huy đội khám nghiệm hiện trường nói, “Súng là khẩu 9 ly - như khẩu Glock của Gabriel - nhưng chúng tôi không có bất kỳ vỏ đạn, hoặc viên đạn nào từ khẩu của cậu ta để đối chiếu xem có khớp không. Không có dấu vết trực tiếp nào trên các vỏ đạn chúng tôi tìm được.”

“Tôi cũng không có mô tả nào ở đây cả,” Dance làu bàu. “Hắn đứng núp dưới bóng cây.” Những kẻ rình mò không chỉ giỏi hóa trang; chúng còn giỏi cả ngụy trang nữa. Bất kỳ thứ gì có thể giúp chúng theo dõi đối tượng mà không bị quấy rối và kín đáo, càng lâu càng tốt. “Sheri có thấy được gì không?”

“Không tài nào thẩm vấn cô ta được. Cô ta hít phải quá nhiều khói.”

Đúng lúc này một chiếc xe lao tức tốc đến hiện trường. Dance theo bản năng sờ tay vào nơi lẽ ra giắt khẩu Glock của mình lần nữa. Nhưng rồi cô thấy đó là chiếc SUV màu xanh thẫm của Kayleigh Towne, được Darthur Morgan điều khiển một cách điêu luyện. Xe chưa dừng hẳn, nàng ca sĩ đã nhảy xuống khỏi chiếc Suburban, chạy về phía Bishop và Sheri. Cô chạy qua ông bố, rồi cúi xuống quàng tay ôm chầm lấy bà mẹ kế. Morgan có vẻ không vui vẻ gì trước nhiệm vụ phải đến hiện trường một vụ bắn giết, nhưng Dance cho rằng, gạt sang bên các quan hệ với bố, Kayleigh có thể là người rất chuyên tâm.

Dance đứng cách quá xa nên không nghe thấy được cuộc nói chuyện, nhưng không nghi ngờ gì về thông điệp của ngôn ngữ cử chỉ đó: xin lỗi, hối hận và khôi hài.

Một cuộc hòa giải chân thành đang diễn ra.

Bishop Towne đứng dậy, ôm chầm lấy cả hai.

Gia đình là yêu thương, nhưng gia đình cũng là bất hòa và xa cách. Thế nhưng với nỗ lực và may mắn, những khoảng cách - về địa lý và tình cảm - có thể được rút ngắn, thậm chí là biến mất. Điều khiến Dance kinh ngạc vào lúc này, không phải những gì cô đang chứng kiến từ cuộc đoàn tụ, mà là một ý nghĩ hoàn toàn khác: về cô, về Jon Boling và lũ trẻ… và những gì mẹ cô đã biết về chuyến đi của Boling đến San Diego.

Một lần nữa, những lời hát của Kayleigh lại vang lên, ngay từ đoạn tiếp theo trong ca khúc đã suýt giết chết Sheri Towne:

Vào một đêm có người gọi em, ban đầu em chẳng hiểu

Những gì các cảnh sát bên kia đường đang nói,

Thế rồi em bỗng dưng thấy cuộc đời em không còn như xưa nữa.

Tất cả đã mất hết, các kế hoạch đều đổ vỡ hết.

Phải chăng đây là chuyện sẽ xảy đến với cô? Phải chăng mọi thứ đã thay đổi, cuộc sống cô đã ngấm ngầm nuôi hy vọng, cho chính mình và cho lũ trẻ với Boling?

Cô suy nghĩ với một chút đắng cay, cái bóng của mình ở đâu, kẻ đang trông chừng mình, kẻ sẽ cho mình những câu trả lời?

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.