Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Năm 15 tuổi

Đặt hai tay lên đùi. Cười. Đừng cười. Đừng nhìn vào mắt ai. Giả vờ như không quan tâm. Kiểm tra giày. Đừng cười... Đừng có mà cười. Trời ạ.

Tôi bồn chồn ngượng nghịu. Chẳng bao giờ tôi biết phải làm gì và lúc nào thì cần hành động. Lần nọ, có một cậu bạn rất dễ thương mỉm cười với tôi. Nhưng đến lúc tôi cười đáp lại thì cậu ấy đã đi mất. Quá muộn. Tôi chẳng thể nào cử động cơ mặt đúng lúc được nữa. Ở trường hay ở nhà cũng như nhau. Tôi không thuộc về nơi nào, vậy nên tôi lẩn từ chỗ này sang chỗ nọ để không ai thấy mình. Nhưng giả sử có ai chú ý đến tôi, tôi cũng mong họ không quá dữ tợn. Tôi nghĩ đến trước kia, những ngày tháng ấy đã xa xôi lắm rồi.

Có nhiều điều đã đổi thay, nhưng cũng có những thứ vẫn vẹn nguyên như cũ một cách lạ lùng. Tôi nhận ra là mọi người đều đã thay đổi, còn cảnh vật thì chẳng hề đổi thay: vẫn là những tấm biển tên đường đầy hình vẽ graffiti, vẫn là những tán cây xanh ngắt hiển hiện trên nền trời hoàng hôn màu hồng cam rực rỡ, thậm chí cả hàng xe ô tô nối đuôi nhau tiến vào bãi đậu xe của siêu thị Wal-Mart cũng chẳng thay đổi. Điều khiến tôi khó chịu nhất là bầu trời vẫn y như xưa, khu Xương vẫn vẹn nguyên như ngày nào, nhà cửa cũng chẳng có gì khác biệt, nhưng mẹ tôi thì lại biến thành người khác.

Tôi nhớ đến mẹ của ngày xưa. Từng dòng ký ức ùa về trong tâm trí tôi. Những kỷ niệm buồn hiện lên rõ nét, sâu đậm đến mức lấn át hết cả những chuyện vui. Tôi cố gắng chỉ nghĩ đến những điều vui vẻ để tâm hồn trôi về thời thơ ấu hạnh phúc.

Tôi nhớ nhất là hình ảnh mẹ giữ chiếc lá giữa những ngón tay. Mẹ bứt một chiếc lá từ bụi cây, chà xát đến khi chỉ còn lớp màng và gân lá còn ngón tay mẹ thì trở nên xanh lè, giống như trò vẽ bằng ngón tay chúng tôi hay chơi ở trường vậy. Tôi rất thích ngắm mẹ khi ấy. Lúc đó nhìn mẹ tôi thật lạ lẫm và vui vẻ, hoàn toàn không giống với những bà mẹ khác lúc nào cũng mang gương mặt cáu kỉnh, cứng nhắc. Mỗi khi mẹ con tôi cùng ra ngoài, tôi luôn chăm chú nhìn mẹ kiểm tra cây cối và bắt chước cử chỉ của mẹ. Tôi muốn được ở bên mẹ, và trở thành người như mẹ. Nhưng thật khó vì ở mẹ toát ra một thần thái duyên dáng cùng khí chất lộng lẫy gần như không thể nào bắt chước được.

Khi ấy tôi còn rất nhỏ và cuộc sống của mẹ con tôi vẫn rất yên ấm. Đó là những ngày tháng mẹ tôi vẫn có việc làm ổn định ở Markobs and Jacob, mẹ cũng chưa hút thuốc và những người đàn ông kia vẫn chưa xuất hiện. Còn bây giờ, ngón tay mẹ sạm đi vì nicotin, trên người lúc nào cũng nồng nặc mùi khói thuốc khét lẹt, đôi vai gầy chùng xuống nặng nề. Mấy năm nay mẹ không hề ra khỏi nhà và chỉ sai tôi ra ngoài mua thuốc lá - loại thuốc không quá gây hại sức khỏe có hình viên tù trưởng Anh-điêng trên vỏ hộp. Người mẹ lúc nào cũng có mùi giống như cái gạt tàn hoặc mùi cần sa. Tôi không còn muốn trở thành người như mẹ nữa. Từ khi mẹ rời xa trách nhiệm làm cha mẹ và trở thành người hoàn toàn xa lạ đối với tôi, mẹ cũng không còn gọi tên tôi nữa.

Ban đầu tôi không nhận ra điều đó. Chỉ cho đến khi có một cô giáo gọi tôi lên bảng để giải phương trình, tôi mới nhận ra đã lâu rồi tôi không nghe thấy tiếng đó từ mẹ. Mẹ tôi vẫn sai tôi làm việc này việc nọ nhưng không gọi tên tôi. Margo. Phải mất đến một phút tôi mới định thần được là cô giáo Lerson đang gọi mình. Đám bạn cùng lớp đã cười ồ lên khi tôi đi qua dãy bàn và đứng trước bảng. Margo. Tôi thầm nhủ. Chính là mình. Rồi sau đó, khi ngồi xe buýt về nhà, tôi lại cố nhớ xem lần cuối mẹ gọi tên tôi là khi nào mà không sao nhớ nổi.

Mẹ tôi vốn rất hâm mộ nhân vật Perry Mason trong bộ phim The Case of the Sad Sicilian nên đã đặt tên tôi theo tên của nữ diễn viên Margo Albert cũng thủ vai trong phim này. Vai diễn cuối cùng của Margo trước khi qua đời vì ung thư não là một nữ sát thủ mang tên Serafina. Vì quá ấn tượng với cặp mắt u buồn của nữ diễn viên này mà mẹ tôi đã thề phải đặt tên con gái đầu lòng là Margo. Thật trớ trêu khi được đặt tên theo một nữ diễn viên chuyên đóng những vai đau khổ, hơn nữa đó còn là người phụ nữ vô cùng xinh đẹp và thanh tú trong khi bản thân tôi lại chẳng có lấy một điểm gì ưu tú như thế.

Trong “hố đen sự sống” này, tôi là một kẻ vô danh xấu xí ăn mặc rách rưới có mái tóc vàng sáng và cặp mắt vô hồn.

“Này Margo!”

Tôi quay lại. Đèn báo DỪNG trên xe buýt của trường đã ngừng sáng, các cánh cửa đều đóng lại. Destiny vội vàng chạy trên vỉa hè đến chỗ tôi, trên vai đeo ba lô. Tôi nhìn chiếc quần bò rách cùng áo trễ vai sành điệu của cô bạn. Cô ấy thậm chí còn đi kiểu giày bệt lấp lánh đang là mốt ưa chuộng của lũ con gái bây giờ. Destiny đã không còn nói chuyện với tôi nữa sau khi đám bạn ở trường bắt đầu gọi tôi là “con nhà điếm” từ hồi lớp Bảy. Tôi không biết là do bố mẹ cô ấy không muốn chúng tôi chơi cùng nhau hay chính cô ấy tự muốn tách ra, cô ấy cứ vậy mà bỏ mặc tôi.

“Cậu bỏ quên trên xe này”, cô ấy nói rồi đưa cho tôi cuốn tiểu thuyết tôi đang đọc dở lâu nay. Tôi cầm lấy mà không nhìn vào mắt cô bạn.

“Cảm ơn cậu.”

Nhà Destiny ở hướng ngược lại, nhưng trước khi quay đi, cô ấy lại chần chừ như muốn nói điều gì đó. Nhưng rốt cuộc cô ấy chỉ nhún vai rồi bỏ đi. Tôi không nhìn theo. Vì trong thâm tâm tôi biết chắc chắn rằng mình sẽ khóc nếu làm vậy.

Lúc tôi về, cả căn nhà im lặng như tờ. Vào ban ngày khi tôi đi học thì ngôi nhà luôn tĩnh lặng như đang say ngủ, chỉ đến ban đêm mới lại có tiếng động. Tôi đi thẳng về phòng mình vì mẹ tôi luôn muốn thế. Chỉ đến tầm chiều muộn, mẹ mới rời phòng ngủ, bắt đầu chuẩn bị cho cuộc sống về đêm: rửa mặt và trang điểm. Mấy năm gần đây, mẹ không muốn tôi ở cạnh nữa, kể cả lúc đi tắm. Tôi cũng chẳng quan tâm. Tôi chẳng thích thú gì khi nhìn mẹ ngâm mình trong cái bồn tắm màu hoa hồng sứt sẹo, xung quanh là bao nhiêu mảng sơn tróc nổi lềnh phềnh trên mặt nước. Tôi lôi hộp đồ của mình ra, chọn một thanh kẹo và lon nước ngọt Mountain Dew ấm ấm rồi làm bài tập khi “hố đen sự sống” dần dần thức giấc và gào thét xung quanh tôi.

Khi những vị khách đầu tiên của mẹ tôi đến, tôi thu dọn sách vở, bút chì và bò đến cạnh bức tường ngăn cách phòng của tôi với mẹ. Tôi thường rình mẹ theo cách này. Mẹ tôi không hoàn toàn im lặng. Tôi vẫn trộm nghe mẹ nói chuyện với họ. Tôi vô cùng khao khát được nghe thấy tiếng mẹ. Đêm nào tôi cũng dán chặt tai vào tường để nghe ngóng. Những người đàn ông kể rất nhiều chuyện với mẹ tôi, từ cuộc sống đến những bà vợ và công việc của họ. Đôi lúc họ còn nói đùa khi thêm vài từ như năm tài chính, học phí đại học và vi phạm cam kết không tái phạm của tù nhân. Mẹ tôi chỉ lên tiếng khi họ cần. Mẹ luôn ngập ngừng và hưởng ứng theo, thỉnh thoảng chêm vào đôi ba câu. Họ rất thích như vậy. Đối với họ, thái độ sẵn sàng lắng nghe và kiệm lời của mẹ tôi thực sự vô cùng hấp dẫn. Một người phụ nữ đẹp sẽ luôn hưởng ứng nhưng cũng biết khước từ. Tôi đã biết rất nhiều về đàn ông, về những ham muốn của họ. Họ đi đi lại lại trong phòng mẹ, chân giậm uỳnh uỳnh xuống sàn gỗ sứt sẹo, xây xước. Có lần tôi nghe thấy mẹ khuyên ai đó: Bán hạ giá ngôi nhà đi. Bọn trẻ đi hết rồi thì đâu cần ở nhà rộng thế nữa.

Vậy còn lời khuyên cho con? Tôi tự nhủ. Con có tiếng nói gì chứ? Con là con ai vậy?

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.