Một đêm năm 1937, những bàn tay đập dữ dội cánh cửa một ngôi nhà nhỏ khiêm nhường ở Wüppertal. Một phụ nữ ngừng đọc những trò tinh nghịch của Max und Moritz, và từ giây phút đó, đứa trẻ đã nghe những cú đập cửa chìm vào một sự im lặng sâu lắng sẽ kéo dài ba thập kỷ.
Cậu bé tên Fritz Niemand, cái tên có thể dịch ra là Fritz Vô Danh. Cậu thấy bố mẹ mình và một vài người hàng xóm lần cuối trong một đường hầm của Gestapo và, dù mới bảy tuổi, cậu đã nhận sự “xử lý nghiêm khắc”, nghĩa là những cú đòn và tra tấn, nhằm làm cậu khai ra những người khách có thể đã tới nhà, nhưng cậu bé Fritz Vô Danh không thể nói được nữa, vì lưỡi cậu đã bị biến thành một dạng ruột thừa hoại tử đờ ra vì kinh hãi.
Bọn Quốc xã coi cậu như một miếng giẻ vô dụng và nhốt cậu trong một viện dành cho bệnh nhân tâm thần, để thân thể cậu phục vụ cho việc phát triển khoa học của Đức Quốc xã, nói cách khác chúng quyết định dùng cậu như chuột bạch.
Lên mười tuổi, Fritz Vô Danh rụng sạch tóc sau một loạt các thí nghiệm với chất hóa học mà cậu phải chịu đựng. Sau đó, cậu mất hết răng. Năm 1945, khi quân Đồng minh, sau khi giải cứu một vài người còn sống sót trong những trại tập trung, để ý đến những người sót lại sống trong khoảng mười hai trại tâm thần, họ tìm thấy cậu bé gần như chết lả đi, mù và bị thiến.
Fritz Vô Danh đã không thể làm chứng ở Nuremberg, vì lưỡi của cậu vẫn bị liệt, và vì thế cậu làm chứng nhân câm cho tiến trình tẩy trừ ảnh hưởng Quốc xã, một dạng thế phẩm hệ tư tưởng mà không một chuyên gia nào có thể giải thích nổi và tiến trình này, cứ như một điều kỳ diệu, biến đổi những tên Quốc xã tuyệt đối tin tưởng và sùng tín thành những nhà dân chủ mẫu mực.
Nhưng như cuộc sống vốn vẫn vậy, dù với cuộc đời khổ đau nhất, vẫn xảy đến điều kỳ diệu, nhờ có tình yêu và sự bền bỉ của một cô y tá người Mỹ, Fritz Vô Danh tìm lại được khả năng sử dụng lời nói và dùng nó để đòi lại công bằng. Người ta không nghe anh.
Năm 1967, anh nhận ra giọng nói của một trong những bác sĩ đã thiến mình ngày trước, thời gian đó, ông ta là giảng viên ở trường đại học Heidelberg. Quá khứ Quốc xã của ông ta vì thế được chứng minh cũng như việc ông ta tham gia vào các thí nghiệm vô nhân đạo, nhưng việc mất thị lực ngăn cản Fritz làm chứng buộc tội.
Tôi biết anh năm 1986, khi một nhóm những người Đức đáng khâm phục chống phát xít, với tình đoàn kết vô song, như những thành viên của Libertaire Asoziation vốn vẫn thế, giới thiệu với tôi người mù kỳ lạ này đang đi khắp nước Đức tìm kiếm giọng nói của những tên tội phạm, âm điệu của những tên đao phủ, hơi thở của những kẻ sát nhân. Tôi gặp anh lần cuối năm 1990, vào lễ truy điệu những người Thổ, nam giới, phụ nữ, trẻ em bị bọn Quốc xã mới ám sát ở Mölln, phía Bắc nước Đức. Tôi hỏi thăm anh có ổn không, anh cảm thấy thế nào, và anh trả lời tôi anh thấy sợ, vì giọng nói của những kẻ tra tấn đang nhân lên. Anh đã có lý, Fritz Niemand, Fritz Vô Danh, và anh tiếp tục có lý, vì ngày nay, phe cực hữu Đức, với sự thuận ý hoàn toàn của cảnh sát, đang chiếm giữ những con phố ở Cộng hòa Dân chủ Đức cũ và đang sủa những khẩu hiệu kinh hoàng cũ của chúng.
Anh có lý vì ngày nay, đất nước đứng đầu trong công cuộc xây dựng châu Âu đang bị rung chuyển dưới sự ngạo nghễ của bọn Quốc xã đang thâm nhập vào quân đội của nước này và dưới sự ủng hộ công khai của những lực lượng gìn giữ trật tự trước những diễn văn phân biệt chủng tộc ngoan cố nhất. Anh có lý vì ngày nay, ở Bavaria - nơi không một người dân nào, đương nhiên, không biết đến sự tồn tại của Dachau - một tên xuất bản những thứ rác rưởi của Quốc xã, những thứ chính thức bị cấm, đang biến hình thành một lãnh đạo chính trị tham gia tranh cử với cùng bài diễn văn đã đưa Hitler lên cầm quyền và đưa nước Đức tới thảm họa. Anh đang có lý vì ở Carinthia, nước Áo, những tên Quốc xã mới ngụy trang thành những nhà tự do đang mài giũa móng vuốt và chuẩn bị xung trận. Năm nghìn tên Quốc xã mới ở khắp châu Âu hẹn gặp nhau tại Berlin, và Fritz Vô Danh lại nghe thấy giọng của nỗi kinh hoàng một cách rõ rệt.
Thế châu Âu thì sao? Nó vẫn ổn, cảm ơn. Vui vẻ với sự có mặt của Le Pen ở Pháp, nó đang quan sát sự lưu hành đồng mác Đức, trụ cột của đồng euro, và che giấu sự phát triển của chủ nghĩa Quốc xã mới và nạn phân biệt chủng tộc bằng những uyển ngữ bảo vệ như gọi đó là “sự biểu lộ nỗi bất bình” hoặc “kết quả bầu cử mang tính cảnh báo”.
Một bóng ma xưa cũ đang ám ảnh châu Âu: đó là bóng ma của lòng dũng cảm công dân để quét đi vĩnh viễn tất cả những thứ rác rưởi này. Khi điều đó tới, Fritz Vô Danh cuối cùng sẽ tìm ra công lý mà anh đang tìm kiếm, thính giác lanh lợi và trí nhớ bất khả chiến bại.