Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

❊ ❊ ❊

Hồi bé, tôi không phải đứa trẻ thích bắt và giết những con thú nhỏ. Tôi vẫn thường nhắc lại điều này để xoa dịu lòng mình mỗi khi bắt và giết một “con thú” lớn đã đánh mất linh hồn, để đảm bảo rằng tôi không giống như chúng - những tên Dahmer, DeSalvo và Cole của thế giới này. Những kẻ mà từ nhỏ đã bắn tên vào các con thú và treo đầu chúng trên những chiếc cọc, nhét pháo vào hậu môn của chúng... chẳng vì lý do gì hết. Chẳng vì lý do gì. Chúng lớn lên và giết hại những người vô tội. Tôi không vô cớ lấy mạng chúng. Tôi chỉ hành hình những kẻ ác độc. Những kẻ không đáng được sống và vẫn đang nhởn nhơ trên cõi đời này giữa chúng ta - những người cố gắng để sống sót, và khiến mọi cố gắng sinh tồn của chúng ta càng trở nên khó khăn.

Tôi bắt đầu lên kế hoạch, như cách đã làm với Lyndee. Lyndee, vụ giết người vẫn chưa tìm ra thủ phạm. Tôi tìm kiếm sự ăn năn, cảm giác tội lỗi. Chúng đã không còn.

Không giống như ca khúc vẫn phát trên các kênh radio của Lady Gaga, ca khúc được xem như thánh ca của những kẻ mắc chứng Rối loạn nhân cách phản xã hội mà hàng triệu người vẫn mê mẩn, đây không phải con người bẩm sinh của tôi. Tôi không phải một kẻ sinh ra đã có khả năng giết người. Chính cuộc đời này đã biến tôi thành kẻ như vậy. Không ai để mắt tới những kẻ xấu xa. Cảnh sát bắt một người mẹ đơn thân khốn khổ dừng xe lại, lúc cô ấy đã trễ giờ làm mười phút - trong khi cô không thể để mất công việc - vì sáng hôm đó lũ trẻ mãi không chịu thức dậy; còn tên tài xế say xỉn vừa đâm chết một người cách đó không xa thì lại chẳng ai hay. Họ không chịu để tâm. Vậy nên tôi sẽ giúp đỡ họ. Coi như tôi đang thực thi quyền canh gác của công dân đi. Hay có lẽ, là quyền hành quyết của công dân.

Sau đó tôi bắt tay vào tiến hành một việc mạo hiểm. Tôi trèo vào nhà qua cửa sổ khu bếp của Leroy sau khi hắn đi làm, cố đứng vững trên bồn rửa bát rồi trượt chân xuống tấm vải lót sàn sạch sẽ. Nhà hắn có mùi động vật, nhưng không phải loài thú cưng có lông mềm và móng vuốt, căn nhà của Leroy Ashley có mùi của một loài thú săn mồi. Trong không khí phảng phất mùi kim loại, giống như một hũ đựng đầy tiền xu. Tôi bước khẽ qua sàn bếp tới chỗ chiếc tủ lạnh màu bơ. Trong đó có nước ép cam ngày nào Leroy cũng uống. Tôi hy vọng hắn đã pha nước trong một chiếc bình không trong suốt. Nhưng khi mở tủ ra, trước mắt tôi lại là một chiếc bình nhựa trong suốt có nắp màu xanh. Xung quanh bình đã bị mờ vì hơi lạnh, như vậy cũng được. Khi mở nắp bình để ngửi thử thứ nước bên trong, tôi bật cười. Leroy pha nước ép với vodka. Tôi dốc hết phần thuốc ngủ viên đã tán bột được đựng trong một chiếc lọ nhỏ vào thức uống buổi sáng của hắn, khuấy đều bằng một chiếc thìa gỗ tìm thấy trong ngăn kéo. Khi đã xong việc, tôi rửa chiếc thìa và lấy áo lau khô. Sau đó, tôi về nhà lấy đồ.

Trong lúc chuẩn bị, tôi cứ lo mọi chuyện không diễn ra theo đúng kế hoạch. Biết đâu sáng mai hắn lại nhận thấy những chấm nhỏ màu trắng đọng ở đáy bình nước. Hoặc thấy nước có vị khác, không, vodka sẽ giúp che giấu chút thay đổi trong mùi vị. Cũng có thể bình nước bị hỏng và hắn sẽ đổ sạch đi, không hề uống tới. Đủ thứ khả năng có thể xảy ra khiến tôi lo lắng tới nỗi hai tay bắt đầu run lên. Không, tôi tự trấn an mình. Mọi chuyện sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch. Ngày mai Leroy sẽ thức dậy và uống thứ nước ép quen thuộc; có lẽ sau đó hắn sẽ mặc đồ và suy nghĩ xem nên làm gì ngày hôm nay. Nhưng thay vì ra khỏi nhà, hắn sẽ trở nên mệt mỏi và quay về giường nằm. Có lẽ hắn sẽ xin nghỉ ốm, chẳng quan trọng lắm, vì sẽ không có ai tới tìm hắn cả. Leroy không có người thân nào hết. Khi hai mắt đã díp lại, toàn thân uể oải và chậm chạp, hắn sẽ bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình đã bị đánh thuốc mê không. Nhưng lúc đó có biết thì cũng đã quá muộn rồi.

Đó sẽ là lúc tôi xuất hiện, tôi sẽ trèo vào qua lối cửa sổ sáng nay, nếu cửa đã khóa, tôi sẽ đào chiếc chìa khóa dự phòng chôn trong một chậu cây trống để ở nhà kho lên. Leroy Ashley không thể ngờ tôi sẽ tới, bởi tôi đã vô cùng cẩn thận. Tôi sẽ bắt hắn trả giá cho việc mình đã làm. Tôi sẽ có được điều mình muốn: sự trả thù.

Tôi mặc quần áo đen. Tôi không phải tạng người mảnh khảnh hay gầy gò. vẻ ngoài của tôi không giống một cô gái “liễu yếu đào tơ”. Từ một cô nhóc yếu ớt, nữ tính, luôn dán chặt mắt xuống vỉa hè, tôi đã trở thành một nữ sát thủ cơ bắp, dám nhìn thẳng vào mắt mọi người, kiếm tìm tội lỗi của họ. Tôi tết tóc rồi búi chặt trên đỉnh đầu, kẹp lại bằng mấy chiếc ghim, xỏ chân vào đôi giày mũi cứng rồi đeo găng tay. Trước khi ra khỏi nhà, tôi còn nhìn lại mình trong gương. Không còn bóng dáng cô nhóc tới từ khu Xương nữa. Cũng không phải từ bất cứ nơi nào. Tôi toát ra vẻ nguy hiểm... của một con thú. Hay còn tệ hơn. Tôi không phải loài thú giết chóc cho vui. Tôi giết chóc để ăn tươi nuốt sống con mồi.

Tôi xách một chiếc túi lớn đựng vũ khí của mình, đi bộ ra gara để chiếc xe Jeep. Tôi xếp chúng nằm liền kề nhau trong cốp xe, che lại bằng một chiếc chăn - ba con dao kích cỡ khác nhau, dây thừng, còng tay nhựa mua ở cửa hàng bán đồ chơi tình dục, một khẩu súng điện, một khẩu súng lục bỏ túi P-3AT của Kel-Tec, mua của một tay đầu bếp phụ trách chiên rán ở chỗ làm. Tôi từng đem khẩu súng này vào trường bắn, cảm giác nhẹ nhàng khi cầm nó trong tay khiến tôi rất hài lòng. Đặt cạnh tất cả những thứ vũ khí dữ dằn đó là chiếc bật lửa nhỏ màu hồng của Judah Grant mà tôi vẫn luôn mang bên mình. Đây mới chính là thứ vũ khí tôi định dùng cho Leroy. Tôi bỏ chiếc bật lửa vào túi quần, còng tay, súng điện và con dao nhỏ nhất cho vào ba lô, số còn lại giấu dưới một chiếc chăn nỉ dày. Trên chiếc chăn tôi đặt sáu chiếc túi bóng đựng đồ tạp hóa để che mắt người khác. Trong túi đựng đầy hoa quả đóng hộp, hai hộp Coca ăn kiêng, một bịch thức ăn cho chó lớn. Tất cả nhằm đánh lạc hướng phòng khi cảnh sát bắt tôi dừng xe lại.

Nhưng cảnh sát không bắt tôi dừng xe lại. Tôi đi chừng một trăm cây số tới khu phố bẩn thỉu của Leroy, giảm tốc độ khi đi qua lối vào rải sỏi nhà hắn để xem đèn trong bếp có sáng không. Không có ánh đèn. Vậy tức là hắn đã đi ngủ theo đúng thói quen. Sáng mai hắn sẽ thức giấc, hút một điếu cần sa, bỏ bánh quế vào máy nướng và rót một cốc nước cam đầy. Sau đó thì tôi chỉ việc đợi.

Cách nhà Leroy chừng hai cây số, nằm giữa đám cây cối um tùm đã che hết cả lối đi là một căn nhà xiêu vẹo sắp bị phá. Tôi tìm thấy nó vài tuần trước và đã gọi điện cho thành phố, vờ ngỏ ý muốn mua chỗ đất này. Một người phụ nữ nói Đã có người mua khu này và đang chuẩn bị phá nó đi. Sau khi ngừng mấy giây, cô ấy nói tiếp, Họ sẽ xây một căn nhà ba tầng mới có bể bơi! Không biết người ta định làm gì với bể bơi ở đất Washington này? Tôi cảm ơn rồi cúp máy. Ít nhất thì tôi vẫn có thể ẩn mình ở căn nhà đó trong vài tuần tới. Tôi cất xe vào gara; sàn nhà vương vãi những mảnh vỡ từ vỏ chai bia, như thể những người chủ cũ đã có một bữa tiệc đáng nhớ vào ngày cuối cùng trước khi rời khỏi nơi này. Cửa gara phải nâng lên bằng tay. Tôi kéo cửa xuống, che đi chiếc xe và chính mình rồi bước vào nhà, nơi tôi sẽ chờ đợi.

Suốt thời gian sau đó tôi chỉ nghĩ tới Leroy, tôi muốn biết về tuổi thơ của hắn. Liệu hắn có đang tìm lý do biện hộ cho những việc mình đã làm với phụ nữ, hay cũng đã chấp nhận bản thân là một thứ quái vật, giống như tôi? Khi nghĩ về gã đàn ông to lớn, nặng nề đó trong hình dạng một đứa trẻ ngây thơ, bé nhỏ như Mo, cảm giác khó chịu chợt ùa đến trong tôi. Tất cả chúng tôi đều từng có một thời thơ dại - tất cả những kẻ sát nhân, cưỡng hiếp và những tên khủng bố. Không ai trong chúng tôi mong muốn có một cuộc sống thế này, nhưng chính những bậc sinh thành đã đẩy chúng tôi vào cuộc sống khắc nghiệt này và thậm chí không mảy may hay biết chuyện mình đã gây ra. Mặc dù có những bậc cha mẹ vẫn làm tròn bổn phận dù đứng trước bao đòi hỏi trong việc nuôi dạy con cái, thì lại vẫn có những người dần dần bỏ mặc, xa cách, âm thầm đổ lỗi cho những đứa trẻ kia đã hủy hoại cuộc sống của mình. Những đứa trẻ ấy vốn dĩ chưa từng một lần cầu xin được sinh ra trong cái chốn dơ bẩn của họ. Nhưng đương nhiên, không phải bất kỳ đứa trẻ có bố mẹ tồi tệ nào cũng biến thành một kẻ giết người hay một tên biến thái. Những đứa trẻ đó vẫn có thể thành công, bởi chúng có khả năng thích nghi trước nghịch cảnh. Vậy điều gì đẩy một con người vào con đường lầm lạc? Điều gì đã đẩy tôi đi tới bước đường này?

Tôi đặt khẩu súng xuống sàn nhà bẩn thỉu. Nơi tôi ngồi đây từng là phòng ăn, dám chắc là một căn phòng đẹp đẽ, nhưng mọi dấu vết của những ngày ấy nay đã không còn. Giấy dán tường màu chàm đã rách toạc và mục nát, sàn nhà làm từ gỗ cây óc chó sẫm màu nay đầy vết xước và lún xuống do mưa lụt. Trong căn nhà không còn ô cửa sổ nào nguyên vẹn, tất cả đều có một lỗ hổng lớn, lởm chởm, viên đá - thủ phạm gây ra những lỗ hổng - chăng đầy mạng nhện và vẫn còn nằm im trong một góc. Chốt cửa chính của căn nhà vẫn còn rất chắc chắn, đủ để cản bước những vị khách không mời: đám thiếu niên nghịch ngợm và những người vô gia cư. Nhưng người lắp cái khóa đó lại quên đóng chặt gara. Một sai lầm ngớ ngẩn. Tôi kéo cửa lên và bước vào thẳng căn bếp qua lối vào ở dưới gara.

Tôi cầm súng lên, chĩa vào thái dương mình. Rồi chuyển xuống họng. Nếu tôi tự sát, sẽ không còn ai phải chết dưới tay tôi nữa. Nhưng làm vậy liệu có đúng? Việc tôi đang làm là tốt hay xấu đây? Bạn có thể phân loại hành vi giết người theo phương thức gây án không? Người dân Mỹ sẽ nghĩ gì về tôi? Nếu tôi bị bắt, sẽ có án tử hình đợi sẵn. Phiên tòa xét xử sẽ thật chóng vánh, bởi dĩ nhiên tôi sẽ nhận tội. Không cần kháng án, không cần phải ngồi tù mòn mỏi. Khi tôi bất thần đập đầu Vola Fields vào cạnh tủ, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ giết người lần nữa. Đó chỉ là phản ứng vô ý thức khi nhìn thấy việc cô ta làm với Mo Nhỏ. Ngay cả khi tôi bám theo và cuối cùng là thiêu sống Lyndee Anthony, tôi cũng không xem đó là niềm vui. Ấy vậy mà tôi vẫn ở đây: lại một lần nữa âm mưu, lên kế hoạch và háo hức được chứng kiến cảnh tượng Leroy từ từ gục ngã trước mắt mình.

Nữ Sát Nhân Margo. Nghe chẳng phải dễ xao lòng lắm sao?

Tôi không muốn làm hại ai cả, cũng chẳng có nhu cầu cơ bản nào ẩn sâu trong tâm hồn thôi thúc tôi làm vậy, nhưng những kẻ đó phải nhận lấy sự trừng phạt. Đó là việc tôi làm, hay ít ra là điều tôi tự nhủ với chính mình. Tôi trừng trị chúng. Tôi cảm thấy đó là trách nhiệm của mình. Ăn miếng trả miếng. Giết người đền mạng. Nợ máu trả bằng máu. Tôi cũng là kẻ có lương tâm. Tuy không giống với lương tâm của một người bình thường, nhưng ít nhất nó vẫn tồn tại trong tôi. Nó vẫn tồn tại, phải không? Phải, tôi có thể cảm nhận được sự ăn năn, tôi có thể cảm nhận được tình yêu, tội lỗi và nỗi đau. Khi nghiên cứu về sự tổn thương ở não bộ, những thứ đó đều có phần quan trọng. Tôi tìm hiểu những điểm khác biệt của mình, trách cứ cả thế giới này vì điều đó và rồi, thật lặng lẽ, với từng thớ thịt run lên như con chim non giữa trời giá rét, trách cứ những kẻ Rối loạn nhân cách phản xã hội, đám sát nhân. Tôi đọc mọi thứ tài liệu mình có thế tìm được. Tôi muốn biết lý do tôi lại có cảm giác những việc mình làm không hề sai trái và cái cách tôi trở thành kẻ như ngày hôm nay sao lại dễ dàng tới vậy. Nhưng tôi không có ai để trò chuyện, không có ai để được chia sẻ và được thấu hiểu. Vậy nên tôi mới đọc. Tôi đặt chúng vào hoàn cảnh thực tế này.

Bảy giờ bốn mươi lăm phút, tôi đứng dậy, phủi bụi ở quần và khởi động chân tay đã căng cứng. Ba lon Red Bull vẫn đứng thẳng trên gờ cửa sổ như những tên lính gác. Tôi mang chúng theo khi quay lại gara để chuẩn bị.

Cánh cửa dễ dàng mở ra không một tiếng động. Mỗi cử động của tôi đều đã được tập dượt trước. Tôi trèo vào qua lối ngày hôm qua, thận trọng không xê dịch bất cứ thứ gì. Đèn bếp vẫn bật, có một túi bánh quế đã rã đông đặt trên bàn bếp. Cốc của Leroy nằm trên bàn, hắn đã uống hết nước ép, cái bình trống không ngay bên cạnh. Tôi có thể ngửi thấy mùi cần sa khi đi qua bếp và bước vào phòng khách. Một chút mùi hương phảng phất còn bám lại trên quần áo hắn, chắc là vậy.

Tôi tìm thấy hắn nằm dưới sàn ở tầng trên. Tôi bước qua người hắn, lấy chiếc còng tay nhựa ra khỏi túi sau. Ngực hắn phập phồng thở những hơi khó nhọc. Leroy Ashley đã ngủ say. Tôi phải kéo người hắn sang bên, với thể trạng trước đây của tôi thì điều đó là không thể. Tôi mỉm cười khi nhấc cô tay hắn lên rồi lần lượt bẻ quặt chúng ra sau. Các cơ bắp căng ra và nóng lên khi tôi lật người hắn lại. Tôi không thở dốc, không sợ hãi. Tôi ngân nga theo giai điệu của Werewolf Heart trong lúc vào việc.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.