Trong vài tuần, sức khỏe của bà Manec khá hơn. Bà hứa với ông Etienne là bà sẽ chú ý giữ gìn sức khỏe, không cố làm mọi thứ cho mọi người, không tự mình chiến đấu nữa. Vào một ngày đầu tháng Sáu, gần hai năm sau khi nước Pháp bị xâm chiếm, bà và Marie-Laure đi bộ xuống cánh đồng hoa cà rốt dại ở phía Đông Saint-Malo. Bà Manec nói với ông Etienne là họ định đi xem thử có còn chút dâu tây nào ở chợ Saint-Servan không, nhưng Marie-Laure chắc chắn rằng khi họ ngừng lại chào một người phụ nữ đang tiến lại gần, bà giao một lá thư và nhận một lá thư khác.
Theo gợi ý của bà, họ nằm dài trên cỏ và Marie-Laure lắng nghe tiếng mấy con ong mật vo ve hút mật trên các khóm hoa, cố hình dung hành trình của chúng như cách ông Etienne đã mô tả: mỗi con ong thợ lần theo làn hương, tìm kiếm ánh sáng tia cực tím trong các bông hoa, lấp đầy những hạt phấn hoa vào cái giỏ ở chân sau, rồi bay đi, lảo đảo và trĩu nặng suốt đường về tổ.
Làm thế nào mà những chú ong nhỏ này biết nhiệm vụ của mình là gì chứ?
Bà Manec cởi giày, đốt một điếu thuốc và thốt ra tiếng rên hài lòng. Tiếng côn trùng kêu vo ve: những con ong bắp cày, loài ruồi giả ong, một con chuồn chuồn bay qua - ông Etienne đã dạy Marie-Laure cách phân biệt từng loài qua tiếng động.
“Máy in rô-nê-ô là gì hả bà?”
“Một thứ giúp làm ra những cuốn sách mỏng.”
“Người phụ nữ chúng ta vừa gặp làm gì với cái máy đó vậy?”
“Chẳng làm gì để khiến cháu phiền muộn đâu, cháu yêu dấu.”
Tiếng ngựa hí, ngọn gió thổi từ biển vào hiền hòa, mát lạnh và tràn ngập mùi hương.
“Bà ơi, cháu trông như thế nào?”
“Cháu có hàng nghìn đốm tàn nhang.”
“Ba thường nói là trông chúng giống sao trên trời. Như táo trên cây.”
“Chúng là những chấm màu nâu nhỏ xíu, cô bé. Hàng nghìn chấm nâu nhỏ xíu.”
“Nghe xấu nhỉ.”
“Trên người cháu chúng rất đẹp.”
“Bà ơi, bà có nghĩ là chúng ta sẽ tận mắt nhìn thấy Chúa trên thiên đường không?”
“Có lẽ.”
“Thế nếu bị mù thì sao ạ?”
“Bà cho rằng nếu Chúa muốn chúng ta nhìn thấy gì đó thì chúng ta sẽ thấy được.”
“Ông Etienne nói rằng thiên đường giống như một tấm chăn quấn chặt lấy trẻ sơ sinh. Ông nói rằng người ta đã lái những chiếc máy bay bay lên trên trái đất mười ki-lô-mét mà chẳng tìm thấy vương quốc nào cả. Không có cánh cổng nào, không có thiên thần.”
Bà Manec ho sù sụ một tràng dài khiến Marie-Laure run rẩy vì sợ. “Cháu đang nghĩ về ba”, cuối cùng bà nói. “Cháu phải tin là ba cháu sẽ quay lại.”
“Bà có bao giờ cảm thấy mệt mỏi vì niềm tin không hả bà? Bà có bao giờ muốn có bằng chứng không?”
Bà Manec đặt một tay lên trán Marie-Laure. Bàn tay sần sùi ban đầu đã khiến cô liên tưởng đến một thợ làm vườn hoặc một nhà địa chất học. “Cháu không bao giờ được phép ngừng tin tưởng. Đó là điều quan trọng nhất.”
Những bông hoa cà rốt dại khẽ đu đưa, những con ong cần mẫn làm công việc của mình. Marie-Laure nghĩ, giá như cuộc đời giống như tiểu thuyết của Jules Verne, bạn có thể lật tới trang tiếp theo khi bạn cần nhất và biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. “Bà ơi?”
“Sao, Marie.”
“Bà nghĩ người ta ăn gì trên thiên đường?”
“Bà không chắc là người ta cần ăn trên thiên đường.”
“Không ăn ư! Bà sẽ không thích thế, đúng không?”
Nhưng bà Manec không cười theo cách Marie-Laure mong đợi. Bà chẳng nói gì cả. Hơi thở của bà rin rít mỗi lần hít vào thở ra.
“Cháu làm bà không vui hả bà?”
“Không, cháu gái.”
“Chúng ta đang gặp nguy hiểm ư?”
“Như mọi ngày khác thôi.”
Những ngọn cỏ đu đưa và rung rinh. Tiếng ngựa hí. Bà Manec cất tiếng, gần như thì thầm, “Cháu gái, lúc này đây bà đang nghĩ về nó, bà mong là thiên đường sẽ giống y như thế này.”