Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Bình minh xám xịt. Và ồn ào.

Cơn bão đã đổ đợt tấn công đầu tiên trong đêm, nhiều lần đánh thức Marion. Lúc này chỉ còn chút dư âm, một cơn gió thổi không ngừng, rít lên khi đập vào tường và biến toàn bộ vịnh thành một khoảng trời rộng tối tăm, nơi không thể phân biệt được biển và không khí.

Marion từ từ mở mắt.

Trên bàn đầu giường mở ra một tờ giấy màu kem, loại giấy tốt. Một nét bút thanh nhã viết lên đó những từ sau:

‘Hoan hô.

Hoan hô, và xin chào mừng.’

Tờ giấy chỉ vừa bị vò nhàu, một động tác bực bội tối qua, khi Marion mở cái phong bì trước lúc ngủ.

Cô tỉnh dậy trước tám giờ. Cô xuống phòng dưới, mặc cái áo choàng ngủ ‘mượn tạm’ của một khách sạn sang trọng tại Luân Đôn trong một cuộc hội thảo quốc tế về ngành pháp y, lần đó cô đi tháp tùng bà giám đốc Viện Pháp y Paris. Có người đã luồn qua khe nhận thư trên cửa một mảnh giấy, giờ nó đang nằm trên nền gạch của phòng ngoài. Marion thở dài rồi nhặt mảnh giấy lên.

Không có câu đố và không dẫn đến đâu, cũng không phải thư nặc danh, thật may.

Lần này không có câu chữ khó hiểu, xơ Anne giải thích rằng bà sẽ ở khu nhà ở của tu viện suốt ngày và Marion có thể đến đó gặp bà. Thứ Sáu là ngày Khổ hình, không một thành viên nào của dòng tu dùng bữa, cô sẽ phải ăn một mình và bà kết thúc thư với hy vọng cơn bão đã không quá làm phiền cô khi ngủ.

Marion nhướng mày rồi thả rơi mảnh giấy xuống đất. Vẫn còn đờ đẫn vì vừa thức giấc, Marion mở tủ lạnh, bên trong cô thấy có nước cam. Cô ăn bánh bích quy, ngồi trên chiếc xô pha lớn, lơ đãng quan sát các nóc nhà qua cửa sổ.

Hôm nay cô không muốn gặp các thầy tu và các xơ một chút nào, nhất là không muốn nghe gì về Giêsu, Thượng đế, Nhà thờ hay nói chung là tôn giáo. Cô khao khát được yên bình thực sự, một sự yên bình hoàn toàn cá nhân.

Cô đi tắm, mặc quần jean và một cái áo len rộng trước khi gọi cho khu nhà ở của tu viện theo số ghi trên danh sách đặt cạnh điện thoại. Cô giải thích với xơ Anne mong muốn được ở một mình rồi cúp máy. Cô không đả động gì đến câu đố tối qua, nhất là việc cô đã ra khỏi nhà. Mọi việc sẽ tự sáng tỏ, hoặc không.

Cuối cùng, ngày hôm đó trôi qua nhanh hơn cô tưởng.

Buổi sáng, cô thách thức cơn gió vẫn thổi rất mạnh bằng cách đi dạo trên Phố Lớn của làng. Ngoài quán Mẹ Poulard, chỉ có một quầy hàng mở cửa. Số du khách ngoan cố ít ỏi của mùa đông cũng đã tan rã sau thông báo có bão. Marion chỉ còn lại một mình trên phố.

Khi cô bước vào quầy bán đồ lưu niệm, chị bán hàng nở nụ cười tươi tắn nhất với cô và nài nỉ cô mua một tấm bưu thiếp để quầy hàng không mở cửa vô ích. Cả hai cùng cười và nhanh chóng bắt thân với nhau. Họ làm quen sau vài cốc cà phê. Chị bán hàng tên là Béatrice, bốn mươi tư tuổi và sống trên Đỉnh với cậu con trai Grégoire, mười tám tuổi. Rất nhiều lần, Marion nhận thấy đó là một phụ nữ đẹp, mái tóc cắt kiểu đầu vuông màu hung đỏ, một cái mũi thanh mảnh trên đôi gò má cao, và quả là đáng tiếc cho chị khi sống một mình tại chốn lưu đày tận cùng thế giới này. Hẳn là ở đây sẽ không có nhiều đàn ông quyến rũ, ngoài những khách quen, dạo hết một lượt chẳng tốn mấy thời gian và nếu chị đã không tìm được chiếc giày vừa với chân mình thì…

Béatrice nhanh chóng thổ lộ với cô rằng chị đã ly dị, và sống độc thân từ lâu rồi.

“Còn em thì sao?”

Marion trả lời bằng một nụ cười căng thẳng.

“Chưa bao giờ lập gia đình, chưa bao giờ có con, chưa bao giờ ly dị, tóm lại là chưa bao giờ mạo hiểm,” cô nói liền một hơi.

“Do bận công việc hay do em chưa bao giờ gặp đối tượng thích hợp?”

“Em nghĩ việc này ảnh hưởng đến việc kia, và ngược lại.”

“Mẹ kiếp, em nói cứ như mọi việc đã xác định rồi ấy. Em rất có duyên, Marion ạ, mà không phải nịnh hót đâu nhé, chị thấy thế thật đấy. Em bao nhiêu tuổi rồi?”

“Ba chín ạ.”

Béatrice thổi phù làn khói thuốc lá rồi liếc xéo cô.

“Thế mà em đến Mont-Saint-Michel để tìm Chén Thánh cho mình ư? Em thân mến ơi, công cuộc tìm kiếm chàng hiệp sĩ tận tâm, à xin lỗi, chàng hoàng tử quyến rũ, không thể thành công ở nơi không một bóng người…”

“Em đi ở ẩn. Cùng với dòng tu.”

Marion lặp lại y nguyên những lý lẽ mà xơ Anne đã nói với cô. Cô đi ở ẩn mùa đông hoặc ít nhất là vài tuần, chạy trốn sức ép của thành thị, để tìm sự thanh thản. Xơ Anne yêu cầu cô không nói bất kỳ điều gì liên quan đến cuộc sống thật của cô, bịa tên họ giả nếu phải xưng tên, vì thận trọng, không ai ngoài dòng tu được biết lai lịch của cô.

Điều tồi tệ hơn cả, cô tự nhận thấy, là cô cảm thấy có thể nói dối dễ dàng đến mức ngạc nhiên. Căn hộ của cô ở Paris, gần Ga phía Đông, được biến thành một căn nhà ở Choisy-le-Roi, nghề nghiệp tại Viện Pháp y trở thành giám đốc nghệ thuật cho một hãng quảng cáo nhỏ, và cứ thế tiếp diễn đối với những ‘thủ tục’ về sự tồn tại của cô. Khó hơn cả là nói dối về khía cạnh tinh thần trong sự hiện diện của cô ở Đỉnh. Cô không có đức tin, không thiền ngộ, không phong thủy và những thứ khác, đời sống tinh thần của cô nằm trong những đĩa nhạc của Aretha Franklin, Janis Joplin và Rickie Lee Jones.

Béatrice mời cô ăn trưa tại nhà chị, ngay phía trên quầy bán hàng. Grégoire không ở nhà. Cậu đã nghỉ học một năm trước và đang kiếm việc tại những công ty nhỏ trong vùng. Cậu mượn ô tô của mẹ và phần lớn thời gian cậu ở bên ngoài Đỉnh.

Hai người phụ nữ nói đùa rất nhiều và cùng khám phá lẫn nhau, Marion đề nghị trông cửa hàng hộ một hai ngày khi có dịp nếu việc đó có ích cho Béatrice, đổi lại, Béatrice hứa là sẽ dẫn cô đi dạo trên đất liền nếu có ngày cô cảm thấy chật chội sau những pháo đài này.

Marion về nhà vào cuối buổi chiều và nấu bữa tối bằng chỗ rau tươi chất trong tủ lạnh. Xơ Anne đã giải thích cho cô nguyên tắc đi chợ, cô chỉ cần đưa danh sách những thứ cần mua rồi ít nhất một tuần một lần, một hoặc hai thầy tu sẽ đến Avranches mua đồ.

Ít ra cô cũng giành được quyền được phục vụ tại nhà.

Cơn bão lại nổi lên vào đầu giờ tối. Mưa trút trên mái nhà một cách điên cuồng đầy ấn tượng. Các ống khói chẳng mấy chốc đã biến mất trong một lớp mù xám nhợt, điểm xuyết bằng những ánh chớp thi thoảng lại lóe lên phía xa.

Marion bắt đầu quen với phòng khách mới của mình. Cái cửa sổ dài là tâm hồn của nó, cô hiểu vậy. Một cách trực tiếp nắm bắt cuộc sống nơi đây, ngôi làng, rồi cái vịnh, và phía xa là nền đất lục địa.

Cô thiu thiu ngủ trước ti vi, rồi tỉnh dậy vào giữa đêm. Mưa rơi êm hơn, và sấm đã rời bỏ bãi cát bên bờ biển. Chỉ còn vài ánh chớp cô đơn phía chân trời.

Marion ngắm nhìn cảnh tượng đó trong nhiều phút. Nó hẳn phải giống với những gì xảy ra trong cuộc đổ bộ năm 1944. Những ánh sáng ma quái xé nát màn đêm, rồi âm vang ầm ì của súng đại bác. Và không một tiếng người trong cảnh hỗn loạn đó.

Marion tắt ti vi và lên gác đi ngủ.

* * *

Hai ngày cuối tuần cũng trôi qua như vậy. Các thầy và các xơ làm lễ trong tu viện trước một khoảnh đất đầy những tín đồ cuồng nhiệt đã thách thức thời tiết xấu để đến Mont-Saint- Michel, Marion thích ở một mình hơn. Cô đi thăm Béatrice và dùng cả hai ngày để sắp xếp vài món đồ của mình trong nhà.

Sáng thứ Hai, bão ngừng.

Như dự tính, buổi sáng thầy Damien đến tìm Marion để chở cô tới Avranches nơi họ phải sắp xếp những tài liệu trong khu lưu trữ cổ. Chiếc Simca cũ kỹ đưa họ ra khá xa Đỉnh, đến tận quảng trường tòa thị chính nơi họ đậu xe giữa những vũng nước màu nâu dâng ngập những ổ gà.

Thầy Damien trình giấy phép vào cửa, chào từng người trong đám nhân viên bằng tên riêng, trong khi Marion lặng lẽ theo sau. Họ đi lên một cái cầu thang treo đầy tranh ca ngợi vinh quang của những người nổi tiếng đã làm nên lịch sử thành phố, rồi đi vào thư viện.

Marion ngỡ mình vừa bước vào một giáo đường bằng gỗ. Các giá sách rất cao, biến những quyển sách thành một khối tri thức duy nhất, chỉ có thể đạt đến bằng những cái thang nhỏ dốc đứng. Một lối đi hình chữ ‘U’ chạy gần hết một vòng quanh căn phòng, hẹp và bấp bênh, dẫn đến các tầng giá sách cao hơn mặt sàn đến năm mét.

Thầy Damien kéo cô ra khỏi dòng suy tưởng.

“Cô có biết rằng trong số những bản thảo viết tay lưu trữ tại đây có những đoạn thuộc một quyển Kinh Thánh từ thế kỷ thứ 8 không? Thật phi thường, phải không?”

“Tôi vô cùng choáng váng đấy,” Marion thì thầm.

Sàn nhà kêu cọt kẹt như cây cầu dẫn lên chiếc thuyền ba cột buồm cũ kỹ khi họ đi qua.

“Nó được bảo quản trong căn phòng bên cạnh, trong một cái két khổng lồ, như két ngân hàng ấy. Phải đeo găng trắng mới được chạm vào, cô biết đấy!”

“Tôi cũng nghĩ thế…”

Thầy Damien nói chuyện với người quản lý, một người đàn ông nhỏ bé cũng có vẻ vui tươi, đầu mũi đeo đôi mắt kính hình bán nguyệt, rồi họ đi theo cầu thang xoáy ốc dẫn lên lối đi tầng trên.

Những quyển sách xếp hàng dài tới nỗi nhìn đến tận cuối hàng trông chúng mảnh và nhỏ như những cái móng tay. Marion cúi người bên lan can để tì tay lên đó. Từ thời niên thiếu cô đã phát triển một luận thuyết theo đó mọi chìa khóa của vũ trụ được tập hợp ở nhiều điểm trên trái đất này: các thư viện. Một cá nhân hiểu biết tất cả những cuốn sách của một vài thư viện sẽ có thể hiểu được thế giới này, đến tận những góc cạnh thầm kín nhất, hoang dại nhất. Đọc hết, để có thể thiết lập những đối chiếu, biết được những điều bị bỏ qua - nhiều khi rất ngớ ngẩn - của các nhà khoa học. Điều cốt yếu đã ở trong tầm tay chúng ta, nhưng bị phân tán, cần phải có một trí tuệ để thẩm thấu tất cả; có các chuyên gia trong mỗi lĩnh vực, nhưng không ai bao quát được mọi lĩnh vực cả. Chỉ cần chọn đúng các thư viện, có thể là chục cái, một kiểu sephiroth[1] vật chất hướng tới cái tuyệt đối, và thế là trí tuệ sẽ trở thành người nắm giữ Tri thức, lập luận của nó sẽ tạo ra những phân tích, trao đổi và kết luận để dẫn tới hiểu biết. Sự bất khả của nhiệm vụ với một bộ óc duy nhất và một cuộc đời duy nhất phản ánh toàn bộ sự thật của hiểu biết tối hậu này: nó không nằm trong tầm tay con người. Marion vẫn hay nghĩ đến chuyện đó. Tại sao không chỉ đơn giản chấp nhận là ta không có đủ khả năng thật sự hiểu hết vũ trụ? Làm sao tưởng tượng được một con mèo có thể lập luận về tầm quan trọng của thuyết tương đối? Dẫu vậy điều đó không có nghĩa là con mèo không thể suy ngẫm, phù hợp với khả năng của nó, tùy theo những phương tiện nó có. Lập luận này cũng không bao hàm việc ta ngừng ham muốn hiểu biết, tất nhiên rồi, nhưng con người sẽ trở nên khiêm nhường hơn, bớt ham hố, và quan niệm về tri thức sẽ không còn giống một sự xâm phạm, mà giống một sự suy ngẫm hơn. Vì rằng sớm muộn gì, trái đất này, với tầm vóc của nó, sẽ nhắc nhở chúng ta về cái giá phải trả cho mọi việc.

Tay Marion siết chặt lấy thành lan can.

Đã lâu rồi cô không có những suy nghĩ kiểu này. Một kiểu bảo vệ thiên nhiên giả tạo, choáng ngợp trước phong cách hippie dễ thương. Hoàn toàn không giống những gì cô tự đánh giá về mình. Ấy vậy mà… Nếp cũ trong công việc, nhu cầu được hòa nhập với xã hội, có một tài khoản trong ngân hàng, những hóa đơn thanh toán, một đời sống xã hội, tất cả những điều đó, năm này qua năm khác, lôi cô xa dần khỏi con người cô trước đây, hồi trẻ hơn, xa với những suy nghĩ cực đoan, không tuân theo lề thói của cô. Cái mà một số người coi là sự chín chắn chợt xuất hiện trong mắt cô như một sự tẩy não. Và rồi bỗng nhiên bị cô lập, không được gặp số bạn hữu hiếm hoi, ẩn cư tại nhà, chỉ làm mỗi việc là suy nghĩ, tất cả dần khơi dậy cái phần bị lãng quên trong cô, hoặc ít ra là cô tưởng đã qua.

“Khổ quá!” Người quản lý kêu lên từ phía bên dưới. “Đừng có chồm người qua lan can như thế, nó không chắc lắm đâu!”

Marion vừa đứng thẳng người lên vừa gật đầu ra hiệu cho ông ta. Thầy Damien đã biến đâu mất.

Cô đi theo con đường duy nhất đến một góc nơi có bốn bậc thang dẫn lên một cái cửa mở hé.

“Cô vào đi, đừng sợ,” thầy Damien mời cô với vẻ ngây thơ mà trước giờ thầy vẫn thích thể hiện.

Marion đi vào tầng áp mái, tới một căn phòng hình chữ nhật, trần thấp, dọc ngang là những cái giá sụp xuống dưới sức nặng của những cuốn sách, tạp chí cũ, báo định kỳ địa phương, bản đồ và ký họa về các loài chim. Những ô cửa con ở mỗi đầu căn phòng để lọt qua chút ánh sáng, chỉ vừa đủ để đi lại mà không bị vướng chân vào những chồng từ điển bách khoa toàn thư hay những tạp chí cũ nằm lay lắt đây đó trên sàn nhà.

“Phòng làm việc của chúng ta trong những ngày sắp tới đây,” ông thầy nói đùa.

“Tất cả đều thuộc di sản của Mont-Saint-Michel ư?”

“Không, không hề, nơi đây thuộc về thành phố Avranches, chúng ta chỉ đến kiểm kê thôi, tòa thị chính thuê chúng ta làm việc này. Các thầy hoặc xơ của dòng tu đều là người làm công, không phải để làm giàu mà chỉ để đủ sống. Thường thì chúng tôi làm việc nửa ngày. Thôi, ta còn nhiều việc phải làm đấy!”

Thầy Damien đưa cô một quyển sổ và một cái bút rồi phân công cho cô toàn bộ phần bên trái. Cô có nhiệm vụ liệt kê tỉ mỉ tất cả các cuốn sách, bằng tay và không được sắp xếp theo cách nào khác với cách chúng đã được sắp xếp tương đối.

Marion đứng trước hàng trăm mép sách cũ nhàu chồng chất trước mắt. Và cô bắt tay vào việc.

Nhận thấy họ sẽ ở đây vài ngày nên cô đề nghị thầy Damien ngày mai tìm một cái đài, để ít ra có thể nghe chút nhạc. Ông thầy đón nhận ý kiến đó với một cái nhăn mặt và nhắc nhở Marion về tác dụng của làm việc trong im lặng, đối với tư duy và cầu nguyện.

Phía sau tính cách vui vẻ thường trực, thầy Damien dù sao cũng vẫn là một thành viên của dòng tu, Marion tự nhắc mình.

Trong vòng hơn ba giờ đồng hồ, cô sắp xếp và ghi lại những báo định kỳ, báo ngày và tạp chí thời sự của giai đoạn từ suốt nửa sau thế kỷ 19 và những năm 1910, 1920, 1930 cùng các số báo của những năm 1940. Các tờ bìa tỏa ra thứ mùi đã bị quên lãng của những thuộc địa, những năm tháng điên rồ, điệu nhảy foxtrot, và những chuyến du lịch bằng tàu thủy hay khí cầu có lái. Và mùi của chiến tranh - Nền công nghiệp chiến tranh.

Đến cuối buổi sáng, từ những hình ảnh cũ kỹ về những nền văn hóa xa xưa cùng sự quyến rũ ngọt ngào của chúng, Marion chuyển sang trạng thái phiền muộn và chán ghét con người.

Trưa đến, thầy Damien dẫn cô vào một quán bia trên quảng trường, cùng người quản lý thư viện và vài nhân viên của tòa thị chính. Marion giữ im lặng, được thầy Damien giới thiệu là một người ở ẩn trong dòng tu của thầy. Cô rời đi lúc họ dùng đồ tráng miệng và đi mua báo Ouest-France tại quán cà phê đối diện rồi ngồi đó đọc.

Vụ tai tiếng buộc cô phải rời Paris vẫn được đưa lên trang nhất. Ai cũng chỉ nói về vụ này.

Cô đọc lướt tờ báo. Rồi ánh mắt cô hướng tới cái điện thoại gần nhà vệ sinh. Cô muốn gọi điện cho mẹ đến chết đi được. Được nghe tiếng bà, nói với bà rằng mọi việc đều ổn, rằng bà không có gì phải lo lắng.

Người đàn ông của UBGSLT đã tuyệt đối cấm cô. Để giữ an toàn cho cô, cho những người cô yêu quý. Marion chỉ có vài giờ để tạm biệt người thân, giải thích với họ rằng cô phải lánh đi trong lúc chờ mọi việc lắng xuống, có lẽ là quãng thời gian đủ để mở ra một vụ kiện. Nếu có thể.

Cô có một thẻ gọi điện thoại trong ví, cạnh cái thẻ tín dụng mà UBGSLT đã đưa cho cô sau khi cấm cô không được dùng thẻ tín dụng của mình cho đến khi có lệnh mới. Có rất ít tiền trong tài khoản, chỉ đủ cho vài chi tiêu tối thiểu.

Chỉ một cú điện thoại ngắn thôi… để được nghe giọng mẹ…

Và để làm hỏng bét mọi chuyện!

Cô trả tiền cà phê rồi đi ra ngoài. Những người khác vẫn ngồi lại bàn.

Marion đi qua quảng trường vào tòa thị chính. Cô lên tầng áp mái tiếp tục công việc của mình dù không tìm thấy công tắc để bật đèn nê ông. Giữa các giá sách rất tối. Thật khó khi phải nhận dạng những quyển sách cũ nát, phải lôi chúng ra và mở trang lót để đọc tên sách ở bên trong. Cô làm như vậy trong vòng mười lăm phút đồng hồ trước khi chuyển tới tầng giá sách thấp nhất.

Marion xoa đầu gối rồi ngồi phệt xuống sàn nhà, miệng gặm cán bút. Ở tầng giá này, những cuốn sách có kích cỡ nhỏ hơn nhưng được xếp chồng chất lẫn lộn lên nhau, bám đầy bụi. Một tờ phiếu bằng bìa được gài vào bên cạnh giá sách: ‘Di sản của thư viện tu viện Mont-Saint-Michel - 1945 hoặc 1946 - cần lên danh mục và sắp xếp.’ Cái phiếu màu vàng xỉn, nhiều khả năng đã ở đây từ mười lăm hay hai mươi năm nay rồi.

Tất cả những gì hiện diện trong căn phòng này đều là những đồ xếp xó của thư viện, người ta trưng bày những hiện vật đẹp nhất bên dưới còn những gì ít giá trị thì ngủ tại đây một thời gian dài.

Marion tập trung chú ý vào di sản này của tu viện. Chừng năm chục cuốn sách, thoạt nhìn thì thấy thảy đều được in bằng tiếng nước ngoài.

Sau khi giở nhanh vài quyển, Marion nhận thấy phần lớn sách viết bằng tiếng Anh, vài quyển bằng tiếng Hà Lan và một ít bằng tiếng Đức.

Cô vẫn luôn có chút yếu lòng với những bản in cổ, nhất là những quyển sách viết cho thiếu nhi, chúng tỏa mùi bụi, mùi mốc và mùi thời gian. Cô đọc trôi chảy tiếng Anh, nên cô quan tâm tới tiêu đề của những cuốn sách trên cùng.

Toàn tác giả cô không biết.

Henry James chợt xuất hiện. Marion túm lấy gờ quyển sách để lôi ra ngửi, cô nhắm mắt lại. Rồi cô xếp nó vào và lại tiếp tục. Virginie Woolf bị chìm giữa những sách dạy ăn mặc đúng đắn trong xã hội.

Một tập sách in khổ đôi nổi hẳn lên nhờ bìa sách màu đen. Nó ‘bị thương’, phía bên dưới gáy sách bị rách lộ ra những sợi chỉ rúm ró. Tên tác giả gần như biến mất giữa hai đường chỉ gân sách, hao mòn sau nhiều thập kỷ. Marion đọc tên cuốn sách bằng tiếng Anh, vẫn còn đọc được vì nó mạ vàng. Cô rút cuốn sách ra, nhiều hạt trắng rơi xuống nền nhà rồi lăn vào tận các kẽ hở của lớp gỗ dán.

Đó là một câu chuyện cô từng say mê. Chuyện kể về Arthur Gordon Pym của Edgar Allan Poe. Cuốn tiểu thuyết kết thúc bằng một câu lửng, cuốn sách duy nhất cô biết không có kết thúc, nó dừng ở ngay giữa một chương, tại một nút thắt được để mở ít nhất. Cô gí mũi vào quyển sách. Nó có mùi đặc trưng của đồ cũ. Lúc còn nhỏ, cô rất hay đến nhà ông nội, ông có một thư viện lộng lẫy với vô vàn những cuốn sách cũ. Marion say mê mùi của chúng, cô nghĩ rằng chính mùi hương trên ngón tay hàng ngàn độc giả đã tạo nên bó hương quyến rũ đó. Poe có những phẩm chất gợi ký ức tương tự Proust, Marion nhận xét.

Mặt bìa của quyển sách hơi phồng lên, lớp da đã rạn. Marion giở trang đầu tiên.

Cô giở những trang tiếp theo.

Lông mày cô nhướng cao. Mí mắt dưới của cô như trũng xuống. Đúng là những trang sách được viết bằng tiếng Anh. Nhưng không có một chữ in nào cả. Toàn là những trang được viết tay với nét chữ thẳng, liền nhau.

‘March, 16th,

I asked Azim to fetch…’

Marion lật những trang tiếp theo. Toàn bộ cuốn sách đều cùng một nét chữ. Cô quay lại phần đầu của thứ giống một quyển nhật ký cá nhân.

‘March, 1928, Cairo.’

Thiếu ánh sáng, Marion phải gí mũi vào những trang sách để xem xét đường khâu gáy. Có người đã dỡ đúng cách những trang sách gốc ra rồi thay chúng bằng quyển sổ này, và cẩn thận khâu gáy sách lại.

Cô đang cầm trong tay một cuốn nhật ký từ tháng Ba năm 1928, viết tại Cairo, mà người ta đã tìm cách giấu đi. Marion gấp cuốn sách lại và đặt nó lên đùi.

Những giọt nước lớn bắt đầu rơi xuống những cửa sổ nhỏ. Càng lúc càng mạnh, cho đến khi khiến căn phòng áp mái cũng hòa nhịp theo tiếng ca u buồn của chúng.

❀ ❀ ❀

[1] Từ trong pháp truyền Kinh Thánh của người Do Thái, chỉ mười điều hoàn hảo của bản thể thần thánh, mà tri thức về những điều này là mức độ cao nhất của đời sống tư duy: đó là vương miện, đạo lý, trí tuệ, sức mạnh, lòng khoan dung, cái đẹp, thắng lợi, vinh quang, những nguyên tắc cơ bản và vương quyền.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.